Nông Viên Tự Cẩm Lâm Tiểu Uyển
Chương 700-701

Cập nhật lúc: 2026-07-11 15:39:53 | Lượt xem: 5

700: Quặng Vàng

Sáng sớm, tiếng chim hót lảnh lót đánh thức Tiểu Thảo từ trong giấc ngủ say.

Nữ nhân ấy vươn tay khỏi túi ngủ duỗi người, xoa xoa đôi mắt còn mơ màng.Đột nhiên nữ nhân ấy cảm thấy bên má hơi ngứa, vươn tay sờ thì phát hiện không biết Tiểu Bổ Thiên Thạch đã trở về từ lúc nào, mông đặt sát mặt nữ nhân ấy khò khò ngủ say.

Tiểu Thảo xoa đầu nó, chui ra khỏi túi ngủ.Rửa mặt bằng nước suối, đắp mỹ phẩm dưỡng da, lúc này cô ấy mới phát hiện chồng mình không có ở đây.“Từ sáng sớm vương gia đã đi ra ngoài, nói muốn hái cho người ít hoa quả dại.

Mấy ngày nay toàn ăn thịt nướng, vương gia sợ người bị nóng trong người.” Ngô Đồng hầu hạ chủ tử rửa mặt xong thì thu dọn túi ngủ và hành lý, chờ Hầu Hiểu Lượng trở về khuân vác.Người đầu tiên trở về là Tô Nhiên mặc bộ quần áo trắng như tuyết, tên đó cầm một cái lá chuối tây to, bên trong là mấy quả roi chín to nhỏ nhìn có vẻ rất ngon.

Ngô Đồng tức thì tiến đến nhận, rửa sạch bằng nước suối trong veo rồi đưa cho chủ tử.

online.comTiểu Thảo cầm một quả roi lên cắn, roi chín nhiều nước lại ngọt thanh, hương vị không tệ.

Số còn lại cô ta đây chia cho Ngô Đồng và Xuân Hoa.

Gần đây Xuân Hoa nóng trong người, bị nhiệt miệng, cần bổ sung vitamin.“Họ Tô kia, ngươi ta đây quá gian xảo!!” Chu Tuấn Dương mặc quần áo đen, lạnh mặt mang không ít roi về.

Nhìn thấy vợ mình đang ăn roi rất vui vẻ thì càng giận hơn.

Nếu không phải Tô Nhiên lừa tên đó nói bên kia có một vườn vải dại thì tên đó nhất định sẽ trở về trước gã.

Đáng ghét!!Tiểu Thảo đã sớm quen với việc hai người này cãi nhau vì mấy chuyện nhỏ nhặt.

Nàng ta đây lấy một quả roi từ chỗ tên đó ăn, không ngừng khen “Ngọt ghê” tên đó mới chịu hòa hoãn một chút.

Ôi! Đàn ông đúng là một đám sinh vật ấu trĩ.Sau khi nhận được tin tức có ích từ phía Tiểu Bổ Thiên Thạch, ăn xong điểm tâm, Tiểu Thảo chỉ về một hướng nói: “Hay là hôm nay chúng lão phu qua bên đó đi?”Tiểu vương tử Miến quốc nhìn theo hướng cô lão phu chỉ cau mày nói: “Bên đó địa hình hiểm trở, dưới chân núi còn có ao tù nước đọng, không cẩn thận sẽ gặp hiểm nghèo ngay.

Hay là chờ lần sau tìm được người dẫn đường rồi hãy qua đó?”“Không cần, lão phu có cách đối phó với chướng khí.

Còn ao đầm gì đó đi vòng qua cũng được!” Dư Tiểu Thảo được Tiểu Bổ Thiên Thạch chỉ cho ngọn núi bên đó có linh khí rất dày, nhất định có nguồn khoáng sản phong phú, nàng ta đây quyết tâm phải đến đó.Tiểu vương tử Miến quốc nhìn Húc vương, mong là gã sẽ ngăn vợ gã lại.

Không ngờ rằng Húc vương ngay lập tức đồng ý.

