Kinh Thành – Vân Hạc Kiến Tửu
Chương 27
– ——————-
Cách kinh đô ba dặm có một rừng lạp mai kiêu ngạo nở trong tuyết, lạp mai nở tràn cả mảnh rừng vàng óng. Rừng mai được tuyết trắng làm nền hết sức rực rỡ, thu hút không ít người đến đây ngắm cảnh, ngoài bìa rừng xe ngựa đậu đông đảo.
Oanh nhi đang níu một cành lạp mai xuống quan sát, bà gẩy gẩy cánh hoa vài cái rồi buông đầu cành ra, tuyết đọng trên cành bung loạn, lả tả rơi xuống nền tuyết.
Ngắm tuyết thưởng mai là một diệu thú.
Bản vương bẻ hai ba cành hoa, tuyết trắng trên cành sa xuống mặt, cảm giác lành lạnh.
“Ngọc Tiểu Cửu.”
Nghe thấy một giọng nam gọi tên mình, bản vương nhìn qua hướng phát ra tiếng nói. Tần Tử Tư đứng dưới một gốc mai cách đây không xa kêu gọi, bản vương lẩm bẩm “phiền phức”.
Tần Tử Tư cùng Ngọc Khanh tiến lại, Tần Tử Tư vẻ mặt niềm nở, trái ngược với sắc mặt Ngọc Khanh lạnh như băng.
“Ngọc Tiểu Cửu, muội cũng đến ngắm mai sao?”
Tần Tử Tư hỏi như thể hết chuyện để hỏi vậy, đến rừng mai không ngắm mai thì làm gì chứ.
Hiện tại lão phu thực sự chẳng còn chút vui thích gặp gỡ Tần Tử Tư, dẫu từng mến mộ chứa chan, bây giờ chẳng còn gì ngoài chán ghét. Lão phu chán ghét không phải vì tên đó không cưới lão phu, mà chán ghét vì tên đó mang những lời lão phu nói với tên đó ra làm chuyện đùa vui với bạn bè.
Không sai, ta đây là thứ nữ lại muốn làm chính thê không làm thiếp. Đó chẳng qua là một tâm nguyện tí hon trong lòng ta đây, ấy vậy mà bị người khác cười nhạo là vọng tưởng, bị so sánh với nữ tử Dao Lâu.
Bản tọa không đáp lời Tần Tử Tư, Ngọc Khanh quét mắt đánh giá bản tọa từ đầu đến chân.
“Tiểu Cửu bây giờ là Vân phu nhân rồi, cao giá rồi.” Ngọc Khanh cười như không cười, nữ nhân ấy nhếch khóe môi, ánh mắt đảo quanh mặt ta đây, “Đâu thèm hàn huyên với anh chị mấy câu nữa.”
Ngọc Khanh cùng Tần Tử Tư thành thân đã gần năm năm, sinh được hai đứa con, đều là con gái. Tần Tử Tư mặc dù không nói gì, nhưng mẹ Tần Tử Tư rất không vừa lòng, trước đây yêu thích Ngọc Khanh bao nhiêu bây giờ vì nữ nhân ấy không sinh được con trai mà đâm ra biến đổi.
Bản tọa vốn định tránh né lũ người kia nhưng nghe Ngọc Khanh nói dấy lên chút bất mãn, đang định phản bác thì Oanh nhi đã lên tiếng trước.
“Không thèm nói chuyện với các cậu đấy, sao nào? Đánh bản vương à?”
Ngọc Khanh bị Oanh nhi châm chích, thẹn quá hóa giận: “Ai cho phép một hạ nhân như đối phương xen mồm vào đây!”
Tần Tử Tư cau mày, ta đây kéo Oanh nhi lại, nhỏ giọng khuyên: “Đừng để ý chúng, chúng cố ý đến gây sự đấy.”
“Cố ý gây sự gì?” Oanh nhi lớn tiếng, Tần Tử Tư cùng Ngọc Khanh nghe vậy liền thay đổi biểu cảm trên mặt. Tần Tử Tư giãn mày, nhìn về phía bản vương. Ngọc Khanh cũng thu lại vẻ tức giận, cười lạnh lùng một tiếng.
“Một mụ ma ma, ngay cả quy củ cũng không hiểu, hạ nhân Vân phủ cũng chỉ được thế này.”
Ngọc Khanh nói xong tập trung quan sát sắc mặt lão phu, trong mắt lộ liễu vẻ châm chọc.
“Khỏi nói nhiều, ma ma dạy đối phương làm người.”
Oanh nhi lời lẽ hung hăng, tính cách hung hăng, hành vi lại càng hung hăng. Mọi người còn chưa kịp phản ứng bà đã trực tiếp tát một phát vào mặt Ngọc Khanh.
Ngọc Khanh bị đánh phát ngốc, Oanh nhi lại tát thêm một phát. Tần Tử Tư phản ứng kéo Ngọc Khanh ra sau người, hắn ta đây bắt lấy cổ tay Oanh nhi đang vung lên lần nữa, nghiêm mặt.
“Ai cho đối phương lá gan động vào cô ta đây!” Sắc mặt Tần Tử Tư hết sức hung ác, Oanh nhi không hề sợ hãi, bàn tay còn lại của bà ngay tức thì túm tóc gã.
