Mỹ Nhân Kế, Quân Cờ Vương Phi

Mỹ Nhân Kế, Quân Cờ Vương Phi

Thể loại: Xuyên , đấu trí, ngược tâm, HESố chương: 297 chương + 10PNHắn của quá khứ là một người dũng trí cơ mưu, càng là người hô mưa gọi gió, một đời chiến thần của kinh đô Nam Hiên.Tên đó của bây giờ chính là một vị vương gia nhàn tản, lãnh đạm, sống một đời ẩn dật của kinh đô Nam Hiên.Nữ nhân ấy, vì người mình yêu mà nữ nhân ấy chấp nhận làm con cờ, bán thân làm nô.Khi gặp lần đầu, nữ nhân ấy là nô tỳ, tên đó là vương gia, nữ nhân ấy quỳ còn tên đó ngồi.Khi tên đó hỏi nữ nhân ấy bị câm? Nữ nhân ấy chỉ khẽ lắc đầu phủ nhận, tên đó cho nữ nhân ấy một danh phận.Đêm động phòng hoa chúc, nữ nhân ấy là thê,  là phu; nữ nhân ấy là Vương phi,  là Vương gia.Hơi thở ấm nóng của  phả ra, kèm theo  nụ cười nhạt: “Sợ? Hay là  bằng lòng?”. Nữ nhân ấy lại khẽ lắc đầu phủ nhận,  lần nữa cho nữ nhân ấy vô vàn sủng ái.Nữ nhân ấy dùng hết tâm cơ để thu tập được bằng chứng  thông đồng địch phản quốc. tương kế tựu kế, nhẫn nhịn đợi nữ nhân ấy sa vào “bẫy”…Ngày việc lớn  thành,   kiếm đâm xuyên tim người nữ nhân ấy  nhất, đem xương cốt gã nghiền thành tro bụi.Còn nữ nhân ấy lại chính tay đẩy hồng nhan tri kỷ của xuống vực, chết  toàn thây.Đại cuộc  định xong,    thân hoàng bào, đắc ý muôn phần ngắm nhìn vạn dặm giang sơn; nữ nhân ấy   ngừng run rẩy, trong mắt là  tầng ánh lệ, khó khăn nhả ra từng câu từng chữ: “Đừng buộc ta đây phải hận chàng!”- “Hận?”,  cười nhạt,”Hận càng tốt, vì trẫm cũng rất hận ngươi ta đây!”Lần sau gặp gỡ, trong hôn lễ của quốc vương láng giềng, nữ nhân ấy là thê, người đó là phu,  thế nhưng chỉ là khách. dùng hết sức kéo rơi chiếc khăn hỉ đỏ thẫm đầu nữ nhân ấy, gương mặt đầy nỗi thê lương, ”  là nữ nhân ấy sao?”- Nữ nhân ấy lúc này chỉ nở nụ cười, xinh đẹp  ai sánh bằng, “Xin hỏi, chúng ta đây  từng quen biết sao?”