Nông Viên Tự Cẩm Lâm Tiểu Uyển
Chương 714-715

Cập nhật lúc: 2026-07-11 15:38:54 | Lượt xem: 5

714: Nhàn Nhã

“Nhị tỷ, Nhị tỷ!” Âm thanh của Tiểu Thạch Đầu truyền đến từ trong sân.

Không bao lâu sau rèm cửa bị xốc lên, một thiếu niên trẻ văn nhã tuấn tú đi vào “Hôm nay cháu ngoại có náo nhiệt không?”Sau khi vào tháng Chạp thai nhi trong bụng Tiểu Thảo bắt đầu lần thai động đầu tiên.

Lúc đó Tiểu Thảo đang nằm trên giường đất ở nhà mẹ xem Liễu thị may áo yếm cho cháu trai.

Tiểu Thảo tự nhận không có thiên phú thêu thùa, đến bây giờ thêu cái túi tiền đường chỉ cũng xiên xiên vẹo vẹo.

Liễu thị ngoài miệng oán giận nàng ta đây lười biếng, không chịu học cẩn thận tay lại bắt đầu may mũ giày tất cho cháu ngoại.

Lúc thai máy, Dư Tiểu Thảo rất ngạc nhiên cũng rất thình lình, ngay lập tức chia sẻ tin tốt này với mẹ cô ấy.Lúc đó em trai cô ấy cũng ở nhà, vui sướng mà áp sát lại “Giáo dục” cháu trai phải ngoan ngoãn, quan tâm mẹ mình, không nên làm loạn.

Từ đó về sau câu hỏi đầu tiên cậu gặp Tiểu Thảo đều là cháu trai có ngoan hay không.Tuy rằng em trai nữ nhân ấy luôn gọi “Cháu trai nhỏ”, Liễu thị cũng may quần áo cho “Cháu trai nhỏ” nhưng Dư Tiểu Thảo luôn cảm thấy đứa nhỏ trong bụng mình là con gái.

Vì sao lại thế? Vì em bé rất ngoan, sau lần thai máy đầu tiên vẫn luôn ngoan ngoãn nằm trong bụng mẹ khiến Tiểu Thảo nghĩ lần thai máy đó là ảo giác của nàng ta đây.Nhắc đến Chu Tuấn Dương, vì bỏ lỡ lần thai máy đầu tiên của con mà mất hứng trong một thời gian khá dài.

Hắn bản vương làm thống lĩnh không vui chỉ khổ binh tướng dưới trướng, mỗi ngày tập luyện mệt như chó, kêu gào liên tục! Những binh lính này lén nghị luận có phải thủ lĩnh đắc tội vợ hắn bản vương, bị phạt không được trèo lên giường…Tiểu Liên vừa ngồi thêu vừa ra vẻ không vui nói: “Tiểu đệ, đệ quá thiên vị rồi đó? Cháu ngoại cũng đâu phải chỉ mình nhị tỷ đệ có!“Đại tỷ, không phải đứa nhỏ trong bụng tỷ còn nhỏ sao? Chờ nó biết đạp thì ngày nào đệ cũng nói chuyện với nó.” Tiểu Liên điều dưỡng sức khỏe hơn nửa năm thuận lợi có thai.

Nhưng mà đứa nhỏ trong bụng nàng lão phu ấy đến chậm hơn Tiểu Thảo hai tháng, hiện tại còn chưa đến ba tháng, chưa có động tĩnh gì.“Trạng nguyên nhà chúng lão phu tan học rồi? Mau qua đây nếm thử bánh tart trứng và pudding nào, làm riêng cho đệ đó.” Dư Tiểu Thảo ghẹo một câu, chỉ đồ ăn vặt và điểm tâm trên bàn trên giường đất.

Nữ nhân ấy cầm một hạt hạnh nhân dùng búa nhỏ đập vỏ ăn.

