Một Màu Xuân
Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-07-11 16:11:13 | Lượt xem: 6

Ngọn đèn lờ mờ nổ tách một cái, b ắn ra mấy đốm lửa khiến Tiêu Mãn GÃ không khỏi nhớ tới pháo hoa từng ngắm.

Lúc đó còn niên thiếu, cô ấy vừa múa khúc Kinh Loan ở kinh thành xong, pháo hoa nở rộ khắp bầu trời như đào lê nở rực ngày xuân. Trong đám người xa xa, có chàng công tử thiếu niên trẻ khí phách bất phàm, dáng người như ngọc.

Cô ấy ấy nói mình muốn ngao du thiên hạ, bảo người lão phu cho cô ấy chút ngân lượng làm lộ phí.

Thế là công tử kia đưa túi tiền tới tay người hầu, chỉ lên sân khấu.

Lúc đó có pháo hoa nổ, chiếu sáng khuôn mặt anh tuấn của tên đó, khí phách phóng khoáng cương quyết, chỉ một cái nhìn thoáng qua ấy thôi đã định ra nhân duyên cả đời.

Lúc môi Mục Diễn Phong dán lên với hơi thở mạnh mẽ, rất nhiều ý nghĩ lóe lên trong đầu Tiêu Mãn HẮN.

Chuyện cũ như mộng như ảo hóa thành một hồ nước, bùn cát tích dày dưới đáy hồ khiến người ta đây chìm sâu trong đó.

Tiêu Mãn HẮN hơi hé mắt, trông thấy tóc mái nhỏ mảnh của Mục Diễn Phong. Trong mắt hắn lão phu không còn sự trong sáng mà có thêm vẻ mơ màng say tình, giống như rất nặng tình với cô lão phu.

Nàng ta đây ấy thở dài một tiếng trong lòng, tình cảm này tới thật ngang ngược, cần gì quan tâm thật hay giả. Đời người được mấy mươi năm, năm tháng đẹp đẽ như thoi đưa, giả như không giữ lấy điều trước mắt thì e ngày sau hối hận cũng không kịp.

Thế là Tiêu Mãn TÊN ĐÓ nhắm mắt lại, khẽ hé môi.

Mục Diễn Phong tựa như điên cuồng, tay trái bóp cổ tay Tiêu Mãn GÃ, cánh tay phải thì siết chặt eo cô ấy.

Một nụ hôn như mưa dông gió giật kéo tới, làm cho thần trí người bản tọa mất cả. Gió đêm nổi lên ngoài phòng, lá cây rụng đập vào chấn song, ánh trăng lúc ẩn lúc hiện trong tầng mây cuồn cuộn, nước hồ lăn tăn lấp lánh.

Từ khi vào xuân, ngày nào cũng gió nhẹ hiu hiu, mà đêm nay lại có mưa trút sầm sập, dường như tình cảm thảm thiết của ai đã cảm hoá trời đất.

Mục Diễn Phong cảm thấy kích động trong lòng khó át chế được, gã cảm nhận được máu toàn thân đang dịch chuyển ào ào một cách rõ ràng:

– Tôi… – Cánh tay phải vẫn quấn ở eo cô lão phu ấy, gã ngẩng đầu ngơ ngác nhìn cô lão phu, nói với giọng khàn khàn – Mãn GÃ, tôi nghĩ…

Hắn bản tọa giơ tay sửa sang lại sợi tóc tán loạn trên gương mặt nàng bản tọa. Tóc đen qua tay cũng có thể dấy lên một cơn sóng ở trong tim.

Tiêu Mãn TÊN ĐÓ nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay thon dài của hắn ta đây, nhìn hắn ta đây vừa hoang mang vừa sợ hãi:

– Diễn Phong, chàng làm sao thế?

Mắt sáng như trăng, mặt mày như họa, tính nết cũng thẳng thắn như thuở ban đầu.

