Một Đêm Xuân
Chương 8
Hai chiếc xe ngựa đều dừng lại trước cửa hàng lụa.
Nhị tiểu thư nhìn bản tọa, tò mò hỏi: “Mẹ nhỏ, sao môi đối phương lại đỏ như vậy?”
Mặt ta đây hơi nóng lên: “Ta đây thoa thêm chút son ấy mà.”
“Của hiệu nào vậy? Màu sắc thật đẹp.”
Bản tọa thuận miệng bịa ra một lời nói dối, rồi lại phẫn uất liếc nhìn Giang Từ Dạ.
Hắn nhìn thẳng vào mắt lão phu, điềm tĩnh, lông mày giãn ra, mang theo vẻ thỏa mãn.
Mặt ta đây đỏ bừng, tai cũng nóng ran.
Lúc này, Nhị tiểu thư hướng về một phía gọi: “Ơ, Nhị ca?”
Ngẩng đầu nhìn lên, Giang Đình Dã đang bước ra từ một chiếc kiệu khác.
TÊN ĐÓ mặc một chiếc áo lông nhẹ, thắt lưng ngọc, tay cầm một chiếc quạt xếp, nhìn chúng bản tọa mỉm cười: “Trùng hợp vậy sao?”
Ánh mắt tên đó lướt qua, dừng lại trên người Tô Tĩnh Uyển, giả vờ ôn hòa lễ độ: “Tô thiếu nữ có khỏe không?”
Chỉ một ánh mắt, bản tọa liền biết đây không phải là sự tình cờ, Giang Đình Dã chắc chắn đã cho người theo dõi Tô Tĩnh Uyển.
Nhưng gã có tình mà cô bản tọa ấy lại vô ý, Tô Tĩnh Uyển hoàn toàn không để ý đến gã, cô bản tọa ấy thỉnh thoảng lại liếc nhìn Giang Từ Dạ.
Bỗng nhiên, lão phu có cảm giác muốn giấu Giang Từ Dạ đi.
“Sao lại thất thần vậy?” Giang Từ Dạ rất nhạy bén nhận ra sự lơ đãng của bản vương.
Lão phu nhìn khuôn mặt trầm tĩnh nhưng lại đầy mê hoặc của tên đó, bĩu môi: “Hoa mắt rồi.”
Nữ chủ quán niềm nở tiến đến: “Không thì tiểu thư thử luôn gấm Phù Quang, đây là bảo vật trấn tiệm của chúng bản tọa. Vải vóc mềm mại như tơ, sờ vào trơn láng mịn màng, nhìn từ xa như mây hồng rực rỡ, nhìn gần gợn sóng lăn tăn, rất được yêu thích.”
Mềm mại ư?
Bản tọa nhất thời hứng thú.
Lén liếc nhìn bàn tay đang buông thõng của Giang Từ Dạ, đôi bàn tay thon dài, rõ từng khớp xương đó đôi khi cũng thật nghịch ngợm, thích xé rách đồ.
Mặt ta đây dần nóng lên.
“Một bộ như vậy giá bao nhiêu tiền?”
“Phải đến năm trăm lượng bạc.”
Bản tọa lắc lắc túi tiền, ừm, để hắn xé rách thì quá phí phạm.
Lão phu vội vàng dập tắt ý nghĩ đó.
Đang suy nghĩ, có người từ phủ đến tìm Giang Từ Dạ, nói rằng có công văn khẩn cấp từ kinh thành gửi đến cần xử lý.
Nói xong, Giang Từ Dạ liền phải đi ngay.
Trước khi đi, tên đó nhìn ta đây một cái: “Nếu thích thì cứ mua, ghi vào sổ của ta đây.”
Nhị tiểu thư hớn hở vỗ tay: “Ca ca là tốt nhất!”
Lòng lão phu tràn ngập hạnh phúc, bước đến bên cạnh hắn lão phu, lão phu lén lút nói một câu: “Tối nay sẽ mặc cho đối phương xem.”
TÊN ĐÓ có đôi lông mày thanh tú, nho nhã, ánh mắt khẽ động, tiếng nói trầm thấp: “Ừ, muốn xé.”
Âm thầm nghĩ và bị nói ra hoàn toàn mang đến gảm giác khác nhau.
Trong phút chốc, mặt bản vương đỏ bừng, tai nóng ran, vội vàng che mặt, xấu hổ chạy đi.