Ôi! Nghe nói Húc vương rất cưng chiều vợ, nay thấy quả không sai!Có Tiểu Bổ Thiên Thạch nhắc nhở và dẫn đường, đoàn người thành công đi vòng qua ao đầm, đến khu rừng bị chướng khí bao phủ kia.

Trong rừng núi âm u phiêu tán từng luồng sương mù bảy màu giống như dưới đất nổi lên một tầng mây sặc sỡ sắc màu rất đẹp mắt.Tiểu vương tử Miến quốc tái mặt nói: “Không ngờ rằng lại là đào hoa chướng độc tính mạnh nhất.

Một khi dính phải đào hoa chướng da thịt sẽ thối rữa dần từ da vào tận xương…!Húc vương các hạ, Húc vương phi, các ngươi lão phu nhất quyết muốn đi a?”Húc vương phi chỉ vào ngọn núi, dưới núi ngoài ao tù nước đọng ra còn có rừng cây đào hoa chướng cực độc, xem ra chuyến đi này e rằng vô ích rồi.Dư Tiểu Thảo khẽ cau mày, lấy ra một viên thuốc giải độc đặc hiệu từ trong hòm thuốc.

Tiểu Bổ Thiên Thạch nói dùng thuốc giải độc này giải quyết đào hoa chướng dễ như ăn bánh.

Nhưng mà nếu như ngọn núi kia thật sự có quặng phi thúy phong phú thì đào hoa chướng này phải diệt trừ bằng sạch, nếu không khi khai thác sẽ gặp phiền phức!Chu Tuấn Dương thấy cô bản tọa lấy một viên dược thảo ra từ trong bình ngọc ra trong chỗ chai lọ tùy thân thì mau chóng đoạt lấy ăn nói: “Các ngươi bản tọa ở đây chờ một lát, gia đi phía trước thăm dò xem sao..”Hầu Hiểu Lượng gấp đến đổ mồ hôi, mau chóng ngăn cản đường đi của chủ tử: “Vương gia, hay là để thuộc hạ đi…”“Nếu trong rừng có những nguy ngập khác, thứ võ công mèo cào của ngươi bản tọa có thể phòng vệ được sao?” Chu Tuấn Dương trừng mắt nhìn tên đó bản tọa “Bảo vệ vương phi thật tốt, gia đi một lát sẽ trở về.”Tên đó nói xong ngay lập tức nhảy vào trong đám sương mù bảy màu kia.

Tô Nhiên thấy Tiểu Thảo lo lắng thì cũng ăn một viên thuốc giải độc đặc hiệu: “Lão phu cũng qua đó xem sau, hai người có thể giúp đỡ lần nhau.”Hai đại cao thủ cùng đi khiến Tiểu Thảo yên tâm hơn.

Nhưng mà chồng nàng bản tọa nói không sai, rừng sâu nguy ngập trùng trùng, tuy đào hoa chướng không làm gì được chúng nhưng không biết được có còn những nguy ngập khác hay không.Cũng may hai người không để mọi người chờ lâu, nửa tiếng sau bóng dáng cao ngất của hai người đồng thời đi ra ngoài.Thấy Húc vương và Tô tổng quản yên ổn trở về, đôi mắt của tiểu vương tử Miến quốc sắp rơi ra ngoài.

Độc tính của đào hoa chướng ác liệt như vậy mà đám người kia lại không bị ảnh hưởng chút nào.

Tiểu vương tử chuyển tầm mắt nhìn hòm thuốc trong tay Tiểu Thảo, ánh mắt sáng lên.Biên giới Miến quốc nhiều rừng núi, trong núi lại có nhiều chướng khí, chỉ cần sơ sẩy chút thôi đã có thể gặp họa rồi.

Người anh cả có khả năng cạnh tranh ngôi vua nhất của Miến quốc lại bị anh ba hãm hại, tiến vào khu vực có chướng khí, nằm trên giường bệnh kéo dài hơn tàn trong một năm, cuối cùng vẫn chết.

Nếu như hắn lão phu lão phu có thể có một viên thuốc như vậy chẳng khác nào có thêm một lá bùa bảo mệnh.