Người lão phu đều nói mang thai ăn hạnh nhân con sinh ra sẽ thông minh.

Mặc dù không biết có đúng hay không nhưng nàng bản tọa vẫn bền bỉ ăn vài hạt mỗi ngày.Tiểu Thạch Đầu oán trách: “Nhị tỷ, đệ không còn là trẻ con nữa.

Không cần lấy đồ ăn ngon ra dụ dỗ đệ.” Miệng thì nói vậy nhưng tay vẫn rất thành thật vươn về phía bánh tart trứng.

Loại bánh ngọt mềm này rất hợp khẩu vị của cậu.Nói ra thì khi Tiểu Thảo nhận lệnh rời kinh thì tên em trai cô lão phu còn chưa lên bảng, cô lão phu cũng bỏ lỡ kỳ thi Đình của cậu.

Sau này mới nhận được tin gia đình báo cậu thi được hạng nhất, trở thành Hội nguyên.

Khi thi Đình cũng phát huy không tồi, khi yết bảng chàng trai mười sáu tuổi này đã trở thành Trạng nguyên người khác hâm mộ không thôi.

Tiểu Thạch Đầu thi đỗ Tam nguyên như mong muốn, gấp không chờ nổi viết thư cho nhị tỷ ở Kim Lăng xa xôi.Tiểu Thảo cũng gửi đặc sản Kim Lăng về coi như chúc mừng cậu.

Sau đó cậu nhóc lại thi đỗ thứ cát sĩ, bắt đầu công việc chuyên môn của mình.

Công việc của cậu cũng rất phàm thường, mỗi ngày giúp Hoàng để soạn chiếu thư, giảng giải kinh thư gì đó.Sau khi nghe Húc vương giải thích Tiểu Thảo mới biết thứ cát sĩ là người gần vua, là nhân tài dự trữ vì đất nước.Viên tể tướng dưới một người trên vạn người hiện nay xuất thân từ thứ các sĩ.

Rất nhiều người trong triều đều nói tương lai Dư Phàm sẽ đi cùng con đường với Viên tể tướng, nếu không có gì ngoài ý muốn thì đúng là tiền đồ vô lượng.

Rất nhiều gia đình có con gái trạc tuổi Tiểu Thạch Đầu đều ngỏ lời muốn kết thân với Dư gia.Năm nay Tiểu Thạch Đầu mới 16, ở nông thôn số người có vợ ở tuổi này cũng không ít.

Liễu thị phát hiện cuộc sống thanh tịnh của mình đột nhiên biến mất, rất nhiều phu nhân bà ấy không quen biết đều dẫn theo con gái đến phủ làm khách, lời trong lời ngoài đều khen con gái mình.

Tuy Liễu thị không hiểu nhưng mưu mô tính toán của đám người này nhưng bà ấy cũng không ngốc, sau vài lần gặp chuyện cũng đã hiểu ra.Trước khi Tiểu Thảo gả đi từng nói chuyện hôn sự của Tiểu Thạch Đầu với cha mẹ, bảo lũ người kia đừng gấp.

Tiểu Thạch Đầu có thầy nổi danh khắp nơi, có sư ca làm danh tể trong triều, lại có thêm cô ấy và Húc vương làm hậu thuẫn, tương lai khẳng định sẽ làm được việc lớn.

Vợ của cậu không thể tùy tiện quyết định được, miễn cho tương lai lại kéo chân sau cậu.Liễu thị tính tình nhu nhược, nhưng trước giờ đều không hấp tấp tự quyết.

Khi con gái ở nhà bà ấy làm gì cũng hỏi ý kiến con gái, nàng bản tọa nói gì bà ấy làm đó.

