Một Màu Xuân
Chương 30
Tầng mây mù mịt, gió đêm lượn vòng, cỏ cây bên hồ xào xạc. Hành lang gấp khúc, lầu các trùng điệp, cây già rợp bóng của trang Lưu Vân thấm sắc đêm, hiện ra vẻ dày đặc tăm tối.
Thân hình nhanh nhẹn của Mục Diễn Phong hơi chậm lại trước vườn Thấm Huân. Không có tiếng chém giết trong dự liệu, sự thanh tịnh cổ quái khiến lòng hắn tự dưng sinh ra cảm giác hoang vắng.
Không biết tại sao, trước mắt tên đó bỗng xẹt qua hình ảnh Tiêu Mãn TÊN ĐÓ nở nụ cười đắc ý, hớn hở hớn hở lắc hoa liền đế ở cổ tay. Tiếng vang leng ca leng keng làm đầu óc tên đó lơ đãng.
Mục Diễn Phong bực bội nghĩ, lát nữa hắn ắt phải xách Tiêu Mãn HẮN ra, trách mắng nàng ta đây ấy một trận, nếu nàng ta đây ấy còn càn quấy nữa thì nhất định phải đuổi nàng ta đây khỏi trang Lưu Vân, nhất định phải… Mục Diễn Phong đánh một quyền vào tường thấp của vườn Thấm Huân, vén vạt áo đi vào trong vườn.
Trong vườn, môn sinh trang Lưu Vân nằm ngổn ngang, đều còn thở. Bên hồ Âm Nguyệt, một người ngồi run cầm cập, toàn thân nàng ta đây ta đây ướt đẫm nhưng từ tai tới sau cổ lại đỏ bừng.
Tiêu Mãn HẮN trốn sau cây cột đình lục giác, kinh hoàng nhìn Đỗ Niên Niên bên hồ.
Mục Diễn Phong thoáng thấy Tiêu Mãn TÊN ĐÓ thì cơn tức đầy bụng nổi lên. TÊN ĐÓ đi thẳng, hỏi ngay: “Rốt cuộc cô đang làm cái gì đấy?!”.
Tiêu Mãn GÃ thấy tên đó thì thoạt tiên ngạc nhiên, nhanh chóng ngạc nhiên hớn hở, tiếng động mừng rỡ có vẻ nhẹ nhõm: “Diễn Phong”.
Mục Diễn Phong chỉ nhíu mày lẳng lặng nhìn cô ấy ấy một lát rồi tức thì phất tay áo đi tới ven hồ. Tiêu Mãn TÊN ĐÓ cuống quýt kéo tay áo hắn: “Diễn Phong đừng đi”. Cô ấy ấy nâng cổ tay chỉ vào Đỗ Niên Niên, mím môi nói: “Người phụ nữ này rất kì dị, vừa rồi cô lão phu đánh nhau với tôi, chiêu võ công nào cũng trí mạng, may mà…”.
“Bất luận là người phương nào cô cũng dám chọc vào à?!” Mục Diễn Phong giận tím mặt. Lời lúc trước của Tiêu Mãn HẮN, tên đó chỉ nghe rõ câu “chiêu nào cũng trí mạng”, chỗ tầm mắt chạm tới là vết hằn sâu trong bàn tay cô bản vương ấy. Tình hình vừa nãy nguy cấp, tất nhiên cô bản vương ấy phải nắm chặt vòng hạnh hoa trong bàn tay.
Tiêu Mãn HẮN bị tên đó quát thì ngây ra, bàn tay nhỏ nhoi níu ống tay áo tên đó buông lỏng ra.
Dù Mục Diễn Phong dễ xù lông nhưng rất ít khi tức giận thật. Thật ra gã giống Nam Sương, đều là người vô cùng cực tốt tính, rất ít khi để bụng, quá đỗi rộng lượng.
Nhưng lúc này, tên đó giận thật rồi.
Tiêu Mãn HẮN mở miệng, ngơ ngác hỏi: “Diễn Phong, có phải chàng thích nữ nhân ấy ta đây không?”.
Mục Diễn Phong không đáp, trong lòng tên đó rất loạn.
Rất nhiều lúc, trầm mặc chính là ngầm thừa nhận. Tiêu Mãn GÃ cho là phải. Cô bản vương cụp mắt một lúc lâu, lúc ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rưng rưng nước, cố làm ra vẻ mặt vô tội, khiến lông mày vốn hếch lên kiêu ngạo trở nên vô cùng cực thê lương: “Diễn Phong, tôi không biết, tôi không biết chàng thích…”. Tiếng cô bản vương ấy càng ngày càng nhỏ, lặng lẽ hiu hắt như đóa đồ mi cuối hạ rơi.
