Một Màu Xuân
Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-07-11 16:10:49 | Lượt xem: 4

Bên trong áo váy vàng nhạt thấp thoáng nửa chấm đỏ, là dấu hoa đào dưới xương quai xanh của Nam Sương.

Có một luồng nhiệt dần vọt lên trong cơ thể Vu Hoàn Chi. GÃ chỉ nhìn chăm chú vào Nam Sương, chậm rãi nắm tay nữ nhân ấy để ở eo mình một lúc lâu, ánh mắt như đang hỏi ý kiến.

Đôi mắt trong veo của Nam Sương cũng hơi mơ màng. Cô lão phu khẽ tiến lên một bước, nhẹ nhàng cởi đai lưng của Vu Hoàn Chi ra.

Ánh nến lay động, cát phục chảy xuống khỏi bờ vai rộng của Vu Hoàn Chi. Trên mặt đất, hai chiếc áo đỏ đẹp đẽ như hồng trần, khiến người lão phu chìm đắm, không thể tự kềm chế.

Chéo áo rung lên, thấp thoáng màu da như mật ong trước ngực Vu Hoàn Chi.

Tim Nam Sương đập thình thịch, chỉ cảm thấy lúc máu dồn lên đã ôm lấy cổ Vu Hoàn Chi, kiễng chân hôn lên môi hắn.

Môi như cánh hoa, chạm vào thật khẽ. Vu Hoàn Chi nhắm mắt lại, ôm chặt eo Nam Sương, cúi người li3m m*t bờ môi nữ nhân ấy nhưng không vào bên trong.

Trời đất đều như trống rỗng, Nam Sương cảm giác mình ngã xuống một cái động không đáy, trôi nổi chẳng biết bến bờ, trong động có hương rượu làm người bản vương ngất ngây, trong động cũng có ngon lửa ấm áp làm người bản vương như thiêu như đốt.

Lúc lưỡi Vu Hoàn Chi thò ra cuốn lấy môi cô ấy, Nam Sương không kiềm chế nổi nữa, cô ấy vòng cánh tay cố ôm lấy gã, vươn lưỡi ra tiến quân thần tốc. Như mưa xuân rả rích đột ngột to hơn, đầu Vu Hoàn Chi trống rỗng, cũng ôm chặt cô ấy, ôm hôn cho thỏa tình.

Răng môi quấn quýt, liều chết triền miên, nhịp thở của cả hai dần nặng nề. Vu Hoàn Chi thở hổn hển, tay dần dò đến giữa áo Nam Sương.

Da như mỡ đông, băng thanh ngọc khiết. Mà cái nóng như lửa lại thiêu đốt từ sống lưng tới tận cổ nàng lão phu.

Tay Vu Hoàn Chi luẩn quẩn ở xương quai xanh của nữ nhân ấy. Nam Sương khẽ cắn lên môi gã, Vu Hoàn Chi cũng cả kinh, tay đi xuống tìm tòi, ôm giữ thật chặt.

Khoảnh khắc ấy, cả người Nam Sương mất hết sức, gục vào trong lòng Vu Hoàn Chi.

Sức lực đột ngột khiến hắn không khỏi lùi ra phía sau mấy bước, hai người cùng ngã xuống giường.

Quần áo xộc xệch, rèm lụa đỏ ấm áp, trong phòng tần hôn đầy tình d*c ướt át. Khuỷu tay của Vu Hoàn Chi chống trên giường, nhìn chằm chằm Nam Sương nửa quỳ trên người mình.

Áo váy của cô lão phu cũng bị mở rộng, cái yếm đỏ thắm bên trong không giấu được đường cong quyến rũ.

Nam Sương cũng nhìn lồ||g ngực sau lớp quần áo hớ hênh của Vu Hoàn Chi, da thịt cường tráng mà bóng loáng như mật mang theo vẻ mê hoặc.

– Hoàn Chi… – Nam Sương mê loạn gọi một tiếng, ngước mắt lên nhìn vào mắt hắn.

Dưới lớp tóc mái mỏng, ánh mắt Vu Hoàn Chi đã ngất ngây. Lồ||g ngực hắn phập phồng, nhìn một lọn tóc mềm mại chảy xuống từ vai nàng ta đây, lọn tóc chạm vào ngực hắn, ngứa ngáy đến mức khó nhịn.

– Hoàn… Chi… – Nam Sương lại gọi một tiếng. Nhưng chưa chờ Vu Hoàn Chi phản ứng, nàng lão phu đã cúi đầu hôn lên cổ gã, rồi dịch dần xuống đến thăm dò ngực gã.

