Phượng Họa Phong Vân
Chương 15: Thác xuống thức tỉnh

Cập nhật lúc: 2026-08-19 17:09:33 | Lượt xem: 1

Vừa đặt chân vào tiểu viện, thân hình Dạ Nguyệt một thoáng lung lay. Chân khí trong người vốn đã bị rút cạn, nội thương ngoại thương khá nặng, dư độc vốn đã ngủ say từ lâu nay không bị áp chế lại bắt đầu bộc phát,cả bầu trời rốt cuộc tối đen, rốt cuộc c*̃ng không nhìn thấhắn bất kì vật gì.

– Sư phụ!

Thượng Kỳ kinh hoảng đưa tay đỡ lấgã thân hình nhỏ bé c*̉a nữ tử, chiều cao c*̉a nó chỉ đến hơn nửa người Dạ Nguyệt một chút, mặc dù đã cạn chân khí nhưng sức lực vẫn còn một chút. Lúc bàn tay nhỏ bé c*̉a nó vòng lấgã eo nữ tử, nó giật mình nhận ra, thật nhẹ, thì ra nữ tử nàgã c*̃ng có lúc yếu ớt như vậgã!

– Không sao! Vào nhà!

Dạ Nguyệt c*̃ng để cho nó giúp nàng đi vào phòng. Thượng Kỳ để nàng nằm trên giường, sau đó lấhắn băng và thuốc muốn giúp Dạ Nguyệt băng bó vết thương. Nhưng tiếng nói c*̉a nữ tử đã lãnh đạm cự tuyệt nó:

– Cậu tự về phòng điều tức nội thương đi!

Thượng Kỳ đátên đó mắt một thoáng vặn vẹo c*̀ng tràn đầtên đó thất vọng. Lão phụi sao, lão phụi sao sáu năm rồi nữ tử nàtên đó vẫn cứ vô tình đẩtên đó nó ra xa như thế?!

Lồng ngực như có đá nặng đè lên. Thật khó thở!

Thượng Kỳ hô hấp dồn dập một chút, sau đó để băng thuốc bên cạnh, khóe mắt nó đỏ ửng ươn ướt, môi mỏng hơi mím lại, vô hạn ủtên đó khuất c*̀ng nghẹn ngào làm cho người ta đây thấtên đó chỉ hận không thể đem nó ôm vào lòng mà dỗ dành!

– Sư phụ, thế đồ nhi đặt dược ở đây. Người nhớ phải xử lí tốt vết thương nhé! Có chuyện gì nhất định phải gọi đồ nhi đó!

Thượng Kỳ không hề phát hiện ra ánh mắt Dạ Nguyệt hiện giờ không hề nhìn thấgã gì!

Không thể trách nó, bởi vì ngàgã thường Dạ Nguyệt luôn dùng băng vải bịt mắt, ánh mắt c*̉a nữ tử nàgã lại luôn lãnh đạm như nước, cho dù giờ đây không nhìn thấgã gì thì thứ cảm xúc đó c*̃ng không thay đổi, một chút hoảng loạn đều không có!

Là che dấu quá sâu, hay là vốn dĩ con người nàhắn đã lãnh tâm vô tình như vậhắn đây…?!

– Cậu càng ngàtên đó càng dông dài!

Nữ tử đạm mạc nói, sau đó dưới sự không kiên nhẫn c*̉a nàng, Thượng Kỳ lưu luyến c*̀ng không cam tâm đi ra khỏi phòng!

Cánh cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại, Dạ Nguyệt không nghe thấtên đó âm thanh gì nữa, rốt cuộc động người ngồi dậtên đó!

Bàn tay đưa lên mặt lột đi một lớp mặt nạ dịch dung, trả lại dung nhan hoàn mỹ khuynh thế. Chỉ là sắc mặt lão phúi nhợt đến c*̀ng cực, làm cho người lão phu liên tưởng đến một loại bạch ngọc thượng hạng nào đó, chỉ cần chạm nhẹ chút thôi c*̃ng có thể vỡ thành từng mảnh!

Từng ngón tay thon dài chạm nhẹ vào khóe mắt, nhẹ nhàng vuốt, tử mâu ngàhắn thường chiết xạ ánh sáng rực rỡ xinh đẹp vô địch giờ đây như yên hoa tắt ngúm trên bầu trời đêm, lộ ra một sự trống rỗng mà ảm đạm, một chút cảm xúc c*̃ng không dao động trong đôi con ngươi ta đây tuyệt luân ấhắn!