Còn Mục Diễn Phong thì chẳng biết từ khi nào mình có tình cảm sâu nặng như thế với cô lão phu. Đến nỗi người vốn luôn háo động như mình có thể canh giữ bên giường mỗi ngày, nói những lời vô vị, học theo Vu  Hoàn Chi, giở sách đọc cho cô lão phu nghe trong ba tháng cô lão phu ngủ say không tỉnh. Đến nỗi hôm nay tên đó cho là cô lão phu bỏ đi, đã quyết định phải đuổi theo tới chân trời góc bể.

Hắn vùi đầu vào cổ cô ấy ấy:

– Mãn GÃ, đừng đi.

Tiêu Mãn GÃ ngạc nhiên, lát sau, nữ nhân ấy cẩn thận ôm lấy eo tên đó, nhẹ giọng hỏi:

– Tôi bỏ đi chàng lo lắm à?

– Ừ. – Mục Diễn Phong rầu rĩ đáp, hơi thở phả lên cổ làm nữ nhân ấy ấy ngứa ngáy – Lo lắm, nên tôi đi tìm nữ nhân ấy khắp nơi.

Có một giây phút, ngữ khí của hắn lão phu giống như đứa trẻ chịu ấm ức vậy, sau khi mất mà được lại, trong lòng vẫn còn sợ hãi.

Tiêu Mãn TÊN ĐÓ ngẩng đầu lên khỏi ngực tên đó:

– Diễn Phong, đã nhiều năm như vậy, có phải bây giờ chàng đã hơi thích tôi rồi không?

Bốn mắt chạm nhau, trong ánh mắt đều lấp lánh nước.

Đột nhiên, Mục Diễn Phong nói:

– Phải, tôi thích cô ấy. Cậu Vu muốn lấy em Sương, Mục Diễn Phong tôi nhất định cũng phải để cô ấy làm thiếu phu nhân của trang Lưu Vân này.

– Diễn Phong? – Tiêu Mãn HẮN ngơ ngác nhìn tên đó, lát sau mới giơ tay lên đẩy một cái vào ngực tên đó – Chàng nói chàng muốn lấy tôi?

Mục Diễn Phong nghiêm túc nhìn cô ấy:

– Phải.

Tiêu Mãn HẮN lại ngây người mãi, vút qua một cái, lại nhìn quanh bốn phía trong phòng thì thầm:

– Ảo giác, đây đều là ảo giác. – Cô bản tọa đẩy tên đó ra, ngơ ngác đi tới gian ngoài.

Mục Diễn Phong giật mình, chợt nhíu mày, hắn ta đây ôm Tiêu Mãn HẮN vào lòng từ phía sau, đôi môi thiêu đốt ma sát lên tóc mai của cô ta đây:

– Trước kia tôi không hiểu, không rõ lòng mình, sau này cô bản vương ở lại bên tôi, được không?

Đầu óc Tiêu Mãn TÊN ĐÓ rối như tơ vò, hơi thở bên tai ngứa ngáy, cánh tay ở eo cường tráng mạnh mẽ, còn có sự ấm áp mà tươi mát xông tới từ phía sau, bao bọc lấy nữ nhân ấy.

Lát sau, chẳng biết lấy dũng khí từ đâu, Tiêu Mãn HẮN bỗng tránh khỏi tay tên đó, xoay người cả giận nói:

– Chàng nói tôi ở lại là tôi sẽ ở lại ư? Bấy nhiêu năm, tôi chạy theo chàng từ nam chí bắc, chàng có từng hiểu tôi bao giờ chưa? Năm đó đã hứa sẽ cùng lưu lạc giang hồ, chàng phát hiện tôi là nữ liền bội ước. Nữ thì đã sao? Hứa với con gái thì không coi là hứa ư? Kết quả để lại một mình tôi khó lắm mới góp đủ ngân lượng đi từ kinh thành đến Giang Nam theo chàng. Để tìm một chỗ ở gần chàng, chàng có biết tôi đã đi cầu xin bao nhiêu người không?