Mục Diễn Phong chỉ trầm lặng, lạnh lùng rút ống tay áo khỏi tay nữ nhân ấy ấy, đi tới bên hồ không ngoảnh đầu lại.
Hôm nay tên đó ăn vận rất đẹp. Áo dài xanh da trời, vải vóc bóng trơn tuột giữa ngón tay, giống hệt thời gian như nước mang phi hoa hồng trần đi xa.
Tiêu Mãn TÊN ĐÓ cảm thấy hơi trống vắng. Nữ nhân ấy ấy đờ đẵn tại chỗ nhíu mày mím môi, lạc lõng, buồn chán khôn tả.
Mục Diễn Phong còn chưa đến gần, Đỗ Niên Niên bỗng ngẩng đầu lên nói: “Chàng đừng tới đây”.
Tiếng nói của nàng lão phu lão phu khàn khàn, giống như từng bị lửa thiêu vậy.
Mục Diễn Phong ngẩn người. Đúng lúc này, tiếng Vu Hoàn Chi bỗng nhiên ung dung truyền tới từ phía sau: “Lúc tu luyện thức thứ ba và thứ tư của bảy thức Mộ Tuyết có hai tầng băng hỏa, cô không có công pháp ngoại công để bảo vệ mình, không có cơ sở của thứ thứ nhất và thứ hai, tiếp tục như vậy thì mạng không còn được bảy ngày”.
Đỗ Niên Niên khó nhọc ngẩng đầu nhìn gã một cái, ánh mắt ảm đạm đi. Một lúc lâu sau, cô bản vương bản vương chỉ nói: “Không sao cả”.
Mục Diễn Phong quay đầu lại liếc nhìn Vu Hoàn Chi, lại chỉ thấy thân hình tên đó lóe lên rồi biến mất, lướt đến phía sau Đỗ Niên Niên như ma quỷ rồi đẩy liền ba chưởng.
Đỗ Niên Niên đau đến mức hét to một tiếng, bỗng đứng phắt dậy như bị mất khống chế. Quanh người nàng bản vương bản vương loáng thoáng có lệ khí đỏ như máu, thần trí bị nuốt hết, luồng khí lạnh bừng bừng trong mắt.
Lúc này, Vu Hoàn Chi nghiêng người hiện ra ở bên cạnh Mục Diễn Phong, nói nhỏ: “Kiếm pháp Thiên Nhất, ngưng khí”. Đoạn xoay đến bên một môn sinh đã ngã xuống, nhặt bội kiếm của hắn ném lên không trung.
Mục Diễn Phong ngầm hiểu, khẽ nhảy lên đón bội kiếm, kiếm chưa rời vỏ đã tấn công Đỗ Niên Niên một chiêu. Mục Diễn Phong giơ kiếm cản dao trong tay nàng bản vương bản vương rồi vòng lại chợt hiện ra phía sau nàng bản vương, rút kiếm đánh mấy cái, thủ pháp sắc bén mau lẹ, bước chân rõ ràng mà kì dị, đã có phong thái bá chủ võ lâm.
Tất nhiên thức thứ ba của bảy thức Mộ Tuyết hết sức uy lực. Nhưng Đỗ Niên Niên chỉ hiểu chiêu thức, không có công pháp ngoại công phụ trợ, càng không nền tảng. Lúc này lòng nàng bản vương bản vương rối như tơ vò, tẩu hỏa nhập ma, lại gặp phải cao thủ như Mục Diễn Phong, chỉ đành chịu thua.
Chỉ qua hơn mười chiêu, Mục Diễn Phong cầm vỏ kiếm điểm vào thiên trụ và huyệt Phong Trì của cô bản tọa bản tọa, cuối cùng gõ nhẹ huyệt Thiên Trung, thoát hết sức lực toàn thân của cô bản tọa.
Đỗ Niên Niên chỉ cảm thấy thân thể như nhũn ra, cô ấy cúi người phun một búng máu, lui lại mấy bước ngã ngửa vào trong hồ. Mục Diễn Phong vội vàng tiến lên kéo cô ấy lão phu lại.
Sắc mặt nàng bản vương bản vương trắng bệch, khóe môi vạt áo có vết máu loang lổ khiến người bản vương không nhận ra nụ cười nơi khóe miệng nàng bản vương nom vừa lạnh buốt vừa ấm áp.
Ánh mắt tan rã dẫn, khuôn mặt cực kì anh tuấn trước mắt vẫn như lúc mới gặp ở đại hội anh hùng bốn năm trước.
Mục Diễn Phong gọi: “Thiếu nữ Đỗ”.
Đỗ Niên Niên khó nhọc khẽ gật đầu, giơ tay lên xua xua.
Vu Hoàn Chi buông tiếng khẽ thở dài, nói: “Đưa cô bản vương về phòng đi”.
