Nông Viên Tự Cẩm Lâm Tiểu Uyển
Chương 705-706

Cập nhật lúc: 2026-07-11 15:39:33 | Lượt xem: 6

705: Thương Nặng

Chu Tuấn Dương quay đầu lại nhìn gia chủ Trần gia đang cười cười tiễn đám người kia đi, cười nhạt nói: “Kế hoạch có chu đáo thế nào cũng sẽ có sơ hở, chỉ là chúng bản vương không phát hiện ra mà thôi!”Chu Tuấn Dương dám khẳng định gia chủ Trần gia này nhất định có vấn đề.

Thuật đọc tâm của tên đó lại không hề cảm nhận được cảm xúc của lão lão phu.

Người này nếu không phải thiên phú dị bẩm thì cũng là trải qua huấn luyện đặc biệt.

Người phàm thường khi nói chuyện với người khác trong đầu sẽ suy nghĩ này đó.

Mà phần lớn đều là như vậy!Cuối cùng cũng có điểm tiến cấp, Hầu Hiểu Lượng lên tinh thần hỏi: “Chủ tử, không lẽ Trần gia này có vấn đề thật?”“Gia chủ Trần gia này không đơn giản!” Chu Tuấn Dương phóng người lên ngựa, dần dần đi xa cùng đám binh lính.

GÃ lạnh lùng căn dặn “Minh Tân, Minh Đinh, theo dõi lão!”“Rõ!” Hai tiếng động vang lên từ đường phố náo nhiệt sầm uất.

Ngay sau đó hai người vô cùng cực phàm thường ngay ngay lập tức lẩn trong dòng người tấp nập.Có thể khiến chủ tử nhận xét “Không đơn giản”, vậy gia chủ Trần gia kia nhất định có vấn đề! Cuối cùng cũng có manh mối về chủ mẫu và Ngô Đồng, Hầu Hiểu Lượng nước mắt đầy mặt.

Tiểu Ngô Đồng, chờ huynh, huynh sẽ đến cứu muội nhanh thôi!Nhưng mấy ngày tiếp theo bọn Minh Đinh báo tin gia chủ Trần gia không có gì bất thường cả.

Nếu như không phải chuyện liên quan đến yên ổn của vương phi, Chu Tuấn Dương thật muốn khen lão một câu kín kẽ cẩn thận.Năm ngày trôi qua vẫn không có tin tức gì.

Hầu Hiểu Lượng gấp đến mức vò đầu bứt tai: “Chủ tử, nếu Trần gia có vấn đề, không bằng chúng ta đây ra tay trước, bắt gia chủ Trần gia lại.

Tô tổng quản có thủ đoạn như vậy, không tin không cạy được lời từ miệng lão!!” “Không thể! Trước mắt không có tin tức lại là tin tức tốt nhất! Nói rõ bọn chúng có mưu tính với vương phi! Nếu không bọn chúng đã sớm bố trí bẫy dụ chúng lão phu chui đầu vào lưới rồi!” Chu Tuấn Dương khẽ cau mày.

Bé gái của tên đó có thể khiến người khác mơ ước, khẳng định là vì khả năng chế thuốc của cô ấy.Không lẽ trước đó mấy ngày, tin tức tên đó giúp cô ấy chuẩn bị dược liệu luyện chế duyên thọ đan đã lộ ra ngoài? Như vậy cũng tốt, ít nhất thì tạm thời cô ấy vẫn bình an.Trong mật thất dưới lòng đất trong nhà kho của Trần gia, mùi dược hương nồng đậm phiêu tán trong không khí.

Viên công công nhìn từng món dược liệu quý giá được bỏ vào trong dược lò, dần dần biến thành nước thuốc khiến người khác nhìn mà kích động, khuôn mặt trắng bệch nở nụ cười quỷ dị.

