Phù Ca
Chương 4
8.
Chạng vạng, lão phu trở về Phượng Nghi Cung.
Vừa vào cửa đã có một loại cảm giác trang nghiêm, cung nữ quỳ dưới đất không dám ngẩng đầu.
Lão phu liếc nhìn bên trong, quả nhiên, ở giữa đại điện, Tiêu Cảnh Chương đang ngồi đó với vẻ mặt tối sầm.
Bản tọa bĩu môi, đưa hạt sen trên tay cho Ngọc Nhi, sau đó mới chậm rãi bước về phía trước.
Vừa đi, bản tọa vừa oán thầm.
Người bản vương nói thiên tử là miệng vàng lời ngọc, nhưng những gì Tiêu Cảnh Chương nói thì không có câu nào là thật.
Ban ngày vừa nói sẽ không tới cung của bản tọa, buổi tối đã xuất hiện ở đây, không biết hắn bản tọa muốn làm gì.
Đến gần, ta đây nhìn thấy, trước mặt Tiêu Cảnh Chương là một cái gói đã mở một nửa, bên trong là phượng ấn mà ta đây đã gói.
Ớ ô, bản tọa muốn chạy trốn nhưng lại bị phát hiện.
Bản tọa xua tay, nói với các cung nữ: “Các cậu đi xuống trước đi.”
Các cung nữ lui ra ngoài, Tiêu Cảnh Chương tức thì nổi giận.
“Hoàng hậu, cô ấy có ý gì?”
Lão phu ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng nói: “Không có ý gì cả, ngài vi phạm giao ước, cuộc hôn nhân đã kết thúc. Kể từ đây, ngài làm hoàng đế của Đại Chu, lão phu làm công chúa của Khương quốc.”
Tên đó nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta đây sẽ trả đầy đủ lợi ích không thiếu phần nào cho Khương quốc!”
“Như vậy là tốt nhất.” Bản vương gật gật đầu, “Đây là hai chuyện khác nhau, không phải ngài bồi thường tiền thì bản vương nhất định phải ở lại đây.”
Tiêu Cảnh Chương nhìn bản tọa một hồi lâu.
Lúc ta đây cho rằng tên đó hoàn toàn tức giận, Tiêu Cảnh Chương đột ngột lao tới.
Tên đó đưa tay kéo dây váy của bản vương, hơi thở nóng rực phả vào tai bản vương.
“Phù Ca, trẫm hiểu rồi, không phải nữ nhân ấy muốn một đứa con à. Trẫm sẽ cho nữ nhân ấy, đừng giận dỗi trẫm.”
Tiêu Cảnh Chương có vẻ độ.ng tình, đôi mắt hắn bản vương đỏ hoe, hơi thở trở nên gấp gáp: “Hôm nay cô ấy mặc áo đỏ khiến trẫm nhớ đến lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy ở Khương quốc. Phù Ca, trẫm thực sự cũng rất nhớ những ngày xưa…”
Ánh mắt Tiêu Cảnh Chương dần dần mờ đi, tên đó ôm chặt lão phu, giống như ôm một bảo vật bị mất mới tìm lại được, muốn đè lão phu ở trong lòng.
Bản tọa hít một hơi thật sâu, làm những gì bản tọa muốn làm nhưng không làm trong ngày.
Chỉ nghe thấy một giọng nói bị bóp nghẹt, Tiêu Cảnh Chương bị bản vương ném qua vai, trực tiếp ném ra ngoài.
Bản tọa vẫn còn thương xót, không dám thật sự ám sát thiên tử đương triều, chỉ ném hắn bản tọa xuống chiếc ghế dài mềm mại trong điện.
Tiêu Cảnh Chương bị bản tọa quăng ngã, thở hổn hển mấy hơi cũng chưa phục hồi tinh thần.
“Phù Ca, không phải nàng ta đây ghen tị vì Thanh Hà có một đứa con hay sao?” Tên đó lẩm bẩm, “Chúng ta đây cũng có thể có con… Trẫm sẽ lập con của chúng ta đây làm thái tử.”
Ta đây vuốt móng tay, nhíu mày, nhìn Tiêu Cảnh Chương.
Tiêu Cảnh Chương đã chú ý tới sự thay đổi trên mặt ta đây: “Phù Ca, nàng ta đây cuối cùng cũng không dỗi trẫm nữa à?”
“… Không phải là không thể.” Bản vương chậm rãi nghĩ, cảm thấy có chút lung lay, “Thái tử, bản vương quả thật muốn một đứa.”