Mục Diễn Phong nhíu mày, khom người ôm Đỗ Niên Niên lên, lúc mới quay đầu lại đối mắt với Tiêu Mãn GÃ.
Có lẽ là thói quen nhiều năm không đổi, Tiêu Mãn GÃ quen hễ nhìn thấy Mục Diễn Phong sẽ cười gọi hắn là Diễn Phong.
Mục Diễn Phong đã nhìn quen nụ cười của cô gái quái dị này, lúc dương dương đắc ý, lúc hết sức phấn chấn, lúc lòng lang dạ sói, nhiều màu sắc quả thật không hổ với tên hiệu danh chấn giang hồ – HẮN Nhân Hai Mặt của nàng lão phu.
Nhưng bây giờ, nàng bản tọa chỉ miễn cưỡng nhếch khóe miệng, hai mắt mở to tròn, thoáng có phần tiêu điều.
Cô ấy ấy vẫn gọi: “Diễn Phong”.
Chẳng biết tại sao, tiếng cô lão phu hôm nay nghe có vẻ yếu đuối.
Mục Diễn Phong hơi thở gấp gáp, nhíu mày vòng qua cô bản vương ấy, đưa Đỗ Niên Niên về phòng.
Lúc này, Giang Lam Sinh và Nam Sương cũng đã chạy tới. Trước vườn, Hoa Đào Nhỏ “oa” một tiếng, Giang Lam Sinh “chậc chậc” hai tiếng. Vu Hoàn Chi đi ra ngoài vườn, hình như nói gì đó với Nam Sương rồi gọi Đồng Tứ tới xử lý người bị thương.
Từ đầu đến cuối, Tiêu Mãn GÃ đều nhìn chăm chú vào bóng lưng Mục Diễn Phong, nhìn bóng lưng vĩ đại của tên đó bước vào trong phòng.
Mây vần vũ, ánh trăng lúc ẩn lúc hiện, hạt tuyết rất nhỏ rơi xuống đất thì tan ngay. Mục Diễn Phong đóng cửa lại, ánh nến lờ mờ chiếu lên giấy cửa sổ, mịt mùng.
Lúc bấy Tiêu Mãn TÊN ĐÓ mới xoay người lại, nhìn Đồng Tứ dẫn một đám hạ nhân đang xem xét thương thế của người trong vườn. Vu Hoàn Chi vẫn mang vẻ mặt lạnh nhạt vào trong phòng Đỗ Niên Niên.
Nam Sương nhìn cô bản vương ấy một lúc lâu, bấy giờ mới gọi: “Yên Hoa”. Cô bản vương hé miệng, lại cười hì hì nói: “Yên Hoa, may mà cô không sao”.
Tiêu Mãn TÊN ĐÓ cực ghét Nam Sương gọi mình là Yên Hoa nhưng lúc bấy nàng bản vương ấy nghe tiếng xưng hô này lại cảm giác rất thân thiết. Nàng bản vương ấy nhíu mày như phàm thường, hơi hất cằm lên, giận dỗi gọi một tiếng: “Họa Thủy”. Dứt lời, nàng bản vương ấy lại lảo đảo đi tới trước mặt Nam Sương, tức giận nói: “Sao giờ cô mới đến? Vừa nãy tôi trúng một chưởng của hồ li tinh kia, suýt chút nữa bị cô bản vương đánh chết đấy”. Nói rồi nàng bản vương ấy lại cười đắc ý: “Có điều võ công của tôi cao, lúc cô bản vương đánh chưởng thứ hai, tôi bèn vọt tới, sau đó nàng bản vương bản vương tẩu hỏa nhập ma ngồi bên cạnh ao uống nước nên không… không đả thương được…”.
Tiêu Mãn TÊN ĐÓ còn chưa dứt lời, bỗng nhiên ôm ngực, hai mắt tối sầm, ngã ngửa ra.
Trong nhà chính của vườn Thấm Huân, một chậu than bạc cháy xèo xèo.
Mục Diễn Phong độ nội lực cho Đỗ Niên Niên rồi xoay người xuống giường, cáu kỉnh nói: “Bảy thức Mộ Tuyết của cậu là công phu tà môn gì mà độ nội lực vào như cái động không đáy thế? Cứu thế nào đây?!”.
Vu Hoàn Chi vắt khăn vải, lau khô tay, vừa lấy túi kim châm trong ngực ra, vừa thong dong nói: “Vừa nãy anh dùng kiếm pháp Thiên Nhất, ngưng khí của cô lão phu. Lúc này độ nội lực cho cô lão phu hoàn toàn không có tác dụng gì, chẳng qua là cho cô lão phu chút sức lực mà thôi”.
Mục Diễn Phong ngoảnh lại nhìn Vu Hoàn Chi sắp từng cây kim bạc ra, còn tìm cây to nhất rửa bằng nước sạch thì không khỏi buồn bực hỏi: “Cậu muốn làm gì?”.