Mềm mại, ngứa ngáy, nhâm nhẩm đau làm Vu Hoàn Chi không khỏi rên khẽ một tiếng. Sau một khắc, tên đó bỗng giơ tay lên dùng sức ôm lấy eo Nam Sương, một tay nhấc chân nàng ta đây lên, lật người đè nàng ta đây xuống.

– Sương… – Giọng gã cũng khàn khàn – Tôi…

Nói được một nửa, tên đó cởi yếm cô ấy ra như bị mất khống chế. Một áng đỏ tươi bị tung ra từ trong cái mành ấm áp, Vu Hoàn Chi cúi đầu muốn hôn sâu, muốn hôn điên cuồng.

Nụ hôn của gã dần dần từ cổ trượt xuống cánh tay nhẵn bóng như ngọc, từ lòng bàn tay rồi đến mười ngón tay. GÃ vùi đầu dời từ ngực đến bụng cô bản vương, lúc xuống hơn chút nữa, gã bỗng nhiên khẽ cười một cái.

Nam Sương túm chăn phát ra một tiếng rên rồi không nhịn được hỏi:

– Chàng cười… cái gì?

Vu Hoàn Chi chỉ cười không đáp, vùi đầu hôn cô ấy thật sâu. Như cánh buồm đơn độc trên biển rơi vào mênh mông gió táp mưa sa, Nam Sương mê loạn cảm thấy hít thở không thông, hơi hé mắt thì chỉ trông thấy mành lụa đỏ ấm áp khẽ phấp phới.

Cái tên đứt quãng phun ra từ miệng nữ nhân ấy biến thành từng tiếng thở d ốc. Vu Hoàn Chi đưa một tay lên, đan vào mười ngón tay của nữ nhân ấy để giữ nữ nhân ấy thật chặt, như cánh buồm đơn độc gặp được thuyền đi đêm, cuối cùng cũng có thể cập bến.

Lúc Vu Hoàn Chi đè người lên lần nữa, khuôn mặt áp sát vào cô ấy. Ánh nến ngoài phòng yếu đuối, Nam Sương được hắn ôm vào lòng nhìn thấy đôi môi bóng của hắn thì mặt không khỏi ửng hồng, Vu Hoàn Chi lại nhẹ giọng nói:

– Muốn biết vì sao tôi cười không?

Tiếng hắn khàn khàn mà say mê, cực kì quyến rũ.

Nam Sương gật gật đầu.

Vu Hoàn Chi một tay ôm lấy nàng ta đây, một tay xoa mặt nàng ta đây, ngón cái nhẹ nhàng lướt qua môi Nam Sương, cẩn thận vuốt v3:

– Bởi vì Sương cũng muốn tôi. – GÃ bỗng cong khóe môi nở nụ cười.

Nam Sương ngẩn ra, hỏi:

– Sao chàng biết?

Vu Hoàn Chi cười khó lường, tay lại không thành thật thăm dò dưới người nàng bản tọa, nhẹ giọng nói:

– Ướt cả rồi.

Nam Sương lại ngây ra, cứ ngơ ngác mà nhìn Vu Hoàn Chi mãi, không biết nên phản ứng ra sao. Nào ngờ ma đầu họ Vu không chịu tha cho, cúi đầu cắn vành tai cô ấy. Hơi thở ấm áp tràn ngập vành tai, ngứa ngáy từng đợt, tiếng Vu Hoàn Chi tủm tỉm tản mát ra:

– Hơn nữa còn rất nóng.

Trong lòng Nam Sương vừa sợ vừa tê dại, bừng tỉnh mình đã quen Vu Hoàn Chi lâu như vậy nhưng chưa từng thấy gã nhu tình như nước cũng nhiệt tình như lửa, mang theo chút hưng phấn và dịu dàng, làm người lão phu si mê lại hoảng sợ giống hôm nay.

Lát sau, cô ấy ngơ ngẩn thò tay ra, dời đến kéo nhẹ ở hông hắn. Khố của Vu Hoàn Chi lỏng lẻo, tuột luôn xuống dưới.

– Sương? – Vu Hoàn Chi sửng sốt, không ngờ nữ nhân ấy lại có hành động này – Nữ nhân ấy…

Nói được một nửa, Nam Sương và gã cùng cứng đờ, đều trợn to mắt nhìn đối phương với vẻ sửng sốt. Một lát sau Vu Hoàn Chi bật cười hỏi:

– Cô lão phu làm gì đấy?

