Một Màu Xuân
Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-07-11 16:11:22 | Lượt xem: 7

Tia sáng đạm bạc ngày xuân lờ mờ rọi vào nhà.

Tim Tiêu Mãn TÊN ĐÓ khẽ đập thình thịch, giương mắt nhìn lên.

Ánh mắt Mục Diễn Phong có phần mơ màng như có ánh trăng tỏa ra. Hắn bản vương đứng trước tấm bình phong lưỡng lự chốc lát rồi tiến lên trước hai bước, nhẹ giọng hỏi:

– Tỉnh rồi à?

Tiêu Mãn TÊN ĐÓ cảm thấy mấy tháng không gặp, Mục Diễn Phong có hơi bất thường.

Nhưng nhớ tới chuyện của Đỗ Niên Niên, cô ta đây ấy không khỏi xấu hổ, tức thì “Ừ” một tiếng rồi đứng dậy ngồi xếp bằng trên giường, làm như không có chuyện gì ngó ra phía sau hắn ta đây.

Bầu không khí trong phòng có phần cứng ngắc. Chỉ có một mình hoa đào Nam là vui vẻ khôn xiết.

Nữ nhân ấy sợ Tiêu Mãn HẮN lạnh bèn vội vàng cởi áo khoác màu vàng nhạt của mình xuống trùm lên cho nữ nhân ấy ấy rồi cười hì hì vui vẻ ngồi ở bên giường, hết nhìn Tiêu Mãn HẮN lại ngó Mục Diễn Phong mà mãi không có động tác gì.

Mục Diễn Phong nghĩ, gần quê lòng sợ hãi[1], có lẽ cũng giống như vậy.

Trong lòng đầy những mong mỏi, khó khăn mới mong được đến lúc nữ nhân ấy ấy tỉnh lại. Song khi người ngồi trước mặt một cách yên lành thì mình lại không biết nên nói gì, làm gì.

Rất lâu sau, Tiêu Mãn GÃ mới rụt rè hỏi một câu:

– Thiếu nữ Đỗ đâu?

Chân mày Mục Diễn Phong khẽ nhíu lại, ngước mắt nhìn cô ấy ấy.

Ánh mắt hắn chấn kinh nhưng vẻ hoang mang còn nhiều hơn. Tiêu Mãn GÃ tưởng mình thất lễ bèn quay đầu đi nói một cách mất tự nhiên:

– Ờm, tốt xấu gì tôi đã cứu cô bản tọa mà.

– Cô ta đây đi rồi… – Mục Diễn Phong nói – Đỗ Niên Niên trở về tiêu cục Tô Duyệt rồi.

– Hả? – Tiêu Mãn TÊN ĐÓ quay đầu lại, vui buồn đan xen trên mặt – Diễn Phong, chàng không cưới cô bản vương à?

Lòng Mục Diễn Phong đột nhiên trở nên hỗn loạn. Rất nhiều lời nhung nhớ với cô ấy ấy suốt mấy tháng không hề đắn đo lại như giấc mộng Nam Kha, như trăng trong nước như hoa trong gương.

Mà bấy giờ hai người đối diện, hắn bản tọa lại không biết nên giải thích từ đâu.

– Cô bản tọa mới vừa tỉnh, tôi đi sai làm ít đồ ăn cho cô bản tọa. – Mục Diễn Phong nói.

Dứt lời, hắn ta đây quay lưng bỏ ra khỏi phòng. Gió hất vạt áo lên, hiện ra vẻ tịch mịch.

Lúc này Tiêu Mãn HẮN mới nhận ra thời gian đã trôi qua rất lâu, tỉnh lại sau giấc ngủ kéo dài ba tháng, ngay cả bóng dáng ấy cũng như đã cách mấy đời. Nữ nhân ấy ấy dịch người, chỗ cổ tay kêu leng keng, là cái vòng tay hoa hạnh liền đế kia.

Nàng bản vương ấy nhớ đêm tuyết mùa đông đó, khi mình lẻ loi nằm trên giường, trong lòng không phải là không sợ hãi. Nàng bản vương ấy nắm hoa hạnh trong lòng bàn tay, hoa văn in cả lên tay.

Nhưng lúc này hoa hạnh lại trắng nõn như lúc ban đầu.