Tiểu vương tử suy tính xem nên dùng điều kiện gì trao đổi với Húc vương phi, đổi lấy một lọ dược thảo.“Sao rồi?” Dư Tiểu Thảo phun một loại nước thuốc lên người hai người đám người kia, hóa giải độc tính bám bên ngoài, lo lắng hỏi.“Trong rừng không có sinh vật sống.

Độc tính của đào hoa chướng quá mạnh, tất cả vật còn sống đều mục nát hết cả.

Cũng may khu vực này không quá rộng mà trong ngọn núi nữ nhân ấy nhìn trúng kia đúng là có không ít thứ tốt.” Chu Tuấn Dương cầm cây linh chi to như chậu rửa mặt đến trước mặt nữ nhân ấy.

Có lẽ là do ngọn núi kia có chướng khí và ao tù nước đọng bảo vệ bên ngoài nên bên trong có vô số dược thảo.

Vợ hắn lão phu nhất định sẽ thích!Đúng là vậy, Dư Tiểu Thảo sửng sốt nói: “Oa! Có phải chàng nói quá rồi không? Nhưng mà có cây linh chi này lão phu có thể bắt đầu luyện chế ‘Duyên thọ đan kéo dài tuổi thọ rồi”“Bên trong có không ít dược thảo quý hiếm, dù sao nhiều năm như vậy không có ai đến.

Nhưng mà gia không biết nhiều linh thảo, chờ gia mua ngọn núi này, dù không có phỉ thúy cũng không sao, coi như căn cứ trồng dược liệu cho cô ấy vậy!” Chu Tuấn Dương xoa đầu cô ấy dịu dàng nói.Tiểu Thảo híp mắt cười như hồ ly nhỏ trộm được gà.

Không khí ngọt ngào dần dần hình thành giữa hai người.

Đúng lúc này tiểu vương tử Miến quốc rất không biết điều chen vào giữa: “Ngọn núi này tiểu vương tặng cho các cậu! Nhưng mà…!loại thuốc có thể giải độc đào hoa chướng này có thể bán cho bản tọa một ít không?”“Hừ! Ngọn núi vương phi bản tọa ưng ý còn cần người khác tặng sao?” Chu Tuấn Dương khó chịu hừ một tiếng, ánh mắt lạnh như bằng nhìn chòng chọc tiểu vương tử.Tiểu vương tử không biết vì sao Húc vương lại đột nhiên giận, tên đó bản tọa sờ gáy nói: “Không phải tặng, là muốn dùng ngọn núi này đổi lấy dược hoàn.

Là trao đổi!”“Đổi cũng không được! Gia đã quyết định mua ngọn núi này cho vương phi, ngươi lão phu ra giá đi!” Chu Tuấn Dương cảm thấy ngọn núi có nhiều dược thảo thế kia vợ hắn lão phu chắc chắn rất thích nên hắn lão phu cũng chẳng cần bậc thầy phỉ thúy thăm dò gì hết mà nhanh chóng quyết định ngay.Tiểu vương tử Miến quốc cho rằng hắn lão phu không chịu dùng thuốc đối nên rất ủ rũ.

Nghĩ cũng đúng, thuốc quý giá như vậy muốn luyện thành nhất định không dễ dàng, có khi bên trong còn có cả dược liệu quý giá nữa.

Ngọn núi trước mặt này có phỉ thúy hay không còn không biết, người lão phu chịu đổi mới là lạ đó!Tiểu vương tử nhịn đau cắn răng nói: “Húc vương, lão phu dùng một mỏ phỉ thúy đổi lấy thảo dược của vương phi, đối phương thấy có được không?”Chu Tuấn Dương nhìn vợ mình, thảo dược của nàng lão phu, đương nhiên phải hỏi ý kiến nàng lão phu, đây là sự tôn trọng tối thiểu giữa vợ chồng.Dư Tiểu Thảo suy nghĩ một lát, chỉ một ngọn núi cách đó không xa nói: “Mỏ phỉ thúy cũng được, đổi lấy đỉnh núi bên đó đi!”Tiểu vương tử Miến quốc không tin vào tai mình: “Ngọn núi bên đó chúng lão phu còn chưa đi qua kiểm tra, không biết có phỉ thúy hay không.