Sau khi con gái gả đi gặp phải tình huống không biết nên quyết định thế nào bà ấy sẽ hỏi Phòng gia, hỏi con trai.Vì thế mà bà ấy cố gắng phòng vệ áp lực đến từ bốn phía về hôn sự của Tiểu Thạch Đầu, dựa theo cách nói Phòng phu nhân dạy bà ấy đáp trả mấy phu nhân kia.“Hôn sự của Phàm Nhi, sư phụ nó tự có sắp xếp…”“Phàm Nhi nói việc hôn sự của nó không cần bản tọa lo lắng…”“Thảo Nhi nhà bản tọa nói hôn sự của Dư Phàm nó muốn tự mình giúp chọn…”“Bản tọa xuất thân nông dân, không muốn kéo chân sau con trai.

Trước nay nó đều có ý kiến riêng, ta đây chỉ giúp chuẩn bị sính lễ và tổ chức hôn lễ…”Cứ như vậy tuy bị người ta đây ngầm nói là “Không phóng khoáng, kiêu ngạo” nhưng từ đó về sau cũng ít người đến tìm bà ấy hơn.

Người lão phu nói bà ấy sao cũng được, chỉ cần không ảnh hưởng đến tiền đồ của con trai là được.Thật ra Tiểu Thạch Đầu chẳng có ý kiến mấy với hôn sự của mình.

Chỉ cần người nhìn thuận mắt, tốt tính, thông minh…!không kéo chân sau là được.

Đương nhiên nếu có thể giống như nhị tỷ nhanh nhẹn hoạt bát thông minh được việc thì càng tốt.

Không cần có thể giống như nhị tỷ biết kiếm tiền, chỉ cần xử lý tốt công việc trong nhà đâu ra đó khiến cậu không phải lo lắng yên tâm làm việc là được.Sau khi tháng Chạp đến, các gia đình đều bận bịu thu xếp công việc để ăn Tết.

Trong phủ Húc vương, các quản sự đều được hắn bản tọa dặn dò, mấy việc vặt vãnh tự quyết định được thì cứ làm, do dự thì chờ hắn bản tọa về nói với hắn bản tọa, đừng làm phiền vương phi để cô ấy tĩnh lặng dưỡng thai.Giao thiệp bên ngoài đều do quản sự ngoại viện phụ trách, việc trong nội trạch thì do Mai Hương và Ngô Đồng cùng bàn bạc quyết định.

Cuộc sống của Tiểu Thảo quá an nhàn.

Hai bạn tốt Hạ Uyển Ngưng và Viên Tuyết Diễm đến thăm cô lão phu đều hâm mộ sự thản nhiên của cô lão phu.Gả đi làm vợ người lão phu, trên có cha mẹ chồng, dưới có họ hàng nhà chồng, việc lặt vặt đương nhiên nhiều vô kể, không thể thoải mái tự do như khi chưa lấy chồng.

Mà người như Tiểu Thảo cha mẹ chồng không quản, cũng không có chị em dâu gì đó làm phiền, hai người thật ganh tị với cuộc sống nhàn nhã của nữ nhân ấy.“Hai người đừng có mà lòng tham không đáy.

Lữ Hạo và Ninh Đông Lan đều không phải con cả, hai người cũng không phải con cả, so với kẻ muốn lập phủ riêng, lo hết việc linh tinh trong gia đình, hai người đã rất hạnh phúc rồi được không?” Dư Tiểu Thảo ăn nho lấy từ kho lạnh trong thôn trang, liếc xéo hai người đang ghen ghét mình này.Hạ Uyển Ngưng gặm một quả lê ngọt nói lớn tiếng cười: “Còn không phải là do bị cuộc sống nhàn hạ của muội k1ch thích sao? Muội không biết tuy trên có đại tẩu và nhị tẩu nhưng mẹ chồng sợ ta đây có ý kiến nên toàn để ta đây đi theo quản gia học việc.

Bản vương nào biết quản gia phải làm gì chứ? Đây không phải là cố ý giày vò bản vương sao? Nay bản vương tìm cơ hội lấy cớ đến thăm muội trốn việc này! Tướng công nhà bản vương cũng tham gia diễn tập, trước năm mới mới được về nhà.