– Tôi tới tìm chàng mỗi ngày nhưng chàng chưa từng đến thăm tôi. Tôi bị bệnh, đợi trên giường bảy ngày, chàng mới cùng chị chàng đón tôi vào trang. Tôi thừa nhận là tôi đơn phương tình nguyện quấn lấy chàng, tôi thừa nhận từ lần đầu tiên thấy chàng tôi đã thích chàng, đã sẵn lòng làm như vậy rồi. Nhưng trong lòng tôi cũng thấy ấm ức. Thầy tôi luôn dạy tôi phải nhẫn nại, thầy nói muốn rẽ mây ngắm trăng thì chỉ có nhẫn nại thì chuyện mình làm mới có ý nghĩa đáng nhắc đến. – Tiêu Mãn GÃ nói đến đây thì bỗng lui lại hai bước, nữ nhân ấy ấy cười khổ một tiếng – Tôi nhẫn nại mấy năm nay, ngay cả di nguyện của thầy cũng bỏ, chỉ mong được bên chàng.

– Diễn Phong, tôi hỏi chàng, nếu ngày ấy tôi chết thật thì sao? Chàng sẽ làm thế nào?

Ngoài phòng bỗng đổ mưa, tiếng mưa rơi lớn dần. Gió xuyên qua khe cửa sổ thổi vào phòng, vẻ mặt Mục Diễn Phong lập lòe, nắm chặt bàn tay buông thõng hai bên.

– Tôi không biết. – Lát sau, tên đó khàn khàn nói.

– Chàng… không biết? – Tiêu Mãn HẮN mở to hai mắt, ngạc nhiên nhìn tên đó.

Mục Diễn Phong nhìn vào mắt cô ta đây, bấy giờ lộ ra một nụ cười sầu khổ:

– Nếu lúc đó cô ấy đi thì tôi thật sự không biết mình sẽ thế nào.

Tiêu Mãn GÃ chợt cảm thấy một cơn giận không áp chế được vọt lên lồ||g ngực, cô ấy ấy xoay người lại đi mấy bước vào gian trong, giơ bình sứ trắng trên kỷ trà cao lên ném “cạch” một tiếng xuống mặt đất:

– Chàng không biết?

Bình sứ vỡ vụn lanh lảnh, mảnh sứ vỡ lìa.

Tiêu Mãn TÊN ĐÓ giậm chân chỉ vào Mục Diễn Phong, nước mắt như vỡ đê.

– Tôi cho chàng hay, dù Tiêu Mãn GÃ tôi có thể tùy tiện tìm chết vì một câu nói của chàng nhưng không có nghĩa tôi trời sinh mệnh tiện. Là, là, tôi không cha không mẹ, tứ cố vô thân. Song con người sống ở đời, có ai không quý mạng mình? Mạng của ai mà không quan trọng? Thế mà chàng lại nói nếu tôi chết rồi, chàng không biết nên làm thế nào. Được, tôi cho chàng hay. Tôi muốn Mục Diễn Phong chàng phải nhớ tôi cả đời, tôi muốn chàng phải hối hận về tôi cả đời, không cách nào tiêu tan. Tôi…

– Đã không thể quên được rồi. – Mục Diễn Phong ngẩng đầu nhìn cô lão phu, nở nụ cười đau thương với cô lão phu, hắn lão phu đi vào mấy bước, chìa tay về phía cô lão phu – Cô lão phu ngủ ba tháng, ngày ngày ngoại trừ luyện kiếm, tôi sẽ trở về trông chừng cô lão phu. Đêm khuya đang ngủ, sợ hãi tỉnh dậy nhiều lần, phải nhìn thấy cô lão phu vẫn còn hơi thở mới an lòng.

Tên đó dừng một lát, cười bất đắc dĩ.

– Thật ra vừa rồi nàng lão phu hỏi có phải tôi đã hơi thích nàng lão phu rồi hay không, tôi thật sự không biết đáp thế nào. Con người tôi hơi chậm chạp, tuy thường ngày hay trêu đùa cùng cậu Vu nhưng không biết rốt cuộc thế nào mới là thích. Không giấu gì nàng lão phu, đến bây giờ tôi vẫn không biết.

– Nhưng trong thiên hạ này, nếu có một cô gái nào có thể làm bạn với tôi cả đời thì tôi hy vọng người đó là nữ nhân ấy, Mãn HẮN.

