Nông Viên Tự Cẩm Lâm Tiểu Uyển
Chương 694: 694: Thịt Nát Xương Tan

Cập nhật lúc: 2026-07-11 15:40:14 | Lượt xem: 5

Mộth Tiếng súng vang vọng, khói súng bay lên, tên cướp không có cơ hội nghiên cứu thêm xem thứ này là thứ gì.Chu Tuấn Dương đang đánh nhau với một lão già gầy đét.

Có thể đánh đánh đỡ đỡ với sát tinh mặt lạnh tiếng tăm lẫy lừng, xem ra lão già này cũng có bản lĩnh.

Nghe thấy tiếng súng phát ra từ chỗ Tiểu Thảo, Chu Tuấn Dương rùng mình, nhanh chóng bỏ ngay ý định trêu đùa đối phương, trường kiếm trong tay nhanh chóng đâm ra, không hề dùng mánh khóe gì mà lại nhanh như chớp, không cho người khác đường sống.“Kiếm xuất thề vô hồi?” Lão già kia cũng là loại biết hàng, nhưng chóng di chuyển sang bên phải mấy bước nhưng mà vẫn chậm.

Tuy tránh được chỗ hiểm nhưng vẫn bị xuyên thủng bụng trái, xé ra một vết thương đầy máu dài hơn một thước.“Hầu Hiểu Lượng! Mau hộ tống vương phi trở về khoang thuyền, ở đó trông nom, kẻ nào đến gần giết không tha!!” Chu Tuấn Dương không thừa thắng xông lên mà kéo Hầu Hiểu Lượng đang ham chiến ra giao trọng trách cho tên đó lão phu.“Rõ! Ai muốn động đến vương phi phải bước qua xác tiểu nhân trước!!” Ánh mắt của Hầu Hiểu Lượng lạnh thấu xương, trên người dính đầy máu địch giống như sát thần hút máu vậy.

TÊN ĐÓ ta đây có thể phục vụ Chu Tuấn Dương nhiều năm như vậy nhất định có chỗ hơn người.

Võ công của gã lão phu thiên về nhanh nhẹn linh hoạt, ở trên giang hồ cũng coi là cao thủ top đầu.Thấy thuộc hạ đắc lực cẩn thận bảo vệ Tiểu Thảo đi vào khoang thuyền, canh giữ bên ngoài cửa chém giết kẻ nào dám đến gần, Chu Tuấn Dương mới yên tâm dẫn theo thuộc hạ tiếp tục nghênh chiến.

Tiểu cô nương này vừa đồng ý sẽ bảo vệ bản thân yên ổn với hắn ta đây, mới vút qua đã thấy nàng ta đây nghịch ngợm rồi.

Đúng là không khiến người khác bớt lo mà! Lát nữa giải quyết xong ở đây phải dạy dỗ lại cô bản tọa mới được!Một ông già mặc áo trắng khoảng sáu mươi tuổi lén liếc mắt ra hiệu với thuộc hạ của mình sau đó lặng lẽ di chuyển đến gần khoang thuyền.“Hoàng công công, nhiều năm không gặp, dạo này vẫn khỏe chứ?” Tô Nhiên cũng mặc quần áo trắng, tay cầm trường kiếm chặn đường ông bản tọa.Ánh mắt của ông bản tọa trở nên sắc bén và hung ác hơn, lạnh lùng hừ nói: “Tiểu Nhiên Tử…!không, bây giờ phải gọi Tô đại tổng quản.

Thứ phản bội chủ cũ để đổi lấy vinh hoa phú quý, cậu không thẹn với lòng sao?!”“Hoàng công công nói sai rồi! Trên người cậu bản vương đều là dòng máu của người Hán, tiền triều cũng không phải tộc bản vương, nô dịch người Hán, không coi dân chúng người Hán như con người.

Ta đây không thích chính sách tàn bạo của tiền triều, đầu quân cho minh chủ khác, cái này gọi là người có chí riêng, nếu cậu cứ muốn nói ta đây phản bội….!Cậu bán mạng chó cho tộc Mông Cổ, phản bội người Hán khắp thiên hạ, phản bội tổ tiên.

