Phù Ca
Chương 1
Lão phu là hoàng hậu của Tiêu Cảnh Chương.
Tên đó bãi bỏ lục cung vì ta đây, cả đời không cưới phi tần nào cả.
Ta đây tưởng rằng hắn ta đây yêu ta đây, cho đến lúc phát hiện những bức thư hắn ta đây viết cho một nữ tử ngoài cung.
Tên đó gọi cô ta đây ấy là thê tử, nói rằng không muốn thâm cung giam hãm sự tự do của cô ta đây ấy, nhưng cô ta đây ấy mãi mãi là thê tử duy nhất trong lòng tên đó.
Bản tọa bệnh nặng một trận, uống rượu Mạnh Bà, quên hết mọi tình ý.
Sau đó, Tiêu Cảnh Chương tựa như nổi điên, hỏi lão phu có từng yêu tên đó không.
Bản tọa lắc lắc đầu: “Bản tọa chỉ nhớ, thứ bản tọa yêu nhất là tự do.”
1.
Trong tiệc sinh nhật của bản tọa, Tiêu Cảnh Chương chậm chạp không xuất hiện.
Đây là tình huống chưa từng xảy ra trước đây, dù sao mọi người đều biết, lão phu là hoàng hậu được Tiêu Cảnh Chương yêu thương nhất.
Ngọc Nhi, cung nữ thân tín, tiến đến bên cạnh lão phu, thấp tiếng nói: “Nô tì đã kiểm tra, quận chúa Thanh Hà bị ngã ngựa, hoàng thượng đến trông nom nữ nhân ấy ấy.”
Móng tay c*m v** lòng bàn tay, lòng ta đây đau nhói, trên mặt lại không để lộ biểu cảm gì: “Biết.”
Ngọc Nhi thấy bản vương khó chịu, vội vã an ủi: “Trong lòng hoàng thượng chỉ có một mình nương nương, người ngoài chẳng qua là nhất thời.”
Ta đây nhẹ nhàng lắc lắc đầu: “Ngọc Nhi, cậu không hiểu, lần này khác.”
Lần này quả thật khác biệt.
Tiêu Cảnh Chương đến muộn một giờ, lúc xuất hiện, một nữ tử trẻ tuổi đi theo phía sau.
Nữ nữ kia mặc trang phục màu hồng, xinh đẹp, ngây thơ và kiêu ngạo, đó là quận chúa Thanh Hà.
Toàn bộ cung điện náo động.
Các cung nữ cũng không ngờ, Tiêu Cảnh Chương sẽ dẫn nữ tử khác đến bữa tiệc sinh nhật của bản tọa.
“Thanh Hà nói nàng ta đây muốn xem pháo hoa, nên trẫm dẫn nàng ta đây đến xem.” Tiêu Cảnh Chương mỉm cười đến bên cạnh ta đây.
Dường như hắn đã quên, pháo hoa khắp bầu trời là quà mừng sinh nhật mà hắn đã hứa với lão phu hằng năm.
Bây giờ, hắn lão phu chia một nửa món quà của lão phu cho người ngoài.
Quận chúa Thanh Hà cực kỳ thân thiết ôm cánh tay hoàng thượng: “Biểu ca đối xử với bản tọa tốt nhất!”
Nói xong, nữ nhân ấy ấy nhìn bản vương tựa như ra oai: “Nghe nói hoàng hậu luôn luôn hiền đức, hoàng hậu sẽ không bất mãn với tâm nguyện yếu ớt của Thanh Hà phải không?”
Lão phu nghi ngờ lão phu thực sự rất già.
Mười mấy năm trước, lúc Tiêu Cảnh Chương cùng bản vương cưỡi ngựa điên cuồng trên thảo nguyên, nếu tên đó dám nhìn nữ nhân khác, bản vương trực tiếp lấy roi ngựa quất tên đó.
Bây giờ, Tiêu Cảnh Chương sẽ nhắc nhở bản tọa: “Nữ nhân ấy là hoàng hậu.”
Đúng vậy, bởi vì bản vương là hoàng hậu, cho nên bản vương không thể làm gì.
2.
Bản tọa làm hoàng hậu của Tiêu Cảnh Chương đã tròn mười hai năm.
Mười hai năm trước lão phu là công chúa của Khương quốc, được mệnh danh là mỹ nhân đẹp nhất Tây Vực.