Nam Sương cảm thấy bầu không khí khá vi diệu, trong lòng cô ấy cũng có suy xét, thế là dò hỏi:

– Cô đã hôn mê ba tháng, có nhìn thấy thứ gì hay ho không?

Tiêu Mãn HẮN lấy làm lạ nhìn nữ nhân ấy:

– Tôi nhắm mắt thì nhìn thế nào được?

Hoa đào Nam nghiêm túc hỏi:

– Vậy sao vừa rồi cô lại không nhiệt tình với anh Mục nữa? Tôi đoán cô đã chán anh ấy rồi.

Đây chính là bản tính mạnh mẽ của Nam Sương. Hoa đào Nam nhìn thấy tất cả sự đau lòng buồn bã của Mục Diễn Phong sau khi Tiêu Mãn TÊN ĐÓ “mất” cùng với sự săn sóc từng li từng tí sau đó nhưng nữ nhân ấy không nói ra một chữ nào.

Nàng bản vương cho rằng, so với việc mình xe chỉ luồn kim, chọc thủng lớp giấy cửa sổ này thì thà rằng để Yên Hoa và thiếu chủ Mục tự mình mò mẫm.

Tự dưng có một tiết mục, không thể lãng phí đúng không?

Hoa đào Nam có vẻ nhàn nhã của khán giả, vả lại còn là khán giả có thể đổ thêm dầu vào lửa thúc đẩy tình tiết vào thời khác tất yếu.

Trước giờ Nam Sương tự xưng là họa thủy, không ngờ hôm nay nàng lão phu đã tu thành chính quả, đắc đạo phi thăng. Từ rày về sau có thể so với ma đầu họ Vu rồi.

Tiêu Mãn HẮN cúi thấp đầu, nhìn chằm chằm vòng tay, lát sau mới khẽ thở dài nói:

– Tôi cảm thấy Diễn Phong không muốn thấy tôi.

– Vì sao? – Hoa Đào Nhỏ cả kinh.

Tiêu Mãn TÊN ĐÓ nói:

– Diễn Phong không cưới Đỗ Niên Niên, tất nhiên là vì áy náy với tôi. Hai người họ từ bỏ nhân duyên tốt đẹp vì nỗi áy náy trong lòng. Nay tôi đã tỉnh, họ có thể ở bên nhau rồi. – Nói đoạn, Tiêu Mãn TÊN ĐÓ lại than một tiếng – Thế cũng tốt. Vừa rồi Diễn Phong khách sáo với tôi như thế, lòng cũng đã lạnh rồi.

Nam Sương ngạc nhiên nhìn Tiêu Mãn HẮN, bỗng nhiên có phần hoang mang.

Có lẽ là vì nhiều năm theo đuổi nhiệt tình như thế, ngay cả nhẫn nại cũng dần chết mòn. Mặc dù rất nhiều khổ sở trong đó không mài mòn tâm chí nhưng cũng dập tắt hy vọng của nàng bản tọa ấy.

Thế là lúc gặp phải chuyện của Mục Diễn Phong, cô bản vương ấy vô tri vô giác đưa ra dự tính xấu nhất.

Cảnh xuân ngoài cửa đang rộ. Chim hót đầu cành, hoa nở cỏ lan.

Vu Hoàn Chi thấy Mục Diễn Phong cúi đầu, không thấy có vẻ hớn hở thì cũng cười bí hiểm.

Mục Diễn Phong gọi a hoàn bên cạnh, yêu cầu một ít đồ ăn trước, sau đó lại đứng sững sờ tại chỗ một lát rồi mới gọi a hoàn kia lại, cùng đến phòng ăn.

Hoa đào Nam tìm xiêm áo ở trong rương quần áo cho Tiêu Mãn GÃ. Áo váy trắng nhạt, trên váy sam màu cam thêu đóa mẫu đơn lớn, ống tay áo có đường viền bằng tơ vàng.

Trước nay Tiêu Mãn HẮN thích màu trắng mộc mạc, thấy màu sắc đó thì không khỏi nhíu mày.

Hoa Đào Nhỏ lại cười hì hì nói:

– Bộ xiêm áo này rực rỡ, cô ngủ ba tháng mới tỉnh, nên mặc rực rỡ thì tốt hơn.

Đợi thay xiêm áo xong, a hoàn cũng mang nước đến trang điểm cho cô lão phu ấy.

