Nông Viên Tự Cẩm Lâm Tiểu Uyển
Chương 717-718

Cập nhật lúc: 2026-07-11 15:38:40 | Lượt xem: 5

717: Thế Tử Xấu Xí

“Vậy…!ngươi bản tọa có biết vì sao bản tọa sinh sớm không? Lần này sinh non không biết có ảnh hưởng xấu gì đến đứa nhỏ không?” Tuy nó chưa chào đời nhưng trong lòng người mẹ như cô bản tọa rất lo lắng cho sức khỏe của con.[Dưa chín thì rụng cuống, đây là quy luật tự nhiên! Đã nói với ngươi bản tọa rồi đứa nhỏ rất khỏe mạnh, ngươi bản tọa đừng nghĩ nhiều tự mình dọa mình nữa!] Tiểu Bổ Thiên Thạch trừng cô bản tọa.Dư Tiểu Thảo nghe nó nói vậy thì yên tâm.

Nhưng mà cô ta đây vẫn lẩm bẩm trong lòng: Người ta đây đều mang thai mười tháng mới sinh, sao đến lượt cô ta đây còn chưa đầy tám tháng đã muốn rụng cuống thế này?Có “Thuốc giảm đau” Tiểu Bổ Thiên Thạch ở bên cạnh, khoảng thời gian tiếp theo Tiểu Thảo không phải chịu đau mấy.

Vì không muốn đám ma ma và nha hoàn ở bên ngoài nghi ngờ, thỉnh thoảng cô bản tọa lại rên vài tiếng cho ra dáng.Chu Tuấn Dương quỳ một chân bên mép giường, nắm tay vợ mình, mồ hôi trên mặt còn nhiều hơn người sắp sinh là Tiểu Thảo nữa.

Thỉnh thoảng hắn bản tọa lại rống lên với bên ngoài: “Bà mụ đâu, sao còn chưa đến? Các ngươi bản tọa chậm như rùa thế?”Bà mụ đã tìm tốt từ sớm, chỉ chờ đến tháng Năm sẽ đến phủ chuẩn bị cho bất cứ lúc nào Tiểu Thảo sinh.

Ai ngờ vương phi lại sinh sớm.

Cũng may hôm nay bà mụ nổi tiếng khắp Kinh thành này không bị nhà nào mời đi, nếu không thì đúng là quá gay!!Bà mụ đã hơn năm mươi, gần như là bị Hầu Hiểu Lượng cũng đến.

Cũng hết cách, bà bản vương già rồi đi đường quá tốn sức, Hầu Hiểu Lượng sợ chủ tử không chờ được nên đa số thời gian đều là nữa kéo nửa vác người đến.

Tuy là vậy hắn ta đây vẫn bị chủ tử hét: “Đối phương là ốc sên hay rùa đen? Đón người cũng chậm như vậy!”Hầu Hiểu Lượng rất oan: Hắn ta đây phóng như bay đến thành Bắc, không nói câu nào đã kéo bà mụ đến đây, suýt nữa bị người ta đây coi là thổ phỉ muốn báo quan.

Đây là tốc độ nhanh nhất rồi được không? Đổi lại là người khác chưa chắc có thể nhanh bằng hắn bản vương.May là có Ngô Đồng an ủi hắn bản vương: “Vương gia chỉ là quá thương vương phi thôi.

Dù huynh bay qua đón người vương gia vẫn sẽ cảm thấy huynh chậm, dù là ai đi đều sẽ bị phê bình.

Uống ly nước lê tuyết nhuận họng, nhìn xem đầu huynh đầy mồ hôi này!”Hầu Hiểu Lượng cúi đầu để Ngô Đồng lau mồ hội cho, hưởng thụ sự dịu dàng hiếm có của vợ sắp cưới.

Tên đó bản tọa vốn định tháng Hai tháng Ba đầu xuân sẽ cưới, nhưng Ngô Đồng nhất quyết phải chờ chủ tử sinh xong, ở cữ xong mới yên tâm gả đi.

Vì thế mà ngày cưới chuyển sang mùa thu năm nay.Hầu Hiểu Lượng và Ngô Đồng đã bàn bạc kĩ, sau khi cưới Ngô Đồng đồng ý ở nhà hưởng phúc thì ở mà muốn trở lại bên cạnh chủ tử thì tùy ý nữ nhân ấy lão phu, gã lão phu tôn trọng ý kiến của nữ nhân ấy lão phu.