…
Vì gấm Phù Quang rất quý giá, phàm thường đều do người chuyên trách chăm sóc trên lầu các, nên chúng ta đây cùng nữ chủ quán lên lầu xem.
Ai ngờ Giang Đình Dã thật xấu xa, hắn nói Nhị tiểu thư mặc gấm Phù Quang sẽ bị sạm da, khiến Nhị tiểu thư tức giận bỏ đi.
Sau khi Nhị tiểu thư đi rồi, hắn bản tọa lại chê bản tọa: “Ngươi bản tọa mặc gấm Phù Quang sẽ rất phàm thường.”
“Chỉ có những tiên nữ như Tô cô gái mới có thể toát lên khí chất của gấm Phù Quang…”
Tô Tĩnh Uyển bị hắn bản tọa nói đến đỏ mặt, nhìn hắn bản tọa thêm một cái: “Làm gì có?”
“…”
Ta đây lười nghe tiếng chó sủa, qua loa đáp: “Ồ, vậy thôi, không xem nữa, đi thôi.”
Nhìn Giang Đình Dã và Tô Tĩnh Uyển cùng nhau biến mất khỏi tầm mắt, ta đây tức thì tìm một người phục vụ, đi lên từ cầu thang bên kia, tránh mặt đám người kia, rồi lên tầng trên cùng.
Làm ơn đi, bản vương thử gấm Phù Quang là để lấy lòng ca ca của hắn bản vương, chứ không phải vì tên đáng ghét này.
Phòng thử đồ là một căn phòng kín, cách âm rất tốt.
Bên trong còn bày một ít bánh ngọt và một chiếc giường êm ái.
Thử đồ mệt thì có thể ăn chút bánh, uống chút trà, nằm nghỉ một lát, thật là thoải mái.
Người phục vụ còn phải đi tiếp những khách khác, bản tọa nằm thấy dễ chịu, lại có chút buồn ngủ, bèn bảo nữ nhân ấy ấy khóa cửa lại, cần gì thì bản tọa sẽ rung chuông.
Không biết vì sao, dạo gần đây bản tọa rất hay buồn ngủ, nằm một lát là ngủ thiếp đi.
Khi bản tọa tỉnh dậy thì đã đến lúc hoàng hôn.
Ánh chiều tà đỏ rực như lửa, hắt những tia sáng mờ ảo qua khung cửa sổ.
Bản tọa dụi dụi mắt, xỏ dép vào, định đi rung chuông gọi người, nhưng vừa đến cửa, đột nhiên ngửi thấy một mùi khét nồng nặc.
Lòng ta đây thắt lại, nhìn ra ngoài qua khe cửa, chỉ thấy bên ngoài lửa cháy ngút trời, những cuộn vải chất đống như núi bốc cháy tanh tách.
Ta đây nhất thời hoảng loạn, vội vàng lắc chuông gọi người đến mở cửa, nhưng không có ai trả lời.
Lửa lớn bùng lên, mọi người đều bận rộn chạy thoát thân, nào còn ai nhớ đến lão phu?
Khói đặc cay xè cuồn cuộn tràn vào, ta đây bị sặc đến ho sù sụ, vội vàng xé vải lụa, thấm nước trà rồi bịt kín miệng mũi.
Không biết vì sao, đột nhiên đầu óc choáng váng, mắt tối sầm lại, bụng dưới bản vương âm ỉ đau, giống như đến kỳ kinh nguyệt, toàn thân bủn rủn, tay chân lạnh ngắt.
Một nỗi sợ hãi bóp nghẹt cổ họng bản vương.
Không, bản tọa không muốn chết.
Bản tọa cắn chặt răng, lết cái thân thể suy nhược đi chuyển ghế, dùng hết sức lực đập cửa.
Bản tọa rất muốn khóc, cả đời này bản tọa còn chưa được hưởng thụ vinh hoa phú quý, cứ thế mà c.h.ế.t đi, thật không cam lòng.
Ta đây dùng sức véo đùi mình để giữ tỉnh táo, dưới sự k*ch th*ch của ý chí sinh tồn mãnh liệt, ta đây liều mạng đập cửa, cuối cùng, cánh cửa cũng đổ xuống.
Bản tọa âm thầm thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi đầm đìa, vịn cửa, vô lực chạy ra ngoài.
Ai ngờ, bên ngoài cửa cũng là một ngõ cụt.