Ta đây là công chúa của Khương quốc, đương nhiên đặt lợi ích của Khương quốc lên hàng đầu trong mọi việc.
Nếu một thái tử có dòng máu của Khương quốc ở triều Chu kế thừa ngai vàng, đương nhiên sẽ mang lại cho chúng lão phu những lợi ích vô giá.
Bản vương bước lên phía trước, cởi vạt áo của Tiêu Cảnh Chương ra.
Trên người của hắn bản vương có mùi long diên hương nồng nặc, bản vương tiến lại gần hắn bản vương, sau đó…
“Oẹ!”
Bản vương đẩy Tiêu Cảnh Chương ra, chạy sang một bên và nôn mửa trong góc.
Không được, không được, bản tọa không làm được.
Chuyện thái tử coi như quên đi, bản vương đã mang lại rất nhiều lợi ích cho Khương quốc, không cần việc này.
Mẹ bản tọa và người trong tộc nhất định sẽ thông cảm cho bản tọa!
Ta đây tự an ủi bản thân, sau khi xoay lại mới phát hiện sắc mặt của Tiêu Cảnh Chương âm u đến mức muốn nhỏ nước.
Tên đó ngồi trên giường, nhìn bản tọa không chớp mắt.
Sau một hồi yên tĩnh, hắn dường như khó nói chuyện, nói từng chữ một: “Phù Ca…”
“Nữ nhân ấy thấy trẫm ghê tởm ư?”
Ngay lúc đó, bản tọa cảm thấy như thể tinh thần của Tiêu Cảnh Chương đã bị rút cạn.
Dường như tất cả những chuyện trước đó cộng lại không phải là đòn giáng mạnh vào gã như lần này.
Lão phu ngẫm nghĩ, quyết định nói thật.
“Hoàng thượng cao lớn tuấn tú, khách quan mà nói, đương nhiên không ghê tởm.”
“Đối với nữ tử chúng bản tọa mà nói, việc thân mật với người mình không yêu là điều không thể chịu đựng được.”
“Thần thiếp không có tình cảm với hoàng thượng, vì vậy không làm được.”
Bản tọa thấy bản tọa giải thích rất lịch sự.
Thậm chí còn khách sáo khen Tiêu Cảnh Chương cao lớn tuấn tú.
Kết quả tên đó không thấy có chút an ủi nào.
Ngược lại, với mỗi câu nói của bản vương, sắc mặt của hắn lại khó coi hơn.
Hắn chậm rãi khẽ lắc đầu: “Không thể nào, Phù Ca, cô bản vương đã nói, cho dù cả thiên hạ là kẻ địch của trẫm, cô bản vương vẫn sẽ đứng phía sau trẫm.”
Tên đó thử ngửi tay áo của mình: “Có phải trên người trẫm có mùi của quận chúa Thanh Hà, cho nên nàng lão phu mới phản kháng không?”
Ta đây thở dài một tiếng, đóng gói lại cái gói chứa phượng ấn, đặt lên bục cao.
“Tiêu Cảnh Chương.”
Sau nhiều năm, bản tọa mới gọi tên tên đó.
“Không liên quan gì đến người khác, có lẽ bản tọa đã từng yêu ngài sâu đậm, nhưng bây giờ, bản tọa thực sự không yêu nữa.”
“Hãy để bản vương trở lại Khương quốc đi, từ nay về sau, núi cao sông dài, ngài và bản vương không cần gặp lại.”
Tiêu Cảnh Chương yên tĩnh quá đỗi lâu.
Cuối cùng, gã cười với đôi mắt đỏ hoe.
“Phù Ca, cô ấy đang nằm mơ.”
“Cô bản vương là thê tử của Tiêu Cảnh Chương bản vương.”
“Sống là người trong cung này, chết cũng là ma trong cung này.”
9.
Tiêu Cảnh Chương cấm túc lão phu.
Thị vệ bao vây Phượng Nghi Cung ba tầng bên trong và ba tầng bên ngoài, Tiêu Cảnh Chương lên tiếng, nếu không có thánh chỉ, không được thả con ruồi nào ra ngoài.
Đêm khuya, Ngọc Nhi vừa bóc hạt sen với ta đây, vừa rầu rĩ.
“Hay là nô tì nghĩ cách, tránh tai mắt của thị vệ, thả chim bồ câu ra ngoài?”