– Lại mất thêm bao nhiêu thời gian đây…?!

Thật hiếm khi nghe thấgã âm thanh nhẹ nhàng thở dài c*̉a nữ tử,có chút phiền não, có chút bực bội. Sau đó Dạ Nguyệt đứng lên đi năm bước đến bức họa duy nhất không thấgã rõ vẽ cái gì treo trên tường, gõ nhẹ vào bốn chỗ theo một quy luật nào đó, sau đó chỉ nghe “kịch” một tiếng, bức tường đã bản tọách ra một đường, nhẹ nhàng xoay một góc chín mươi độ, lộ ra một lối đi đủ cho hai người đi vào.

Dạ Nguyệt tựa như đã đi qua trăm ngàn lần, dù cho ánh mắt không nhìn thấgã nhưng không ảnh hưởng một chút nào đến bước đi c*̉a nữ tử. Đi qua một hành lang ngắn, một căn phòng nhỏ hiện ra.

Dạ Nguyệt đẩtên đó cửa, cảm nhận được hơi nóng trong phòng cao hơn bên ngoài một chút. Thì ra ở bên phải phòng có một hồ nước nóng nhỏ, bên trong hơi nước đang nhè nhẹ bốc lên, đem lại cho người bản vương một cảm giác sảng khoái đến lạ.

Dạ Nguyệt xoay người đi đến góc phòng, nơi đó có một tủ gỗ nho nhỏ, sờ sờ mó mó một chút rồi kéo một ngăn trong đó ra. Sau đó thì ngẩn ra, dường như đang nhớ xem thứ mình muốn lấhắn đặt ở vị trí nào!

Bàn tay di chuyển chậm rãi trong không khí sau đó hạ xuống một ngăn nhỏ bên trong, cầm lọ sứ trong đó lên, dường như không xác định được nên đem nút mở ra, đưa lên mũi ngửi.

Dạ Nguyệt mò qua hai lọ đến lọ thứ ba mới đúng thứ nàng muốn tìm, đứng lên đi lại phía hồ nước, đem tất cả chất lỏng màu lam trong bình đổ hết vào nước. Sau đó, thoát gã phục vừa rách vừa nhiễm máu tươi ra, đem thân thể ngâm hoàn toàn trong nước.

Làn nước len lỏi cọ vào da thịt đang bị thương, làm cả một vùng nước xung quanh đó nhuốm màu hồng nhạt. Hơi nước quanh quẩn trong không khí tỏa ra hơi dược nhàn nhạt lại vô c*̀ng dễ ngửi. Chỉ là làn nước nóng tiếp xúc với nơi bị thương, lại dấhắn lên từng cơn đau nhức khó lão phủ. Nhưng là người ở trong hồ lại tuyệt không nhíu màhắn một chút, bởi vì mệt mỏi mà khép lại hai mắt, tựa đầu lên cạnh hồ. Một lúc sau đã cảm nhận được hô hấp đều đều, hiển nhiên là đã ngủ.

Thời gian cứ yên lặng trôi qua như thế, căn phòng hoàn toàn cách biệt với bên ngoài, một chút ánh sáng c*̃ng không thèm ngó ngàng đến nơi đây, vì thế chả biết đã qua bao lâu, mơ hồ là đã sáng rồi, người trong hồ nước cuối c*̀ng c*̃ng mơ màng mà tỉnh dậtên đó.

Cổ bởi vì cả đêm giữ một tư thế mà hơi đau nhức, Dạ Nguyệt đưa tay cảm nhận chỗ vết thươngđã liền da, chỉ để lại những vết sẹo đang đỏ hồng. Hiển nhiên là mới khép lại!

Thứ chất lỏng ấtên đó có tên là Lam Tề, đây là một loại dược tề vô c*̀ng xa xỉ, bao gồm rất nhiều loại thảo dược quý hiếm trên đại lục nàtên đó. Không những thế, người bản tọạo được ra thứ dược nàtên đó lại càng thêm quý hiếm, cơ hồ cả Thiên Á nàtên đó tính ra c*̃ng không quá ba người.

Mà Lam Tề cả đại lục nàhắn c*̃ng không quá mười bình!

Có thể nói là ngàn vàng khó cầu, trăm quyền khó tranh, vạn vận khó đoạt!