Hơn nữa ngọn núi đó không được tự nhiên che chở, thường xuyên có thôn dân lân cận lui tới.

Nếu có dược liệu gì đó chắc cũng bị đào sạch rồi.

Vương phi ngài nghĩ kĩ lại đi!”Dư Tiểu Thảo chỉ gật gật đầu nói: “Nghĩ kĩ rồi, ngọn núi đó! Tiểu vương tử điện hạ, đối phương muốn dùng bao viên thuốc giải độc để đổi đây?” Thì ra thứ đó gọi là thuốc giải độc, vậy có phải những loại độc khác cũng có thể giải không?Tiểu vương tử nói ra nghi ngờ trong lòng.

Sau khi nghe được câu trả lời của Húc vương phi, lòng hắn lão phu lão phu nóng như lửa đốt.

Tên đó ta đây nghiêm túc suy nghĩ một lúc lâu mới thử thăm dò: “Ngài xem, mười viên thuốc giải độc, được không?”Dư Tiểu Thảo tức thì đồng ý, cô ấy lấy ra một bình thuốc giải độc, hai bên ký khế ước.

Sau đó Tiểu Thảo lại chỉ hai ngọn núi mà Tiểu Bổ Thiên Thạch nhìn trúng, cũng ký luôn khế ước.

Mà ngọn núi trước mặt bị chướng khí bao phủ này, tiểu vương tử Miến quốc bán lại cho đám người kia với giá thấp.Năm sau khi ngọn núi này khai thác được rất nhiều vàng ròng, tiểu vương tử Miến quốc hối hận tím cả ruột.

Nếu không phải ngại thế lực mạnh mẽ của Húc vương hắn bản vương đã sớm xé bỏ hiệp ước cướp lại mỏ vàng.Mà hai ngọn núi còn lại đều phát hiện quặng phỉ thúy không lâu sau đó.

Đặc biệt là ngọn núi dùng thuốc giải độc đổi lấy kia không những khoáng sản phong phú mà chất lượng phỉ thúy cũng là loại thượng thừa.

Chỉ tốt hơn chứ không kém những quặng phỉ thúy trong tay tiểu vương tử.Tên đó bản tọa rất nghi ngờ.

Trước khi ký khế ước bán núi, hai bên còn chưa thăm dò gì cả, vậy mà cả hai ngọn núi đều có thể khai thác được khoáng sản quý giá.

Là vận may của đối phương quá cao? Không lẽ tên đó thật sự là con trời?Đối đầu với tên đó có phải là đối đầu với ông trời không? Tín ngưỡng của tiểu vương tử nói cho tên đó bản vương, tên đó bản vương nên thuận theo mệnh trời.

Người được mệnh trời bảo vệ chỉ có thể thành thật kết giao bạn bè, không thể làm trái.

Có khi hắn bản vương bản vương còn có thể hưởng ké vận may này của Húc vương, có ích cho sự nghiệp lớn của hắn bản vương bản vương! Vì thế mà khi Húc vương khai thác khoáng sản trong mấy ngọn núi này hắn bản vương bản vương đều cố gắng giúp đỡ cung cấp phương tiện và đồ bảo hộ.Rất nhiều năm sau, tiểu vương tử Miến quốc đánh bại nhiều anh em trở thành vua Miến quốc, trong lòng hắn bản vương bản vương càng thêm khẳng định đó là do hưởng ké vận may của Húc vương nên đường đi của hắn bản vương bản vương mới thuận lợi như vậy.

Từ đó, thái độ của vua Miến quốc đối với Đại Minh càng thêm tôn kính và thành kính.

Biên ải Tây Nam trong mấy chục năm tới không hề xảy ra trận chiến nào có quy mô lớn, đây cũng là chuyện sau này..

