Oan Nghiệt Nhân Duyên – Đao Thượng Phiêu

Oan Nghiệt Nhân Duyên – Đao Thượng Phiêu

Thẩm Gia là mỹ nhân vô dụng nổi tiếng ở kinh thành, vẻ ngoài kiều diễm, trong bụng toàn cỏ dại, thường bị xấu mặt trong các loại yến tịch, bởi vậy bị chê cười khắp nơi.Hoài Ngọc là con trai độc nhất của Phù Phong vương, từ nhỏ đã quậy phá náo loạn, quậy đến gà bay chó chạy, tai họa xóm giềng, được xưng tụng là “Tiểu sát tinh”.Một ngày nọ, hai người vốn chẳng liên quan gì lại vì một mục tiêu không thể cho ai biết mà cấu kết với nhau.Hoài Ngọc: “Bản tọa coi trọng tỷ tỷ cậu nhưng cha cậu hứa gả cô bản tọa cho Trạng Nguyên, cậu giúp bản tọa, ngày sau sẽ đền đáp cậu xứng đáng.”Thẩm Gia: “Trùng hợp vậy! Bản tọa thích Trạng Nguyên! Đang lo không biết làm thế nào để chia rẽ hai người đám người kia!”Bốn mắt nhìn nhau, đôi bên vừa lòng gật gật đầu.Xác nhận qua ánh mắt, là người có thể liên thủ.*Vì nhiệm vụ thành công, Thẩm Gia quyết định hạ dược Trạng Nguyên, muốn gạo nấu thành cơm.Sau khi bỏ thuốc vào ly xong, Hoài Ngọc trùng hợp đi tới bàn bạc mưu sâu kế hiểm với cô bản tọa.Thẩm Gia hứng thú bừng bừng trần thuật kế hoạch của mình với tên đó, Hoài Ngọc ngồi bên cạnh bổ sung, hai người càng nói càng hăng say, phảng phất như đã thấy ánh rạng đông thắng lợi.Nói nhiều quá, Hoài Ngọc miệng khô lưỡi khô, thuận tay cầm lấy chén trà trên bàn uống.Một nén nhang sau, tên đó cảm giác bụng nhỏ có ngọn lửa dâng lên.*Sau khi Hoài Ngọc cùng Thẩm Gia đính thân, bá tánh khắp kinh thành mừng vui khắp nơi, bao cỏ và phế vật, tuyệt phối!Mọi người sôi nổi ủng hộ mối hôn sự này, chỉ đính thân thôi thì chưa đủ.Hoài Ngọc: “Đùa cái gì thế! Bản tọa mà lấy nữ nhân đanh đá kia á?”Thẩm Gia: “Bản tọa thích người tài hoa, tiểu sát tinh tên đó tính là thứ gì chứ!”Nhưng mà Thánh Thượng tự mình chỉ hôn, mối hôn sự này không thành cũng phải thành.Sau khi thành hôn ngày thứ nhất, Hoài Ngọc hùng hổ vọt vào hoàng cung, tuyên cáo với Thái Hậu: “Bản tọa nhất định phải bỏ nữ nhân đanh đá kia!”