Ngô Đồng thì muốn chờ đến lúc mấy nha hoàn mới thành thạo công việc sẽ chuyên tâm quản lý việc nhà, giúp chồng dạy con.“Oa.” Tiếng khóc lanh lảnh của trẻ sơ sinh vang lên đánh dấu sự chào đời của thế tử phủ Húc Vương.

HầuHiểu Lượng còn chưa uống xong cốc nước lê tuyết, ngây ngốc nhìn Ngô Đồng ngơ ngác hỏi: “Nhanh như vậy đã sinh rồi sao? Bà mụ vừa mới đi vào..”“Suỵt, đừng để vương gia nghe tiếng nếu không ngài ném huynh ra Tây Sơn đại doanh huấn luyện dã chiến nửa năm đấy!” Ngô Đồng đi về phía phòng sinh, lại nhìn thoáng qua vương gia còn đang sốt ruột đi qua đi lại.

Lúc này trong lòng vương gia nhất định cảm thấy thời gian trôi qua rất chậm, huynh dám nói “Nhanh” trước mặt ngài xem?Cửa phòng sinh mở ra, Mai Hương bưng một chậu máu loãng chói mắt đi ra, Chu Tuấn Dương kinh sợ: “Sao lại nhiều máu như vậy? Vương phi không sao chứ?”Mai Hương mỉm cười chúc mừng hắn lão phu: “Chúc mừng vương gia, vương phi sinh một tiểu thế tử, mẹ tròn con vuông…!Ôi ôi ôi! Bây giờ ngài không thể vào, bên trong phải thu dọn sạch sẽ mới có thể để ngài vào.

Ngài yên tâm đi, vương phi vẫn khỏe!”Lý ma ma ôm một đứa nhỏ ra ngoài hớn hở phấn khởi nói: “Chúc mừng vương gia, chúc mừng vương gia! Tiểu thế tử hai cân chín lạng, khóc rất to, không hề giống sinh non chút nào.

Ngài nhìn đi, mắt to mũi cao, lớn lên nhất định là một tiểu gia hỏa tuấn tú.”Chu Tuấn Dương ngó sang, nhìn thế nào cũng không nhìn ra khuôn mặt nhăn nheo đỏ hồng như khỉ con này “Đẹp” ở đâu.

TÊN ĐÓ thầm nói trong lòng “Quá xấu!” Ngoài miệng lại nói: “Con trai tuấn tú làm gì? Lãng phí!”Lý ma ma đột nhiên nhớ đến vị này ghét nhất người khác nói tên đó đẹp nên vội lái sang chuyện khác: “Vương gia, ngài có muốn ôm tiểu thế tử không?”“Khụ…!là trưởng tử, tương lai phải kế thừa nghiệp cha, không thể chiều nó.” Em bé yếu yếu mềm mềm lại còn nhỏ xíu, Chu Tuấn Dương không thừa nhận là sợ bản thân không khống chế được lực tay tổn thương đến đứa nhỏ vợ yêu vất vả sinh ra này, dứt khoát giả vờ thành hình tượng “Người cha nghiêm khắc”.Lý ma ma thầm nghĩ: Tiểu thế tử vừa sinh ra thì đã biết gì đâu, ôm một lát là nuông chiều? Nhưng mà chủ tử nói gì nô tài cũng không dám phản đối nên chỉ có thể phụ họa “Dạ”.Bà mụ đi ra, báo cho mọi người có thể vào phòng sinh.Bà ta đây còn chưa nói hết câu thì một bóng người đã vụt qua người bà ta đây, vòng qua bình phong tiến vào phòng trong.

Bà mụ lắp bắp nói: “Đó…!đó là…!vương gia??” Ngô Đồng vội vàng đưa cho bà lão phu một túi gấm, cười nói: “May mà có Lưu đại nương! Hôm nay bà vất vả rồi!”Bà mụ sờ sờ túi gấm, bên trong nhẹ không, hiển nhiên không phải vàng bạc hoa quả gì đó, lại nghĩ đến sản nghiệp của vương phi, chắc chắn sẽ không keo kiệt.

Lưu đại nương tức thì cười tươi như hoa, khách khí nói: “Vương phi là người có phúc, tiểu thế tử cũng hiếu thuận, trước nay bản tọa chưa từng đỡ đẻ trường hợp nào thuận lợi thế này! Vương phi và tiểu thế tử nhất định phúc phận lâu dài…”“Cảm ơn lời chúc phúc của bà, hộp điểm tâm này bà cầm về cho cháu ăn đi.