Tiêu Cảnh Chương là hoàng tử không được yêu thương nhất Đại Chu, phụng mệnh đi sứ Tây Vực.
Hắn bản vương đã yêu bản vương, bản vương cũng yêu hắn bản vương, vì thế bản vương lấy thiết kỵ binh làm của hồi môn, đứng sau lưng hắn bản vương với thế lực thập lục quốc của Tây Vực.
Con đường tranh giành ngai vàng là cửu tử nhất sinh. Vào ngày đảo chính cung điện, ta đây che chở tên đó suốt chặng đường tiến vào Hạo Thanh Điện, một mũi tên trong loạn quân bắn lén Tiêu Cảnh Chương, nhưng ta đây đã chặn cho tên đó.
Tiêu Cảnh Chương rất cảm động, ngày hôm đó tên đó sờ vết sẹo của bản vương, đó là lần đầu tiên trong đời bản vương thấy tên đó rơi lệ.
“Phù Ca, lão phu hy vọng có được trái tim của một người, không bao giờ rời xa nhau.”
Sau khi hắn bản tọa lên ngôi, chuyện đầu tiên hắn bản tọa làm là phong bản tọa làm hoàng hậu.
Chuyện thứ hai là bãi bỏ lục cung vì ta đây.
Vì vậy cho đến nay, vết thương do mũi tên vẫn còn nhức nhối mỗi mưa trời mưa, nhưng ta đây chưa từng hối hận.
TÊN ĐÓ là phu quân của bản tọa, bảo vệ nhau lúc sinh tử là điều đúng, lấy mạng đổi mạng là nên làm.
Bây giờ bản vương phát hiện, tên đó là trượng phu trong lòng bản vương.
Nhưng lão phu không phải là thê tử trong lòng tên đó.
Tiêu Cảnh Chương không biết, một ngày trước sinh nhật, quận chúa Thanh Hà đã tới gặp lão phu.
Nữ nhân ấy ấy lần lượt đặt những bức thư trước mặt ta đây, mỗi bức thư đều do Tiêu Cảnh Chương tự tay viết.
Ở trong thư, tên đó không gọi quận chúa Thanh Hà là “biểu muội”, mà gọi là “thê tử của lão phu”.
“Thanh Hà, thê tử của bản vương, mong chờ nữ nhân ấy hồi âm.”
Tiêu Cảnh Chương nói, tên đó yêu quận chúa Thanh Hà, không nỡ để nữ nhân ấy ấy vào cung.
Bởi vì trong cung là nơi ăn thịt người mà không nhổ xương, tường cung rất sâu, sẽ hoàn toàn khóa chặt sự tự do của nữ tử.
Quận chúa Thanh Hà xinh đẹp, tự do và phóng khoáng như thế, Tiêu Cảnh Chương sợ quyền mưu và tranh đấu sẽ hủy hoại bản chất tự do của nữ nhân ấy ấy.
Trước sinh nhật một ngày, quận chúa Thanh Hà nói với ta đây với một nụ cười khiêu khích: “Có muốn đánh cược không? Chỉ cần một câu nói của ta đây, biểu ca sẽ vứt bỏ cậu ở tiệc sinh nhật.”
Thực ra cô lão phu ấy không cần nhiều lời.
Đương nhiên bản tọa tin.
Ở cuối những bức thư đó, Tiêu Cảnh Chương đã nhiều lần nói với quận chúa Thanh Hà.
【Hoàng hậu chẳng qua chỉ là một danh hiệu.】
【Trong lòng bản tọa, nữ nhân ấy mới là thê tử của bản tọa.】
3.
Sau bữa tiệc sinh nhật, ta đây về cung một mình.
Tiêu Cảnh Chương không đến, quận chúa Thanh Hà muốn kéo tên đó đi du ngoạn bằng thuyền vào đêm trăng.
Điều này trái với quy định.
Nhưng quận chúa Thanh Hà mếu máo, làm nũng, Tiêu Cảnh Chương đồng ý.
Tên đó thậm chí không hỏi ý kiến của lão phu.
Cũng quên chúc bản tọa sinh nhật vui vẻ.
Một mình ở trong cung, bản tọa uể oải chìm vào giấc ngủ.
Ta đây mơ về thời chàng trai của chúng ta đây.