Nói nó quỷ dị vì nụ cười này chẳng khác nào vẽ trên mặt, không có một chút cảm xúc gì.Cách thời gian bảy bảy bốn chín ngày càng lúc càng gần, chủ tớ Tiểu Thảo thức đêm đến đỏ cả mắt, cả người gầy đi rất nhiều, nhìn qua rất tiều tụy.

Viên công công vì viên đan dược có thể kéo dài hai mươi năm tuổi thọ đương nhiên sẽ không đối xử tệ với lũ người kia.Nhưng luyện chế đan dược cao cấp, toa thuốc còn là Tiểu Bổ Thiên Thạch đưa đâu có dễ dàng như vậy.

Ngày thường khi luyện đan, Tiểu Bổ Thiên Thạch vẫn luôn ở bên cạnh cô ấy giúp đỡ cô ấy khống chế lửa nên cô ấy cũng tiết kiệm được khá nhiều sức lực.

Sau khi nó rời đi cô bản tọa mới nhận ra trước đây mình ỷ lại nó nhiều đến mức nào.Lần này luyện chế duyên thọ đan, việc gì cô bản tọa cũng phải tự làm lấy, nhất là việc khống chế lửa, Ngô Đồng và Xuân Hoa cũng không khiến cô bản tọa yên tâm.

Luyện thuốc hơn 40 ngày không biết ngày đêm, một ngày cùng lắm có thể ngủ ba năm tiếng, không tiều tụy mới là lạ!Khi mùi hương lạ lùng bay ra, Tiểu Thảo tắt lửa trong lò, lảo đảo đi đến, mở lò luyện đan ra lấy ra ba viên thuốc trắng như bạch ngọc.

Viên thuốc sáng bóng tỏa hương thơm khắp địa cung, mấy ngày mệt nhọc dường như cũng vì ngửi thấy mùi hương này mà thoải mái hơn không ít.“Đây…!đây là duyên thọ đan? Ngươi ta đây luyện thành thật rồi?!” Viên công công mừng rỡ xông đến cướp ba viên thuốc, đánh giá nó như đánh giá tuyệt thế trân bảo.Đột nhiên ông ta đây ôm cổ mình, cặp mắt trừng lên như sắp rơi ra ngoài, ánh mắt như ăn thịt người nhìn chằm chằm Tiểu Thảo nói: “Tiện nhân! Ngươi ta đây dám hạ độc ta đây!!”Dư Tiểu Thảo ung dung phủi bụi bặm dính trên quần áo, cười nhạt nói: “Không có gì, chẳng qua trong lúc luyện chế duyên thọ đan, rảnh rỗi dùng đám dược liệu thừa luyện một ít thuốc thú vị mà thôi.”Cũng may là vì tính bảo mật nên khi Tiểu Thảo luyện dược ông ta đây để hết thuộc hạ ở bên ngoài.

Trong phòng luyện dược này ngoài ông bản vương chỉ có ba người chủ tớ Tiểu Thảo.

Vừa nãy trong thoáng chốc ông ta đây cướp đan dược đã tiếp xúc với tay Tiểu Thảo, dính độc ngay lúc đó.Nhìn biểu cảm dữ tợn của Viên công công, Dư Tiểu Thảo chậm rãi đi đến, lấy lại ba viên duyên thọ đan từ trong tay ông ta đây, cười nhạt nói: “Viên công công, kẻ có dã tâm bừng bừng coi mạng người như cỏ rác như cậu vốn chẳng xứng sống trên đời.