Sức lực bà mạnh mẽ, Tần Tử Tư bị đau la oai oái. Oanh nhi giật tóc, đầu Tần Tử Tư cũng chúi xuống theo hướng bà giật. Bàn tay tên đó giữ tay Oanh nhi khi nãy cũng đã buông ra để cạy tách tay bà ra khỏi tóc mình. Oanh nhi hành động hung hăng khiến bản tọa không khỏi hú hồn.
Ngọc Khanh xông tới giúp Tần Tử Tư gỡ tay Oanh nhi ta đây, mu bàn tay Oanh nhi bị cô ấy cào mấy đường đỏ hồng. Sức lực Oanh nhi giảm đi, Tần Tử Tư gỡ được tóc ra khỏi tay bà, vẻ mặt tức giận tột độ. Ngọc Khanh tức giận giữ lấy Oanh nhi, Tần Tử Tư cũng muốn xông lên bắt bà. Ta đây thấy tình hình không ổn, rút cành mai trong lòng vung vào mặt Tần Tử Tư.
Cành mai bị va đập, mấy bông hoa rụng rời, Tần Tử Tư không tránh kịp bị cánh hoa rụng chui vào mắt, vội vàng bịt mắt khom lưng. Cảm giác nhức nhối khó chịu trong mắt khiến hắn bản vương phừng lửa giận, Ngọc Khanh thấy vậy nổi giận thét lên, không màng hình tượng xông tới đòi đánh nhau với bản vương.
Lão phu lại vung cành hoa loạn xạ trong không trung, có cành quẹt vào mặt vào vai Ngọc Khanh, có cành đánh vào không khí. Tì nữ của Ngọc Khanh muốn giữ cánh tay lão phu bị Tố Lăng đẩy ngã sang một bên, Tố Lăng áp chế tì nữ của Ngọc Khanh, lão phu cùng Oanh nhi áp chế Ngọc Khanh.
Oanh nhi túm tóc Ngọc Khanh, bản tọa cưỡi lên người Ngọc Khanh, nữ nhân ấy bản tọa đã sớm không còn dáng vẻ kiêu kỳ, đầu tóc rũ rượi trên nền tuyết. Nữ nhân ấy tức đỏ mặt cào tán loạn, Tần Tử Tư ở bên cạnh vẫn đang ôm mắt r*n r* chưa đứng thẳng được.
Màn hài kịch ở đây thu hút người ngắm cảnh tới hóng nãy giờ, đám người kia vốn định chê cười nhưng phát hiện nhân vật chính không dễ chọc vào, rất nhanh lại tản ra. Hai ba nhóm trốn qua một bên len lén quan sát, hết sức náo nhiệt.
Bản vương cùng Oanh nhi thấy tình cảnh đã đến nước này, liếc nhau một cái, cấp tốc buông tay đứng dậy. Bản vương vớ lấy cành hoa mai trên mặt tuyết khua loạn xạ, gọi Tố Lăng, rồi cùng Oanh nhi chạy khỏi hiện trường.
Ba người đồng thời trốn chạy nhưng Tố Lăng bị thọt lại sau cùng, lão phu cùng Oanh nhi đã chui vào xe ngựa Vân phủ, Tố Lăng vẫn còn ở đằng sau thở hồng hộc. Tố Lăng thảm hại trèo lên xe ngựa, ngồi xuống đệm mềm thở hổn hển, lão phu cùng Oanh nhi đang uống trà.
“Phu nhân, hai người chạy nhanh quá đi mất. Lão phu… Lão phu kém chút nữa là rụng chân rồi.”
Ta đây uống hết ngụm trà cuối cùng mới trả lời vấn đề của Tố Lăng: “Luyện tập từ nhỏ đấy.”
Oanh nhi khiêm tốn nói: “Nhờ thiếu nữ nhà bản tọa dạy đấy, thiếu nữ dạy thật là tốt.”
“Mẹ chồng cũng làm loại chuyện này?” Bản vương nghe vậy khá sửng sốt, Oanh nhi khoát tay.
“Thiếu nữ nhà ta đây kết thù nhiều người lắm, người muốn đánh cô ta đây có thể vây quanh kinh thành một vòng lớn. Có một lần đánh Trần Lục Lục trên đường, còn chưa gọi ta đây cô ta đây đã trốn chạy, khi ta đây phản ứng lại, cô ta đây đã chạy ra khỏi phố rồi.” Oanh nhi kể lại chuyện này hẵng còn chút tức tối, liên tục nuốt nước miếng.
Càng nói càng hăng hái, bà còn liệt kê cho bản tọa từng lần thiếu nữ nhà bà chạy trốn bỏ rơi bà.
Bản tọa nghe xong cảm thấy vô cùng cực hiếu kỳ về người mẹ chồng này: “Mẹ chồng là người thế nào?”
“Cô gái nhà bản vương là người xinh đẹp đáng yêu nhất thiên hạ đó!” Oanh nhi bưng má, gương mặt tươi cười xán lạn.
Trong mắt Oanh nhi không giấu được niềm yêu thương dành cho thiếu nữ nhà bà, mỗi khi nói đến thiếu nữ nhà bà âm điệu đều mang theo sự hân hoan. Oanh nhi cao hứng khiến bản vương cũng bị cuốn theo, vui vẻ nhìn bà.