Tiêu Mãn GÃ sửa sang tóc mai, trong lòng không khỏi sinh nghi.

Nữ nhân ấy ấy đã từng tới phòng của Mục Diễn Phong, vừa trống trải vừa giản lược. Sao nhiều ngày không thấy mà nay lại có thêm rất nhiều sức vật của phụ nữ thế này?

Xiêm áo trên người nàng lão phu ấy mới tinh, đồ nữ trang bày la liệt những trâm cài tóc đồ trang sức, son phấn, đầy đủ mọi thứ.

Hoa đào Nam nắm tóc trên đầu Tiêu Mãn TÊN ĐÓ lên búi bên trái, búi bên phải, mãi mới hỏi:

– Tôi thấy búi tóc mà cô đã từng vấn cho tôi rất đẹp, cô búi kiểu gì vậy?

Nam Sương đang nói đến thùy hoàn kế. Do học múa nhiều năm nên Tiêu Mãn TÊN ĐÓ luôn búi tóc đen l3n đỉnh đầu, phần còn lại thì bện thành bím, rất ít khi búi tóc lỏng như thế.

Nàng ta đây ấy suy nghĩ rồi nhìn vào gương quấn tóc l3n đỉnh đầu một vòng rồi dùng trâm cài cố định, lại cắm một con tua hoa, giản dị mà tươi đẹp.

Hoa đào Nam thấy dáng vẻ của nàng ta đây ấy, hớn hở nói:

– Yên Hoa, cô đẹp quá.

GÃ nhân Tiêu lấy gương soi mình, lại thở dài một tiếng thê lương nói:

– Tôi cảm thấy mình bắt đầu chấp nhận số mệnh rồi.

Đúng lúc này, bỗng nhiên có người nhẹ nhàng gõ cửa.

Tiêu Mãn GÃ vẫn đắm chìm trong tâm trạng thê lương lúc nãy, vừa lắc lắc đầu một tiếng khẽ thở dài vừa đi mở cửa, còn nói với Nam Sương:

– Cô đừng làm, tôi đã nằm mấy tháng, muốn hoạt động một chút.

Cửa mở, Tiêu Mãn TÊN ĐÓ ngẩng đầu lên.

Cảnh xuân muôn trượng chiếu lên dung nhan như tranh vẽ của nàng lão phu, tua hoa thấp thoáng lay động. Mục Diễn Phong ngạc nhiên, không khỏi lui lại hai bước, chỉ thấy nàng lão phu vận quần áo màu ấm áp, kiểu tóc mộc mạc những vẫn là nét chấm phá, như một bông hồng màu hồng nhạt chợt nở rộ, vừa quyến rũ, vừa thanh tao.

Hoa đào Nam ló ra từ sau tấm bình phong, cười sâu xa:

– Anh.

Mục Diễn Phong ho khan hai tiếng, nhìn Tiêu Mãn HẮN và nói:

– Đồ ăn sáng đã được chuẩn bị xong, cô ta đây… ăn một chút nhé?

Tiêu Mãn HẮN thấy tên đó khách sáo như vậy, trong lòng càng thê lương, cúi đầu lúng ta đây lúng túng nói:

– Làm phiền rồi.

Lòng Mục Diễn Phong cũng khó chịu, tên đó cụp mắt ngơ ngẩn rồi nghiêng người để a hoàn sau lưng vào.

Trên bàn cơm là một nồi cháo xanh, tám đ ĩa thức ăn, ba món chín, còn có mấy đ ĩa bánh to.

– Đây là… – Tiêu Mãn HẮN ngẩn người. Mình hôn mê ba tháng mới tỉnh lại mà thân thể không hề tệ, tẩm bổ như thế thật khoa trương.

Mục Diễn Phong vẫn đứng trước cửa, mặt trời mùa xuân chiếu lên mặt tên đó, không nhìn rõ mặt mày. TÊN ĐÓ nói:

– Cô ta đây cần tẩm bổ.

HẮN nhân Tiêu nuốt nước bọt:

– Thế này thì quả thật quá nhiều rồi, một mình tôi làm sao ăn hết?

Mục Diễn Phong ngơ ngẩn, tức thì bước tới ngồi xuống trước bàn, không nhìn cô ấy mà cầm lấy một cái bát không nói:

– Tôi ăn với cô ấy.

– Hả?