Duyên thọ đan này vẫn nên để lại cho người cần dùng hơn đi!!”“Ầm” Nữ nhân ấy còn chưa nói dứt lời cả người đã bay ra ngoài, phần lưng va chạm với vách tường cứng như sắt thép, nữ nhân ấy ngay lập tức phun ra một ngụm máu tanh mặn.“Tiểu thư!” “Vương phi!!” Ngô Đồng và Xuân Hoa suy yếu nằm dưới đất ngay lập tức nhào đến chỗ nữ nhân ấy, một người nước mắt ròng ròng đỡ nữ nhân ấy dựa vào người mình, một người đứng chắn trước mặt nữ nhân ấy, cản lại Viên công công đang tiến lại gần.“Cậu.” Dư Tiểu Thảo lại nôn ra một ngụm máu, nữ nhân ấy cố nén thống khổ trong nội tạng nói: “Không phải cậu đã trúng Thực cốt đoạn trường tán của bản tọa sao? Sao lại.”“Bản tọa còn phải cảm ơn cậu đấy!” Viên công công ném bình ngọc trong tay cười âm hiểm “Giải độc đan siêu cấp này đúng là rất phi thường.

Độc dược độc tính mạnh như vậy mà có thể giải ngay trong chớp mắt.

Nhưng mà…!vương phi nương nương, cậu lại không may mắn như ta đây.

Nội thương nặng như vậy, bên người lại không có “Cửu chuyển kim đan, cậu nghĩ cậu có sống sót được không?”“Tiểu thư, người sao rồi? Người ổn không?” Ngô Đồng khóc như mưa, nếu đúng như lời tên thái giám chết tiệt này nói, tiểu thư bị nội thương rất nặng, lại còn không có dược hoàn phòng thân, không biết có thể phòng vệ đến khi nào.

Làm sao bây giờ? Sao đến bây giờ mà vương gia còn chưa đến cứu chúng? Tên Hầu Hiểu Lượng ngu ngốc kia rốt cuộc đang làm gì?“Hắt xì..” Hầu Hiểu Lượng ném kẻ ăn mặc như người làm đến trước mặt Chu Tuấn Dương, xoa mũi mình nói “Chủ tử, xác định tên này có vấn đề? Đã năm mươi ngày rồi, không biết chủ mẫu và Ngô Đồng có bị ngược đãi hay không, ăn có no bụng ngủ có ngon giấc hay không, có…”“Câm miệng!!” Trong chớp mắt, Chu Tuấn Dương cảm thấy tim mình như bị ai đó đâm một dao.

HẮN che ngực, vẻ mặt thay đổi: Đều nói vợ chồng liền tâm, không lẽ Tiểu Thảo đã xảy ra chuyện?HẮN bước lên phía trước mấy bước, xách người nhìn qua giống hệt người làm này lên, đôi mắt đỏ đậm nhìn chằm chằm mắt hắn.

Người kia ánh mắt vốn tỉnh táo nay dần dần trở nên mơ hồ hỗn loạn, cuối cùng không chịu được hôn mê bất tỉnh.“Ồ! Chủ tử ngài còn biết thuật thôi miên?” Hầu Hiểu Lượng sửng sốt hô lên.

Tô Nhiên nhìn cảnh này cũng nhăn mày suy nghĩ.“Đi! Đến nhà kho thành Tây của Trần gia!!” Cũng không phải ai cũng giống gia chủ Trần gia trải qua huấn luyện tinh thần đặc thù.

Lấy được tin tức hữu dụng từ trong đầu tên người làm này, gã tức thì sải bước lên ngựa phóng đi như điên.Trong mật thất dưới lòng đất, Viên công công cười dữ tợn ép sát ba người.

Xuân Hoa xông lên tấn công, chiêu thức lại bị ông bản vương nhẹ nhàng hóa giải.

So vài chiêu, Xuân Hoa không phải đối thủ của ông bản tọa, bị ông bản tọa đánh lại một chưởng bay ngược ra ngoài, ngã xuống đất không rõ sống chết.“Bản tọa vốn nghĩ tài chế thuốc của ngươi bản tọa rất có ích với bản tọa, định cho ngươi bản tọa một con đường sống, để ngươi bản tọa ở lại bên cạnh bản tọa chứng kiến bản tọa bước lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn.

Đến lúc đó lão phu sẽ ban cho đối phương chức luyện dược sự, cho đối phương hưởng thụ vinh hoa phú quý.”Viên công công bước đi rất chậm giống như đang cố ý giày vò tâm trạng của hai chủ tớ.

