Kinh Thành – Vân Hạc Kiến Tửu
Chương 7
Cuộc sống dạo này tạm ổn, bản vương sống rất ngoan, không hề chạy loạn, mỗi ngày ở trên giường không ngủ cũng nằm. Oanh nhi đi mua điểm tâm Thường Xuân Ký trở về mang theo bát quái, cô ấy cười thần bí, nhẹ nhàng nói:
“Trường Bình công chúa cùng quý nữ đánh mã cầu*, ngựa mất kiểm soát, Trường Bình công chúa ngã gãy tay.”
Bản vương ngạc nhiên, Oanh nhi lại cười người gặp họa: “Tiếc là không ngã chết nữ nhân ấy, để nữ nhân ấy cứ ức h**p thiếu nữ nhà bản vương.”
“Sao lại ngã gãy tay?”
Oanh nhi không hề màng đến nguyên nhân, chỉ để ý kết quả. Dáng vẻ cô ấy cười cợt người khác gặp họa hiện tại trông thật thiếu đòn.
“Nếu nữ nhân ấy ngã chết, lão phu tức thì thắp hương bái Phật.” Oanh nhi mở hộp điểm tâm ra, nói giọng căm phẫn: “Ả chó cái, chỉ toàn làm chuyện bẩn thỉu. Lúc trước cô gái bị đẩy vào Trì Đàm, dáng vẻ của ả khi ấy thật khiến người lão phu buồn nôn.”
Bản tọa đối với việc này tỏ vẻ rất không đồng ý. Cô gái nhà đối phương cũng từng đẩy nữ chính xuống hồ mà!
Ta đây yên lặng ăn điểm tâm nhìn Oanh nhi lạy trời lạy đất xin ông trời lấy sét đánh chết Trường Bình.
Trường Bình thuận tay trái, lần này vừa đúng gãy tay trái, xương tay tuy phàm thường, nhưng không dùng nhiều lực được nữa. Tiết Thanh Ngâm sau khi biết tin liền lấy rất nhiều đồ bổ trong Vương phủ tặng qua.
Hôn sự của Lâm Phù cùng thái tử cũng tới gần, mấy lần lão phu ra ngoài dạo phố thường gặp Trần Lục Lục đi một mình. Trần Lục Lục hiện tại không muốn gặp lão phu tẹo nào, bởi vì mỗi lần gặp lão phu đều sẽ cãi nhau, không những đau họng mà còn bị lừa tiền.
Hôm nay không may mắn, lão phu chưa lừa được tiền của cô ấy, ngược lại bị kẻ khác vòi tiền.
Ban đầu bản vương tưởng là Trần Lục Lục thuê người tới dọa bản vương sợ, còn mắng cô bản vương chưa đủ tuổi chơi bản vương. Đến khi trông thấy đối phương rút đao sáng loáng, bản vương mới hiểu, hóa ra là bản vương chơi không nổi.
Ta đây ôm Trần Lục Lục co quắp trong góc, nhìn đám nam nhân hung thần ác sát, ta đây sợ nhũn cả chân: “Các ca ca, chúng ta đây xấu xí lắm, không có sắc để cướp đâu.”
“Đối phương trông thế nào mặc xác đối phương, chúng lão phu chỉ cần tiền!” Nam nhân cầm đầu bất mãn rống lên, hắn nhíu mày làm vết thẹo trên mặt càng toát ra vẻ hung ác. Hắn cầm dao găm xẹt qua xẹt lại trước mặt chúng lão phu vài cái: “Đối phương muốn ăn đậu hủ ai chứ, đừng có không biết lượng sức. Đưa tiền đây!”
Lão phu cùng Trần Lục Lục run lẩy bẩy lấy hà bao ra, bọn chúng cầm tiền trong tay ước lượng một chút, thu hồi đạo cụ.
Khi bọn chúng rời đi, hắn nam nhân có thẹo trên mặt liền “phi” một ngụm vào bản vương cùng Trần Lục Lục, mắng chúng bản vương: “Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.”
Đàn em của tên đó lại nhổ chúng ta đây một bãi, ta đây cùng Trần Lục Lục bị mắng là cóc ghẻ hết sức uất ức.