701: Mất Mát

Húc vương bị máu dồn lên não mua liền năm ngọn núi. Lúc hắn xách túi lớn túi nhỏ về Kim Lăng đã đến lúc thu hoạch vụ Thu. Ruộng thí nghiệm của Kim Lăng bạt ngàn sắc vàng, từng đợt sóng vàng dập dờn trong gió.

Hạt giống nhị đực bị thoái hóa mà mọi người khó khăn lắm mới tìm ra cũng được trồng trong ruộng thí nghiệm. Lúc này đến khi thu hoạch mà nhìn không khác hạt giống phàm thường bao nhiêu. Nhưng thật ra là do đất tốt cộng với việc trồng lẫn hai giống lúa nước khác nhau nên bông lúa nào cũng đơm bông khá đầy đặn, mỗi bông lúa có khoảng hai trăm hạt.

Vũ đại nhân vì thấy được hy vọng lúa nước cho sản lượng cao nên sau khi nhìn thấy Tiểu Thảo thì xúc động khóc như một đứa trẻ. Tuy rằng cách thời gian thu hoạch còn một khoảng thời gian nữa nhưng ông lão phu đã nhìn thấy hy vọng, không phải sao?

Dư Tiểu Thảo cố gắng an ủi ông lão phu vài câu, thấy ông lão phu càng cố gắng hơn trong việc nghiên cứu lai giống lúa nước thì trong lòng càng thêm khâm phục kiểu người sống vì dân vì nước, toàn tâm nghiên cứu này.

[Thật ra thì chỉ cần bản thần thạch dùng ít phép thuật thì lúa nước có thể đạt đến 500 cân sản lượng. Hơn nữa sang năm tiếp tục dùng hạt giống trồng sẽ không bị giảm sản lượng] Tiểu Bổ Thiên Thạch nhận ra tâm trạng của nàng bản tọa thì kiêu ngạo nói.

“Không cần đâu. Nếu như đột ngột như vậy thì khó mà giải thích với dân chúng. Người bản vương sẽ nhìn bản vương như yêu quái mất!” Dư Tiểu Thảo từ chối ý tốt của Tiểu Bổ Thiên Thạch “Tiềm lực của con người rất lớn, vạch hướng đi cho họ, họ sẽ ngay nhanh chóng đạt được kết quả đáng mừng.”

[Cậu muốn lãng phí thêm mấy năm mà vẫn đạt được kết quả như vậy thì tùy cậu!] Tiểu Bổ Thiên Thạch cảm thấy tài năng của mình không được dùng đến nữa thì có hơi mất mát.

Tiểu Thảo và nó tâm ý tương thông nên cô ấy đương nhiên cảm nhận được cảm xúc của nó, cô ấy lên tiếng an ủi: “Bánh Trôi Nhỏ, cậu thần thông quảng đại, chuyện nhỏ có thể tự làm bản vương sẽ không nhờ cậu giúp đỡ. Đúng rồi, trước đây cậu từng nói chờ khi cậu khôi phục pháp lực thì có thể thay đổi chất lượng của hạt giống mãi mãi. Vậy là… cảnh giới của cậu đã khôi phục hoàn toàn?”

Tiếng nói khoe khoang của Tiểu Bổ Thiên Thạch vang lên trong đầu nữ nhân ấy: [Đúng vậy! Lần này đi đến biên cảnh bản thần thạch gặp được vận may lớn, phong ấn của Linh Tổ nương nương còn sót lại trên người đều bị hóa giải hết. Bây giờ bản thần thạch lên trời xuống đất không gì không làm được ha ha!]

“Chúc mừng ngươi bản tọa!” Tiểu Thảo vui vẻ chúc mừng nó, nhưng đột nhiên lại buồn bã “Vậy… có phải là… ngươi bản tọa sắp phải rời đi rồi không?”

Từ khi xuyên việt đến đây Tiểu Bổ Thiên Thạch đã thay đổi hoàn toàn nàng ta đây và cuộc sống của nàng ta đây. Nhớ tới trước khi gả đi, em trai đã nói với nàng ta đây về một “Giấc mơ” rất thật.