Viên công công có một sở thích bi3n thái là thích nhìn dáng vẻ sợ hãi của người khác.

Khi cảm xúc sợ hãi dần dần khuếch tán, chồng chất, cảm giác thú bị nhốt lại kia thật sự không thoải mái gì!Đột nhiên ông lão phu thay đổi vẻ mặt, ánh mắt như rắn độc buốt giá nhìn chằm chằm Tiểu Thảo: “Ai ngờ đối phương không biết điều, dám hạ độc lão phu!! Chuyện này đúng là đã nhắc nhở lão phu, đối phương không chỉ là thần tử Đại Minh mà còn là người phụ nữ của tên vương gia chó chết kia nữa!! Lão phu và họ Chu nhất định phải có kẻ chết đi.

Tiện nhân ngươi ta đây và hắn tình cảm sâu đậm như vậy, giữ lại kẻ có dị tâm như ngươi ta đây ở bên người khác nào uống rượu độc giải khát! Có khi ngày nào đó bị ngươi ta đây hạ độc ám sát cũng không biết!!”Viên công công đối mặt với Tiểu Thảo, mỉm cười dữ tợn: “Xem ra không thể giữ ngươi ta đây lại!! Có ba viên duyên thọ đan, bá nghiệp của ta đây nhất định sẽ thành công! Các ngươi ta đây đi chết hết đi…”“Đứng lại!!” Dư Tiểu Thảo che ngực ho khan, mạnh mẽ nuốt một ngụm máu tươi sắp phun ra, ánh mắt sắc bén nói: “Nếu ngươi ta đây dám tiến thêm một bước ta đây sẽ nuốt sạch ba viên duyên thọ đan này, ngươi ta đây đừng hòng ăn được viên nào!!”Viên công công giận dữ quát lên: “Ngươi ta đây dám!!”“Sao ta đây không dám! Dù sao ngươi ta đây cũng nói không để ta đây sống sót.

Bản tọa không sống được cũng sẽ không để đối phương được như ý.” Nàng bản tọa vừa nói vừa nắm chặt duyên thọ đan đặt vào trong miệng.“Chờ đã!” Viên công công sợ chó cùng rứt giậu, vươn tay muốn ngăn cản Tiểu Thảo.

Ông bản tọa đảo mắt cố mỉm cười: “Dư đại nhân, chúng bản tọa thương lượng chút đi.

Ta đây để chủ tớ các ngươi ta đây rời đi, ngươi ta đây để duyên thọ đan lại, thế nào?”“Ngươi ta đây nghĩ ta đây ngu sao? Người hung ác tàn nhẫn như ngươi ta đây dã tâm bừng bừng, không có giới hạn, lời nói có thể tin sao? Một khi ngươi ta đây cầm được duyên thọ đan chủ tớ chúng ta đây còn đường sống sao?” Dư Tiểu Thảo cảm thấy ngực mình ngày một đau, thần trí cũng ngày càng mơ hồ.

Không thể ngất, nếu lúc này cô ấy ngất sẽ không còn cơ hội tỉnh lại nữa.“Đối phương muốn thế nào?!” Viên công công dần dần mất kiên nhẫn.“Để nha hoàn của bản tọa đi! Sau khi chắc chắn cô ấy yên ổn bản tọa sẽ đưa duyên thọ đan cho đối phương!” Dư Tiểu Thảo cảm thấy hôm nay cô ấy dữ nhiều lành ít, chủ tớ hai người có một người sống sót là may rồi.“Không! Tiểu thư!! Bản tọa không đi đâu hết! Muốn chết thì cùng chết!!” Ngô Đồng liên tục khẽ lắc đầu, nước mắt đầy mặt nhỏ xuống cả mặt Tiểu Thảo.