Vu Hoàn Chi nói: “Đánh thức cô bản tọa”.
Ánh mắt Mục Diễn Phong khóa chặt trên cây kim to nhất, lại khó hiểu nói: “Thuật châm cứu trọng ở độ chính xác và sức lực, nhưng chưa từng thấy cậu dùng loại kim to như kim may áo thế này”. Suy nghĩ một lát, tên đó lại than: “Bảy thức Mộ Tuyết quả nhiên thần kỳ”.
Vu Hoàn Chi lạnh nhạt nhìn gã một cái, lấy khăn vải sạch sẽ lau kim, bình tĩnh nói: “Cứu cô bản tọa chỉ có hai cái cách. Một, chọn kinh mạch của cô bản tọa, chặt đứt lai tầng lệ khí băng hỏa của bảy thức Mộ Tuyết, lại lấy ngoại công “công Thiên Nhất” để cứu. Tuy từ nay về sau cô bản tọa sẽ là kẻ tàn phế nhưng vẫn có thể sống cho qua ngày. Hai, phế võ công của cô bản tọa, lấy ngoại công của “công Thiên Nhất” để cứu, dạy cô bản tọa ngưng khí thế nào. Nhưng cách này trị ngọn không trị gốc, sẽ chịu đớn đau dày vò của hai tầng băng hỏa vào giờ quy định, không đầy năm năm sẽ bỏ mình”.
Mục Diễn Phong nghe xong, nhíu mày ngẫm nghĩ, lát sau lại nói: “Nhưng hai cách này đều không liên quan tới châm cứu”.
Vu Hoàn Chi bước tới trước giường, tìm huyệt Bách Hội sau gáy Đỗ Niên Niên. GÃ giơ kim lên áng chừng, ánh nến trong phòng nổ lách tách, đốm lửa chiếu vào mũi kim, phát ra ánh sáng lấp lánh. Vu Hoàn Chi thản nhiên nói: “Ừ, không liên quan tới châm cứu. Chẳng qua là tôi muốn châm cho cô ta đây tỉnh lại trước, hỏi xem cô ta đây chọn cách nào?”.
Mục Diễn Phong ngẩn người, một lát sau, toàn thân giật mình.
Nam Sương xoa cái hông đau nhức. Vừa rồi lúc Tiêu Mãn GÃ ngất, mình vội vàng đỡ, kết quả vừa hay bị nàng ta đây ấy lấy làm nệm thịt mà đè lên.
Ngoài sân tuyết rơi im ắng. Đồng Tứ xử lý xong người bị thương trong vườn lại vội vàng tìm thầy thuốc ở quê cho Tiêu Mãn HẮN. Giang Lam Sinh đã dò xét thương thế cho nàng bản vương ấy, nói mặc dù bị nội thương nhưng may mà không nặng, điều dưỡng một tháng là hồi phục.
Nam Sương nghe tên đó lão phu nói thế thì yên lòng, không quấy rầy Vu Hoàn Chi và Mục Diễn Phong nữa.
Dù sao hiện nay Đỗ Niên Niên là đầu mối duy nhất, chỉ có cứu sống nữ nhân ấy lão phu mới có thể thám thính được chủ mưu đằng sau việc khôi phục cung Mộ Tuyết, mới có thể thám thính được tung tích của toàn phổ “bảy thức Mộ Tuyết” cùng với các loại gian khổ chưa biết của con đường phía trước.
Tuy phàm thường Tiêu Mãn TÊN ĐÓ hay om sòm nhưng ngủ rất ngoan, như con mèo vậy, hoàn toàn không có thói xấu chép miệng, ch ảy nước miếng, đá chăn, ôm gối như hoa đào Nam.
Tay cô bản vương ấy lẳng lặng để ở bên cạnh, vòng bạc lấp lánh, hoa hạnh liền đế tinh xảo hệt như thật.
Nam Sương mơ ước cái vòng tay này đã lâu, lần này nhân Tiêu Mãn HẮN ngủ say bèn giơ một ngón tay lên, nhẹ nhàng gảy một cái. Đóa hoa yếu ớt khẽ rung, tinh xảo đặc sắc. Hoa đào Nam li3m môi, mở cờ trong bụng, lại ghé sát vào, sờ sờ đóa hoa hạnh kia. Thấy Tiêu Mãn HẮN vẫn chưa tỉnh, lá gan lớn hơn, nữ nhân ấy đưa tay định tháo vòng trang sức khỏi cổ tay nữ nhân ấy ấy. Mình thử đeo một lần, chỉ thử một lần thôi.
Ai ngờ cô ta đây đang lén lút hành động, Tiêu Mãn HẮN bỗng nhiên hét lớn một tiếng: “Họa Thủy!”.