Mục Diễn Phong cúi đầu múc cháo vào bát không rồi đặt xuống trước mặt nàng ta đây ấy.

– Tôi cũng chưa ăn sáng nên ăn với nàng bản vương. – Dứt lời, hắn ngước mắt trông thấy ánh mắt ngạc nhiên của Tiêu Mãn HẮN.

Sâu trong mắt Mục Diễn Phong như có thứ gì động đậy, lát sau, tên đó liền quay đầu đi, lại múc thêm một bát cháo nữa cho mình.

Bầu không khí rất kì lạ, lòng Tiêu Mãn TÊN ĐÓ đầy nghi ngờ, lo sợ bất an, áp dụng chiến thuật địch không động bản tọa không động, cúi đầu ngồi yên.

Mục Diễn Phong sững lại một lát, thay đổi vị trí đ ĩa thức ăn trên bàn, đẩy thứ Tiêu Mãn TÊN ĐÓ thích tới trước mặt nàng ta đây ấy, làm như vô ý hỏi:

– Hôm nay muốn làm gì?

Tiêu Mãn HẮN cực kì khó hiểu, lại “Hả?” một tiếng.

Mục Diễn Phong nhìn bát cháo của cô bản vương ấy, nói:

– Ăn đi.

Tiếng hắn bản vương không lớn nhưng lại có uy lực khiến cô ấy ấy nghe theo. Tiêu Mãn GÃ ngơ ngẩn, sau đó cầm muỗng lên, cúi đầu ăn từng miếng.

Mục Diễn Phong nói:

– Hôm nay cậu Vu mới vừa về, tôi có chút việc phải bàn bạc với cậu ấy. Nếu cô ấy thấy chán thì có thể bảo em Sương bầu bạn, đợi đến chiều hoặc là lúc rảnh rỗi, tôi sẽ…

– Làm gì? – Tiêu Mãn TÊN ĐÓ cả kinh đến mức tay run lên, cái muỗng chạm vào bát đánh “keng” một tiếng, rơi xuống cháo – Diễn Phong, buổi chiều chàng đừng đến Tô châu.

Mục Diễn Phong bắt đầu nhíu mày:

– Tô châu?

Tiêu Mãn GÃ cầm đôi đũa lên, một tay một chiếc, vừa vớt cái muỗng chìm trong cháo lên như không có chuyện gì vừa nói:

– Tôi mới tỉnh mà, vẫn chưa thể đi xa như vậy với chàng được. Chàng muốn đi tìm Đỗ Niên Niên thì mấy ngày nữa tôi có thể đi cùng chàng. Đến lúc đó chắc chắn tôi sẽ giúp chàng nói với cô bản vương, mấy ngày nay chàng… – Cô bản vương ấy ngẩng đầu lên, ánh mắt đong đầy sợ hãi, cái muỗng vừa vớt lên lại chìm vào trong cháo, biến mất không thấy đâu nữa – Mấy ngày nay, chàng có thể đừng đuổi tôi đi được không? Tôi dọn đến buồng của vườn Phong Hòa, chắc chắn sẽ không quấy rầy chàng. Chỉ mấy ngày thôi, bảy ngày, không không, năm ngày, được không?

– Cô ta đây… – Mục Diễn Phong chỉ cảm thấy trong lòng chợt đau nhói, không biết vị đắng chát từ đâu ra. Tiêu Mãn HẮN lại cúi gằm đầu xuống, vớt cái muỗng của mình lên kêu leng keng với bộ dạng vui vẻ, nhưng dù thế nào cũng không vớt được cái muỗng.

Trong lòng thống khổ, Tiêu Mãn HẮN lại mím môi cười.

Nữ nhân ấy ấy hôn mê ba tháng không phải không thu hoạch được gì, ít nhất ở trong mơ, Mục Diễn Phong trông chừng nữ nhân ấy không rời không bỏ, thầy thì dốc lòng dạy nữ nhân ấy múa. Có một lần, nữ nhân ấy còn mơ thấy Hoa Đào Nhỏ dắt vị hôn phu tương lai đến tìm nữ nhân ấy một cách hưng phấn nữa.

Lúc ấy hoa rụng lả tả, hoa rộ trên cây, cô bản vương ấy nghiêng đầu lại, phát hiện vị hôn phu của Hoa Đào Nhỏ chính là ma đầu Vu.