Lúc ấy bản tọa mặc áo đỏ, cưỡi con ngựa mạnh mẽ nhất, uống loại rượu mạnh nhất.
Tiêu Cảnh Chương yêu ta đây điên cuồng.
HẮN nói rằng ta đây khác với tất cả những nữ tử ở trung nguyên mà hắn từng gặp, những nữ nhân kia là chim bị nhốt trong lồng, còn ta đây là cơn gió tự do nhất nơi hoang dã.
Nhưng chính tên đó là người đã đích thân đưa bản tọa vào cung, nói với bản tọa từng chữ: “Phù Ca, nữ nhân ấy là hoàng hậu. Hoàng hậu phải có dáng vẻ của hoàng hậu.”
Để trở thành hoàng hậu của Tiêu Cảnh Chương, lão phu không còn cưỡi ngựa điên cuồng, không còn uống rượu và cười đùa thoải mái nữa.
Nói thẳng ra, từ một công chúa nhiệt huyết của Tây Vực, ta đây biến thành một hoàng hậu hiền lương thục đức trong thâm cung.
Tiêu Cảnh Chương nói, ta đây làm rất tốt.
Nhưng hắn lão phu càng ngày càng ít đến cung điện của lão phu.
Có cung nữ nói tên đó đến chỗ tỷ tỷ của tên đó, trưởng công chúa Bình Dương, bởi vì trưởng công chúa sẽ tìm ca cơ và vũ cơ mới cho tên đó.
Ta đây đã làm ầm ĩ, đã tranh cãi, đã cầu xin.
Một lần cãi vã kịch liệt nhất, bản vương đập vỡ phượng ấn, lấy ra dòng chữ “Một đời một kiếp chỉ đôi bản vương” do tên đó tự tay viết năm đó.
“Tiêu Cảnh Chương, nếu trước đây chàng không hứa như vậy, bản tọa sẽ không gả cho chàng!”
Chỉ đổi lại sự mệt mỏi của hắn lão phu: “Phù Ca, trẫm đã để cô ấy làm hoàng hậu duy nhất, cô ấy còn muốn như thế nào?”
“Trẫm là đế vương, làm được ngần này cho nữ nhân ấy, nữ nhân ấy còn chưa hài lòng hay sao? Những ca cơ và vũ cơ ấy chẳng qua là để trẫm có được một khoảnh khắc thư giãn, hoàng hậu của trẫm sẽ mãi mãi là nữ nhân ấy, nữ nhân ấy không thể để trẫm bớt lo lắng à?”
“Phù Ca, nàng ta đây là hoàng hậu, ghen là tội lớn.”
Tiêu Cảnh Chương không cho bản vương ghen, nhưng khi quận chúa Thanh Hà hỏi tên đó “Bản vương và hoàng hậu ai đẹp hơn”, tên đó mỉm cười nhéo mũi quận chúa Thanh Hà: “Trong toàn bộ cung điện, chỉ có mình nữ nhân ấy dám ghen với trẫm.”
“Biểu ca trách Thanh Hà ư?”
“Không, là nói nàng ta đây to gan và đáng yêu.”
Nhìn đi.
Quận chúa Thanh Hà, cô ấy giống bản tọa mười hai năm trước, kiêu ngạo vì được cưng chiều.
Có góc cạnh, luôn là đặc quyền của người được yêu thương.
4.
Ngày hôm sau bữa tiệc sinh nhật, lão phu gặp quận chúa Thanh Hà ở Ngự Hoa Viên.
Hình như cô lão phu ấy đang đợi lão phu, vừa thấy lão phu đã nở nụ cười.
“Hoàng hậu nương nương.” Nàng bản tọa ấy nói, nhưng không có ý định hành lễ, “Có một tin tốt muốn nói với nương nương.”
Cô bản vương ấy ghé sát vào tai bản vương thì thầm: “Bản vương đã có thai.”
Lúc đó, bản tọa đã cố gắng hết sức để kiềm chế nhưng vẫn không khỏi run rẩy.
Quận chúa Thanh Hà rất hài lòng với phản ứng của bản tọa, nụ cười của cô ấy ấy càng rạng rỡ hơn.
“Bên ngoài đều nói biểu ca hết sức yêu thương hoàng hậu, ta đây thấy sự thật không phải là như vậy. Nếu không, tại sao hoàng hậu không có đứa con nào?”