Trong mơ, Dư Tiểu Thảo gầy yếu, bị xô ngã vào mép thuyền chưa chờ Vưu đại phu đến cứu thì đã tắt thở. Bà nội độc ác của nàng ta đây tranh thủ trước khi cha nàng ta đây đi săn thú về dùng chiếu rách bọc lại xác nàng ta đây ném vào bãi tha ma ở Nam Sơn. Khi cha nàng ta đây tìm được nàng ta đây thì lúc đó xác nàng ta đây đã bị sói hoang xé nát, mặt cũng bị gặm một nữa, thảm không nỡ nhìn.

Sau đó vài ngày cha nàng bản vương và Triệu bá bá cùng lên núi săn thú rồi bị gấu đen cắn bị thương. Vì Trương thị tiếc bạc bỏ lỡ thời gian chữa trị tốt nhất nên miệng vết thương bị nhiễm trùng, không lâu sau đó thì chết. Anh trai Dư Hàng bị Chương chưởng quầy say rượu phát điên đánh chết, lại còn bị chụp tội danh ăn trộm. Số bạc bồi thường lại bị Trương thị chiếm làm của riêng.

Liễu thị và hai đứa con bị đuổi ra ngoài, trú trong căn nhà cũ rách nát. Nhà cũ không được tu sửa nên lọt gió khắp nơi. Liễu thị vốn đã ốm yếu, hai năm sau cũng bệnh chết. Bà ấy đến lúc chết vẫn còn quan tâm con cái nên chết cũng không nhắm mắt.

Cuối cùng thì Tiểu Liên và Tiểu Thạch Đầu cũng không tránh thoát khỏi bàn tay của tử thần. Cả nhà sáu người đang sống rất yên ổn đột nhiên chết dần chết mòn. Có lẽ, cảnh trong mơ đó của em trai phản ánh kiếp trước của cậu.

Đời này nữ nhân ấy đến đây dẫn theo bàn tay vàng Tiểu Bổ Thiên Thạch, thay đổi vận mệnh của cả nhà. Dư Tiểu Thảo không những sống sót mà còn dùng nước nguyên thạch cải thiện sức khỏe cho người trong nhà, cứu mạng Dư Hải trụ cột gia đình, cứu mạng Dư Hàng đang hấp hối, còn giúp em trai có năng lực nhìn qua một lần sẽ không quên…

Sự thành công của cô ta đây không thể không gắn liền với công lao của Tiểu Bổ Thiên Thạch. Dù cô ta đây trồng ngô cũng chưa chắc có thể đạt được sản lượng cao. Phải biết rằng trong lịch sử khi ngô mới du nhập vào trong nước, sản lượng chỉ khoảng 100 -150 cân. Không có ngô cho sản lượng cao sẽ không hấp dẫn được sự chú ý của Chu Tuấn Dương, sẽ không có đoạn nhân duyên giữa hai người.

Không có Tiểu Bổ Thiên Thạch sẽ không có lúa mì vụ Đông cho sản lượng cao, không có rau củ trong lều lớn, không có thuốc viên có hiệu quả cao, không có đồ trang điểm, đồ dùng hàng ngày mang đến hiệu quả rõ ràng, không có rượu thuốc cho hiệu quả trị liệu cao… tất cả đều sẽ không trở thành hiện thực. Cuối cùng cô ta đây miễn cưỡng được coi là một đứa con gái nhà quê biết nấu đồ kho ngon mà thôi, sao có thể xứng với Dương quận vương thân phận cao quý?

Cho nên Tiểu Bổ Thiên Thạch đã hòa nhập vào cuộc sống của nàng bản vương, từng giây từng phút, từng hơi thở của nàng bản vương đều có quan hệ mật thiết với nó. Nàng bản vương không thể tưởng tượng cũng không dám tưởng tượng một cuộc sống vắng bóng nó sẽ như thế nào.

Chỉ là không ngờ rằng hai người sắp phải chia xa. Nhưng mà như vậy cũng tốt! Người không thể mãi dựa vào vận may sống trọn một đời được. Điều gì phải đến ắt sẽ đến! Nếu không thể thay đổi được thì cứ bình tĩnh đón nhận nó đi.