– —-
Cha bản tọa xuống Tấn Châu làm việc trở về mang theo mấy quả đào, mẹ bản tọa sai người đưa một ít đến Vân phủ. Vân Chi dị ứng với đào, bản tọa cùng Oanh nhi chỉ có thể trốn ra ngoài vụng trộm ăn đào, tránh cho Vân Chi dị ứng, mẹ bản tọa hắn bản tọa lại tới kiếm chuyện.
Bản vương ở Vân phủ ngoại trừ dạo phố, hoặc là nhận được thiếp mời mới xuất phủ, thời gian còn lại đều trốn trong phòng ngủ xem thoại bản cùng Oanh nhi cho hết thời gian. Bản vương xuyên sách đã hơn chín tháng, ở Tiết phủ tự do tự tại vô câu vô thúc, sau khi thành hôn ở Vân phủ không dám càn rỡ.
Tiết Nguyên Khê đắc tội không ít người, mà kẻ nào cũng không dễ chọc. Trốn được thì trốn, trốn không được chỉ có thể hèn nhát nhận sai. Có đôi khi suy nghĩ tỉ mỉ, mấy người xuyên qua khác ai nấy đều nhập vai như diều gặp gió, chỉ có bản tọa sống như một đứa ma-cà-bông, mỗi ngày đều lo lắng đề phòng sợ bị người bản tọa g**t ch*t, hết sức bức bối.
Trước có Tiết Thanh Ngâm, sau có Trường Bình, trái phải bị Hạ Thần Hàn cùng Vân Chi bao vây, người nào người nấy đều tâm cơ thâm trầm, chỉ sợ hơi vô ý một chút liền bị “xử” lúc nào không hay.
Ta đây sợ chết, bất kể là ở cuộc sống thực hay là ở đây, ta đây đều rất sợ chết. Đối phương nói ta đây hèn cũng được, phế vật cũng được, ta đây nhận hết. Ta đây không có cách nào cả, ta đây biết rõ nội dung câu chuyện nhưng ta đây không có năng lực xoay chuyển càn khôn.
Đêm nay lại là đêm mất ngủ, bản vương nằm sấp trên giường nhoài người đẩy cửa sổ ra. Ngoài cửa, hoa sơn trà nở rộ tươi tốt, mùi hoa tỏa lượn trong trời đêm. Đêm nay không trăng, bầu trời tối tăm mênh mang khôn cùng, tựa như con đường bản vương chưa biết đi đâu.
Hôm sau Vân Chi nói với ta đây buổi chiều sẽ có cung yến, ta đây nghe xong giật giật mí mắt, trong truyện viết cung yến chính là tình tiết ám sát thái tử.
“Lão phu không đi.” Lão phu cự tuyệt.
“Nguyên Nguyên đừng bướng bỉnh, đây là cung yến.”
Bản vương biết đây là cung yến nên mới không muốn đi. Bản vương lấy đũa dằm cơm trắng, Vân Chi trông thấy cũng đành chịu. Cung yến của Hoàng thượng có ai mà dám trái lệnh, quan gia được mời đều cảm thấy như được ban ân.
Ngồi trong xe ngựa, Vân Chi đưa bánh hoa quế qua, bản vương đẩy trả lại, trong lòng lướt qua mạch truyện. Tới cổng cung, Vân Chi đỡ bản vương xuống, chung quanh cổng cung xe ngựa đến dừng tấp nập, người xuống đều là quan gia cùng gia đình của họ đến tham gia cung yến.
Bước vào cổng cung sẽ có thái giám dẫn đường đến điểm yến hội, hoàng cung uy nghiêm trang trọng, trong lòng bản tọa có chút kinh khiếp, vội nắm ống tay áo Vân Chi. Vân Chi thả tay áo ra, nắm lấy tay bản tọa, dắt bản tọa đi cả đường.
Hắn nắm tay ta đây, bàn tay cảm thấy ấm áp, hắn nói với ta đây: “Đừng sợ.”
Kinh khiếp trong lòng được Vân Chi an ủi tiêu tán không ít. Càng đến gần nơi tổ chức yến hội, càng gặp được nhiều người quen.