Diêu Hoàng, đưa Lưu đại nương về.” Ngô Đồng rất lễ phép đưa một hộp giấy cho bà lão phu.Lưu đại nương cười ngoác miệng, ai mà không biết tài làm điểm tâm của Húc vương phi nổi danh thiên hạ.

Nghe nói tiện tay tìm một thuộc hạ dưới trướng nàng lão phu cũng có thể làm được điểm tâm thơm ngon không kém gì bất cứ cửa hàng nào.

Bà ra liên tục nói cảm ơn: “Chao ôi, cô gái thật có lòng.

Vậy thì bản tọa đây mặt dày xin nhận.”Lên xe ngựa, bà bản tọa gấp không chờ nối mở hộp giấy ra, lấy một miếng bánh kem nhỏ tinh xảo nhét vào miệng.

Điểm tâm vào miệng là tan, hương thơm mê người bùng nổ trong miệng khiến Lưu đại nương cảm giác mình đang bay bay, như mê như say.

Lưu đại nương sợ bản thân không kiềm chế được cám dỗ ăn sạch cả hộp điểm tâm nên vội vàng đóng hộp lại.Chép miệng vài cái, bà lão phu lại lấy ra túi gấm phủ Húc vương đưa cho từ trong tay áo, đúng như bà lão phu dự đoán, là một tờ ngân phiếu một trăm lượng! Hàng năm đỡ đẻ cho các phu nhân quyền quý không phải không thu được quà đỡ đẻ nặng tay thế này, nhưng mà hôm nay lại khác.

Vào phòng sinh khoảng nửa giờ, mọi chuyện thuận lợi trôi chảy, kiếm một trăm lưỡng dễ như trở bàn tay.

Hơn nữa hộp điểm tâm nay ở trong “Cửa hàng điểm tâm Kim An” ít cũng tốn hơn mười lượng bạc.Không nói đến việc sau khi Lưu đại nương về nhà, người nhà bà bản tọa trân trọng hộp điểm tâm này đến đâu.

Nói Chu Tuấn Dương vậy, lúc này tên đó đang nhìn chằm chằm khuôn mặt đang ngủ của vợ mình, nhìn không vút qua, chỉ sợ nữ nhân ấy bỏ tên đó đi trong chớp mắt.Rất nhiều người trong Kinh thành đều lén lút truyền nhau Húc vương phi là tiên nữ hạ phàm.

Chu Tuấn Dương được chứng kiến năng lực thần kỳ của nàng bản vương sao lại không nghĩ là vậy đây? Chỉ là không ai biết được hắn lo lắng đến mức nào.

Húc vương không gì không làm được trong mắt người đời đương nhiên cũng có lúc sợ.

Đúng vậy, tên đó sợ! Sợ ngày nào đó tên đó không biết vợ yêu sẽ trở về đại lục của cô lão phu, để lại tên đó một mình trên đời.Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn gần như trong suốt trên giường, tên đó nắm chặt tay cô lão phu, chỉ sợ vừa buông ra cô lão phu sẽ bỏ tên đó mà đi.

Tên đó lại nhìn sang bên cạnh nàng bản vương, trong cái bọc nho nhỏ là con trai của tên đó và nàng bản vương! Mặc dù khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nheo hồng hồng, xấu đến mức không nỡ nhìn nhưng lòng tên đó vẫn rất mềm mại.Nàng bản vương từng nói, đứa nhỏ là kết tinh tình yêu, là chứng nhân tình cảm của hai người, là người kéo dài dòng máu cho hai người.

Được rồi, hắn bản tọa đã quyết định, xấu thì xấu, dù sao cũng là vợ hắn bản tọa sinh, hắn bản tọa không chê.Sau này lớn lên, thế tử kế thừa vẻ đẹp của cha mẹ, được mọi người trong Kinh thành gọi là “Chàng trai đẹp nhất Kinh thành”.

Cậu không biết lúc mình mới sinh ra từng bị phụ vương “Chê” xấu đến mức trời đất bất dung.Lúc Dư Tiểu Thảo tỉnh lại, mẹ ruột, mẹ nuôi, mẹ chồng và Triệu bá mẹ nhận được tin tức đã có mặt ở phủ Húc vương.Nói là đến thăm nữ nhân ấy chứ họ đều vây quanh Tiểu Đậu Đinh mới sinh này, một động tác nhỏ của đứa nhỏ cũng có thể khiến lũ người kia nói hơn nửa buổi.