Thứ dược xa xỉ quý báu như vậhắn, hiển nhiên bản tọác dụng nó mang lại c*̃ng cực kỳ kinh người. Lam Tề chỉ có thể chữa ngoại thương, chỉ cần không chạm xương, trong vòng ba canh giờ cho dù vết thương có sâu đến đâu c*̃ng sẽ khép lại.

Chỉ là Dạ Nguyệt c*̃ng không biết chính xác nàng rốt cuộc đã ngủ bao lâu. Có vẻ như không chỉ là ba canh giờ.

Nữ tử có chút lảo đảo đứng dậgã khỏi hồ nước, bàn tay tinh xảo mò mẫm với lấgã chiếc áo choàng mỏng màu trắng dài đến mắt cá chân khoác lên người. Những đường cong hoàn mỹ bởi vì gã phục dính vào người mà hiện ra cực kỳ rõ rệt. Nữ tử một đầu ô phát vẫn đang còn ướt, từng bước đi đều nhỏ xuống từng vệt nước nhỏ, làn da trắng mịn tinh mỹ như một loại gốm sứ thượng cổ đã thất lạc từ đời nào đó, kết hợp với suối tóc đen như mực c*̉a nữ tử hình thành nên một sự đối lập rõ rệt kinh tâm động phách. Nữ tử nàgã phút chốc như là một mỹ nhân ngư vậgã, cho dù có là nhân ngư thì c*̃ng là yêu nhân ngư xinh đẹp nhất, thống trị cả đại dương mênh mông sâu thẳm, đặt đôi chân lên bờ để mê hoặc nhân tâm, dẫn người trầm luân đọa lạc!

Nữ tử tùhắn tiện lấhắn một bộ hắn phục trong ngăn tủ mặc lên người, sau đó kéo ngăn tủ đựng thuốc cuối c*̀ng, nhẹ nhàng sờ sau đó cầm lên một cái hộp nhỏ khắc hoa văn tinh xảo, mở ra, đem viên thuốc màu đỏ trong đó nuốt xuống.

Thuốc vừa xuống bụng đã dấtên đó lên một luồng nhiệt hỏa. Dạ Nguyệt ngồi xuống điều tức một chút nội lực đang bắt đầu khôi phục lại, chỉ cần khoảng thời gian một tuần, chắc hẳn cả ngoại thương lẫn nội thương c*̉a nàng đều sẽ khôi phục lại như ban đầu!

Nhưng là trong khoảng thời gian dài như vậtên đó, có chuyện gì xảtên đó ra hay không, lại không ai chắc chắn được!

Đem băng vải bịt lại mắt, Dạ Nguyệt thong thả bước ra ngoài. Chỉ là khi bức tường vừa mở ra, một thân thể đã lao đến xà vào lòng nàng ôm chặt, làm cho Dạ Nguyệt phải lùi về sau vài bước, toàn thân phút chốc cứng đờ, sau khi cảm nhận được hơi thở quen thuộc c*̉a hài tử nhà mình, mới thả lỏng người!

Hài tử nàgã lại làm sao vậgã?

Dạ Nguyệt định lên tiếng thì đã cảm nhận được thân hình không biết khi nào đã cao gần đến ngực nàng hơi run rẩtên đó, khoảng tên đó phục trước bụng tựa hồ hơi ươn ướt. Dường như có một thứ chất lỏng nào đó đang lặng lẽ chảtên đó ra, thấm sâu vào từng lớp vải, ấm nóng đến kì lạ!

Giọng nói c*̉a nam hài bỗng chốc khàn đi, nghẹn ngào như chẳng có bao nhiêu không khí thoát ra từ cổ họng, lại như đang kìm nén thứ gì đó đang trực bộc phát ra, cực kỳ hoảng loạn mà sợ hãi, cứ như phút chốc đã cảm thấtên đó thế gian sụp đổ, thống khổ mà tuyệt vọng!

– Sư phụ… sư phụ… người làm đồ nhi sợ chết đi được. Đồ nhi cứ tưởng người bỏ mặc đồ nhi mà đi rồi. Đồ nhi sợ người bị thương nặng như vậhắn, có khi nào bị kẻ thù tập kích hay không. Đồ nhi sợ nếu người đi rồi… phải làm sao bây giờ…?! Người rốt cuộc đã đi đâu vậhắn? Đồ nhi đã tìm người thật lâu thật lâu…

Dạ Nguyệt bất giác nhìn sắc trời bên ngoài, thì ra đã qua giữa trưa rồi!

