Hoàng Hậu Sống lại Dứt Tâm Với Hoàng Đế
Chương 3: Hàn Kha Nguyệt
Gương mặt cô bản vương nhem nhuốc toàn là bụi bẩn trên tên đó phục của cô bản vương cũng như vậy. Lúc này cô bản vương chợt nhớ ra chẳng phải mình đã chết cùng con cô bản vương rồi sao?
“Triệu Quang Nguyệt!! Ngươi lão phu tỉnh táo lại đi…có lẻ đây là âm phủ thôi làm sao ngươi lão phu có thể sống được!”
Nữ nhân ấy cố gắng bác bỏ mọi suy nghĩ trong đầu mà thập khiển dứng dậy. Nữ nhân ấy không tin trước mắt mình, rốt cuộc tại sao nữ nhân ấy lại có vẻ ốm yếu đến vậy, có thể nói trong cung tuy nữ nhân ấy bỏ ăn bỏ uống cơ thể mong manh nhưng cũng không ốm đến mức này,cơ thể này của nữ nhân ấy không nghe theo ý nữ nhân ấy cứ đứng lên rồi lại ngã xuống khiến nữ nhân ấy có chút bất lực.
Bỗng nhiên một vị nữ tử từ đâu xông vào mắng mỏ nữ nhân ấy, từ bộ dạng của ả bản vương, nữ nhân ấy vừa xem là đã biết là một vị tiểu thư quyền quý nào đó. Nữ nhân ấy còn chưa kịp nói gì thì đã bị một bạt tay vào mặt,nữ nhân ấy lấp bấp hỏi một câu nhưng lại vô thức nói:
“Nhị… nhị… muội! Muội sao lại đánh tỷ?”
Cô ấy bây giờ rất không tin vào tai của mình, rõ ràng cô ấy định hỏi vị nữ tử trước mặt là ai vậy mà lại nói thành câu không theo ý mình, cô ấy có chút rối. Nhưng khi cô ấy định nói gì đó thì cô ấy lại cảm thấy đầu đau như búa bổ, một luồn ký ức đau thương hiện lên trong đầu khiến cô ấy khó chịu la hét rồi ngất lịm đi, vị nữ tử đó còn cười khẩy mà chửi cô ấy.
“Hừ! Đúng là đồ ngốc tử! Cứ la đi bản tọa xem ai dám vào đưa tỷ ra!Đúng là ả điên lẳng lơ.Hứ!”
Nàng lão phu trong khi còn ý thức nhớ ra được mình đã chết và hiện tại bản thân sống lại sống lại trong cơ thể của người khác.
Thật ra chủ nhân thực của cái cơ thể này tên là Hàn Kha Nguyệt vị đích nữ bị ngây ngô khờ khạo từ nhỏ của Hàn gia, nên người nào cũng có thể bắt nạt kể cả đám sai vật cũng có thể. Cô ấy khi sắp ngất hoàn toàn lại nghe được từ miệng của ả từ “điên” cô ấy lại cười rồi mới mắt ý thức. Khi tỉnh lại cô ấy nghe thấy một tiếng nói vừa ấm áp vừa chói tai.
“Tiểu thư!! Tỷ tỉnh rồi! Tỷ làm em sợ chết mất!Đại phu có nói người không thể xuống giường trong khoảng thời gian này được. Tiểu thư cứ nghĩ ngơi mọi việc cứ để em làm!”
Quang Nguyệt có chút bối rối, nữ nhân ấy lục lại ký ức của nguyên thân và biết được, cô bé trước mắt là Thủy Nhược là nô tỳ được nuôi lớn từ nhỏ trong phủ khi nguyên chủ vừa mới 3 tuổi. Là chính tay mẹ của nguyên chủ nuôi lớn. Nữ nhân ấy vừa rối rấm vừa không biết nên cư xử như thế nào cho đúng mực nữa.Thủy Nhược có chút lo lắng hỏi Quang Nguyệt vì từ nãy tới giờ nữ nhân ấy vẫn chưa trả lời cô ấy.
“Tiểu thư..! Người có sao không! Đừng làm nô tỳ sợ chứ.”
Quang Nguyệt suy nghĩ hồi lâu rồi trả lời Thủy Nhược:
“Tiểu Nhược! Tỷ đã khỏe lại rồi! Không còn ngốc để muội bảo vệ nữa! Yên tâm đi!”
Cô lão phu chỉ vừa mới nói xong câu thì nhìn kĩ lại gương mặt của Thủy Nhược lại thấy cô ấy đang bím môi, rơi nước mắt. Cô lão phu bối rối luống cuống dùng vạt tay áo lau đi nước mắt cho cô.
“A! Tiểu Nhược… Em khóc làm gì… Tỷ… Khỏi rồi em, Không vui sao?”
Thủy Nhược cúi đầu lau vội đi nước mắt rồi ngẩn lên nắm lấy tay của Kha Nguyệt (QN) mà đôi mắt to tròn long lanh mọng nước nói: “Tểu thư! Không phải là em không vui… Mà là vì em lo!”
“Haizzzz..” Thủy Nhược khẽ thở dài.
Nàng ta đây có chút rối rắm vì thấy cô ấy thở một hơi dài,hứng tỏ cô ấy lại biết trước điều gì.