Tiêu Mãn GÃ suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy như thế cũng tốt.

Như thế cũng tốt. Có thể đắm chìm trong giấc mộng như thế ba tháng.

Trước nay cô bản tọa ấy có rất nhiều suy nghĩ không thiết thực, ví dụ như ở bên Mục Diễn Phong, cùng hắn bước chân vào giang hồ, tiện thể đi tìm người thừa kế khúc Kinh Loan.

Bây giờ, nữ nhân ấy ấy có giấc mơ ba tháng này, xem như tâm nguyện đã được thỏa mãn rồi, chi bằng đi hoàn thành di nguyện của thầy.

Lúc này, lại một chiếc đũa trúc tới trước mắt.

Mục Diễn Phong trầm mặc giúp Tiêu Mãn GÃ gắp cái muỗng chìm trong cháo rồi đặt sang một bên, đưa cái muỗng mới cho nàng ta đây.

Đợi nàng ta đây nhận rồi, tên đó nói:

– Tôi không đến Tô châu.

Tiêu Mãn GÃ ngạc nhiên, lúc ngẩng đầu lên thì cười tươi như hoa:

– Thật không, mấy ngày hãng đi, mấy ngày nữa cơ thể tôi cũng khỏi hẳn rồi.

Hoa đào Nam ló ra từ cửa sổ gian trong.

Trong sân, Vu Hoàn Chi đang nói gì đó với một nô bộc. Nam Sương lấy tay chống cằm, nhìn hắn hết sức chăm chú.

Vu Hoàn Chi nói với nô bộc kia xong thì nhìn về phía cửa sổ bên này như có thần giao cách cảm, thấy tay trái hoa đào Nam phẩy phẩy trên tay phải, ra hiệu đang ăn cơm.

Ma đầu họ Vu cười, gật gật đầu đi vào phòng chính.

Bên trong phòng chính rất tĩnh lặng. Mục Diễn Phong và Tiêu Mãn HẮN đều cúi thấp đầu.

Dường như thiếu chủ Mục không muốn ăn lắm, nhíu mày nom có vẻ tâm sự nặng nề. Tiêu Mãn HẮN thì khác, nhanh nhẹn ăn cháo, chỉ là không gắp thức ăn.

Nam Sương cười hớn hở với Vu Hoàn Chi, ma đầu Vu gật gật đầu với vẻ sâu xa. Hai người không nói gì, trầm mặc bước tới trước bàn.

Hoa Đào Nhỏ “Oa” một tiếng:

– Đồ ăn sáng phong phú thế!

Mục Diễn Phong và Tiêu Mãn GÃ cùng chấn kinh, đều ngẩng đầu ngơ ngác nhìn cô ấy, không phản ứng kịp.

Vu Hoàn Chi vén vạt áo ngồi xuống trước bàn, cười nói:

– Chu đáo thế.

Mục Diễn Phong sững sờ:

– Hả?

Vu Hoàn Chi nhặt chiếc đũa lên chỉ vào những món ăn la liệt khắp bàn:

– Mấy ngày liền bôn ba ăn ở không được tử tế. Hôm nay trở về trang mới thấy đồ ăn ngon như vậy. Hai tháng không gặp, anh càng ngày càng chu đáo.

Mục Diễn Phong biết Vu Hoàn Chi cố ý chế giễu nhưng lúc này lòng tên đó rối bời, không rảnh ứng phó, chỉ nói tránh đi:

– Dọc đường hai người có gặp nạn hay có thu hoạch gì không?

– Toàn là việc vặt vãnh, ngày sau hãng bàn. – Vu Hoàn Chi cười nói – Nếu nói đến thu hoạch thì có một việc đấy.

– Việc gì? – Mục Diễn Phong sững sờ nói.

– Diễn Phong, em muốn thành thân rồi à? – Bỗng nhiên tiếng nói hớn hở của Mục Hương Hương truyền đến từ ngoài cửa.

Chiếc đũa trong tay Tiêu Mãn GÃ rơi cạch xuống đất.


[1] Một câu trong bài “Qua sông Hán” của Lý Tần, rời xa quê nhà nhiều năm, không thư từ qua lại, một khi quay lại, cách quê nhà càng gần thì tâm tình càng không bình tĩnh, chỉ e quê nhà đã xảy ra chuyện gì bất hạnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8