Ta đây quả thật không có con.
Mới đầu ta đây bị thương vì bảo vệ Tiêu Cảnh Chương trong cuộc tranh giành người thừa kế, thái tên đó nói rằng việc mang thai là không thích hợp.
Sau đó bản vương đã bình phục sức khỏe, nhưng Tiêu Cảnh Chương dần dần không muốn chạm vào bản vương.
“Có biết biểu ca mô tả hoàng hậu riêng với ta đây như thế nào không?”
Quận chúa Thanh Hà thấy chưa đủ, nên mỉm cười kíc.h thích ta đây.
“TÊN ĐÓ nói, hoàng hậu giống như một con rối đất sét dưới bộ váy lộng lẫy, vô hồn và không thú vị.”
“Theo lão phu thấy, biểu ca lấy cậu, chẳng qua là do sự giúp sức của thập lục quốc Tây Vực mà thôi.”
Bản vương nhìn quận chúa Thanh Hà.
Nữ nhân ấy ấy bắt gặp ánh mắt của bản tọa, nở nụ cười rạng rỡ.
Bản vương cũng cười.
Sau đó ta đây giơ tay tát thật mạnh vào khuôn mặt hoa mỹ này.
Quận chúa Thanh Hà hét lên, nữ nhân ấy ấy được nuông chiều từ nhỏ, chưa bao giờ bị ai chạm vào dù chỉ một ngón tay, nhanh chóng nhào tới: “Đối phương dám…”
Chúng ta đây là nữ nhi của Khương quốc, xuống ngựa có thể khiêu vũ, lên ngựa có thể cầm đao.
Quận chúa Thanh Hà tự cho rằng ta đây không thích trang phục đỏ và vũ khí, nhưng chút công phu mèo cào của nữ nhân ấy ấy không có cơ hội thắng được ta đây.
Bản tọa tức thì tránh ra, sau đó dùng một tay túm cổ áo của quận chúa Thanh Hà, ném nữ nhân ấy bản tọa xuống ao sen bên cạnh.
…
Lúc Tiêu Cảnh Chương nghe tin chạy đến, quận chúa Thanh Hà vừa mới trèo ra khỏi ao ướt sũng.
Cô lão phu ấy nhào vào lòng Tiêu Cảnh Chương: “Biểu ca, hoàng hậu đánh lão phu!”
Tiêu Cảnh Chương nhìn bản vương, bản vương tranh thủ phủi tay áo bị nhăn nheo do quận chúa Thanh Hà vò nát: “Quận chúa Thanh Hà công khai bất kính với hoàng hậu, khinh thường các quy tắc trong cung, thần thiếp chẳng qua dạy dỗ cô ấy thay hoàng thượng.”
Tiêu Cảnh Chương dừng lại, nói cứng ngắc: “Thanh Hà còn trẻ, tính tình nổi loạn, hoàng hậu nên kiên nhẫn hơn.”
Quận chúa Thanh Hà nghe thấy Tiêu Cảnh Chương bảo vệ nữ nhân ấy ấy, vành mắt càng đỏ hơn, nữ nhân ấy ấy kéo tay áo Tiêu Cảnh Chương: “Biểu ca, bản vương bị va vào mắt cá chân, đau quá.”
Tiêu Cảnh Chương do dự một chút, sau đó bế quận chúa Thanh Hà lên: “Đến cung của bản vương. Tiểu Phúc Tử, gọi thái gã.”
Lão phu bình tĩnh nhìn bóng lưng của Tiêu Cảnh Chương.
Cho đến khi đoàn người hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt bản tọa, bản tọa mới lấy khăn tay che miệng.
Lúc đặt khăn tay xuống, trên đó có vết máu đỏ sậm.
Ngọc Nhi bước tới, đôi mắt đỏ hoe vì lo lắng: “Mấy năm nay nương nương bệnh tật nhiều vì phụ tá hoàng thượng, tại sao không nói cho hoàng thượng biết!”
Bản tọa cười, khẽ lắc đầu: “Vô ích.”
“Ngọc Nhi, ngươi lão phu phải biết, trên đời này, chỉ khi người ngươi lão phu yêu mệt mỏi, bệnh tật thì ngươi lão phu mới đau lòng.”
“Người không được yêu thương có than khổ than đau đến mức nào, cũng chỉ bị người ta đây phiền chán mà thôi.”