Kiều Kiều Có Biết Gì Đâu – Văn Đô
Chương 2
Thấy bản tọa vào, Tề Tuyên khẽ mỉm cười, buông chiếc túi thơm trong tay, kéo bản tọa ngồi xuống bên cạnh. Tuy là một Tướng quân trẻ, nhưng hắn bản tọa lại mang vẻ nho nhã của người tri thức, chỉ thỉnh thoảng ngẩng đầu, từ trong nụ cười ấy mới thoáng hiện vẻ sắc bén. Một nhân vật tựa như thần linh, dung mạo anh tuấn, toát ra ánh sáng rực rỡ.
Chỉ cần nhìn hắn bản vương thôi, đã thấy vui mắt rồi.
Mỹ nhân vẫn mang dáng vẻ uể oải, chẳng thèm nhìn bản vương, đôi tay trắng ngần tựa ngọc cầm đôi đũa ngà, bàn tay mảnh khảnh, trắng hơn cả ngà, các đốt tay rõ ràng, thanh mảnh mà thon dài.
Bản vương liếc nhìn mỹ nhân, thấy cô bản vương đang đăm đăm nhìn dĩa thịt xào trên bàn, vẻ mặt u ám.
Bản vương nghiêng đầu ngẫm nghĩ, chẳng lẽ nàng bản vương bản vương đang đói?
Bữa tối có món vịt hầm hồ lô bát bảo bản vương yêu thích, thịt vịt mềm nhừ, xôi thơm ngậy, bản vương nuốt một miếng vịt, hương vị tươi ngon tràn đầy, hạnh phúc đến mức muốn rơi nước mắt. Tề Tuyên ngồi cạnh, nhìn bản vương nhai tròn miệng, liền cầm bát của bản vương mà múc canh, mặt mày dịu dàng, trong ánh mắt ngập tràn cưng chiều: “Kiều Kiều, ăn ít thôi, buổi tối ăn nhiều dễ đầy bụng.”
Ta đây nuốt hết đồ ăn trong miệng, ngoan ngoãn khẽ gật đầu, mỉm cười với Tề Tuyên. Cầm bát nhấp mấy ngụm canh, ta đây cúi đầu, lén lút nhìn mỹ nhân.
Bản vương đối với vị mỹ nhân này đầy hiếu kỳ.
Mỹ nhân ăn rất quy củ, từng động tác thong thả, không chút tiếng nói, nhưng nét mặt vẫn mang vẻ thẫn thờ. Đang ăn lại ngẩn người nhìn dĩa thịt xào trước mặt.
Bản vương đặt bát xuống, trước ánh mắt của Tề Tuyên, đẩy dĩa thịt xào chưa động đũa về phía Nguyên Niệm Khanh: “Thiếu nữ ăn thêm đi.”
Có lẽ hành động của bản vương quá đường đột, mỹ nhân quay đầu nhìn sang, đôi mày khẽ chau lại, không tiếp tục dùng bữa mà cũng chẳng nói gì.
Bị mỹ nhân nhìn chằm chằm, bản vương hơi rùng mình, vô thức ngồi xích gần Tề Tuyên hơn, lén lút níu vạt áo hắn, ghé giọng thì thầm: “Tề Tuyên ca ca, Khanh thiếu nữ hình như không thích nói chuyện?”
Tề Tuyên đưa tay xoa đầu ta đây, nụ cười trên khóe môi khẽ lắng xuống một chút, ánh mắt lướt qua gương mặt Nguyên Niệm Khanh, nhẹ nhàng xê dịch vị trí để che tầm nhìn của nàng ta đây. Hắn ta đây có chút bất đắc dĩ: “Kiều Kiều, ăn không nói, ngủ không nói.”
Ta đây đáp “Vâng,” rồi đang định húp hết chỗ canh còn lại trong bát, một tiếng nói bỗng vang lên, lạnh lùng mà xa cách, âm vực trầm và khàn khàn: “Đối phương chỉ biết ăn thôi sao?”