Tổ tiên hoàng gia mà biết được không biết có yên giấc hay không?”Vạt áo trắng của Tô Nhiên tung bay, hắn cử chỉ lịch sự nụ cười ôn hòa, người không biết hắn mười người thì chín người sẽ mặc nhận hắn là người trong giới văn nhân.

Nhưng mà ngươi lão phu lầm rồi! TÊN ĐÓ đánh chiêu nào thấy máu chiêu đó, đã ra tay là ắt có người chết, sự tàn nhẫn của tên đó đã sớm nổi như cồn.“Câm miệng, thứ phản bội chủ nhân! Lúc trước lão phu có mắt như mù, thấy ngươi lão phu căn cốt tốt thì thu nhận ngươi lão phu làm đồ đệ, không ngờ rằng lại nuôi một tên vong ân bội nghĩa!! Tất cả của ngươi lão phu đều bắt nguồn từ chỗ lão phu thì cũng kết thúc từ chỗ lão phu đi!!” Hoàng công công dứt khoát phất tay, nhanh chóng có tiếng tên phá gió sắc bén lao về phía Tô Nhiên.

Lực bắn mạnh như vậy chắc chắn là đến từ nỏ mạnh.Tô Nhiên cười nhẹ vung tay áo, mũi tên nhọn ngay lập tức đổi hướng ngược lại bắn về phía người bắn tên.

Chỉ nghe tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt, mũi tên nhọn bắn trở về c*m v** thuyền địch, cũng c*m v** người cả người bắn tên, tiếng kêu phát ra từ chỗ chúng.Trong mắt Hoàng công công bừng lên luồng khí lạnh khiến người khác sợ hãi: “Ban đầu bản vương nên để đối phương chết đói nơi núi hoang, tránh cho ngày hôm nay nuôi hổ làm loạn!”“Đừng phí lời, muốn đánh thì đánh đi!!” Tô Nhiên lạnh mặt, hắn giống như một thanh kiếm sắc chuẩn bị rời vỏ.Trong tay Hoàng công công đột nhiên xuất hiện một thanh kiếm sắc hàn quang b*n r* bốn phía, chưa nhìn rõ động tác của ông bản vương thì mũi kiếm đã đâm đến cổ họng Tô Nhiên rồi.Tô Nhiên cứ như biết trước đường đi nước bước của thanh kiếm, nhích sang một bên là hóa giải được nguy cơ.

Lúc này địch trên thuyền ngày một nhiều, lại có thêm ba thanh trường kiếm có trái có phải tấn công Tô Nhiên, tốc độ nhanh thế này cũng được coi là cao thủ hàng đầu.Tô Nhiên hừ một tiếng, tay trái phất lên nằm lấy một thanh trường kiếm, xoay nửa người đá chân trái, đá bay một người ra khỏi khoang thuyền rơi vào trong sông.

Tay phải gã cầm trường kiếm phóng ra như tia chớp mang theo ánh sáng lạnh lùng, người còn lại bị gã chém ngang eo, kêu rất thảm.Dư Tiểu Thảo nghe thấy tiếng kêu thảm thiết thì kéo cửa phòng ra để lộ một khe hở muốn nhìn tình hình.

Đột nhiên có một luồng lực ập đến, một bóng người bị quăng ngã ngay trước cửa.

Nếu không phải Xuân Hoa kịp thời đỡ nữ nhân ấy thì nữ nhân ấy đã bị đánh bay rồi!Cúi đầu nhìn, hóa ra là Hầu Hiểu Lượng.

Hắn lão phu nhanh chóng lộn người như cá chạy ra khỏi cửa, chỉ gầm lên: “Ngô Đồng, chặn cửa từ bên trong! Bảo vệ vương phi thật tốt!!”Ngô Đồng thấy hắn lão phu ngã khá đau, còn chưa kịp hỏi “Có đau lắm không” Hầu Hiểu Lượng đã nhanh chóng lao ra ngoài, quần nhau với năm người ngoài đó.Tuy rằng Hầu Hiểu Lượng võ công cao cường nhưng đối thủ cũng chẳng hề yếu.