Nam Sương lúng túng buông tay ra, nghiêng đầu đi chỗ khác, khó khăn nói:

– Tôi thấy chàng tỉnh táo quá, muốn thử xem có phải chàng cũng muốn tôi không.

– Sau đó? – Vu Hoàn Chi nhướng mày.

Nam Sương quay đầu lại nghiêm túc nhìn hắn.

– … Cứng quá… th… – Cô bản tọa cắn môi hỏi – Thật sự… được ư?

Cái quần áo cuối cùng trên người cả hai đã được trút bỏ. Vu Hoàn Chi khẽ khẽ thở dài một tiếng, ôm chặt Nam Sương vào lòng. Da thịt kề sát, đường cong có lồi có lõm dưới người tên đó làm hồ nước trong lòng nổi lên gợn sóng lăn tăn. Vu Hoàn Chi thấp tiếng động:

– Sương quá quyến rũ… Phải làm sao đây?

Nam Sương chỉ kịp “Hả?” một tiếng đã bị Vu Hoàn Chi chặn môi lại.

Nụ hôn của tên đó như bão táp mưa sa, tàn sát bừa bãi khắp người cô bản tọa.

Trong lúc tình mê, nàng bản vương túm chăn mền thật chặt, lưng cứng đờ, thò tay vào trong mái tóc đen của gã.

Nam Sương như thấy mình đang trong biển cả mênh mông lại tự nguyện đắm chìm, lúc Vu Hoàn Chi thở hổn hển, phủ người lên phía trên nàng bản tọa và kéo chân nàng bản tọa ra, nàng bản tọa vẫn chưa từng tỉnh táo lại.

– Sương… – Tiếng gã như mưa như mù – Phải làm sao đây…

– Gì… cơ…?

– Sương… Cô bản tọa sợ đau… – Trong lúc Vu Hoàn Chi nói, thứ nóng rực đã để ở cửa mình của cô bản tọa. Cả người Nam Sương run lên, nắm chặt cánh tay gã. Nụ hôn dày đặc của Vu Hoàn Chi rơi vào bên môi cô bản tọa:

– Nhưng hình như… tôi không khống chế được nữa. – Dứt lời, hắn chợt thở d ốc một hơi giống như người chìm dưới nước đã lâu.

– Hoàn Chi… – Đêm đó, lúc Nam Sương đang đắm chìm chỉ có thể khẽ gọi cái tên này, dường như đây là cơ hội sống duy nhất mà cô ấy có thể tóm được.

Vu Hoàn Chi ôm eo cô ấy chặt hơn nữa, thân thể cũng dịch về phía trước một chút.

Một tiếng rên khẽ tràn ra từ trong miệng Nam Sương, nàng lão phu khẽ nhíu mày, thở hổn hển mấy cái cũng không quên nói:

– Công tử Hoàn… Chàng cũng thật nóng.

– Sương… – Vu Hoàn Chi nén đau đớn, tiếng gọi gần như khẩn cầu.

Nam Sương lấy tay xoa mặt hắn, nói:

– Tôi… sẽ chịu đựng.

Ánh mắt Vu Hoàn Chi lập lòe, lát sau gã nghiêng mặt hôn một cái lên đầu ngón tay cô lão phu, nhẹ tiếng nói:

– Sương chịu đựng một chút, sắp… bắt đầu rồi.

Một lực nóng rực đâm thẳng vào dưới người giống như muốn xé nàng bản vương ra vậy. Tiếng r3n rỉ của Nam Sương cũng bị cơn đau đớn ấy kẹt ở nơi cổ họng, nàng bản vương ngửa mặt lên, không thể thở nổi. Mồ hôi to như hạt đậu chảy xuống từ trán nàng bản vương xen lẫn với lệ rỉ ra từ khóe mắt.

Hai người vẫn không nhúc nhích, dường như giây phút thân thể dung hợp làm một, ngay cả máu cũng ngừng chảy. Mãi đến khi Vu Hoàn Chi cảm thấy cơ thể ấm áp dưới thân dần dần run rẩy, bàn tay vịn lấy cánh tay tên đó gia tăng lực để túm chặt tên đó.

– Sương… – Vu Hoàn Chi thấy giọt lệ ở khóe mắt Nam Sương thì trong lòng chợt khổ đau.