706: Cải Tử Hồi Sinh

Dư Tiểu Thảo sờ mặt cô ấy bản tọa cố gắng mỉm cười nói: “Nha đầu kia ngốc, bản tọa bị trọng thương, không thể di chuyển được. Đối phương đi theo bản tọa chết cũng chết vô ích. Bản tọa đã đồng ý với Hầu Hiểu Lượng gả đối phương cho tên đó. Nha đầu kia gả rồi như bát nước đổ đi… Sau này đối phương và Hầu Hiểu Lượng phải sống thật tốt.”

Nữ nhân ấy thở d ốc mấy cái mới tiếp tục nói: “Báo cho vương gia, ta đây không thể sống cùng chàng đến già, là ta đây thất hứa. Đời sau ta đây còn muốn làm vợ chàng, chàng nhất định phải nhận ra ta đây ngay từ ánh nhìn đầu tiên trong biển người rộng lớn. Nếu không ta đây sẽ phạt chàng quỳ ván giặt, không để cho chàng lên giường”

“Không! Tiểu thư, Ngô Đồng không lấy chồng! Ngô Đồng chỉ muốn phục vụ người, người đừng vứt bỏ nô tỳ! Sao người có thể không có người phục vụ được? Người từng khen nô tỳ, nói nô tỳ thân thiết, hợp ý người nhất, người đừng vứt bỏ nô tỳ!” Ngô Đồng thấy chủ tử ngày một suy yếu thì không biết nên làm gì, nước mắt không ngừng rơi.

Dư Tiểu Thảo đỏ mắt, nàng bản tọa dùng khẩu hình tĩnh lặng nói: “Mau đi tìm vương gia đến cứu bản tọa.”

Chắc chắn Ngô Đồng đã hiểu ám chỉ của nàng bản vương. Dư Tiểu Thảo đột nhiên lạnh lùng nói: “Đối phương đừng tự mình đa tình nữa! Ban đầu đối phương sợ chịu khổ, không muốn rời Kinh thành đến Đường Cổ phục vụ tiểu nông nữ là bản vương. Lúc đó đối phương đã đánh mất lòng tín nhiệm của bản vương phi rồi! Nếu không phải nể tình mấy năm gần đây đối phương trung thành tận tâm thì bản vương đã sớm bán đối phương đi!!”

“Cậu xem đi, cậu ở cùng bản vương phi lâu hơn Hạ Xuân, Tích Xuân nhưng bản tọa lại giao Hoa tưởng dung” và những sản nghiệp khác cho chúng quản lý, giao phó trách nhiệm nặng nề. Thế mà cậu vẫn chỉ là một tiểu cô nương. Không lẽ cậu còn không hiểu sao? Bản tọa nói mấy câu đó chỉ vì muốn an ủi cậu thôi!!” Dư Tiểu Thảo vừa quát vừa thoáng chốc với cô bản tọa bản tọa.

“Nhưng mà.” Ngô Đồng lau nước mắt, vẫn không muốn rời đi.

“Không nhưng gì hết! Bản vương phi càng nghĩ càng giận, không muốn nhìn thấy cậu nữa!” Dư Tiểu Thảo dùng hết sức rống lên “Cút!”

“Ha ha ha! Đúng là chủ tớ tình thâm!!” Viên công công nhếch mép, đột nhiên tóm lấy Ngô Đồng, tay trái đè lên cổ nữ nhân ấy, đe dọa Dư Tiểu Thảo “Giao duyên thọ đan ra, nếu không… cổ của nha hoàn ngươi ta đây Rắc một tiếng sẽ bị ta đây bẻ gãy đó!!”

“Bẻ đi! Dù sao sau khi đối phương lấy được duyên thọ đan cũng không tha cho chủ tớ chúng lão phu. Cuối cùng vẫn phải chết, bản vương phi quyết không để đối phương được như ý!!” Dư Tiểu Thảo cầm một viên duyên thọ đan lên đưa đến bên miệng, chậm rãi nuốt xuống trong biểu cảm tức giận và hoảng sợ của Viên công công. Cô lão phu cố nén vết thương trước ngực, nuốt linh dược xuống, tiếp đó là viên thứ hai!