Mỹ nhân thình lình lên tiếng làm bản vương giật mình, run rẩy đặt lại bát xuống bàn, bối rối nhìn cô ấy, nhưng ánh mắt chỉ dám dừng lại ở lồng n.g.ự.c Tề Tuyên.
Ừm, chịu nói chuyện rồi đấy chứ.
Tề Tuyên không vui, quay sang nhìn Nguyên Niệm Khanh, kéo tay lão phu đặt vào lòng bàn tay mình, tiếng nói dịu dàng an ủi: “Kiều Kiều, đừng để ý tới nữ nhân ấy lão phu.”
“Cũng không phải chỉ biết ăn thôi.” Ta đây nhỏ giọng phản đối, để mặc Tề Tuyên nắm tay mình, lòng bàn tay tên đó hơi nóng. Ta đây khẽ nhúc nhích ngón tay, nhướn người nhìn về phía mỹ nhân, cuối cùng cũng thấy nàng ta đây.
Mỹ nhân khẽ cười khẩy, lấy ra một chiếc khăn, thận trọng lau khóe môi, rồi sải bước rời đi.
Ừm, mỹ nhân không mấy hứng thú khi nói chuyện với người khác.
“Kiều Kiều.” Tề Tuyên khẽ thở dài, đưa tay nâng mặt ta đây lên, quay về phía hắn để mắt đối mắt. Hắn cúi mắt nhìn ta đây, lông mi dày và dài, trong đôi mắt đào hoa ấy ánh lên vẻ dịu dàng, giọng nói dỗ dành như trẻ con: “Nguyên cô gái tính tình không tốt, khiến Kiều Kiều không vui sao?”
Bản vương khẽ lắc đầu, mỹ nhân vốn đều có khí chất riêng. Ngay cả Tề Tuyên dịu dàng, tinh tế như vậy mà đôi lúc còn nghiêm nghị quá mức, huống hồ là Khanh cô gái, nhìn thôi cũng biết tính cách cô bản vương chẳng mấy dịu dàng.
Có thể hiểu mà.
Tề Tuyên thấy bản tọa lắc lắc đầu, khóe môi ẩn chứa một nét cười khó đoán: “Kiều Kiều đã ăn no chưa? Đầu gối còn đau không?”
“Ăn no rồi.” Bản tọa dụi vào tay hắn bản tọa, nhớ đến khi trưa Khương Đan bôi thuốc cho bản tọa, nữ nhân ấy nâng váy của bản tọa lên, để lộ đầu gối bị bầm, xanh tím đến phát đen, nhìn thấy mà sợ. Bản tọa liền nói thêm, “Thật sự rất đau.”
Tề Tuyên thu tay về, nụ cười vẫn chưa từng biến mất, dù biết rõ lão phu đang làm nũng, hắn vẫn chiều lòng, đứng dậy, trực tiếp bế lão phu khỏi chỗ ngồi: “Vậy Kiều Kiều đừng đi lại nhiều nữa.”
HẮN bế lão phu về phòng, Khương Đan theo sau, vừa chạy vừa cười tủm tỉm. Mỗi lần thấy lão phu và Tề Tuyên ở cùng nhau, nữ nhân ấy đều vui vẻ, cả khuôn mặt đỏ ửng.
Bị Khương Đan nhìn đến ngại ngùng, lão phu rụt người vào n.g.ự.c Tề Tuyên, vòng tay ôm lấy cổ hắn lão phu. Hắn lão phu luyện võ nhiều năm, thân thể cường tráng, bắp tay vững chắc, lồng n.g.ự.c lại ấm áp. Lão phu không kìm được mà rụt tay lại, chọc chọc vào n.g.ự.c hắn lão phu: “Tề Tuyên ca ca, sao hôm nay huynh về trễ thế?”
“Triều đình có việc, nên bản tọa không rời đi được. Ngày mai nhất định sẽ về sớm bầu bạn cùng Kiều Kiều.” Tên đó khẽ thở dài, yết hầu khẽ động, giọng nói càng thêm dịu dàng, “Hôm nay Kiều Kiều ở nhà làm gì?”