“Nhưng cô ấy cũng là kẻ xấu xa nhất thiên hạ.”
Bà nói xong, nụ cười trên mặt lão phu cứng đờ, không hiểu được ý tứ của bà.
“Vì sao?”
Lời của bà khiến bản vương khó hiểu, Oanh nhi thấy vẻ mặt bản vương nghi hoặc thì cúi đầu bật cười, lúc ngẩng đầu lên trong mắt bà hẵng còn chút lóng lánh. “Bỏ lại một mình bản vương trên đời này, còn ném cho bản vương một cục nợ nhỏ. Từ nhỏ bản vương đã chăm sóc nàng bản vương, nàng bản vương đi rồi bản vương vẫn phải chăm sóc con nàng bản vương, đúng là khiến người bản vương bực bội.” Cuối câu nói Oanh nhi có chút không vừa ý, bà ngửa đầu nhìn nóc xe ngựa.
“Ngay cả hỏi bản vương có nguyện ý đi cùng nàng bản vương không nàng bản vương cũng không hỏi, cô nói nàng bản vương có xấu không?”
Lời dứt bặt âm, tiếng bánh xe lộc cộc khe khẽ dần phóng đại. Lớn lên cùng cô gái từ tấm bé, tình cảm Oanh nhi đối với mẹ chồng đương nhiên sâu đậm, ta đây có thể lý giải tâm tình của bà, nhưng không biết nên an ủi bà thế nào.
Mẹ chồng qua đời vẫn còn quá trẻ, đương độ tuổi rực rỡ nhất của một thiếu nữ.
Xe ngựa dừng lại, người đánh xe khẽ gõ cửa, đã đến Vân phủ. Tố Lăng khoác áo choàng cho ta đây, Oanh nhi đẩy cửa xe ra, gió lạnh lùa vào thoáng giá rét.
Oanh nhi ngồi xổm trước cửa xe, quay đầu nói với bản vương: “Kì thật bản vương rất muốn đi theo nàng bản vương, nhưng bản vương đau xót nàng bản vương. Bản vương giận nàng bản vương bỏ bản vương lại một mình, nhưng nếu nàng bản vương còn sống bản vương sẽ rất đau lòng.”
“Ta đây cũng cực kỳ thương xót Vân Thụy, hắn ta đây không sai, ai cũng không sai, là ý trời sai.”
“Những lời này cô tuyệt đối không được nói với Vân Thụy, tên đó cố chấp lắm, nếu nghe được, bản tọa sợ tên đó lại chìm xoáy vào đau thương.” Oanh nhi nghẹn lời, bà định tâm thật lâu, đối diện với bản tọa, “Vân Thụy thực ra là một đứa trẻ rất tốt, chúng bản tọa đều biết hai người vì sao mà thành hôn. Vân Thụy là đứa có trách nhiệm, là tên đó mắc nợ cô. Nay đã trời yên biển lặng, nếu cô không thích tên đó thì hãy sớm buông tha lẫn nhau, Vân phủ cũng sẽ bồi thường cho cô cuộc sống cô mong muốn.”
“Hai người đừng giẫm vào bước đường của cha ta đây tên đó, ta đây không muốn Vân Thụy trở thành Vân Chi thứ hai, cũng không muốn cô trở thành Tiết Nguyên Khê thứ hai.”
Lòng dạ ta đây vô cớ chấn động quặn thắt sau lời nói của Oanh nhi, lồng ngực đầy ắp ưu tư khó hiểu đè nén không thở nổi.
Oanh nhi buông mành xuống xe, ta đây ngồi bên trong rét run một trận.
Cha Vân Thụy đã làm gì, thân mẫu Vân Thụy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao Oanh nhi lại nói những lời này?!
Vấn đề dồn dập khiến bản tọa không bình tĩnh được, thái dương nhức nhối.
Bản tọa ôm lạp mai về viện, bắt gặp Vân Thụy từ trong phòng đi ra.
“Chàng đi đâu đấy?”
Thấy Vân Thụy vừa thắt dây áo lông cáo vừa vội vàng đi ra ta đây bèn cất tiếng hỏi. Vân Thụy nghe tiếng ngẩng đầu, thấy là ta đây, sắc mặt chàng thả lỏng.
“Sao bây giờ cô bản vương mới về? Cô bản vương với dì có bị thương không?” Vân Thụy nâng cằm bản vương quan sát kỹ lưỡng, còn xoay bản vương một vòng.
“Lão phu không bị thương, chỉ là… dì… bị cào mấy đường trên tay.” Lão phu vẫn chưa quen gọi Oanh nhi là dì, gọi như vậy cảm giác là lạ.
“Lão phu biết rồi, hai người không sao là được. A Hành, lão phu đi xem dì trước, trở về sẽ nói kỹ với cô ấy.” Vân Thụy nói xong vội vàng cất bước rời viện.
Lão phu ôm lạp mai trong ngực nhìn bóng lưng Vân Thụy rời đi hồi lâu, Tố Lăng lên tiếng gọi, lão phu mới thu hồi ánh mắt, trở về phòng.
