Nguyệt Ảnh Lâu
Chương 27: Hoàn

Cập nhật lúc: 2026-07-16 07:27:35 | Lượt xem: 21

Ta đây nghe thấy tiếng nói dịu dàng mà kiên định của A Đề: “Muội hiểu.”

Cô lão phu nói là cô lão phu hiểu.

Khi đó bản tọa không cho là đúng.

Ta đây không thể tưởng tượng được, năm đó xảy ra nạn đói ở Tiễn Châu, nàng ta đây mới chỉ là tiểu hài tử sáu tuổi.

Nàng bản vương mang theo oan khuất và mối thù diệt môn của Tô gia, dứt khoát kiên quyết bước vào Nguyệt Ảnh Lâu.

Cho đến hôm nay, rốt cuộc nàng lão phu phải chịu bao nhiêu khổ sở cùng tra tấn, lão phu đều không biết.

Nàng bản vương chưa bao giờ kêu đau, nhưng khi bản vương tắm rửa cho nàng bản vương, nàng bản vương lại đưa lưng về phía bản vương khẽ rơi nước mắt.

Từng giọt nước mắt rơi vào trong thùng tắm, tạo nên từng vòng gợn sóng.

Chỉ là lão phu không nhìn thấy.

Lão phu nghe Nhạc nương tử thì thầm, nói trong tập tranh kia có muội tử của nữ nhân ấy ấy.

Cô bản vương ấy nói mình là người hay xu nịnh, tham sống sợ chết.

Nhưng một khắc bị bắt đi kia, nữ nhân ấy ấy dùng hết khí lực cũng muốn bảo lão phu mau rời đi.

Rõ ràng nàng ta đây ấy là một người mong manh như vậy, cho dù bị đánh tới c.h.ế.t cũng không khai ra tên của ta đây.

Bản vương còn nghe thấy Dế ra sức hỏi bản vương: “A tỷ của bản vương đâu, khi nào thì a tỷ trở về?”

Thậm chí Thôi đại nương vẫn tựa vào khung cửa, thấy ta đây liền nở nụ cười: “Tiểu Thúy sẽ trở về, đúng không?”

Tiếng nói của các cô ấy quấn lấy ta đây.

Bản tọa lại im ắng không tiếng động.

Bản tọa phải trả lời thế nào đây?

Bản vương yên tĩnh không tiếng động.

28.

Rất lâu, rất lâu sau đó.

Bản vương xây một ngôi mộ chôn di vật của A Đề, Nhạc nương tử và phu thê Thôi đại nương.

Chôn cùng chỗ với a tỷ của bản tọa.

Năm nào bản tọa cũng ra nói chuyện với họ.

Lão phu nói với a tỷ, hiện tại lão phu muốn cái gì sẽ ăn cái đó, sau này lão phu sẽ ăn rất nhiều, rất nhiều đồ ăn ngon.

Ta đây nói với A Đề, muội xem, tỷ đáp ứng muội rồi, chờ sau khi chúng ta đây báo thù xong, chúng ta đây sẽ đi học, sau đó mở một học đường.

Hiện tại bản vương đã học được rất nhiều, rất nhiều từ.

Trưởng Công chúa điện hạ đặc biệt cho phép ta đây mở một học đường dành cho nữ tử.

Rất nhiều người đến chỗ ta đây đọc sách.

Bản tọa ở đây rất lâu, mãi cho đến khi hai chân tê dại.

Lúc còn trẻ, ta đây chạy đến kinh thành bị thương ở chân, phàm là ngồi lâu hoặc là đứng lâu, hai chân đều đau đến tê dại.

Sắc trời dần tối xuống, một tiểu thiếu nữ mềm mại chạy tới đỡ ta đây.

“Lạc cô cô, con tan học rồi, chúng bản vương về nhà thôi.”

Bản vương bật cười, nhéo mũi cô ấy ấy.

“A Đề có học đàng hoàng ở học đường không đấy?”

“Đương nhiên rồi, sau này A Đề phải thi đậu công danh, phải đề danh bảng vàng!”

Bản tọa về nhà, quay đầu nhìn lại lần cuối.

Điều bản tọa không nói với các cô bản tọa là…

Sau khi những thiếu nữ trong Nguyệt Ảnh Lâu được thả ra, đều coi bản tọa là ân nhân cứu mạng.

Các cô lão phu nói, thiện ác có báo, trời xanh có mắt.

Chừng nào mặt trời còn ở đó, tội lỗi sẽ không tồn tại lâu dài.

Thật đúng là như thế sao?

Nữ tử mong manh không quyền không thế, muốn báo thù cần phải đánh đổi bằng cả tính mạng này.

Nếu như không có người quyền quý ra tay, chúng lão phu vẫn là nhành hoa nhỏ dưới vực sâu thăm thẳm.

Không ai để ý tới, mặc cho người bản vương nhục nhã, cả đời cũng không trở mình được.

Phải hy sinh nhiều mạng người như vậy mới có thể mở ra một con đường máu.

Vậy có thực sự được tính là thành công không?

Thế đạo này thật sự công bằng sao?

Trưởng Công chúa điện hạ nói với bản tọa, sẽ có một ngày như thế.

Khi đó, thiên hạ thái bình, nam nữ bình đẳng.

Sẽ có một ngày như vậy sao?

Hẳn là sẽ thôi.

Lão phu nguyện ý tin tưởng.

Hết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8