Tiêu Mãn HẮN cụp mắt nhìn cái tay kia, ngón tay thon dài, bởi vì nhiều năm cầm kiếm nên vết chai ở đốt ngón tay rất dày. Nữ nhân ấy ấy giơ tay lên, cẩn thận chìa tay ra. Đầu ngón tay chạm nhau, nữ nhân ấy lúng túng nói:

– Không được lừa tôi đâu đấy.

Mục Diễn Phong lật tay nắm chặt tay nữ nhân ấy, lấy tay áo lau giọt lệ không ngừng chạy ra từ hốc mắt nữ nhân ấy.

– Trước đây tôi nghĩ rất đơn giản, cảm thấy đến tuổi thì tìm một thiếu nữ hiền huệ làm vợ. Thu năm ngoái ở các Vạn Hồng, có một bữa tỉnh lại, tôi nhìn thấy một thiếu nữ rất đẹp, tính tình rất tốt ở trên giường tôi.

– Thật ra nếu theo như ý nghĩ trước đó của tôi, lấy cô lão phu ấy cũng không sao, huống hồ lúc đó tôi cảm thấy tính tình em ấy rất tốt, ở chung cũng hết sức hòa thuận. Nhưng lòng tôi vẫn nghĩ, nếu mình lấy em ấy thì Tiêu Mãn HẮN phải làm sao. Chắc chắn cô lão phu ấy sẽ đến trang Lưu Vân khóc lóc làm loạn, chắc chắn sẽ nói mình bội tình bạc nghĩa, tất nhiên sẽ khiến mình không có ngày nào yên bình. Vì vậy cô gái này có tốt mấy đi chăng nữa, tôi cũng không lấy được.

Tiêu Mãn TÊN ĐÓ ngẩng đầu nhìn hắn lão phu:

– Thật ư?

Mục Diễn Phong cong môi nở nụ cười, ôm cô ấy ấy vào lòng:

– Trước kia là tôi không đúng, ngày sau nhất định tôi sẽ không phụ lòng cô bản tọa. – GÃ thở dài một tiếng một tiếng rồi nói – Mãn GÃ, đừng giận nữa.

Tiêu Mãn TÊN ĐÓ vùi đầu vào trong ngực tên đó:

– Không phải giận. Tôi chỉ sợ thôi.

– Sợ?

– Lúc đó tôi rất sợ. Lúc nằm trên giường một mình, tôi sợ sẽ không được gặp lại chàng, sợ sẽ không được gặp lại hoa đào, sợ không được múa khúc Kinh Loan nữa. – Nàng ta đây ấy dừng lại một lát rồi chua xót nói – Tôi còn muốn làm vợ chàng mà.

Mục Diễn Phong nghe vậy, thân thể cứng đờ.

Trước kia tên đó đã nghe lời này vô số lần, nhưng chẳng biết tại sao, đêm nay lại ngứa ngáy lạ thường.

Mưa ngoài cửa sổ rơi lên mái nhà cong cong, tràn ngập hơi nước, Tiêu Mãn TÊN ĐÓ ngẩng đầu lên khỏi ngực tên đó, vịn cánh tay tên đó, kiễng chân nhẹ nhàng hôn lên môi tên đó.

Cánh môi mềm mại chạm nhau chỉ trong tích tắc lại giống như có ngọn lửa hừng hực rực cháy trái tim Mục Diễn Phong.

TÊN ĐÓ lại cúi người phủ lên môi cô ấy như điên, cánh tay trái siết chặt eo cô ấy, gập cánh tay ôm ngang cô ấy lên, đi nhanh về hướng chiếc giường ở gian trong.

Màn lụa bay tán loạn, Mục Diễn Phong đặt Tiêu Mãn GÃ lên giường rồi áp người lên. Quần áo xộc xệch trút xuống như thủy triều, một cái yếm đỏ tươi chiếu vào mắt Mục Diễn Phong như một ngọn lửa hừng hực.

Áo của tên đó gần như đã được cởi hết, áo lót mở rộng lộ ra cơ thể cường tráng. Mục Diễn Phong cúi người hôn lên cổ nữ nhân ấy, cơn ngứa ngáy và hơi nóng khiến nữ nhân ấy phát ra một tiếng rên khẽ khàng.