Nam Sương cố sức mở mắt ra, chua xót cười nói:

– Hoàn… công tử, Yên Hoa nói rất đúng, thực sự rất đau.

Vu Hoàn Chi lại cúi đầu hôn lên môi cô ấy, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ trên khóe mắt cô ấy:

– Nếu Sương đau quá thì tôi sẽ dừng lại.

Thứ nóng rực ấy vắt ngang trong cơ thể mình, cảm giác mãnh liệt như vậy dường như cả đời cũng không thể rút đi.

Lòng bàn tay Nam Sương cũng có mồ hôi lạnh như băng, nàng ta đây đan chặt lấy ngón tay Vu Hoàn Chi, nhẹ tiếng nói:

– Tôi còn muốn sinh tiểu Hoa Đào Nhỏ và tiểu công tử cho công tử Hoàn mà. – Dứt lời, nữ nhân ấy cắn răng, cong người khẽ động đậy.

Ngực Vu Hoàn Chi tức thì khô nóng khó chịu, trong lúc vội vã, gã ấn mạnh người Nam Sương lại:

– Sương?!

Nam Sương lại run rẩy vươn tay vịn chặt hông gã.

– Không được đâu Sương. – Vu Hoàn Chi vội vàng nói, nhưng đã muộn, cơ thể Nam Sương rụt xuống dưới, hai người hoàn toàn kết hợp, không một kẽ hở.

Cổ họng Vu Hoàn Chi phát ra một tiếng rên khẽ, lát sau gã bám lấy vai nữ nhân ấy, ôm nữ nhân ấy vào lòng thật chặt.

– Cô bản tọa như vậy, tôi sẽ… không thể kiềm chế được nữa. – Tiếng động như sương mù, tên đó đã bắt đầu cử động thỏa thích, từ chậm đến nhanh, lại tới điên cuồng.

Thống khổ dần dần rút đi trong sự va chạm dồn dập, thay vào đó là sự mãnh liệt như rơi xuống đám mây. Ngất ngây và kích động đưa cô ấy l3n đỉnh núi hết lần này tới lần khác.

Nến trong phòng tân hôn đã cháy hết từ lâu, ánh trăng khuya chiếu vào nhà, chỉ có mành loan phấp phới, giường lay động, bóng người giao hòa, tiếng loạn tình mê. Mái nhà con rỏ nước, thời gian dần dần trôi qua, còn chiếc giường lắc lư đến lúc phương đông ngày hôm sau sáng rực mới từ từ dừng lại.

Quần áo ngổn ngang đầy đất, sáp nến chảy xuống cả bàn.

Nam Sương mơ một giấc mơ rất dài trong ánh mặt trời mùa xuân chiếu xéo, mơ thấy một căn nhà tường trắng ngói xanh bên dòng sông chốn Giang Nam. Cô bản vương giã quần áo ở bến sông, một bé trai tuấn tú đang ngồi bên cạnh.

Nó đưa tay trỏ xiêm áo rồi nói:

– Mẹ, cha nói giã quần áo như mẹ thì xiêm áo sẽ rách mất.

Nam Sương cười hì hì, thẳng người lên nhé xiêm áo và chày giã áo vào trong tay đứa bé, nói:

– Con giã cho mẹ xem.

Lúc mặt trời xuân cao xa nhuộm đỏ một đám mây, ngoài bờ nước, mười dặm hoa đào nở rực rỡ. Một con thuyền ô bồng dập dềnh đi đến, mấy người ngồi bên trong, Nam Cửu Dương nói:

– Hoa Đào Nhỏ, cha, thầy con và cả tiên sinh Vu đến thăm cháu trai nhà chúng ta đây đây.

Nam Sương hớn hở, xuống bờ đi đón thì trượt chân, may được một đôi tay kéo lại, tiếng Tiêu Mãn TÊN ĐÓ vang lên náo nhiệt:

– Nhiều năm như vậy, sao cô vẫn ngốc thế?

Nam Sương cười hớn hở, hỏi:

– Mấy năm nay cô và anh ấy có khỏe không?

Tiêu Mãn GÃ đắc ý nghiêng đầu, Nam Sương nhìn theo ánh mắt của cô lão phu ấy.

Rừng đào như mây, mà dưới sắc ráng, hai bóng người thon dài rắn rỏi đứng đó. Mục Diễn Phong phất tay nói:

– Em có khỏe không?

Mắt Vu Hoàn Chi trong suốt, lẳng lặng nhìn nàng bản vương, cười nói:

– Sương ơi, có khách tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8