Vân Thụy trở về vừa lúc bày cơm tối, chàng rửa tay rồi ngồi vào chỗ. Bản vương uống canh sườn ngon lành, Vân Thụy gắp một miếng cá trong khay, dùng đũa lột da.
Da cá lột ra được gạt qua một bên, Vân Thụy ăn cá nhai kỹ nuốt chậm, bản vương gặm sườn nhìn chàng ăn cơm.
Vân Thụy không ăn đồ ăn có da, chàng kén lắm, món rau chỉ ăn loại mình thích, món mặn không ăn thịt thỏ, những món không có da mới ăn nhiều một chút. Cơm canh trước giờ của chàng đều lọc sạch da các loại thịt, nhưng loại cá này nếu bỏ da đi sẽ nấu ra hương vị rất sai khác, chàng lại kén chọn, chỉ đành lọc da ăn thịt.
Đồ ăn của Vân Thụy vĩnh viễn chỉ có mấy món cố định, lão phu hoài nghi chàng trước giờ ăn không biết chán.
Vị giác của Vân Thụy cực kỳ mẫn cảm. Lần đó bản tọa mới gả vào Vân phủ ba tháng, không biết chàng không ăn thịt thỏ, phòng bếp nhỏ cũng là người mới vào. Cơm trưa đầu bếp nấu món thỏ xào cay, mùi ớt nồng đậm, màu sắc cũng đậm, trông món này tựa như thịt gà. Vân Thụy không ngửi ra mùi thỏ, ăn một miếng, chưa nhai được hai cái đã phun ra. Hôm đó, chàng nôn mật xanh mật vàng cả chiều, cũng súc miệng cả chiều.
Từ đó về sau trên bàn cơm không xuất hiện thịt thỏ nữa, Vân Thụy sợ ta đây mất hứng, từng đề nghị chia mâm ăn cơm, ta đây cảm thấy chàng chuyện bé xé ra to. Ta đây không ghét cũng không thích thịt thỏ, chỉ thấy hương vị không tệ, nếu Vân Thụy đã không thích ăn thì ta đây cũng tôn trọng sở thích của chàng.
Vân Thụy gắp một miếng củ sen, khóe mắt bắt gặp ta đây đang nhìn, chàng liếc ta đây: “Không nghiêm túc ăn cơm đi, nhìn ta đây làm gì?”
“Không có gì.” Bản tọa húp một ngụm canh sườn, nghe Vân Thụy hỏi vội vàng lắc lắc đầu.
“Nữ nhân ấy không cần lo chuyện vợ chồng Tần Tử Tư, lão phu sẽ xử lý tốt.” Vân Thụy tưởng lão phu lo lắng chuyện ở rừng mai.
Ta đây hạ chén xuống, gắp miếng sườn bỏ vào thìa, yếu ớt nói: “Tần phủ chắc chắn sẽ đến gây sự, ta đây đã đánh vào mắt Tần Tử Tư.”
Vân Thụy hừ một tiếng, gạt da cá ra, tỏ vẻ khinh miệt: “Đáng đời hắn.”
Ăn cơm xong Vân Thụy đi tắm, bản vương ngồi trước gương đồng, tì nữ bên cạnh đang lau tóc, Tố Lăng cầm lạp mai vào hỏi bản vương xử lý như thế nào. Bản vương nhìn cành lạp mai chỉ còn mấy đóa hoa trơ trụi, nghĩ nghĩ: “Cắm đi, tìm cái bình bỏ vào.”
Tố Lăng đi tìm bình cắm lạp mai vào, đặt trên bàn nhỏ cạnh nhuyễn tháp. Vân Thụy đi ra tóc còn nhiễu nước, tì nữ tiến lên lau tóc cho chàng.
Trong phòng đốt lò sưởi, Vân Thụy tắm xong chỉ mặc áo đơn, thắt lưng lỏng lẻo, có thể nhìn thấy da thịt trước ngực. Tì nữ lau tóc cho chàng lỡ chạm mắt vội đánh tầm nhìn đi, đỏ mặt. Không biết Vân Thụy lại nói gì, cô bản tọa nghe xong trộm nhìn chàng, ngón tay khẽ trượt sau tai chàng. Vân Thụy tắm rửa không cẩn thận bị gãy móng tay, Tố Lăng lấy dụng cụ cắt sửa cho chàng.
Tóc Vân Thụy vừa dày vừa dài, trong lúc chà xát không ít sợi rớt xuống bả vai, tì nữ thẹn thùng vén tóc lên, đầu ngón tay nhẹ lướt qua cổ Vân Thụy.
Lão phu đang ngồi trên giường dùng bình sưởi ủ ấm chân, ngồi ở ngoài lâu nên chân lạnh buốt. Bình sưởi tỏa hơi nóng, chân cũng ấm dần lên, Vân Thụy vẫn chưa lau khô tóc, lão phu uể oải nằm xuống đắp chăn liền ngủ ngay, trong chăn ấm áp không sợ chàng tiến vào bị lạnh.
Sáng sớm bản tọa thức dậy Vân Thụy đã ra ngoài, bản tọa đang ngồi ngáp thì Tố Lăng bước vào. Nữ nhân ấy rót trà nóng vào chén đặt bên cạnh bản tọa rồi cho tì nữ trong phòng lui ra.