Cung yến phải phân ra tiệc nam nữ, Vân Chi đưa bản vương đến trước tiệc nữ mới buông tay ra, âm thanh trầm thấp mà mềm mại: “Nguyên Nguyên đừng sợ.”
Vân Chi rời đi, ta đây cũng theo cung nữ tiến vào tiệc nữ. Vị trí của ta đây được sắp xếp ở giữa Tiết Thanh Ngâm và Lâm Phù, đối diện là Trường Bình Công chúa. Ta đây cùng với Lâm Phù khẽ gật đầu chào hỏi, rồi ghé qua Tiết Thanh Ngâm ngồi bên cạnh nói chuyện mấy câu, nàng ta đây không thèm liếc ta đây một cái, đương nhiên cũng không đếm xỉa đến ta đây.
Ta đây tự thấy mất mặt nên không nhiều lời nữa, bóc vỏ quả nho, ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt Trường Bình Công chúa đối diện. Trường Bình Công chúa mỉm cười khẽ gật đầu với ta đây, ta đây cũng cười trả lại cô ta đây một cái. Ánh mắt Tiết Thanh Ngâm từ chỗ Trường Bình Công chúa chuyển tới trên người ta đây, bóng tối trong mắt lưu động.
Hoàng hậu nương nương giá lâm, sau khi hành lễ, bóng bẩy vài câu liền bắt đầu cung yến. Tiệc nam nói chuyện gì lão phu không biết, lão phu chỉ biết tiệc nữ bắt đầu đấu đá rồi.
Trong ngôn từ ẩn giấu kim châm, mấy vị quý nữ lời qua tiếng lại bất phân thắng bại.
Hoàng hậu ngồi trên thượng vị uống cung nhưỡng*, không ngăn cản cũng không tiếp lời.
Lâm Phù ném đá giấu tay châm chọc nữ nhi Lễ bộ gia, hai người này lúc trước vì vị trí Thái tử phi tranh giành không ít, vẫn còn gai mắt nhau, cung yến hôm nay vừa nói không đối đầu vậy mà lại tranh chấp thêm kịch liệt.
Trường Bình Công chúa nâng chén uống rượu, cách không mời rượu Tiết Thanh Ngâm, Tiết Thanh Ngâm không nâng chén, Trường Bình Công chúa uống xong, trong mắt tràn ngập ý cười khiêu khích Tiết Thanh Ngâm.
Ta đây cố gắng hạ sự tồn tại của mình xuống thấp nhất, đĩa nho đã bị ta đây chén sạch, ta đây càng không còn chuyện gì làm. Hoàng hậu cũng thấy tranh cãi ầm ĩ không ra thể thống gì liền phất tay rời tiệc, để cung nữ dẫn phu nhân tiểu thư các nhà tới ngự hoa viên sau.
Hoàng hậu rời khỏi hội trường, các nữ nhân đấu đá lại càng không nể nang ai. Ta đây mắc tiểu muốn ra ngoài, nên Oanh nhi cùng ta đây theo cung nữ dẫn đường tới nhà xí.
Trường Bình Công chúa cùng Tiết Thanh Ngâm chưa từng nói chuyện nhưng ánh mắt đã trao đổi mấy lần.
Cung nữ bắt đầu dâng lên rượu hoa quả tươi, Tiết Thanh Ngâm không đụng vào một ngụm. Thị nữ bên người sửa sang lại quần áo cho cô ấy, thừa dịp không ai nhìn về phía này, nhanh chóng thay đổi bầu rượu bàn bên cạnh.
Khi bản vương trở lại phát hiện “chiến trường” đã bớt đi mấy phần tranh cãi, nhiều thêm mấy phần vui đùa. Từng nhóm nhỏ nữ nhân tụ tập thảo luận mấy chuyện luẩn quẩn trong nhà. Bản vương xem mấy nhóm nữ nhân này nói chuyện, thầm nghĩ lòng dạ nữ nhân như mò kim đáy biển.
Hương hoa quả tươi cùng hương rượu hòa quyện thành loại hương nhàn nhạt. Dưa ngọt tươi mát chỉ chuyên biệt tiến cung, người ngoài không có cửa được ăn, vị dưa ngọt ngào, lão phu ăn nhiều mấy miếng.