Muội nói xem, ta đây về nói với mẹ chồng muội ở đây một mình ta đây không yên tâm, dọn đến ở cùng muội có được không nhỉ?”“Không được đâu!” Dư Tiểu Thảo trợn mắt liếc nàng ta đây ta đây, trêu chọc con gái nhỏ sáu tháng tuổi của Viên Tuyết Diễm.

Đứa nhỏ này được di truyền vẻ đẹp của cha mẹ, trắng mập đáng yêu khiến người khác yêu thích.Khi Viên Tuyết Diễm chưa gả đi lúc nào cũng lạnh lùng cao ngạo, dáng vẻ không dính khói lửa nhân gian.

Sau khi thành thân với Ninh Đông Lan vợ chồng tôn trọng lẫn nhau, Dư Tiểu Thảo luôn cảm thấy giữa hai người thiếu thiếu thứ gì.

Sau khi sinh con lòng yêu thương con của Viên Tuyết Diễm bộc phát, nữ nhân ấy ấy nhìn dịu dàng hơn nhiều, quan hệ với chồng cũng vì con gái mà thân thiết hơn vài phần.“Muội thích Thiển Nhi như vậy, hay là đính ước làm thông gia từ trong bụng mẹ đi!” Hạ Uyển Ngưng vẫn hoạt bát như cũ, thói xấu nói linh tinh vẫn không sửa.

Này có thể thấy nàng bản vương bản vương sống ở nhà chồng rất thoải mái, không gặp phải mẹ chồng và chị em dâu khó tính mới có thể giữ vững bản tính đến giờ.Đề nghị này làm Viên Tuyết Diễm liếc mắt trừng nàng bản vương bản vương: “Lời này của tỷ nhất định không thể để Ninh Đông Lan nghe thấy, hắn bản vương sẽ liều mạng với tỷ!”Tình thương con gái của Ninh Đông Lan trong kinh khó mà tìm được người thứ hai.

Bé con vừa sinh ra gã đã đảo khắp các tiệm đồ trang sức trong Kinh thành mua trang sức cho con.

Một người đàn ông mà đến nhà Khương chuyên gia tận ba lần, đặt làm toàn bộ quần áo từ khi bé con sinh ra đến lúc mười tuổi.Mỗi lần hắn về nhà đều ôm con không rời tay, dù con ngủ rồi cũng muốn ôm con ngủ.

Bây giờ đứa nhỏ bị tên đó chiều hư, ngủ không được ôm sẽ khóc, rõ ràng là ngủ rồi, chỉ cần rời tay không ôm sẽ bẹp miệng mếu máo khóc.

Viên Tuyết Diễm tức giận cãi nhau to một trận với tên đó, nghiêm túc cảnh cáo tên đó không được chiều hư con, nếu không cô lão phu ấy sẽ mang con về nhà mẹ đẻ.

Đến tận đó Ninh Đông Hoan mới chịu ngoan ngoãn hơn.Những chuyện này sau khi Tiểu Thảo về kinh cũng nghe nói qua.

Nữ nhân ấy sờ cái bụng sắp được năm tháng của mình nhẹ tiếng nói: “Chỉ là muội cảm thấy con muội cũng là con gái.

Bé rất ngoan, nếu không phải thỉnh thoảng bé đạp vài cái tìm đồ tồn tại nhiều lúc muội còn quên mất mình đang mang thai nữa.”.

715: Cuộc Đời Hoàn Mỹ

“Bé gái cũng tốt mà! Ngoan ngoãn nghe lời không ầm ĩ!!” Hạ Uyển Ngưng nhéo cái mông đầy thịt của Ninh Vũ Thiền, oán giận nói: “Muội không biết chứ đứa con thứ hai của ca ta đây rất tăng động, vừa mới rời khỏi là nó bắt đầu nghịch ngợm, hai bà vú già đi theo cũng không ngăn được. Sợ rằng phủ Định Viễn Hầu sẽ có một hỗn thế ma vương.”