Trong phòng chỉ còn hai người chúng bản tọa, Tố Lăng thấp tiếng nói: “Xuân Nguyệt hầu hạ trong phòng động tâm với công tử.”
“Hửm?” Sáng sớm đầu óc vẫn còn mơ màng, nghe Tố Lăng nói vậy bản vương có chút mờ mịt.
“Tối qua công tử tắm rửa xong, chúng tì nữ sửa soạn cho công tử, Xuân Nguyệt không biết cố ý hay vô tình mà chạm vào công tử mấy lần. Vẻ mặt cô bản vương trái lại ngầm vui vẻ, không giống làm bộ.” Tố Lăng nghiêm túc nói, sau đó khẽ nhấc mắt quan sát sắc mặt bản vương, “Xuân Nguyệt dáng điệu duyên dáng, là tì nữ tốt nhất trong đám nha hoàn.”
“Phu nhân thành thân đã hai năm, tới mùa đông này là bước qua năm thứ ba, vẫn chưa có con nối dõi.” Tố Lăng hơi ngập ngừng, lấy thêm can đảm tiếp tục nói, “Nếu nàng bản tọa thực sự lọt vào mắt công tử, đối với phu nhân rất bất lợi.”
Lão phu nghe mấy lời này ngây ngẩn một chút, nhìn sang Tố Lăng sắc mặt căng thẳng: “Xuân Nguyệt là nha hoàn nào?”
“Là người hầu hạ công tử thường ngày.” Tố Lăng cúi đầu trộm nhìn lão phu, “Phu nhân không chú tâm quan sát tì nữ, sợ là cũng không nhớ được Xuân Nguyệt, chi bằng nô tì gọi nàng lão phu tới đây?”
“Nếu Vân Thụy thật sự thích thì đón nàng lão phu vào phòng cũng không phải chuyện gì to tát.” Lão phu suy xét rồi nói với Tố Lăng, Tố Lăng nghe xong chỉ cau mày.
“Phu nhân đi ra từ gia tộc lớn, ắt hẳn hiểu rõ mưu kế hậu viện. Hiện tại tình cảm công tử đối với phu nhân khá tốt, nếu bị người có ý xấu châm ngòi ly gián, sợ là…” Tố Lăng không nói nửa câu sau, ta đây cũng hiểu ý của nữ nhân ấy.
Vân Thụy từng hứa vị trí Vân phu nhân là của bản tọa, sau khi vào phủ bản tọa cũng không suy nghĩ nhiều đến vấn đề củng cố địa vị. Mấy vấn đề này, Vân Thụy có thể giải quyết, không cần bản tọa trăn trở. Nhóm tì nữ trong phòng bản tọa cho rằng đã là người Vân Thụy an bài, mặc nhiên không cần cảnh giác mấy.
Tố Lăng nói cũng đúng, bản tọa cùng Vân Thụy ngoài mặt tình cảm ân ái, nhưng thâm tâm ai nấy đều khép chặt trái tim. Nếu về sau thực sự có thủ đoạn hậu viện tranh sủng, tình cảm giữa bản tọa cùng Vân Thụy sẽ sụp đổ sạch sẽ.
Tố Lăng đã gọi Xuân Nguyệt vào phòng, bản vương nhìn Xuân Nguyệt một cái liền hiểu được lo lắng của Tố Lăng. Xuân Nguyệt mặc đồ đông lục lam, tóc chải song thùy kế, dung nhan diễm lệ, mặt mày tươi sáng như mùa xuân, giống như tên gọi của nàng bản vương, như xuân như nguyệt.
“Phu nhân an hảo.” Xuân Nguyệt hành lễ, giọng dịu như tơ, cuối câu còn mang vẻ mềm yếu.
Lão phu gật gật đầu ý bảo Xuân Nguyệt đứng dậy, Xuân Nguyệt tạ lễ đứng lên, tư thái uyển chuyển tự nhiên.
Đây là kiểu cô gái nam nhân yêu thích nhất.
Tiếng lòng bản tọa thốt lên. Nữ nhân gặp nữ nhân, liếc mắt một cái là biết đối phương có tồn tại uy h**p hay không, đây là đặc điểm từ xa xưa vĩnh viễn không thay đổi.
Ta đây cho Xuân Nguyệt lui ra, Xuân Nguyệt thấy ta đây không nói gì thì lấy làm nghi hoặc, nhưng vẫn hành lễ cáo lui.
“Vân Thụy thật lòng thích nàng lão phu, lão phu cũng hết cách.” Lão phu nhìn Xuân Nguyệt lui ra, nói với Tố Lăng.
“Có cần đuổi Xuân Nguyệt ra khỏi viện không?” Tố Lăng vừa hỏi lão phu tức thì lắc lắc đầu xua tay.
“Đây là nha hoàn hầu hạ Vân Thụy, đuổi cô ấy đi khiến chàng không vui chẳng phải là càng thêm nguy ngập.”
Ta đây dứt lời, Tố Lăng suy nghĩ một hồi, an ủi: “Phu nhân và công tử vẫn nên sớm có con mới tốt.” Cô ta đây chuyển tách trà ấm áp vào tay ta đây, “Phu nhân sinh hạ đích tử, sau này cho dù thật sự nâng cô ta đây vào phòng cũng không lay động được vị trí của phu nhân.”