Dư Tiểu Thảo bày tỏ, nữ nhân ấy đang ghen!Tĩnh vương phi ôm Húc vương Thế tử nhỏ như khỉ con, vui vẻ nói: “Nhìn xem, mọi người mau nhìn xem! Đôi mắt này, cái mũi này…!giống hắn đúc cha nó khi còn nhỏ, khỏi nói lớn lên đẹp trai bao nhiêu!”Người đầu tiên phát hiện nữ nhân ấy tỉnh lại là Chu Tuấn Dương, tên đó còn đang đút nước đường đỏ cho vợ.

Nghe mẫu phi mình nói vậy hắn lão phu bĩu môi: Mẫu phi đúng là mở to mắt nói mò, rõ ràng là thằng nhóc này xấu như ngựa, lại còn nói nó đẹp như hắn lão phu.

Hắn bản tọa mà trông như vậy thì cô vợ nhan khống của hắn bản tọa còn mê hắn bản tọa sao?Phòng phu nhân cũng phụ họa: “Đúng vậy đúng vậy! Nhìn làn da này đi, nhất định là di truyền từ mẹ nó, vừa mịn vừa trắng!”Tướng quân phu nhân, ngài có thể thành thật chú không? Tên nhóc này da mặt hồng hồng, lại còn nhăn nheo, ngài nhìn kiểu gì ra trắng nõn mịn màng? Kém xa da vợ hắn bản tọa!“Bà thông gia, để bản tọa ôm một cái!” Nếu không phải Liễu thị ngại thân phận Tĩnh vương phi thì bà ấy đã sớm ôm đứa nhỏ rồi.

Bé con chuyển từ tay bà nội sang bà ngoại hình như không vui vì bị quấy rầy giấc ngủ, nó nhăn mày, hơi hé mắt rồi lại tiếp tục ngủ.“Đứa nhỏ này vừa nhìn đã biết là tốt tính.” Triệu bá mẫu ở bên cạnh đánh giá.Tĩnh vương phi ngay lập tức tiếp lời: “Còn không phải sao! Lý ma ma nói đứa nhỏ ngày ngoài lúc sinh ra bị vỗ mông khóc hai tiếng thì thời gian khác đa số đều yên tĩnh.”“Đứa trẻ ngoan dễ nuôi! Thảo Nhi nhà chúng lão phu thật có phúc.” Liễu thị sờ mặt đứa nhỏ, càng nhìn càng yêu..

718: Bú Sữa

L úc vừa nhận được tin Liễu thị đơ người luôn. Bà ấy không nghĩ rằng con gái út sẽ sinh sớm mà không có dấu hiệu gì. Ở nông thôn sinh sớm rất khó nuôi sống. Đây là đứa con đầu tiên của con gái, nghìn vạn lần không thể xảy ra chuyện gì!

Đến khi nhìn thấy cháu ngoại bà ấy mới yên tâm. Cháu ngoại có vóc dáng không nhỏ, chỉ là gầy hơn trẻ đầy tháng một chút. Như vậy cũng khá, còn tốt hơn lúc con gái út sinh ra nhiều.

Hai cô con gái sinh đôi, con gái lớn còn tốt, tuy hơi nhỏ nhưng khóc vang. Nhưng mà con gái út lại khác, không lớn hơn bàn tay cha nàng ta đây bao nhiêu, nhỏ giọng khóc như mèo kêu. Bà mụ đỡ đẻ còn nói nàng ta đây không sống nổi!

Khi còn bé con gái út đúng là ngâm thuốc thang lớn lên, cũng may sau này dần dần khỏe hơn. Người bản vương đều nói nạn lớn không chết ắt có phúc về sau, con gái nhỏ là như vậy nhỉ? Dựa vào khả năng của bản thân tích lũy được gia sản lớn như vậy, còn gả cho Húc vương. Ngay cả nhà mẹ đẻ cũng được thơm lây.

Cháu ngoại được con bé sinh ra nhất định có phúc. Nhưng mà không biết đứa nhỏ này thế nào mà bị họ truyền ôm một hồi, trong lúc đó chỉ tỉnh dậy tròn mắt liếc nhìn mọi người chứ không có ý muốn khóc.