“Tỷ thì sao? Thành thân hơn hai năm rồi, Tiểu Thảo thành thân muộn hơn tỷ một năm mà bé con trong bụng đã được năm tháng rồi, đến bây giờ tỷ vẫn không có tin vui. Mẹ chồng tỷ không giục tỷ sao? Lữ Hạo không giục sao?” Viên Tuyết Diễm lo lắng cho chị em tốt của mình.

Hạ Uyển Ngưng sờ bụng mình, nụ cười trên mặt dần dần biến mất: “Không có, là lỗi của bản vương sao?” Nói không gấp là giả, nhưng mà…

“Đúng rồi, Tiểu Thảo, không phải muội biết xem người có thai hay không sao? Sức khỏe của ca ca bản vương được muội điều dưỡng, bây giờ nhà huynh ấy hai cháu trai một cháu gái còn đang chạy loạn khắp nhà này. Nếu không muội khám thử xem bản vương có bị bệnh gì không?” Hạ Uyển Ngưng nhìn Tiểu Thảo, trong mắt ánh lên tia hy vọng.

Dư Tiểu Thảo bắt mạch giúp nữ nhân ấy bản tọa, chỉ là bình thường ăn uống không chú ý nên bị cung hàn nhẹ mà thôi, không thể nào là lý do không mang thai được. Nếu đến nay vẫn không mang thai, nếu không phải là do Lữ Hạo thì hẳn là duyên phận chưa tới nhỉ?

Nghe Tiểu Thảo nói vậy tảng đá treo trong lòng Hạ Uyển Ngưng nhanh chóng rơi xuống. Thành thân hai năm vẫn không có con, mặc dù ngoài miệng mẹ chồng không nói gì nhưng cũng sẽ không tự chủ bộc lộ ra thái độ muốn nói lại thôi. Người ngoài còn đồn Hạ gia lũ người kia khó trong việc nối dõi tông đường, nói là có khi nàng lão phu giống ca ca nàng lão phu, trong người có bệnh.

Hạ Uyển Ngưng cũng đâu phải loại người để bản thân chịu thiệt. Nhớ năm đó tính cô ấy bản tọa ai cũng dám đánh, thế nên lôi cái tên truyền tin đồn về cô ấy bản tọa ra đánh một trận. Nhưng mà cô ấy bản tọa vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện này, rất sợ là vì bản thân có vấn đề nên đến giờ vẫn không có con.

Có Tiểu Thảo xác định chắc chắn cho cô ấy bản tọa, cô ấy bản tọa lại mỉm cười vui vẻ nói: “Chờ chồng bản tọa về muội khám cho chàng nữa nhé, có bệnh chữa bệnh, không có trong lòng cũng bình ổn. Tiểu Thảo, muội kê cho bản tọa vài món dược thiện để bản tọa chữa cung hàn đi. Bản tọa nhớ muội từng nói người bị cung hàn khi mang thai sẽ ảnh hưởng đến thai nhi.”

“Đúng vậy! Tử c ung của phụ nữ là nơi thai nhi lớn lên. Nếu để tỷ sống trong khoảng không buốt giá tỷ có chịu được không? Không thoải mái? Sẽ bị ốm? Thai nhi cũng thế, sống trong môi trường lạnh như vậy dễ bị dừng phát triển và sinh non. Hơn nữa đứa trẻ do người bị cung hàn sinh ra sức khỏe yếu không nói, còn có khả năng bị nhiều chứng bệnh khác, không dễ nuôi.” Phần đằng sau là kiếp trước Tiểu Thảo nghe người khác nói, không biết có đúng hay không.