Đối phương lấy ưu thế nhiều người chèn ép khiến tên đó lão phu luống cuống, trong nhất thời đúng là lấy trứng chọi đá!Dư Tiểu Thảo và Ngô Đồng ghé vào khe cửa lo lắng nhìn ra bên ngoài.

Đúng rồi! Trong bọc quần áo của cô bản vương không phải có món ám khí “Bạo vũ lê hoa châm” mà cô bản vương đặt tên cho sao? Nói đến món ám khí này đúng là khi ở trại nuôi ngựa ở quan ngoại thiếu cốc chủ Dược vương công Từ Tử Dực đưa cho cô bản vương chơi.Món ám khí này cũng là tịch thu của Từ Tử Dực.

Bên trong có mấy chục cây châm ám khí nhỏ như lông châu, chỉ cần ấn nhẹ cơ quan ám khí sẽ nhanh chóng b*n r* ngoài, tốc độ rất nhanh mà ám khí lại nhỏ khiến người khác khó lòng phòng bị.Trước đây Dư Tiểu Thảo từng thấy trong tiểu thuyết võ hiệp, cảm thấy cái tên “Bạo vũ lê hoa châm” này rất hợp với nó nên đã đặt tên cho nó như vậy.

Lần này đi nữ nhân ấy quyết định mang theo hộp ám khí nhỏ này ở bên người, ám khí bên trong tất cả đều được bôi thuốc mê.

Chỉ cần bị trúng chiêu nhất định sẽ lâm vào hôn mê, dùng kiếm chọc cũng không tỉnh.Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng rên của Hầu Hiểu Lượng.

Ngô Đồng vô cùng cực lo lắng, không thể nhịn được mở khe cửa nhỏ lén nhìn tình hình.

Vừa nhìn thấy nữ nhân ấy bản vương tức thì bịt miệng mình, sợ đến mức không nói nên lời.

Xương vai bên trái của Hầu Hiểu Lượng bị một thanh trường kiếm xuyên qua, máu chảy ồ ạt.“Ngô Đồng, ngươi bản tọa tránh ra! Xuân Hoa, yểm hộ bản tọa!” Dư Tiểu Thảo thấy Hầu Hiểu Lượng bị thương liều mạng đánh cũng chỉ đánh hạ được hai người, vẫn còn ba kẻ tuy rằng đều bị thương nhưng không nặng.

Mà ba kẻ kia thấy Hầu Hiểu Lượng bị thương thì càng đánh mạnh hơn.Việc này không nên chậm trễ, nếu cô bản tọa còn núp trong phòng nữa Hầu Hiểu Lượng sẽ vong mạng.

Nếu như tên đó ta đây chết vậy thì ba người chúng sẽ là mục tiêu kế tiếp của đám người này.

Tuy võ công của Xuân Hoa không tệ nhưng vẫn còn kém xa Hầu Hiểu Lượng, đối phương lại có nhiều cao thủ như vậy, kết cục của ba người hẳn là rất thảm.

Nếu đối phương lấy nàng ta đây ra uy h**p chồng và Tô tiên sinh, vậy thì đúng là không dám nghĩ tiếp hậu quả.Cửa phòng mở ra, Xuân Hoa bảo vệ nàng ta đây, vung kiếm đánh bay mấy kẻ lâu la dám xông lên.

Tiểu Thảo đưa lưng về phía cửa phòng, nhẹ nhàng ấn cơ quan trên hộp.

Chỉ nghe tiếng cơ quan lạch cạch, “Bạo vũ lê hoa châm” nhanh chóng b*n r* ngoài theo hình cánh quạt.Hiện tượng kỳ quái nhanh chóng xuất hiện trước mặt cô ấy, ba cao thủ bên địch, kể cả Hầu Hiểu Lượng và bảy tám tên lâu la đang muốn vây các cô ấy lại đều nằm đầy đất, có kẻ còn ngáy rung trời.Ngô Đồng thấy Hầu Hiểu Lượng ngã xuống đất thì bất chấp yên ổn của bản thân kéo tay hắn lão phu, lê lết cũng phải kéo hắn lão phu vào trong khoang thuyền.