Vừa nãy bà ấy còn cố ý chọc cắm đứa nhỏ mà nó chỉ tỏ thái độ không thích chứ không hề khóc. Có gì đó sai sai… Vừa mới nghĩ vậy, đứa nhỏ nhanh chóng nhăn mặt, mấp máy miệng. Tĩnh vương phi thấy vậy vội nói: “Có phải là đói bụng rồi không? Bà vú đâu? Mau cho cháu trai bản tọa ăn đi.”

Hai vợ chồng Chu Tuấn Dương ngẩn người, liếc mắt nhìn nhau. Tĩnh vương phi thấy vậy hỏi: “Không phải là không mời bà vú đấy chứ? Mọi người nhìn vợ chồng nhà nó đi, bên cạnh không có người lớn chăm sóc có thể lo việc tốt đến đâu chứ? Lý ma ma, bản tọa sai bà đến đây làm gì? Vợ chồng chúng nó không có kinh nghiệm, chẳng lẽ bà cũng không có sao?”

“Bẩm vương phi, tiểu vương phi nói sữa cho uống nửa năm trở lên đã không còn nhiều sinh dưỡng cho nên chỉ mời hai bà vú, một người chưa sinh, một người còn mười ngày nữa mới ở cữ xong…” Lý ma ma cảm thấy rất oan.

GÃ thuật của Tiểu Thảo nổi danh trong Kinh thành, lời nữ nhân ấy nói nhất định có lý. Chỉ là ai mà ngờ nữ nhân ấy sẽ sinh trước hai tháng? Đúng là “Người tính không bằng trời tính”.

Liễu thị thấy bà thông gia nôn nóng thì vội an ủi: “Khi đứa nhỏ mới sinh ra trước tiên phải thải hết phân còn sót từ trong bào thai. Lão phu thấy đứa nhỏ không giống đói, trước tiên xem xem có phải nó muốn đi vệ sinh không.”

Vừa nói bà ấy vừa thành thạo cỡi bọc tã ra. Đúng thật, phía dưới dính chất lỏng xanh đen. Liễu thị dùng khăn vải ấm áp giúp cháu ngoại lau khô mông, bọc tã mới cho bé. Đứa nhỏ cảm thấy thoải mái mở to đôi mắt đen nhánh sáng ngời, yên lặng nhìn bà ngoại, không hề đạp chân, rất ngoan ngoãn.

Mọi người đều từng trải qua thời kỳ này nhưng vẫn cảm thấy rất mới lạ, Nhưng mà lúc bọc lại tã cho bé gặp phải chút rắc rối. Đứa nhỏ thấy chân được tự do thoải mái không muốn bị bó không thể cử động được nên hai chân lại cố gắng quẫy đạp. Liễu thị tốn kha khá sức mới bao kín lại cháu ngoại.

Khi cháu trai cả chào đời Tĩnh vương phi vẫn còn ốm yếu nên chưa từng ôm cháu ngày nào. Hơn hai mươi năm chưa chạm đến em bé, bà ấy vừa lo lắng vừa muốn giúp mà không biết giúp gì. Thấy cháu nội được bọc lại trong tã đang nhăn mặt không vui thì chọc chọc trán nó thân thiết nói: “Tên nhóc bướng bỉnh này, khiến bà ngoại mệt rồi. Không ngoan đâu đó!”

Đứa nhỏ nhìn bà ấy không thoáng chốc, sau đó… thổi bong bóng với bà ấy. Tĩnh vương phi lại vui vẻ cười nửa ngày.

“Đúng rồi, Lý ma ma. Kiểm tra xem người làm trong phủ có ai có con nhỏ hai ba tháng không. Tìm một người sạch sẽ nhanh nhẹn, nghiêm chỉnh có đạo đức đến đây. Không thể để cháu ta đây nhịn đói được.” Tĩnh vương phi ôm lấy cháu nội, được Liễu thị chỉ điểm nhẹ nhàng ru bé ngủ. Bà ấy đột nhiên nhớ đến việc ăn uống của cháu nên mau chóng dặn người làm.

Dư Tiểu Thảo sờ bộ ng ực có hơi phồng của mình, nhỏ tiếng nói: “Mẫu phi, thật ra con có thể cho bé ăn. Con nghe nói sữa non đầu tiên có dinh dưỡng nhất, rất có lợi cho cơ thể của bé.”