“Thiết kỵ binh đóng quân ở mười dặm ngoài kinh thành, nếu di chuyển nhanh, chỉ trong vài giờ là tới nơi.”
“Ngự lâm quân không phải là đối thủ của thiết kỵ binh, chúng bản tọa chắc chắn sẽ thắng.”
Ta đây lau nước trên tay, khẽ lắc đầu.
“Đó là ép vua thoái vị, trừ khi thực sự cần thiết, đừng dùng phương pháp này.”
Tiêu Cảnh Chương rất điên, nhưng ta đây không điên.
Bản tọa rất lý trí, chỉ muốn đạt được mục tiêu của mình với nỗ lực tối thiểu.
“Tiểu cung nữ mới tới làm việc vặt kia tên là Tiểu Mai, cậu gọi cô ấy bản tọa vào đây.”
Ngọc Nhi không hiểu có ý gì, nhưng vẫn kêu Tiểu Mai vào.
Trong phòng chỉ còn lại hai người, đó là bản vương và Tiểu Mai. Bản vương vẫy tay, chỉ vào điểm tâm trên bàn: “Đừng ngại, ăn đi.”
Không hiểu sao, Tiểu Mai nơm nớp lo sợ, không dám nhìn lão phu, liên tục lùi ra sau.
“Với chút tố chất tâm lý này mà đối phương cũng tới làm nội gián, chủ tử của đối phương đúng là có năng lực.” Bản vương không thèm quay đầu lại, uống một ngụm trà, “Được rồi, bản vương biết đối phương là người mà quận chúa Thanh Hà sắp xếp vô chỗ của bản vương.”
Tiểu Mai bị ta đây vạch trần thân phận thật sự, giật mình, tức thì quỳ xuống, lạy như giã tỏi.
Lão phu xua tay, ngăn cản lời cầu xin của nữ nhân ấy lão phu: “Yên tâm, lão phu sẽ không giết đối phương.”
“Đối phương và chủ tử của đối phương có đường liên hệ bí mật phải không? Giúp ta đây đưa cái này cho cô ta đây.”
Bản tọa ném một vòng tay bằng gỗ cho Tiểu Mai.
Tiểu Mai không hiểu, nhưng nữ nhân ấy biết, nếu bị phát hiện làm nội ứng ở trong cung, sẽ bị đánh chết bằng gậy. Bây giờ lão phu chịu tha mạng cho nữ nhân ấy lão phu, nữ nhân ấy lão phu vội vã loạng choạng chạy đi.
Ngọc Nhi bước vào, tháo trâm cho ta đây, muốn hầu hạ ta đây tắm rửa.
Lão phu xua tay: “Không cần gỡ ra.”
Ngọc Nhi ngạc nhiên: “Đã muộn rồi, nương nương lại đang bị cấm túc, chẳng lẽ sẽ có khách lạ đến đây?”
“Chờ xem.” Bản vương tìm một cái gối, kê ở eo, “Khi tình thế thay đổi, sẽ có rất nhiều chuyện xảy ra.”
…
Quả nhiên, ta đây dựa vào đệm ngủ một lát, vào lúc nửa đêm, Ngọc Nhi đến đánh thức ta đây dậy.
“Nương nương, thái hậu sai người đến, gọi ngài đến cung bà ấy.”
Bản tọa đứng dậy, vịn tay Ngọc Nhi: “Thấy chưa, chuyện này tới rất nhanh.”
Ra khỏi Phượng Nghi Cung, thị vệ canh cửa nhường đường cho bản tọa, sau đó đi theo bản tọa suốt chặng đường.
Đám người kia nhận mệnh lệnh, nếu không có thánh chỉ, không được để bản vương bước ra khỏi Phượng Nghi Cung bước nào.
Nhưng là vì ý chỉ của thái hậu, cho nên người đứng đầu ngự lâm quân đến xin chỉ thị của hoàng thượng. Ý của Tiêu Cảnh Chương là, có thể để bản vương đi, nhưng phải đi theo suốt chặng đường.
Dường như tên đó rất sợ bản vương trốn chạy.
Cứ như vậy, đi tới cung của thái hậu, bản vương bước vào, thấy thái hậu lạnh mặt ngồi trên cao, ở phía dưới bà bản vương là một bóng dáng đáng yêu đang khóc lóc.
Nếu không phải là quận chúa Thanh Hà thì là ai.
Quận chúa Thanh Hà vừa nhìn thấy bản vương, vành mắt càng đỏ hơn, quay qua dập đầu với thái hậu: “Cô cô nhất định phải bênh vực cho Thanh Hà!”