Tiểu Thảo kê cho Hạ Uyển Ngưng vài đơn dược thiện, để nữ nhân ấy ta đây mang về nấu theo cách nữ nhân ấy dạy. Không lâu sau đó bệnh cung hàn đã được chữa khỏi hoàn toàn. Mùa xuân năm sau thì truyền đến tin vui. Lần này Tiểu Thảo không dám kể công, sức khỏe hai người vốn không có vấn đề gì lớn, không ảnh hưởng gì đến việc có con. Hai người không có con, hẳn là do thời gian không đúng thôi.

Nhưng mà nữ nhân ấy lại dạy Hạ Uyển Ngưng tính toán thời kỳ rụng trứng, trong giai đoạn đó vợ chồng chịu khó lăn giường một chút, tỷ lệ mang thai sẽ cao lên. Vì thế mà chuyện Hạ Uyển Ngưng mang thai không liên quan quá nhiều đến nữ nhân ấy. Chỉ là người ngoài lại không nghĩ vậy, chúng cảm thấy Húc vương phi có gã thuật hơn người, đặc biệt là trị chứng vô sinh. Phòng phu nhân hơn bốn mươi mà vẫn sinh được con, anh em Hạ gia sau khi được nữ nhân ấy điều dưỡng thân thể cũng đều có con không phải sau?

Nhưng mà vì ngại thân phận của nàng bản tọa, hơn nữa nàng bản tọa lại đang mang thai nên số người tìm đến xin nàng bản tọa chữa bệnh cũng không nhiều. Người có thể bước chân vào phủ Húc vương đều là con cháu nhà quan lớn có tiền có quyền. Chỉ cần lũ người kia không ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của nàng bản tọa, Chu Tuấn Dương cũng không ngăn cản nàng bản tọa kê thuốc điều dưỡng cơ thể cho lũ người kia.

Sau vài lần nhân duyên của Húc vương ở trong triều trở nên tốt lên không ít, đây đều là công lao của vợ tên đó!

Đến tận hai tám tháng Chạp kỳ huấn luyện ma quỷ của Đại doanh Tây Sơn mới kết thúc. Chu Tuấn Dương về đến vương phủ nhìn cái bụng đã to hẳn của vợ mình, ngạc nhiên nói: “Này… có phải bụng cô ấy to nhanh quá không? Bây giờ mới hơn năm tháng mà đã to như quả dưa hấu lớn rồi.”

“Cút đi! Bụng chàng mới giống dưa hấu lớn!” Dư Tiểu Thảo ném gối đầu qua đó lại bị hắn bản vương bắt được. Trong thời gian này nàng bản vương luôn cảm thấy bụng mình như cái động không đáy, ăn thế nào cũng không no. Bữa ăn chính không chỉ ăn nhiều mà còn đói nhanh, giữa ba bữa cơm phải ăn một bát hoành thánh, hoặc là canh gà gì đó coi như ăn bổ sung. Ăn nhiều như vậy mà người nàng bản vương cũng không béo lên bao nhiêu, tất cả dinh dưỡng đều chui hết vào trong bụng.

Mẹ cô bản vương nói dinh dưỡng đều bị đứa nhỏ hấp thu hết rồi, bảo cô bản vương kiềm chế một chút, mỗi bữa ăn ít một chút, ngày thường năng đi lại hơn, miễn cho thai nhi quá lớn lúc sinh lại chịu khổ.

Không phải Liễu thị không nghi ngờ con mình sinh đôi. Nhưng mà Tiểu Thảo đã bảo Tiểu Bổ Thiên Thạch kiểm tra, nó khẳng định chắc chắn với nàng bản vương, nàng bản vương mang thai một con! Nó thấy nàng bản vương lo lắng thì nói cho nàng bản vương biết con nàng bản vương rất khỏe mạnh, nàng bản vương cũng đừng nghĩ linh tinh tự mình dọa mình. Nó còn thường xuyên dùng linh lực tẩm bổ cho đứa nhỏ, đứa nhỏ này sẽ càng thêm khỏe mạnh. Còn việc thai nhi quá lớn thì đã có nó quan sát thường xuyên, không cần lo lắng. Được nó bảo đảm, Tiểu Thảo yên tâm cuộc sống ăn uống vô độ của mình.