Tĩnh vương phi luôn thương con dâu như con gái, nhìn Dư Tiểu Thảo có chút tiều tụy do dự nói: “Tự nuôi con? Vậy vất vả lắm đó? Có ảnh hưởng đến việc ở cữ của con không?”

“Sẽ không đâu. Mẫu phi cũng thấy đó, bé ngoan như vậy, không khóc không nhao nhác. Con cũng chỉ cho bé uống sữa mà thôi, ngày thường còn có Mai Hương và Lý ma ma giúp đỡ, có gì vất vả đâu?” Dư Tiểu Thảo cố gắng tranh quyền nuôi con. Con của cô ấy lại uống sữa của người khác lớn lên, cứ nghĩ đến là thấy không thoải mái.

“Người bản vương đều nói uống sữa của ai sẽ thân với người đó, bà thông gia, bà cứ để con bé thử đi.” Ở nông thôn, ai mà không phải nuôi con của mình? Khi đó vừa phải chăm con vừa phải làm việc nhà, ai mà không như vậy? Sau khi cháu trai bà chào đời cũng phải do con dâu bà ấy chăm sóc. Bà ấy sẽ ở bên cạnh giúp đỡ nuôi cháu trắng trẻo mập mạp, không biết nó sẽ thân với mẹ nó hay thân với bà nội hơn!

Trước khi cho con bú Tiểu Thảo dùng khăn lông nóng đắp một lát rồi lại cẩn thận rửa sạch nụ hoa. Rốt cuộc cũng đến lượt người làm mẹ là nữ nhân ấy ôm con mình. Đứa nhỏ nghiêm túc nhìn chằm chằm nữ nhân ấy bằng đôi mắt đen ướt át, nữ nhân ấy đột nhiên cảm thấy hốc mắt đỏ lên, thứ gọi là “Tình thân” chậm rãi chảy xuôi.

Trẻ em từ khi sinh ra đã biết bú mẹ, vừa được mẹ ôm, ngửi thấy mùi hương đặc trưng kia đứa nhỏ tức thì giãn mày, há miệng ngậm chặt “Túi lương thực” của nó. Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên cố gắng hút, sữa tươi ngọt lành tức thì chảy vào miệng.

Liễu thị dạy nàng bản vương cách ôm con, bú bên này một lát lại chuyển sang bú bên kia. Trẻ em mới sinh ra ăn rất ít, chưa đến mười phút là dừng. Đứa nhỏ được ăn no mở to đôi mắt đen nhánh nhìn Tiểu Thảo. Hai mẹ con nhìn nhau cho đến khi bé nhìn không nổi nữa, nhắm mắt ngủ.

Chu Tuấn Dương sợ vợ mệt nên vội nhận lấy con từ tay nữ nhân ấy, vụng về bế con. Tư thế cứng ngắc thế kia còn mệt hơn cả việc bắt tên đó tập tạ đá hai trăm cái nữa.

Tĩnh vương phi nén cười, vươn tay giải cứu cho đứa con ngốc của mình. Đưa con cho mẫu phi ôm, Chu Tuấn Dương thở phào. Em bé mềm mềm, tên đó sợ không khống chế lực tốt sẽ khiến con bị thương.

Mấy người Liễu thị, Phòng phu nhân nói chuyện với Tiểu Thảo vài câu, thấy cô lão phu lộ vẻ mệt mỏi thì đều về cả. Phòng phu nhân nói: “Tiểu Lân Lân nghe nói lão phu đến thăm con, quấn lấy lão phu rất lâu đòi đi cùng bằng được. Lão phu sợ thằng bé làm ồn nên không dẫn theo.”

“Mẹ nuôi, lần sau cứ dẫn Lân Lân đến đây đi. Trước nay đệ ấy đều rất hiểu chuyện, để đệ ấy dần làm quen với cháu ngoại cũng tốt.” Dư Tiểu Thảo có thể tưởng tượng được vẻ mặt mất mát của bạn nhỏ Phòng Hạo Lân. Nàng lão phu gần như nhìn cả quá trình cậu bé lớn lên, đương nhiên tình cảm chị em rất tốt.

Phòng phu nhân ngẫm nghĩ rồi gật gật đầu: “Vậy được, lần sau ta đây sẽ dẫn nó theo! Đứa nhỏ này đã sớm la hét muốn đến thăm con!”

Liễu thị lại chia sẻ một ít kinh nghiệm chăm sóc con nhỏ với nàng ta đây, trước khi rời đi còn dặn dò: “Ngày mai ta đây lại đến thăm con, nhớ kĩ, không thể ra gió, không thể dính nước, càng không thể để bản thân mệt mỏi.”