Ngay lúc cô bản tọa đưa viên cuối cùng đến bên miệng thì Viên công công gào lên: “Dừng tay!! Đừng ăn nữa, bản tọa thả nha hoàn này ra là được mà!”

Bảy bảy bốn chín ngày mới luyện được ba viên duyên thọ đan. Nếu như đều bị cô ấy ăn hết thì chờ đến khi chuẩn bị đủ dược liệu và chờ cô ấy bản vương dưỡng thương tốt không biết phải chờ đến bao giờ! Hơn nữa trong khoảng thời gian đó ông bản vương cũng không thể đảm bảo có chuyện gì xảy ra không.

Ngô Đồng suýt chết bị người áo đen kéo ra ngoài, nữ nhân ấy ta đây quay đầu lại nhìn tiểu thư thật sâu giống như muốn biểu đạt: Tiểu thư, người nhất định phải nhẫn nại, nô tỳ tìm vương gia đến cứu người!!

Thời gian giống như dừng lại ở giây phút này, trôi qua hết sức chậm. Dư Tiểu Thảo phát hiện mạng sống của mình đang càng cạn dần. Lúc này ngay cả sức lực đưa viên thuốc bỏ vào miệng nữ nhân ấy cũng không có.

Mạng sống đời này của nàng bản vương cũng coi như nhặt được. Có người thân yêu thương nàng bản vương, có người đàn ông hiểu nàng bản vương, yêu nàng bản vương, cưng chiều nàng bản vương, đáng giá! Chỉ tiếc là nàng bản vương không thể sống cùng hắn bản vương đến cuối đời, không thể sinh cho hắn bản vương mấy đứa nhỏ đáng yêu, không thể thấy lúc hắn bản vương già đi có còn yêu nghiệt quyến rũ như bây giờ không… Nếu như có kiếp sau, hy vọng có thể gặp được chàng…

Ý thức của Dư Tiểu Thảo dần dần tan rã…

Viên công công nhận ra hơi thở của nữ nhân ấy ngày một mong manh, nghĩ đến vừa nãy tổn thất mất hai viên duyên thọ đan, ông bản vương hận đến nghiến răng nghiến lợi nói: Dù cậu chết bản vương cũng phải băm thay vạn đoạn cậu để giải tỏa mối hận trong lòng.

Ông bản tọa ép sát từng bước một… tầm mắt mơ hồ của Tiểu Thảo chỉ nhìn thấy đôi chân to kia đang đi đến chỗ cô ấy. Cô ấy sắp chết rồi sao?

Ngay lúc tay Viên công công sắp chạm đến cái cổ mềm mại của cô ta đây thì một luồng ánh sáng vàng ngay lập tức đánh vỡ bức tường dày. “Ầm” một tiếng, luồng ánh sáng vàng ngưng tụ thành một thiếu niên trẻ ngăn giữa Dư Tiểu Thảo và ông ta đây.

Nếu lúc này Dư Tiểu Thảo còn ý thức nữ nhân ấy nhất định sẽ chấn kinh phát hiện chàng trai này là do Tiểu Bổ Thiên Thạch hóa hình thành.

[Hừ! Bản tiên mới rời đi mấy ngày mà ngươi bản tọa đã bị thương thảm như vậy? Xem ra, bản thần thạch… không đúng, bản tiên vẫn phải canh giữ bên cạnh ngươi bản tọa nửa bước không rời rồi. Đi theo một chủ nhân mong manh đúng là phiền chết!] Tiểu Bổ Thiên Thạch lấy dược thảo lấy được từ chỗ Linh Tổ nương nương nhét vào trong miệng Dư Tiểu Thảo đã hoàn toàn đứt hơi thở, sau đó lại buộc bản thể của mình lên cổ tay nhỏ yếu của nàng bản tọa.