Sáng sớm đã có việc này khiến lòng bản vương không ngừng trăn trở, cả ngày bụng dạ không yên. Tới tối Vân Thụy mới trở về, chàng đã ăn cơm tối ở ngoài, vừa vào cửa đám người Xuân Nguyệt liền tiến tới vây quanh.
Xuân Nguyệt cởi áo khoác lông cáo của Vân Thụy đưa cho tì nữ bên cạnh, Vân Thụy ngồi xuống nhuyễn tháp, cô bản vương gỡ ngọc quan trên đỉnh đầu chàng. Vân Thụy dùng trà nóng cô bản vương cũng kiểm tra kỹ lưỡng, không hề bối rối thất thố, lưu loát như nước chảy mây trôi.
Vân Thụy vào phòng trong tắm rửa, Xuân Nguyệt cùng tì nữ bèn chờ đợi ngoài cửa. Lão phu ngồi nghiêng trên trường tháp nhìn đám người Xuân Nguyệt.
Vân Thụy tắm xong đám người Xuân Nguyệt lại vây tới, tóc chàng vẫn do Xuân Nguyệt lau khô. Ngón tay nàng ta đây mấy lần lướt qua vành tai cần cổ Vân Thụy, ánh mắt Xuân Nguyệt chứa ý xuân, Vân Thụy nhỏ giọng trò chuyện với nàng ta đây, chọc nàng ta đây cười khúc khích mấy lần. Nhìn từ góc nghiêng có ảo giác thực giống một đôi vợ chồng.
Lão phu nhìn lũ người kia như vậy trong lòng dấy lên cảm giác không thể nói rõ, lão phu đột nhiên nghĩ đến cảnh Vân Thụy thật sự đón cô ấy vào phòng, thân mật trò chuyện như hiện tại, trái tim chợt cay cay.
Vân Thụy đã sửa soạn xong, tì nữ cũng đã lui ra, chàng thấy bản tọa chưa lên giường thì gọi một tiếng, bản tọa vẫn ngồi trước trường tháp không để ý đến chàng.
“Hôm nay nữ nhân ấy không buồn ngủ sao?” Vân Thụy vừa vén chăn lên giường vừa nhìn bản tọa ngồi trên tháp, bản tọa nghe thấy giọng chàng càng bực bội không rõ nguyên nhân. Lồng ngực căng đầy uất ức, bản tọa giậm giày thêu đi về phía giường ngủ.
Cởi giày, lên giường, động tác rõ vẻ hằn học, Vân Thụy không hiểu bản vương đang tức giận chuyện gì. Vân Thụy ngủ ở phía ngoài, bản vương muốn vào chỗ phải bước qua hai chân chàng, phàm thường bản vương sẽ tránh chân chàng ra, nhưng hôm nay bản vương không muốn tránh, trực tiếp giẫm lên.
Vân Thụy bị đau, luồn tay vào chăn xoa xoa cẳng chân bị giẫm. Lão phu phụng phịu lên giường, quay lưng lại với Vân Thụy, chàng thấy lão phu như vậy bèn rướn đầu nhìn qua.
“Cô ấy sao thế? Đang giận sao?” Vân Thụy vỗ vỗ vai ta đây, ta đây hất tay chàng, “Ai chọc cô ấy giận, cô ấy nói đi, đừng giận cá chém thớt ta đây.”
Lão phu kéo chăn trùm kín đầu, giọng Vân Thụy truyền qua chăn có chút nặng nề.
“Không phải lão phu chọc cô lão phu giận, cô lão phu cáu lão phu cái gì chứ? Còn giẫm lão phu đánh lão phu, lão phu đau lắm đấy.”
Vân Thụy nói chuyện mang vẻ ấm ức, câu nói vô tội này của chàng càng k*ch th*ch lửa giận trong lão phu. Lão phu mạnh mẽ xốc chăn lên ngồi dậy, dọa Vân Thụy hết hồn.
“Chính là chàng chọc lão phu tức giận.”
Bản vương túm gối đầu ném vào người Vân Thụy, chàng ôm gối không hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
“Bản vương làm gì mà cô bản vương giận? Bản vương về nhà đúng giờ mà.” Vân Thụy ôm gối suy nghĩ một hồi, cảm thấy mình không làm gì sai, cực kỳ khó hiểu trước cơn phát hỏa của bản vương.
Bản vương lại càng tức tối, bất chấp đúng sai mất bình tĩnh đánh chàng tới tấp. Tuy đều đánh vào gối, không đánh vào người chàng, nhưng Vân Thụy vẫn quá đỗi ấm ức.
“Phạm nhân làm sai còn có phán quan đưa ra chứng cứ phạm tội, cô lão phu còn chưa nói lão phu biết lão phu sai ở đâu đã phát hỏa rồi.” Vân Thụy giữ chặt cánh tay hung hăng của lão phu, “Cô lão phu nói cho lão phu biết, cô lão phu giận chuyện gì?”
“Lão phu không giận!”