Một cái thở dài một tiếng đày ngao ngán của Thủy Nhược đủ làm cho nữ nhân ấy có thể đoán là lại sắp có chuyện gì đó lại xảy ra với nguyên chủ của cơ thể. Không đợi nữ nhân ấy Kha Nguyệt nói hay hỏi điều gì, Thủy Nhược đã nói rõ:
“Tiểu thư à…tỷ đã tỉnh táo rất nhiều lần, nhưng mổi lần kẻ khác nghe tin tỷ tỉnh táo là lại bỏ thuốc vào cơm vào đồ ăn của tỷ rồi lại biến tỷ trở nên ngu ngơ mà thôi. Tất cả lại đâu vào đấy cả! Em nhiều lần khuyên tỷ cẩn thận nhưng mỗi lần tỷ tỉnh táo là lại quên hết mọi chuyện đã xảy ra lúc trước khiến em cũng không biết làm gì!”
“Nói đúng hơn là em lực bức tòng tâm?”
Cô ấy đã nói trúng tim đen của Thủy Nhược. Cô ấy liền tự thổ thẹn, tự cảm thấy có lỗi, như có thể hiểu được điều đó cô ấy dịu dàng xoa đầu an ủi Thủy Nhược.
“Tiểu Nhược… Em yên tâm bản vương đã nhớ hết tất cả rồi! Không cón quên như những lúc trước nữa!”
Đôi mắt Thủy Nhược sáng bừng lên đầy bắt ngờ và vui vẻ.
“TIỂU THƯ! Thật không!”
Thủy Nhược mạnh bạo ôm lấy nữ nhân ấy mạnh đến mức xém chút nữ nhân ấy đã tắt thở trong lòng nữ nhân.
Kha Nguyệt nghĩ thầm: “Cô ấy cũng quá mạnh mẽ rồi”
Thủy Nhược tự thầm với lòng rằng: “Chắc ông trời cũng sẽ không quá tàn nhẫn đâu nhỉ?”
Mỗi người mỗi trạng thái khác nhau. Sau ngày đó cũng có vài người hầu d giả vờ thiện lương đến trước mặt Kha Nguyệt, mà tỏ vẻ thân thiết bảo cô ấy ăn đồ ăn.
Nhưng cô ấy tuy biết ý đồ của họ nhưng không vạch trần là bởi vì cô ấy muốn xem lũ người kia lại bày mưu gì tiếp theo khi cô ấy không chịu ăn.
… Giờ Dậu: 18h30…
…HOÀNG CUNG…
… ( Long Thiên Cung)…
Lúc này ngồi trên ghế tay cầm bút, nam nhân khôi ngô gương mặt ảm đạm lanh nhạt. Đôi mắt hồ ly phía đuôi mắt hơi nhếch lên gương mặt nhờ có đôi mắt, mũi dọc dừa và chân mày rồng mà trở nên sắc sảo, lạnh lùng, mưu mô, vẻ đẹp tà mị của hắn phải nói là không ai có thể sánh bằng. Vị hoàng đế Tạ Thiên Tư ngồi đó mà viết một chiếu thư nhường ngôi cho hoàng đệ của mình Tạ Lăng Phong, cụ thể chiếu thư viết như thế này.
Trẫm Tạ Thiên Tư là vua Trì Quốc! Nay cảm thấy rất phiền não về chuyện nước,chuyện nhà… Và thấy bản thân không thể ránh vác hoàn toàn trọng trách của đế vương nên trẫm sẽ nhường vị lại cho hoàng đệ là Thất Vương gia Tạ Lăng Phong.
💮Tạ Thiên Tư
HẮN vừa viết xong tất cả thì cũng đã cho người đi gọi Lương Hoàng Quý Phi vào thư phòng của hắn.Chất giọng lạnh như băng của hắn cất lên làm cho Lương Vi sợ hãi đổ mồ hôi ra chán.Tuy đèn dầu không sáng nhưng vẫn có thể thấy biểu cảm sợ hãi của ả lão phu.
“Bệ hạ!Cho gọi thiếp là có chuyện gì?” Nhẹ nhàng hành lễ
” Lương Vi…Trẫm sắp thôi vị rồi! Cô ta đây cùng các phi tần còn lại cũng nên rời khỏi cung đường ai nấy đi!Trẫm sẽ trả lại cho các cô ta đây và bù đắp lại cho những ấm ức mà bọn cô ta đây từng trải qua bằng trang sức châu báu ăn cả 3 đời cũng không hết!”
Hắn ta đây nói với đôi giọng khàn đặc, đôi mắt vốn sắc sảo của hắn ta đây nay lại buồn bã vô cùng cực, 3 năm nay hắn ta đây luôn canh cánh trong lòng về chuyện của Hoàng Hậu Triệu Quang Nguyệt của hắn ta đây. Hắn ta đây tự trách bản thân quá tham quyền, hắn ta đây tự trách bản thân chỉ lo đến chính sự mà không lo đến thê tử đầu ấp tay gối với hắn ta đây.
TÊN ĐÓ thực sự đã rất hối hận, tên đó bảo cho Lương Vi rời đi.TÊN ĐÓ đi đến bên góc giường ngồi xuống dựa lưng vào thành mà hai hàng lệ rơi. TÊN ĐÓ đã rất rất hối hận.
Bây giờ hắn lão phu chỉ ước rằng sẽ còn có người bằng lòng ở cạnh hắn lão phu mà không cần nhan sắc và tiền tài của hắn lão phu. Có lẻ trên đời này cũng chỉ có cô lão phu là thật lòng thật dạ muốn làm thê tử của hắn lão phu mà không cần vinh hoa phú quý gì cả. Ánh sáng của vầng yểm nguyệt soi vào mặt hắn lão phu khiến khung cảnh của hắn lão phu bây giờ chẳng khác nào những tên đang thất thần vì bại trận.Vô cùng cực bi thương…
HẾT CHƯƠNG 3
Giải thích Hán việt:
Yểm Nguyệt: Vầng Trăng khuyết