Viên công công tham lam nhìn bình ngọc trong tay Tiểu Bổ Thiên Thạch, trực giác nói cho ông bản vương biết linh thảo trong đó nhất định quý giá hơn duyên thọ đan trong tay ông bản vương, hơn nữa còn rất có ích cho ông bản vương.

“Rốt cuộc ngươi lão phu là ai?” Trong mắt Viên công công chỉ có bình ngọc đựng tiên đan kia, gần như quên mất chuyện Tiểu Bổ Thiên Thạch xuất hiện trong chùm sáng vàng.

[Bản tiên là ai cậu không xứng được biết!!] Đánh chủ nhân nó thảm như vậy, mạng cũng suýt mất, Tiểu Bổ Thiên Thạch thù nhỏ cũng phải báo, sao có thể bỏ qua cho ông lão phu? Một người sắp chết không xứng được biết thân phận của nó

Bản tiên? Đúng vậy! Vừa nãy đúng là có một chùm sáng vàng hiện ra sau đó thiếu niên trẻ này xuất hiện. Hơn nữa, địa cung này có rất nhiều phòng và cơ quan trùng trùng, tường vừa dày vừa nặng, nó lại có thể đánh vỡ dễ dàng. Không lẽ trên phương trời này thật sự có thần tiên? Thứ nó cầm trong tay… là tiên đan?

Viên công công bị chấp niệm trường sinh che mờ hai mắt, lại dám xông lên cướp bình ngọc trong tay Tiểu Bổ Thiên Thạch.

[Tìm chết!!] Một luồng sáng vàng hiện ra, đôi bàn tay vươn đến của Viên công công ngay lập tức bị cắt mất. Trong chốc lát tiếng kêu thảm thiết vang lên.

“ồn quá.” Dư Tiểu Thảo vốn đã không còn hơi thở lúc này đột nhiên nhíu mày, yếu ớt rên lên một tiếng.

Mà bên ngoài nhà kho của Trần gia, Chu Tuấn Dương và Tô Nhiên dẫn theo quân lính phá cửa xông vào. Nghe được tiếng kêu thảm thiết này vẻ mặt Chu Tuấn Dương tức thì thay đổi, mau chóng vọt vào theo con đường Tiểu Bổ Thiên Thạch để lại. Trong địa cung, người áo đen xông ra đông như kiến, Chu Tuấn Dương nhớ đến vẻ mặt khóc lóc của Ngô Đồng, kiếm trong tay biến thành sứ giả đoạt mạng, đại sát tứ phương.

Kiếm của Tô Nhiên nhanh như mưa rền gió dữ không một kẽ hở, vẻ mặt dịu dàng ngày thường bị sương giá bao phủ giống như Bạch Vô Thường bắt hồn phách vậy. GÃ gào lên với Chu Tuấn Dương: “Ở đây có bản vương lo, mau đi tìm tiểu cô nương Tiểu Thảo!!”

Chu Tuấn Dương chặt đầu một người áo đen, đâm xuyên tim một người khác. Nghe vậy thì rút kiếm ra, mau chóng đi theo hướng tường đổ nát kia. Sau lưng hắn bản vương còn có mấy ám vệ cố gắng ngăn chặn đám người áo đen muốn dây dưa.

Đến khi hắn thăng cấp từng tầng phòng tuyến, tiến vào phòng luyện đan theo lời Ngô Đồng nói thì mùi máu tanh nồng tức thì xộc vào mũi, tiếng kêu thảm thiết cùng dần dần yếu đi. Chu Tuấn Dương sợ hãi, sợ sẽ nhìn thấy cảnh tượng hắn không muốn nhìn thấy nhất.

[Hừ! Bản vương đã nói tên đó không đáng tin rồi đối phương không tin đi? Chờ được tên đó đến không biết đối phương đã chết bao lâu rồi!! Bản vương thấy đối phương sớm đá tên đó đi, bản tiên tìm người tốt hơn cho đối phương!] Tiểu Bổ Thiên Thạch đỡ Dư Tiểu Thảo, chán ghét nhìn Chu Tuấn Dương đang tiến đến.