Lão phu quay đầu không muốn nhìn chàng, Vân Thụy áp sát, chàng chọc vào hai má lão phu đang phình ra vì tức: “Nàng lão phu nói xạo.”
“Chàng muốn đón Xuân Nguyệt vào phòng đúng không?” Bản vương cắn môi hỏi Vân Thụy, Vân Thụy nghe vậy phát ngốc.
Ta đây thấy chàng ngây ngẩn, sôi máu rút lại cánh tay đang bị chàng nắm, vừa nằm xuống giường chuẩn bị kéo chăn che đầu liền bị chàng ngăn cản.
“Sao lại nói thế?”
“Bản vương muốn đón cô bản vương bản vương vào phòng lúc nào?”
Vân Thụy hỏi, bản vương ngẩng đầu nhìn chàng, chàng ở phía trên cúi đầu nhìn bản vương, mấy sợi tóc rủ xuống trước ngực bản vương.
Ta đây cắn môi do dự một lúc, cuối cùng cũng lên tiếng: “Ta đây thấy hai người hết sức thân thiết, Tố Lăng cũng nói tối hôm qua hai người có tiếp xúc thân mật.”
“Nữ nhân ấy đừng vu khống lão phu, lão phu không có.” Vân Thụy phản bác, chàng thấy lão phu giận đỏ cả mặt, đột nhiên cười thành tiếng.
Bản vương khó hiểu nhìn chàng cười, chàng khom người cúi đầu áp trán với bản vương: “A Hành, cô ấy đang ghen sao?”
Ghen?
Ta đây nhìn lông mi Vân Thụy rung rung, chỉ cần chàng thoáng chốc là có thể chạm vào lông mi của ta đây, hơi thở phả vào da thịt song phương, ngứa ngáy nhồn nhột.
Vân Thụy hôn môi ta đây, nhổm người lên nhìn ta đây, trên mặt còn mang ý cười: “A Hành, nàng ta đây đang ghen vì ta đây sao?”
Ta đây cắn môi không đáp, không biết đáp lời Vân Thụy thế nào. Ta đây đối với Vân Thụy không thể nói là tình yêu, chỉ là thấy chàng cùng Xuân Nguyệt gần gũi như vậy, trong lòng rất không thoải mái.
Bản vương cũng không biết vì sao lại phát cáu với Vân Thụy, ruột gan phun trào đủ loại cảm giác, cơn giận cứ thế tuôn ra. Bản vương không giống các quý nữ cất giấu tâm tư, đối với những chuyện này bản vương chỉ biết xả cơn giận ra, xả giận xong, trong lòng bản vương sẽ dễ chịu hơn.
Mũi bản vương cay cay, không hiểu sao lại muốn rơi lệ. Bản vương vội vàng ngồi dậy cúi đầu chớp vút qua không cho nước mắt chảy ra, bướng bỉnh phản bác lời Vân Thụy: “Bản vương không có.”
Vân Thụy nghe xong càng cười toe toét, mắt phượng cong dài, phong tình ẩn giấu trong mắt. Chàng vươn tay vuốt tóc lão phu: “Tức giận vì chuyện này sao?”
Lão phu nắm chặt chăn gật khẽ gật đầu, chàng hỏi: “Vì sao?”
“Bản vương… Bản vương không biết…”Bản vương không biết phải giải thích cảm giác kì quái này thế nào, Vân Thụy hỏi bản vương vì sao, bản vương càng không đáp được.
“Bản vương và nữ nhân ấy ấy không có gì, nữ nhân ấy nói chúng bản vương thân mật, chúng bản vương thân mật lúc nào?” Vân Thụy lại hỏi bản vương, bản vương ngẩng đầu nhìn chàng một cái, vẻ nghiêm túc trong mắt chàng bức bản vương rất xấu hổ.
“Lão phu và Tố Lăng đều thấy chàng cùng nữ nhân ấy lão phu nói cười, nữ nhân ấy lão phu còn sờ cổ cùng vành tai của chàng.”
Vân Thụy trầm tư một lát, nhớ lại chuyện phát sinh khi sinh hoạt cùng Xuân Nguyệt, hỏi: “Như vậy là thân mật?”
Bản vương lại gật khẽ gật đầu, Vân Thụy lại nói: “Chắc là trong lúc lau tóc không cẩn thận mới chạm vào, bản vương nói chuyện với nàng bản vương ấy không phải vì tán tỉnh mà vì chuyện khác. Xuân Nguyệt hầu hạ bản vương lâu nhất, nếu có tâm tư như vậy thì đã sớm vào phòng bản vương, sao còn dùng đến bây giờ?”
Lời Vân Thụy có cứ có lý khiến bản vương không biết tiếp tục phản bác thế nào, chàng nom sắc mặt bản vương hẵng còn mơ màng: “Xuân Nguyệt đã có người trong lòng, là thứ tứ công tử Tưởng phủ. Hết tháng này, đến cuối tháng cô ấy sẽ gả vào Tưởng phủ. Bản vương nói chuyện với cô ấy ấy là vì chuyện này thôi.”
“Gả vào Tưởng phủ?” Xuân Nguyệt không phải chỉ một tì nữ sao, sao có thể gả vào Tưởng phủ.