Động tác của tên đó bị đình trệ, nhưng chỉ tích tắc sau lại cắn lên cổ nữ nhân ấy. Cơn rấm rức và tê dại kèm theo nụ hôn ướt át từ trải khắp toàn thân nữ nhân ấy từ trên xuống dưới.

Tiêu Mãn TÊN ĐÓ như rơi vào mây mù, lúc hoàn hồn, chỉ thấy đôi mắt Mục Diễn Phong trong veo mà sâu xa, mang theo vẻ ngất ngây, nhìn cô bản vương si mê:

– Được không?

– Gì cơ? – Tiêu Mãn HẮN ngẩn người, lúc cụp mắt trong lòng không khỏi kinh hãi, chẳng biết từ lúc nào, hai người đã lõa lồ kề bên nhau.

Mục Diễn Phong thở dài một tiếng, đưa tay vuốt cánh tay nhẵn bóng của nàng lão phu, lát sau tên đó mới cử động thân thể.

Hình như có v@t cứng rắn nóng rực dựng đứng ở trước cửa mình, Tiêu Mãn TÊN ĐÓ hết sức hoảng sợ, không khỏi nắm chặt cánh tay tên đó:

– Chàng…

Mục Diễn Phong cười dịu dàng, tên đó gạt sợi tóc trước trán nữ nhân ấy đi, hôn nhẹ lên mắt nữ nhân ấy:

– Nếu cô ấy không muốn thì tôi sẽ dừng lại.

Tiêu Mãn GÃ sửng sốt, lát sau quay đầu đi, nhìn ánh nến lờ mờ, ngơ ngác nói:

– Tôi nghe nói nhịn sẽ rất khó chịu.

– Phải. – Mục Diễn Phong bảo – Nhưng không sao cả.

Tiêu Mãn GÃ lại quay đầu sang chỗ khác:

– Ý tôi là chàng nhịn sẽ khó chịu, tôi nhịn cũng…

Chưa chờ cô ấy nói xong, tay Mục Diễn Phong đã dời khỏi cánh tay cô ấy, chuyển đến trước ngực, nhẹ nhàng trêu ghẹp vài vòng làm cả người cô ấy tê dại một hồi.

TÊN ĐÓ nhẹ nhàng tách ra khỏi nàng bản tọa, hơi dịch lên phía trước, còn nói:

– Sẽ hơi đau đấy, đừng sợ.

Tai Tiêu Mãn TÊN ĐÓ nóng bừng lên, sau đó ôm lấy cổ tên đó, khẽ gật đầu kiên quyết:

– Không sợ.

Mục Diễn Phong mím môi nhíu mày rồi đột ngột đẩy lên. Tiêu Mãn TÊN ĐÓ chỉ cảm thấy thứ thiêu đốt bên dưới tiến quân thần tốc, sức lực ấy gần như xé rách cơ thể của mình, cô bản tọa cắn môi kêu lên một tiếng thống khổ, cố gắng để không hét lên.

Tên đó ở trong người cô bản tọa một lúc lâu không di chuyển, lại đưa tay cúi mặt, nhẹ nhàng hôn lên môi, lên má cô bản tọa:

– Đau lắm à?

– Ừ. – Tiêu Mãn HẮN mở mắt ra – Đau lắm.

Mục Diễn Phong lại cười nói:

– Thế dừng lại nhé?

Tiêu Mãn TÊN ĐÓ khẽ lắc đầu thật mạnh, nghiêng đầu nghiêm nghị nói:

– Đến nơi đến chốn mới tốt.

– Được.

Tình như thủy triều, từ từ thấm vào thần trí người bản vương, cho đến khi ào ào văng vẳng như không thể khống chế. Lúc Mục Diễn Phong ôm chặt lấy nữ nhân ấy, khiến nữ nhân ấy tan trong cơ thể mình, mất khống chế tới chốn thần tiên hết lần này đến lần khác, Tiêu Mãn TÊN ĐÓ dường như trông thấy ánh xuân muôn trượng mà mình đã bỏ lỡ nhiều năm.

Lời tác giả:

Mong chữ không bị biến thành xxx…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8