Thái hậu nghiêm nghị liếc nhìn bản vương: “Hoàng hậu đã đến rồi.”
Bà lão phu không cho lão phu ngồi, nhưng lão phu tìm một chỗ trống bên cạnh, trực tiếp ngồi xuống.
Thái hậu nhanh chóng nhướng hàng mày liễu: “Ai gia chưa cho phép ngồi, tại sao hoàng hậu tự động ngồi xuống! Cậu có còn phép tắc gì không!”
Lão phu không những ngồi xuống, còn lấy bánh trái trên bàn, bắt đầu ăn uống một mình.
Vừa ăn, bản vương vừa chậm rãi nói: “Quy tắc là của Đại Chu các ngài, bản vương là người Khương quốc, tuân theo tình cảm, không tuân theo bổn phận.”
Sắc mặt của thái hậu đã biến thành màu gan lợn khó coi.
Bà ta đây thật ra không phải là người sáng suốt cho lắm. Khi còn tiên đế, bà ta đây là phi tần có gương mặt đẹp nhưng lại ngốc nghếch, sinh ra đứa con trai Tiêu Cảnh Chương, hai mẹ con đều không được tiên đế thích.
Kết quả Tiêu Cảnh Chương đã tranh vị thành công dưới sự giúp đỡ của bản tọa, nhờ vậy bà bản tọa cũng mơ hồ trở thành thái hậu, nhanh chóng tự cho rằng mình là con trời, bắt đầu có giọng điệu và tư thế của một người mẹ chồng, vô cùng cực nghiêm khắc với bản tọa.
Trước đây khi lão phu vừa vào cung, bà lão phu chỉ trích nữ tử của Khương quốc có tác phong thô lỗ, không biết lễ nghi. Lúc lão phu kính trà cho bà lão phu, bà lão phu cố ý không nhận, nhìn ngón tay của lão phu bị chén trà nóng làm cho đỏ rực, nói với lão phu đây là “quy tắc thường trực”.
Khi đó bản tọa yêu Tiêu Cảnh Chương, bản tọa cũng muốn mẹ tên đó đồng ý.
Hiện giờ, ta đây nhìn nữ nhân trong bộ quần áo lộng lẫy, chỉ cảm thấy bà ta đây buồn cười.
“Thái hậu có chuyện gì thì nói nhanh lên, ta đây còn phải quay về ngủ.”
Thái hậu bị ta đây nuốt một câu, tức đến mức đập bàn: “Hoàng hậu, cậu đã làm gì, tự trong lòng cậu đã rõ.”
Bản vương thản nhiên nhìn bà bản vương, vẻ mặt “Bản vương không hiểu ngài đang nói gì”.
Thái hậu tức giận, gay gắt nói: “Thanh Hà, con nói đi.”
Quận chúa Thanh Hà phát ra một tiếng nức nở, ném thứ gì đó đang cầm đến trước mặt lão phu.
Là cái vòng tay bằng gỗ.
“Vòng tay này là do hoàng hậu tỷ tỷ tặng con, con cảm nhận được lòng tốt của hoàng hậu tỷ tỷ, luôn luôn đeo nó.” Nào ngờ tối nay thái gã đến, nói với con, chất liệu của chiếc vòng tay này không phải là gỗ, mà là một loại hương liệu của Tây Vực, tác dụng của nó là làm cho nữ tử mang thai bị sảy thai!”
Thanh Hà khóc chỉ vào bản vương: “Hoàng hậu, cậu hận bản vương thì thôi, tại sao phải làm hại con bản vương?”
Nào, lời thoại cung đấu kinh điển cuối cùng đã xuất hiện.
Bản tọa uống cạn ngụm trà thơm cuối cùng trong chén, đứng dậy, nheo mắt nhìn cái vòng tay.
“Hương liệu kém chất lượng như vậy, nên được dùng làm củi ở Khương quốc chúng lão phu.”
Bản tọa lạnh lùng nói.
“Nếu bản tọa thật sự muốn làm ngươi bản tọa sảy thai, bản tọa sẽ cho ngươi bản tọa một loại thuốc mạnh hơn cái này gấp ngàn lần, chứ không phải là thứ vô dụng như thế.”
Quận chúa Thanh Hà nghe vậy, tức thì đỏ mắt nhìn thái hậu, oà khóc: “Thái hậu minh giám, thái hậu đã nghe rồi đó, hoàng hậu rất am hiểu thuật hương liệu, lại có ý thù địch với Thanh Hà!”