Trường Bình Công chúa lại nâng chén mời mọi người uống cùng. Rượu là rượu hoa quả đặc chế cho nữ tịch, bản tọa nhấp lưỡi cảm thấy có chút giống rượu nho, tự rót thêm một ly, lại phát hiện giống một vị quả khác, một ly lại một ly, cuối cùng cũng không nếm ra được vị gì.
Các phu nhân tiểu thư theo cung nữ tới ngự hoa viên, bản tọa mới vừa đứng dậy liền ngã phịch xuống, Oanh nhi vội đỡ bản tọa. Mới đi vài bước cơ thể đã không còn sức lực, ai nói rượu hoa quả không say?!
Trên yến hội chỉ còn cung nữ dọn dẹp bàn tiệc, lão phu được Oanh nhi dìu rời đi, càng đi càng thấy không ổn. Cả người khô nóng khó chịu, hơi thở cũng có phần khó khăn, Oanh nhi cũng phát giác không đúng. Chung quanh không có ai, Oanh nhi muốn đi tìm người nhưng lại lo cho lão phu. Lão phu nhũn chân ngã xuống đất, Oanh nhi sốt ruột nâng lão phu dậy. Nơi này là tiểu lâm viên trên đường đi tới ngự hoa viên, nhiều núi giả bồn cảnh, Oanh nhi tìm một nơi kín đáo bí mật giúp lão phu ẩn vào trong. Núi giả che khuất, bụi cây um tùm ẩn giấu, sắc trời tối đen, từ bên ngoài nhìn vào căn bản không thấy có người trốn ở trong.
Oanh nhi vội vàng chạy đi tìm Vân Chi, lão phu tựa vào góc tường th* d*c, đầu đau dữ dội, thân thể cũng khó chịu. Lão phu hiểu trong rượu đã bị hạ thuốc, biết vậy thì đã để Oanh nhi ở lại bàn tiệc. Oanh nhi vẫn chưa quay lại, lão phu cố gắng chịu đựng, bắt bản thân duy trì thần chí thanh tỉnh.
Bên ngoài lâm viên truyền đến giọng nam, một đám người vừa nói vừa cười, bản tọa cuộn mình ôm chân cắn chặt cánh tay, cố gắng để mình không phát ra giọng nói, cực kỳ lo sợ đám người kia sẽ tiến vào lâm viên. Sau khi đám người kia rời đi bản tọa mới thở phào một hơi.
Dược tính mãnh liệt, lý trí thanh tỉnh cũng bị phá hủy không còn manh giáp. Lão phu sắp không trụ được nữa, tiếng nói Oanh nhi cùng Vân Chi đến gần, trong lòng lão phu cũng buông xuôi. Vân Chi đến, lão phu vùi vào ngực tên đó khóc thành tiếng, Vân Chi ôm lão phu dỗ dành “Nguyên Nguyên đừng sợ. Lão phu đến rồi.”
Vân Chi cởi áo ngoài khoác lên người ta đây, che kín ta đây, bế ta đây rời lâm viên xuất cung. Trên đường gặp được quan liêu, quan liêu hỏi hắn có chuyện gì, Vân Chi không nhiều lời chỉ nói: “Phu nhân không cẩn thận té ngã, khóc lóc đòi về. Nếu Hoàng thượng hỏi tới ta đây, cậu cứ nói ta đây đã về nhà.”
Quan liêu gật gật đầu ý bảo đã biết, Vân Chi bế bản vương chạy nhanh ra cổng cung. Bản vương kéo loạn áo Vân Chi, vài lần áo ngoài rơi xuống, Oanh nhi vội vàng nhặt lên, giữ chặt áo ngoài cùng Vân Chi mau mau rời cung.
Lên xe ngựa, Vân Chi bị bản vương bổ nhào ngã ra sau, mặt sau thắt lưng đập vào ghế ngồi khiến hắn bản vương hít một hơi lạnh. Áo Vân Chi đã sớm bị kéo tung, cần cổ bị bản vương g*m c*n đỏ thẫm. Bản vương nhào vào lòng hắn bản vương, Vân Chi giữ chặt lưng bản vương, lông mi nhòe nhoẹt nước mắt nhìn không rõ nét mặt hắn bản vương, bản vương tủi thân cạ cạ trước mặt hắn bản vương: “Vân Chi, bản vương khó chịu.”