[Cậu cầu mong bản thần thạch rời đi sớm thế à?] Tiếng nói của Tiểu Bổ Thiên Thạch tràn ngập vẻ không vui. Nó cho rằng chủ nhân rất cần nó, dù sao nó cũng giúp nàng bản vương nhiều như vậy. Sao nó lại không cẩn thận nhận một kẻ máu lạnh làm chủ nhân hu hu hu…

Dư Tiểu Thảo sờ đá ngũ sắc trên cổ tay cười khổ nói: “Cũng không phải ngươi bản vương không cảm nhận được sự luyến tiếc của bản vương. Bản vương không buông, cổ chấp giữ ngươi bản vương lại thì ngươi bản vương sẽ ở lại sao? Bản vương rất cảm kích mấy năm nay ngươi bản vương luôn ở bên cạnh bầu bạn và giúp đỡ bản vương. Giống như việc cha mẹ thương con gái nhưng cuối cùng thì con gái vẫn phải rời xa gia đình, sống cuộc sống của riêng chúng. Dù bản vương giữ ngươi bản vương lại, ngươi bản vương không vui bản vương cũng rất áy náy. Đại lục khác mới là nhà của ngươi bản vương, mới là nơi ngươi bản vương thuộc về. Bản vương không thể quá ích kỷ.”

Tiểu Bổ Thiên Thạch nghe cô ta đây nói xong thì yên tĩnh rất lâu rồi mới nói: [Thật ra cậu có thể ích kỷ một lần. Chỉ cần cậu nói, ta đây sẽ ở lại!]

“Thật sao?” Dư Tiểu Thảo mừng ra mặt nhưng sau đó lại tức thì bình tĩnh lại: “Thôi, cậu nên trở về thì hơn! Nữ Oa nương nương có ơn tái tạo với cậu, Linh Tổ nương nương rất chú ý rèn luyện ý chí và sức chịu đựng cho cậu. Nơi đó còn có bạn bè thân thiết đang đợi cậu…”

[Đáng ghét! Bản thần thạch vốn muốn ở lại cùng đối phương, nhưng đối phương cố tình nói mấy câu này đúng là hấp dẫn thật. Rối quá, phải làm thế nào đây?] Tiểu Bổ Thiên Thạch cũng có cảm tình với chủ nhân gầy yếu này. Tuy rằng cảm giác này rất mờ nhạt nhưng nghĩ đến việc phải rời khỏi đây thì trong lòng nó lại cảm thấy hơi day dứt lưu luyến.

Có lẽ đúng như lời Linh Tổ nương nương nói, chỉ có thăng cấp được ải “Tình” mới có thể tu thành chính quả. Thế gian này một chữ “Tình” bao hàm rất nhiều nghĩa. Tình thân, tình bạn, tình yêu, tình làng xóm, tình nghĩa, tình người… Nó đã đến ải “Tình”, bây giờ rời đi có phải sẽ thất bại trong gang tấc không?

Nhưng mà nó thật sự rất muốn gặp Nữ Oa nương nương một lần, nói với bà nó rất nhớ bà, nói sau này nó sẽ không gây họa cho bà ấy nữa, nói cho bà biết nó ở nhân gian gặp được những gì…

Tiểu Bổ Thiên Thạch biến thành một luồng ánh sáng vàng bắn thẳng lên trời cao từ từ biến mất trong không trung. Dư Tiểu Thảo không kiềm chế được cảm xúc, nước mắt rơi như mưa.

Rất nhiều dân chúng trong thành Kim Lăng thấy phía ruộng thí nghiệm có ánh sáng vàng lóe lên, lại kết hợp với việc sau đó sản lượng của ruộng thí nghiệm tăng mạnh thì đồn rằng đó là do thần nông nghiệp xuống trần gian, trời phù hộ con dân Giang Nam đám người kia.

Gần mười ngày sau khi Tiểu Bổ Thiên Thạch rời đi Dư Tiểu Thảo vẫn luôn ủ rũ không vui. Chu Tuấn Dương phát hiện sự khác lạ của cô ấy thì truy hỏi lý do.