Thái hậu nhìn bản vương, gương mặt tối sầm.
“Hoàng hậu của triều Chu lẽ ra nên khoan dung, độ lượng, bao dung với người khác, mở rộng việc nối dõi tông đường cho triều đại chúng bản tọa. Bây giờ bản thân đối phương không có con nối dõi, lại muốn ám hại phi tần khác có hoàng tự, thực sự không xứng làm hậu.”
Ta đây bình thản nhìn thái hậu, trong lòng không có chút xao động.
Đây là một vụ án tuyệt đối không thể hiểu nổi, bản vương giải thích thế nào cũng vô ích, nguyên nhân rất đơn giản, người phán xét là thái hậu, bà bản vương là cô ruột của quận chúa Thanh Hà.
Với tầm nhìn còn nông cạn hơn cả đáy đĩa của thái hậu, bà bản tọa đâu lo lắng đến quan hệ ngoại giao giữa hai nước hàng ngàn thế hệ, toàn bộ tâm tư chẳng qua là để cho cháu gái ruột của bà bản tọa lên làm hoàng hậu mà thôi.
Trong lúc chúng lão phu đang giằng co, giọng thông báo của thái giám vang lên.
“Hoàng thượng giá đáo!”
Tiêu Cảnh Chương đã tới.
Hắn bản vương mặc long bào màu vàng đi vào, sắc mặt tái nhợt, tiểu thái giám đỡ hắn bản vương, hắn bản vương thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng ho khan kìm nén.
Mấy ngày không gặp, dường như gã bị ốm, trông rất hốc hác.
Quận chúa Thanh Hà vừa nhìn thấy tên đó, tức thì nhào tới: “Biểu ca.”
Nữ nhân ấy ta đây vừa nói vừa khóc.
“Lão phu cuối cùng cũng biết vì sao ngài không cho lão phu vào cung, trong cung thực sự là nơi ăn thịt người mà không nhổ xương. Nhưng biểu ca à, lão phu đang mang thai con của ngài, lão phu muốn cho đứa trẻ này một danh phận, nó vô tội.”
“Hoàng hậu không cho phép ta đây sinh đứa bé này, ta đây rất sợ…”
Bản tọa nhìn quận chúa Thanh Hà khóc mệt mỏi rồi nằm trên vai Tiêu Cảnh Chương thút thít.
Tiêu Cảnh Chương nhìn bản vương.
Bản vương bình tĩnh nhìn hắn: “Không liên quan đến bản vương.”
Tên đó xoa lông mày: “Hoàng hậu và Thanh Hà đều cho rằng mình đúng, trẫm quả thật rất khó xử lý.”
Tên đó nhìn ta đây: “Hoàng hậu, cô ấy có gì muốn nói không?”
Bản vương ngẫm nghĩ, cuối cùng khẽ lắc đầu: “Không có.”
Tiêu Cảnh Chương nhìn ta đây thật sâu, gã dường như đột nhiên nổi giận, sải bước về phía trước.
“Hoàng hậu, nếu nàng bản tọa nhượng bộ trẫm, có lẽ trẫm sẽ khoan dung nàng bản tọa.”
Lão phu nhìn mặt Tiêu Cảnh Chương.
Lạ quá.
Thật khó để liên tưởng tên đó với chàng trai có đôi mắt sáng mười mấy năm trước.
Tiêu Cảnh Chương của hiện tại có sắc mặt u ám, đôi mắt sâu thẳm, là dáng vẻ đế vương chuẩn mực nhất trong thâm cung.
Lão phu chợt bừng tỉnh.
Hắn ta đây nói ta đây thay đổi, nhưng thực ra hắn ta đây cũng thay đổi.
Năm tháng đã khiến chúng lão phu hoàn toàn thay đổi, không còn là thiếu niên trẻ và thiếu nữ cùng nhau uống rượu dưới bầu trời đầy sao.
Vì thế bản tọa cười nhạt.
“Tiêu Cảnh Chương, lão phu và cô ấy ấy, dù sao ngài cũng phải chọn một.”
Tiêu Cảnh Chương tĩnh lặng vô cùng cực lâu.
Cuối cùng, hắn xoay người, nắm tay quận chúa Thanh Hà.
“Hoàng hậu không có đức, làm hại hoàng tự.”
“Cởi bỏ trang phục hoàng hậu, đày vào lãnh cung.”