Vân Chi nhấn đầu bản vương vào trong ngực, thở một hơi thật dài. Bản vương vặn vẹo thân thể, hết r*n r* lại khóc rống lên.
Thuốc này tác dụng mãnh liệt, người ra tay hẳn là đề phòng thất bại nên liều lượng hơi quá đáng.
Trở lại Vân phủ, Vân Chi đem lão phu đi ngâm nước đá. Nước đá cũng không thể giảm bớt dược tính, ngược lại càng khiến dược tính tăng mạnh. Lão phu nhịn đỏ cả mặt, hai mắt đã không còn thấy rõ nhân cảnh, Vân Chi rời phòng tắm.
Bản vương gọi Vân Chi, gọi Oanh nhi, không ai tới. Lồng ngực không ngừng dồn dập tức khí, vùng vẫy vài lần, bản vương không còn sức lực bám vào bồn nước, trượt chìm vào nước.
Vân Chi ở ngoài cửa nghe lão phu gọi tên gã, không hề nhúc nhích. Oanh nhi đi đun nước nóng chưa trở về, phòng tắm không có động tĩnh, Vân Chi nhìn thoáng qua cửa phòng đóng chặt, ngón tay khẽ đẩy.
Vẫn không nghe thấy động tĩnh, trong lòng Vân Chi cảnh báo không ổn, gã đẩy cửa tiến vào, không thấy bản vương ngồi trong bồn tắm. GÃ tiến lên nhìn tức thì kinh hãi đến mức thái dương giật giật, nước tắm hoà máu loãng đã chuyển sang màu hồng, nữ nhân chìm trong nước. Vân Chi vội vàng vớt người lên, phát hiện người đã hôn mê, máu tươi từ mũi chảy ròng ròng không ngừng.
Thầy thuốc bắt mạch xong đứng lên, sắc mặt đối với Vân Chi rất không tốt. Thầy thuốc viết đơn thuốc: “Cho dù muốn tình thú, dùng thuốc mạnh như vậy, là chuyện con người làm ra sao?”
Vân Chi không nói gì, chỉ có thể nhận đơn rồi sai hạ nhân đi bốc thuốc. Thầy thuốc vừa đi vừa khẽ lắc đầu một tiếng thở dài một tiếng với Vân Chi. Nội tình hầu môn cũng thật dơ bẩn, người cao thượng tới vậy mà cũng có thể làm ra loại chuyện này, thầy thuốc thất vọng tột độ.
Khi bản vương tỉnh lại không biết đã là lúc nào, dược tính trong cơ thể còn chưa áp chế, lồng ngực châm chích như kim đâm, bản vương khóc rên khó chịu, Vân Chi cầm khăn lau mồ hôi trên trán bản vương.
Bản vương khóc đến không thở nổi, nói với Oanh nhi: “Đi tìm nam nhân đến đây, tới sở lâu tìm một kẻ sạch sẽ đi.”
Vân Chi nhéo cánh tay lão phu, mắt sáng như đuốc: “Nữ nhân ấy dám!”
“Ta đây khó chịu, ta đây đau lắm.” Ta đây giãy dụa không thoát được bàn tay như gọng kìm của tên đó. Vân Chi cho Oanh nhi lui, trong phòng chỉ còn ta đây cùng tên đó.
Lão phu mặt mũi đỏ hồng nằm rũ trên giường, cơ thể đã mềm nhũn, Vân Chi kéo lão phu vào lồng ngực rắn chắc. HẮN cúi đầu hôn vành tai lão phu, vành tai ấm áp có chút k*ch th*ch, hắn nói: “Không được tìm người ngoài.”
Khoảnh khắc cùng Vân Chi chìm đắm đê mê, lòng bản vương nghĩ, muốn coi như thế thân thì coi như thế thân đi, tối thiểu giải tỏa được khó chịu này rồi tính sau.
– ——————-
*mã cầu: trò chơi cưỡi ngựa đánh bóng
*cung nhưỡng: rượu nếp của hoàng cung