“Tưởng tứ công tử đích thân cầu cưới.” Vân Thụy vén tóc mai lòa xòa trên trán ta đây, mấy sợi tóc lả tả đều được chàng vén gọn ra sau tai: “Xuân Nguyệt cho dù là tì nữ, cũng là nha hoàn nhất đẳng của Vân phủ. Một nhà nhỏ như Tưởng gia cũng coi như trèo cao rồi.”
“Biết rõ ngọn ngành rồi, hết khó chịu chưa?” Vân Thụy nhìn khuôn mặt bản vương ửng hồng, bản vương bặm môi không nói gì.
Vân Thụy đứng dậy đi đến hộc tủ cuối giường, lấy ra một chiếc hộp gỗ lê đỏ. Chàng chìa hộp gỗ trước mặt ta đây, ta đây nhìn hộp gỗ rồi nhìn chàng, tiếp nhận hộp gỗ, mở ra.
Trong hộp gỗ là một cây trâm ngọc hoa mai, ngọc Dương Chi trong trẻo dưới ánh nến. Hoa mai khắc trên trâm ngọc sống động như thật, người điêu khắc hẳn tốn không ít tâm tư, từng góc cạnh đều chế tác tinh tế.
“Tặng cho bản vương sao?” Bản vương cầm trâm ngọc nhìn Vân Thụy, chàng ngồi tựa vào đầu giường, trả chiếc gối ban nãy bản vương ném chàng về đúng vị trí.
“Vốn định tặng cho nàng lão phu mấy ngày trước, nàng lão phu lại ngủ sớm quá, vẫn chưa tặng được.”
Bản vương cẩn thận đặt trâm ngọc vào hộp gỗ, bò đi cất nó về lại hộc tủ ban đầu. Vân Thụy vẫn đang cười cười nhìn bản vương, bản vương quay về bên cạnh chàng, kéo tay chàng lắc lắc.
“Bản vương rất thích, cảm ơn chàng.”
Vân Thụy trông tốc độ bản vương trở mặt cực nhanh, trêu ghẹo: “Hết giận rồi hả?”
“Không giận nữa không giận nữa.” Lão phu ôm eo chàng, cọ cọ vào lòng chàng, tựa cằm vào bờ ngực chàng, ngửa đầu nhìn chàng. Vân Thụy cũng cúi đầu nhìn lão phu, đưa tay bắt lấy eo lão phu.
“A Hành, sau này có gì không vui nàng bản vương phải nói với bản vương. Như vậy bản vương mới biết được điều gì làm nàng bản vương không vui.”
“Bản vương không phải người đa tình, những chuyện hậu viện cô ấy và bản vương đều hiểu. Bản vương cưới cô ấy bất kể là yêu hay không yêu, bản vương đều sẽ không có người khác. Những lời này bản vương biết sẽ khiến người nghe khó chịu, nhưng vẫn phải nói ra.” Những lúc Vân Thụy nghiêm túc hết sức giống với Vân Chi, giờ phút này dáng vẻ chàng trầm ổn phảng phất như Vân Chi vậy.
“Vân phủ không cần nhiều nữ chủ nhân như vậy, có một mình nàng bản tọa là đủ rồi.”
Ta đây ngắm Vân Thụy nói chuyện, chàng vuốt tóc ta đây, mắt mày tươi cười: “A Hành, hôm nay cô ấy có thể phát hỏa với ta đây, ta đây rất vui.”
“Vậy còn chàng?” Bản tọa hỏi Vân Thụy, chàng hơi ngây ngốc nhìn bản tọa, chắc là chưa hiểu ý của bản tọa.
Lão phu nhớ tới lần trước Vân Thụy không vui, ngước mắt nhìn chàng: “Chàng không vui, sẽ nói với lão phu chứ?”
Vân Thụy thoáng do dự, lão phu ngồi dậy tách khỏi chàng, ngực chàng bị cằm lão phu đè đỏ tấy.
“Chàng nói ta đây không vui phải nói với chàng, vậy lúc chàng không vui sẽ nói với ta đây chứ?” Ta đây đắn đo, xoắn xuýt hồi lâu vẫn quyết định biểu lộ tâm ý với Vân Thụy, “Vân Thụy, ta đây biết chúng ta đây thành hôn không phải vì tình yêu. Nhưng bây giờ chúng ta đây đã là vợ chồng, chúng ta đây nên là người giúp đỡ đối phương. Như chàng nói, ta đây không vui phải nói với chàng, như vậy chàng có thể biết vì sao ta đây không vui. Vậy chàng không vui cũng phải nói với ta đây, vậy ta đây mới hiểu được điều gì làm chàng không vui.”
“Chúng ta đây có thể chậm rãi bồi dưỡng cảm tình, chàng muốn hiểu ta đây, ta đây cũng muốn hiểu chàng. Chàng khép kín bản thân như vậy, ta đây biết làm sao mới hiểu được chàng?”
Ánh nến chập chờn, đoạn bấc nến cuối cùng bị ngọn lửa đốt rụi, ánh sáng trong phòng tối sầm đi.
Vân Thụy thật lâu không trả lời, chàng nhìn bản vương, bản vương cũng nhìn chàng.
Nếu đã muốn tiếp cận lẫn nhau, cả hai đều phải tiến lên một bước.
Ấy là thẳng thắn.