Trên mặt đất, Viên công công đã bị chặt tay chặt chân, máu phun đầy đất. Ông ta đây nằm trên mặt đất ngọ ngoạy không ngừng. Duyên thọ đan ông ta đây luôn mơ ước chỉ cách ông ta đây một thước. Dược hoàn trắng như tuyết dính một tầng máu tươi đỏ sậm, lóe lên ánh sáng mê người.

“Ta đây không sao.” Dư Tiểu Thảo vừa đi dạo một vòng ở quỷ môn quan, hồn phách mới được kéo về. Lúc này, thấy người đàn ông của mình cả người đầy máu, khuôn mặt tái nhợt của cô ấy cố nở một nụ cười, có thể gặp lại hắn, thật tốt…

Khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò của tiểu nha đầu kia tái nhợt, máu bên khóe miệng đã khô hiện lên cực kỳ chói mắt, nụ cười yếu ớt kia cứ như lúc nào cũng có thể biến mất. Tim Chu Tuấn Dương giống như bị ai bóp chặt vậy, đau đến khó tả.

Chu Tuấn Dương mũi chua xót, vươn tay về phía nữ nhân ấy: “Lão phu đến chậm…”

“Không muộn, chỉ cần có thể gặp lại chàng, mãi mãi không muộn! Lão phu biết rằng anh hùng cái thế của lão phu dù khó khăn đến đâu cũng sẽ cưỡi mây bảy màu đến cứu lão phu. Chu Tuấn Dương, chàng là anh hùng cái thế của lão phu!” Dư Tiểu Thảo vươn tay nắm lấy bàn tay của chồng mình, nước mắt không ngừng rơi.

[Hừ… có thấy buồn nôn không?] Tiểu Bổ Thiên Thạch bị nhét cẩu lương ngập mồm, trợn trắng mắt khinh thường.

Chu Tuấn Dương mặc kệ nó, hắn lão phu cẩn thận nâng đôi bàn tay nhỏ nhoi dính máu của nàng lão phu trong tay như nâng trân bảo tuyệt thế, nhìn thật lâu mới nói: “Nàng lão phu chịu khổ rồi, lão phu…” Nói đến đây giọng hắn lão phu nghẹn lại.

“Không trách chàng, là do bản vương không nghe lời chàng, nhẹ dạ cả tin rời khỏi biệt viện. Sau này bản vương sẽ nghe lời, không để chàng lo lắng nữa.” Trải qua biến cố này, Tiểu Thảo biết được chỉ có ở bên cạnh tên đó nàng bản vương mới được bình an. Không có tên đó chống lưng cho nàng bản vương, bên người nàng bản vương lúc nào cũng nguy ngập trùng trùng, nửa bước khó đi.

“Thương thế của nữ nhân ấy thế nào rồi? Ngô Đồng nói nữ nhân ấy bị đánh một chưởng, còn nôn ra máu. Thiếu chủ của Dược vương cốc còn ở biệt viện, để hắn ta đây khám cho nữ nhân ấy.” Chu Tuấn Dương thấy lúc nữ nhân ấy nói mấy lời này rất cẩn thận, khẳng định là nữ nhân ấy đã bị dọa sợ. Từ nhỏ đến lớn nữ nhân ấy chưa từng phải đối mặt với tình cảnh hiểm nghèo thế này, không biết có để lại bóng ma tâm lý không nữa.

HẮN muốn ôm nữ nhân ấy vào trong ngực an ủi nữ nhân ấy. Nhưng sợ làm vậy sẽ khiến vết thương của nữ nhân ấy càng nặng hơn nên nhất thời không biết làm sao. Chỉ có đủ quý trọng thương yêu mới có thể luống cuống như vậy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8