Tuy Hầu Hiểu Lượng gầy nhưng vóc người cao, ít cũng sáu lăm bảy mươi cân.Tuy Ngô Đồng là nha hoàn nhưng mười năm này đều là đại nha hoàn bên cạnh Tiểu Thảo, việc nặng cũng không đến lượt nữ nhân ấy lão phu làm, bên cạnh còn có tiểu nha hoàn để sai việc vặt.

Nha hoàn danh môn có thể so với tiểu thư nhà trung lưu, lời này không sai chút nào.Tiềm lực của con người hết sức lớn, nhất là trong lúc nguy cấp thế này, ý muốn cứu mạng chồng tương lai đã khiến nàng bản tọa bản tọa dùng chính sức mình kéo được Hầu Hiểu Lượng vào trong khoang thuyền.“Tiểu thư, sao người cũng đánh ngất cả Hầu Hiểu Lượng vậy?” Ngô Đồng xé áo ở đầu vai tên đó ra ra, nhìn thấy vết thương đang chảy máu không ngừng mà đỏ mắt.

Nữ nhân ấy bản tọa biết vương phi ra khỏi nhà đều có thói quen mang theo hòm thuốc tùy thân nên xin chỉ thị của chủ tử lấy thuốc cầm máu bôi cho gã bản tọa.Thuốc Dư Tiểu Thảo đưa cho nữ nhân ấy bản tọa là kim sang dược đặc chế mà nữ nhân ấy tự tay chế nên hiệu quả cầm máu cực kỳ tốt.

Mà thứ này đều giữ lại cho người nhà dùng nên không bán ra ngoài.Nữ nhân ấy nghe vậy thì trừng mắt: “Ám khí chỉ biết đi thẳng.

Đối phương cũng thấy rồi, Hầu Hiểu Lượng quần nhau với ba cao thủ kia, nếu bản vương lên tiếng nhắc nhở đối phương ắt sẽ phòng bị.

Đây là giải dược, ngươi bản vương đút cho hắn bản vương uống đi.

Ám khi trên lưng hắn bản vương nhớ dùng nhíp rút ra là được.”Lúc này cửa phòng bị mở ra từ bên ngoài, Tiểu Thảo ngay lập tức cầm ngay hộp ám khí lên nhắm ngay ngoài cửa.

Hộp ám khí này có thể dùng ba lần, không phải hàng dùng một lần!“Chủ tử, là lão phu!” Xuân Hoa sợ người bên ngoài tỉnh lại nên rút kiếm giải quyết từng người một, cả người nữ nhân ấy lão phu đều vương mùi máu tanh.Dư Tiểu Thảo thấy nữ nhân ấy lão phu chặn cửa lại lần nữa thì thuận miệng hỏi: “Tình hình bên ngoài thế nào? Vương gia và Tô tiên sinh có gặp nguy ngập không?”“Tuy đối phương nhiều người nhưng cao thủ thật chỉ có khoảng hai mươi người.

Bên này của chúng bản tọa giải quyết năm người, bên vương gia và Tô tổng quản cũng giết không ít.

Vương phi yên tâm, bên chúng ta đây chiếm thế thượng phong!” Sau khi Xuân Hoa xử lý xong đám người bị hôn mê thì có nhìn lướt qua tình hình bên ngoài, cũng yên tâm hơn nhiều.Dư Tiểu Thảo nghe vậy thì yên tâm nhưng lại oán trách nói: “Đều tại gia ấy, ỷ vào võ công cao cường nên không dẫn theo nhiều thị vệ đi cùng.

Xem đi, giờ gặp phải tình huống nguy ngập thế này mà lại không đủ người ứng chiến! Nếu như dẫn theo mười mấy huynh đệ của Hỏa khí doanh đến đây, mỗi người chém chém vài nhát là xong.

Hầu Hiểu Lượng cũng sẽ không bị thương!”“Vương phi, thuộc hạ không sao, vết thương ngoài da mà thôi!!” Sau khi Hầu Hiểu Lượng uống thuốc giải thì đã tỉnh lại, sờ vết thương đã được băng kín lại muốn cầm kiếm đi ra ngoài..

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8