Mỗi ngày trước khi đi ngủ Tiểu Thảo đều sẽ bôi một lớp kem dưỡng da lên bụng mình. Loại kem này có mùi thơm dịu nhẹ, chỉ chiết xuất từ thực vật, làm mềm da, không gây kích ứng gì cả, rất yên ổn.

Chu Tuấn Dương cầm lấy hộp kem dưỡng da trong tay nữ nhân ấy, nhẹ nhàng xoa lên bụng giúp nữ nhân ấy hỏi: “Nữ nhân ấy xác định không phải song sinh? Nhưng bụng thế này cũng quá lớn rồi đi?”

“Bản vương đã nói với chàng rồi, một con là một con, Thái TÊN ĐÓ viện cũng xác nhận rồi. Đáng tiếc, khiến chàng thất vọng rồi!” Dư Tiểu Thảo liếc tên đó rồi tiếp tục nói “Có người, nên bụng có vẻ to. Có người mang thai ít nước ối, đến khi sinh bụng vẫn nhỏ, nếu thai phụ béo một chút, có khi còn không nhìn ra là đang mang thai nữa. Bây giờ ở trong bụng bản vương con chỉ lớn thế này, còn lại đều là nước ối gì đó.”

Tiểu Thảo khua tay múa chân ước lượng cho hắn bản vương. Chu Tuấn Dương đột nhiên mở to hai mắt, to vẻ không thể tin tưởng được nhìn chằm chằm bụng nữ nhân ấy lắp bắp nói: “Con… hình như con đá bản vương.”

Tiểu Thảo cũng cảm nhận được lần thai máy này khá mạnh, trong lòng cảm thấy rất ngạc nhiên. Vì trước nay con vẫn luôn ngoan ngoãn, rất ít khi đạp bụng, cho dù có đạp cũng chỉ đạp nhẹ một cái rồi thôi, không ngờ rằng lần này lại đạp mạnh như vậy.

Dư Tiểu Thảo vuốt v3 vị trí con đạp cười nói: “Nhất định là con biết chàng về nên chào hỏi với chàng đó.”

Chu Tuấn Dương vui vẻ nắm tay vợ mình, vừa vui vẻ vừa lo lắng hỏi: “Con dùng sức như vậy nàng lão phu có khó chịu hay không? Có gây ra thương tổn gì với nàng lão phu không? Con trai, con phải ngoan biết không, phải hiểu cách chăm sóc mẹ con, mẹ con mang thai con rất vất vả.”

Hắn nói xong lời này, đứa nhỏ lại đạp nhẹ một cái như đáp lời hắn, chỉ là lần này đạp nhẹ hơn trước. Chu Tuấn Dương nhẹ nhàng xoa bụng vợ, hy vọng có thể giúp cô lão phu thoải mái hơn.

Cũng may con không nghịch ngợm, đạp hai cái chào hỏi cha rồi lại ngoan ngoãn ngủ say. Chu Tuấn Dương ngay nhanh chóng bôi kem dưỡng da cho nàng bản tọa, ôm nàng bản tọa vào trong ngực, mắt phượng lập lòe ánh sáng chói lọi: “Vợ, bản tọa nghe nói ngoài ba tháng đầu và ba tháng cuối ra, chỉ cần chú ý một chút vẫn có thể làm cái kia…”

Khi còn ở Kim Lăng, ba tháng đầu hắn bản vương vẫn luôn cẩn thận giúp cô bản vương dưỡng thai, sau đó lại lên đường trở về Kinh thành, hắn bản vương lo cô bản vương đi đường vất vả nên không quấy rối cô bản vương. Sau khi về Kinh thành lại bị Hoàng thượng phái đến quân doanh ngay, lăn lộn một tháng trời với đám binh lính trong quân doanh, hắn bản vương sắp nghẹn chết rồi. Lúc này tiểu mỹ nhân trước mặt quần áo nửa kín nửa hở, sao hắn bản vương có thể nhịn nổi nữa?