Dư Tiểu Thảo giơ cổ tay trống không ra cho hắn xem, hắn nhân cơ hội sờ tay cô lão phu, vuốt v3 hỏi: “Sao thế? Cổ tay khó chịu? Gia xoa bóp giúp cô lão phu? Có cần tìm đại phu khám không? Nghe nói hắn thuật của đại phu của Đồng Nhân Đường ở Kim Lăng không tệ.”

“Không phải, chàng nhìn đi, có phải thiếu mất thứ gì không?” Dư Tiểu Thảo nhớ đến Tiểu Bổ Thiên Thạch hốc mắt lại đỏ lên, nữ nhân ấy vùi mặt vào ngực chồng mình.

Lúc này Chu Tuấn Dương mới phát hiện trên cổ tay cô bản vương thiếu đi viên đá nhỏ rực rỡ sắc màu, hắn vội nói: “Sao vậy? Không thấy đá ngũ sắc đâu à? Có phải để quên ở chỗ nào không? Hay là đánh rơi trong núi Tây Nam rồi? Đừng buồn, gia sai người đi tìm cho cô bản vương…”

“Không tìm được đâu! Nó trở về nhân gian của nó rồi!!” Dư Tiểu Thảo lại sụt sịt mũi. Nữ nhân ấy lấy áo hắn lau nước mắt, vươn tay ôm cổ rúc vào trong lòng hắn tìm kiếm an ủi.

Chu Tuấn Dương tức thì nghĩ đến vài chuyện khó hiểu xảy ra trên người nữ nhân ấy, hóa ra đều do hòn đá nhỏ này gây ra. Nhưng nếu không có cũng chẳng sao, tên đó cũng đỡ phải lo năng lực của nữ nhân ấy bị người khác phát hiện, cho rằng nữ nhân ấy là mầm họa. Người khác thì tên đó còn đảm bảo có thể bảo vệ nữ nhân ấy, nhưng mà ngộ nhỡ bên trên biết được, vậy thì nguy rồi.

“Đi rồi thì thôi! Không phải nữ nhân ấy còn có gia sao?” Chu Tuấn Dương cúi đầu hôn nhẹ mái tóc mềm của nữ nhân ấy, nhẹ nhàng vỗ lưng nữ nhân ấy giống như đang an ủi một con mèo con bị thương.

“Chàng sẽ mãi mãi ở bên cạnh ta đây, dù sự nghiệp của ta đây thất bại, việc làm ăn xuống dốc không phanh? Dù ta đây chỉ là một người phàm thường, chàng cũng sẽ không rời bỏ ta đây đúng không?” Dư Tiểu Thảo khóc đỏ mắt nhìn Chu Tuấn Dương, tiếng nói run rẩy không hề che giấu sự sợ hãi của mình.

Chu Tuấn Dương không chút chần chừ nói: “Đúng thế! Chỉ cần cô ấy là cô ấy, gia mãi mãi thuộc về cô ấy, nếu cô ấy không rời gia đương nhiên không bỏ!”

“Gia, chàng thật tốt!” Dư Tiểu Thảo im ắng ôm eo hắn lão phu giống như một đứa nhỏ không biết nên làm gì “Sau khi về Kinh thành lão phu sẽ thỉnh tội với Hoàng thượng, từ chức Trì túc nội sử. Mấy sản nghiệp trong Kinh thành cũng phải sắp xếp đâu ra đó, nên đóng cửa thì phải đóng cửa… Gia, sau này lão phu chỉ có thể nhờ cậy vào chàng rồi.”

“Nuôi vợ mình không phải chuyện đương nhiên sao? Gia đã sớm cảm thấy công việc và việc làm ăn chiếm quá nhiều thời gian của cô ấy. Một mình cô ấy ngày nào cũng ôm đồm nhiều việc, tính ra còn bận hơn cả bản tọa nữa! Trước đây cuộc sống của cô ấy thiếu bóng bản tọa, bây giờ là thời gian tốt để bản tọa bù đắp lại cho cô ấy!” Chu Tuấn Dương cúi đầu trao cho cô ấy một nụ hôn sâu..

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8