Hoài Dương Năm Ấy Có Người Nhớ Mong

Hoài Dương Năm Ấy Có Người Nhớ Mong

Trường An tháng Chạp buốt giá hơn bản tọa tưởng tượng, gió rét như dao cứa vào da thịt, đau đến buốt giá.Bản tọa khoác áo choàng dày cộm mà vẫn thấy khó chịu, nào biết đám dân đen đứng xem sầm uất bên pháp trường giữa trời đông giá rét này có nghị lực gì.A Kiều chạy đến bên cạnh bản tọa, nhét một chiếc lò sưởi vào tay bản tọa, lại giúp bản tọa chỉnh áo choàng, dựng cổ áo che kín mặt. Bản tọa khẽ nói lời cảm tạ, tiếp tục nhìn chằm chằm vào đài hành hình không thoáng chốc.Đây là buổi xử trảm cuối cùng của mùa đông năm nay.Người bị trói quỳ trên kia là gia gia, gia mẫu và huynh trưởng của bản tọa. Người ngồi trên đài cao giám trảm chính là vị hôn phu cũ của bản tọa – Lâm Ân Diễm.Một sự kết hợp vừa quái dị vừa nực cười, người nam nhân bản tọa yêu nhất lại đích thân hạ lệnh xử tử người thân của bản tọa.Những kẻ hầu người hạ quen thuộc trước kia của bản tọa, cùng đám quan lại Hoài Dương bị liên lụy vào vụ mưu phản này đã lần lượt bị chém đầu, thi thể không đầu không chiếu manh vứt lên bãi tha ma ngoài thành. Gia gia, gia mẫu và huynh trưởng của bản tọa cũng sẽ không được đối xử tốt hơn họ.Ánh mắt trống rỗng của bản tọa rời khỏi người thân đang cúi đầu, rơi trên người Lâm Ân Diễm. TÊN ĐÓ như cảm nhận được điều gì, ngừng nói chuyện với thuộc hạ, quay đầu nhìn bản tọa. Khi ánh mắt chạm nhau, bản tọa thấy trong mắt tên đó hiện lên vẻ lo lắng, khẽ khẽ lắc đầu với bản tọa. Bản tọa biết ý tên đó là muốn bản tọa về phủ, đừng tự làm khổ mình ở đây.