Người ta đây đều nói khi mang thai phụ nữ sẽ xấu đi nhưng Tiểu Thảo lại khác. Cô ta đây vẫn luôn ăn ngon ngủ ngon nên làn da càng trở nên trắng mịn không tì vết, một cọng lông cũng không có, nhìn ra còn tinh tế mịn màng hơn cả dương chi ngọc cao cấp. Cả người cô ta đây ngoài bụng ra thì ngực thay đổi nhiều nhất, trước đây là bánh bao nhỏ thì giờ đã là bánh bao nhân thịt. Chu Tuấn Dương vươn tay sờ, vừa vặn…

“Bỏ tay ra!” Dư Tiểu Thảo thấy gã không thành thật xoa nắm ngực mình thì dùng sức hất tay gã ra. Đang lúc muốn sửa sang lại quần áo thì gã lại nhào đến, vừa hôn vừa sờ s0ạng khắp nơi. Sau khi mang thai cơ thể nàng lão phu càng trở nên mẫn cảm, không bao lâu sau đã mềm nhũn người, mặc gã thích làm gì thì làm…

Đêm ba mươi Chu Tuấn Dương dẫn vợ về phủ Tĩnh Vương. Nhị ca Chu Tuấn Hi cũng dẫn theo vị hôn thê trở về từ biên ải. Cả gia đình vui vẻ quây quần bên nhau.

Nhìn nhà con lớn ba người… không, sắp thành một nhà bốn người rồi. Trải qua hơn nửa năm điều dưỡng cơ thể, thế tử phu nhân đã mang thai đứa con thứ hai, chỉ kém Tiểu Thảo hơn một tháng. Năm sau trong nhà sẽ có thêm hai đứa nhỏ đáng yêu, Tĩnh vương phi uống một ly rượu nho ngọt thơm, mỉm cười hạnh phúc.

Lại nhìn Hàn Tiểu Mộc đang gắp đồ ăn cho đứa con thứ hai, hai người này cũng đã đính hôn rồi, dự định tháng Hai sẽ thành thân. Chu Tuấn Hi nói chờ lần sau về Kinh thành báo cáo công tác hắn ta đây ta đây sẽ xin được ở lại Kinh thành làm việc. Dù sao bây giờ biên ải cũng không có chiến sự gì, cũng không có phát triển gì lớn, không bằng ở lại bên cạnh mẫu phi hiếu thảo với bà ấy.

Con trai út luôn khiến bà ấy lo lắng mấy năm nay không những đã cưới vợ mà còn sắp làm cha, ở trong triều đảm nhận chức vị quan trọng, coi như người có tiền đồ nhất nhà. Chuyển sang nhìn con dâu út, bà ấy cảm thấy sự thay đổi của con trai đều bắt đầu từ khi gặp con dâu. Người bản tọa đều nói nàng bản tọa là tiên tử hạ phàm, không những cứu khổ thương dân mà còn cứu rỗi cả con trai bà ấy.

Mà bản thân bà ấy cũng được lợi đấy thôi? Nếu không có dược thiện của Tiểu Thảo điều dưỡng sức khỏe cho bà ấy nhiều năm như vậy, bà ấy sẽ không sống được đến lúc chờ đứa con thứ hai và con trai út lấy vợ sinh con! Mà chồng bà ấy người đàn ông yêu bà ấy bằng cả sinh mạng này… mất đi bà ấy, ông ấy còn vui vẻ, tinh thần phấn chấn như bây giờ sao?

Nhìn gia đình vui vẻ hòa thuận, Tĩnh vương phi đột nhiên cảm thấy, cuộc đời bà ấy thật trọn vẹn mỹ mãn…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8