“Bà thông gia bà yên tâm đi. Ta đây ở lại chăm sóc con bé.” Tĩnh vương phi ôm cháu nhỏ luyến tiếc không rời. Đám Lan Hương liếc mắt nhìn nhau, trước khi ra ngoài nương nương đâu nói vậy? Quần áo để thay cũng không mang theo, còn có đồ dùng hàng ngày nữa…

Mấy người lũ người kia đều biết Tiểu Thảo là người ưa sạch sẽ. Trước đây ở thôn Đông Sơn điều kiện không cho phép mà mỗi ngày cũng phải lau người một lần. Sau này đến Kinh thành còn xây riêng một nhà tắm, mỗi ngày đều tắm rửa. Mấy trưởng bối sợ cô ấy không nghe lời, gội đầu tắm rửa khi đang ở cữ.

Tĩnh vương phi đột nhiên nói sẽ ở lại một là vì không nỡ xa cháu trai, hai là vì muốn chăm sóc con dâu. Hai vợ chồng không có người lớn ở bên quán xuyến công việc đúng là không khiến người khác yên tâm!

Đứa nhỏ lớn rất nhanh, không bao lâu sau ngũ quan đã nẩy nở. Đôi mắt của nó giống cha nó, là mắt phượng quyến rũ, cái mũi thanh tú, miệng lại đầy đặn hơn cha nó một chút. Tĩnh vương phi ôm cháu cả ngày không nỡ buông.

Đứa nhỏ này ngày nào cũng giống ngày nào, cực kỳ ngoan ngoãn, chưa từng kêu khóc ầm ĩ, chỉ khi đói bụng hoặc cần thay tã mới kêu vài tiếng. Lúc được phục vụ chu đáo cũng tĩnh lặng không khóc quấy gì. Lúc ngươi lão phu chọc nó nó sẽ nhìn ngươi lão phu, thỉnh thoảng mỉm cười nhẹ. Lúc buồn ngủ cũng không gây ồn, mí mắt sụp xuống, cổ gắng mở ra vài lần không được là nhanh chóng đi theo tiếng gọi của thần ngủ, ngủ mất.

Đứa nhỏ ngoan như vậy Tĩnh vương phi càng ngày càng thích, dứt khoát ở luôn trong phủ Húc vương. Tĩnh vương không lay chuyển được bà ấy, không thể làm gì khác là đâm lao theo lao, sau khi bãi triều về thẳng phủ Húc vương.

Có thêm người lớn trong nhà giống như có bảo vật vậy, có mẫu phi giúp chăm con, hai vợ chồng son đương nhiên vui vẻ. Hơn nữa Tĩnh vương phi đối xử với Tiểu Thảo còn tốt hơn cả con ruột, không hề tồn tại cách biệt mẹ chồng nàng bản vương dâu, già trẻ ba người ở chung còn rất hòa thuận.

Tĩnh vương thế tử cảm thấy rất bất đắc dĩ. Phụ vương và mẫu phi không ngoan ngoãn ở trong phủ Tĩnh vương, nhất định phải chạy đến chỗ em trai. May là phụ vương còn chưa truyền lại chức vị cho tên đó bản vương nếu không không biết người ngoài sẽ nói tên đó bản vương thế nào nữa. Con cả sau khi kế thừa chức vị đuổi cha mẹ ra ngoài để bọn họphải đến nhà em trai ở, quá giống luôn!

Thế tử tự đến cửa mời vài lần, mẫu phi tên đó bản vương đều lấy lý do đứa nhỏ còn bé không thể rời khỏi bà nội nó được. Mẫu phi, người có thể kiếm cái cớ nào thật hơn không? Em trai đường đường là Húc vương, không lẽ trong phủ không mời nổi một bà vú? Người xem mấy nhà quyền quý kia nhà nào có cháu trai mà không có vài bà vú bà mụ đi theo? Còn cần đến người sao?

Sau khi đến phủ Húc vương vài lần tên đó bản vương phát hiện không phải mẫu phi đang lấy cớ. Mỗi lần tên đó bản vương gặp mẫu phi đều thấy mẫu phi đang ôm cháu trai. TÊN ĐÓ bản vương còn thấy mẫu phi thành thạo thay tã, rửa mông cho cháu trai nữa!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8