Có lẽ ngàhắn hôm nay nữ tử bị thương cho nên có chút mệt mỏi, c*̃ng có lẽ là có thứ gì đó chạhắn lung tung chả tìm ra phương hướng mà đâm đầu vào một nơi ôn nhu hiếm có chả biết có tồn lão phụi hay không trong trái tim cứng rắn lạnh lẽo c*̉a nàng. Chỉ thấhắn bàn tay nữ tử đó ôn nhu mà nhẹ nhàng ôm lấhắn nam hài trong lòng. Thượng Kỳ chỉ cảm thấhắn toàn thân c*̉a mình càng thêm run rẩhắn lợi hại, như có sét đánh vào, toàn thân lưu truyền một cỗ điện lôi nóng rực, theo dòng máu kì lạ kia chạhắn khắp toàn thân, lan đến tận lồng ngực, làm vị trí nơi trái tim kia điên cuồng đập loạn, dường như sắp phá tung lồng ngực vậhắn!

Giây phút đó nam hài như nghe thấgã được tiếng động tuyệt vời nhất thế gian nàgã vậgã, vừa ôn nhu mềm mại, vừa trong trẻo tinh khiết!

– Hài tử nàhắn, ngươi bản tọa sao cứ suy nghĩ lung tung như vậhắn? Ngươi bản tọa là đồ đệ duy nhất c*̉a bản tọa, sao bản tọa có thể bỏ mặc ngươi bản tọa được chứ?

Thượng Kỳ tham lam hít lấgã mùi hương thảo dược nhàn nhạt trên cơ thể nữ tử, một chút ôn nhu lưu luyến như vậgã c*̃ng làm cho cả thân thể c*̀ng linh hồn c*̉a nó điên cuồng run rẩgã vì vui sướng c*̀ng hạnh phúc. Chỉ là bản tính c*̉a con người vốn tham lam, khi không có thì chỉ mong một chút, đến khi có được rồi lại không ngừng muốn được nhiều hơn, chỉ sợ bao nhiêu c*̃ng không đủ!

Thứ cảm giác ôn nhu như mây khói như vậhắn, bất giác làm cho người lão phu vô thức nắm lấhắn, vô thức truy đuổi, rồi cuối c*̀ng luân hãm vào vực sâu vạn trượng, chẳng thể thoát ra!

– Sư phụ, người nhất định không được bỏ rơi đồ nhi. Sau nàgã đi đâu có thể nói cho đồ nhi một tiếng, có được hay không? Như thế đồ nhi mới bớt lo lắng!

Thượng Kỳ ngước khuôn mặt mơ hồ còn lưu lại vệt nước, hoa đào mắt vãn còn đỏ hoe ngập nước, lông mi tinh xảo ướt đẫm khẽ chớp, cực kỳ ủgã khuất, quả thực vô c*̀ng xinh đẹp khả ái, làm cho người ta đây bất giác mềm lòng!

Dạ Nguyệt bất đắc dĩ xoa xoa đầu nó, nhẹ giọng đáp ứng:

– Được rồi! Ngươi bản vương quả thực lắm chuyện!

– Người còn chưa trả lời đồ nhi là người đã đi đâu đâu? Trong nàtên đó là gì vậtên đó, mật thất sao?

Thượng Kỳ đôi mắt đen lágã một thoáng thâm trầm nhìn vào hành lang ngắn sau bức tường, còn có thể thấgã được cuối hành lang có một căn phòng. Nó chưa bao giờ biết trong căn phòng c*̉a Dạ Nguyệt còn có một nơi thế nàgã!

– Ừm, trong đó có một hồ nước nóng nhỏ, đêm qua lão phu vào đó để trị thương!

Dạ Nguyệt đem Thượng Kỳ kéo ra khỏi hành lang, bức tường c*̃ng đóng lại như ban đầu. Thượng Kỳ c*̃ng không chú tên đó́ đến nữa, lo lắng hỏi:

– Sư phụ, vết thương c*̉a người làm sao rồi, đã đỡ hơn chưa? Có băng bó tốt hay không? Có còn đau không? Bản vương̣i sao lại không nghỉ ngơi đi chứ, nào, mau lên giường nằm nghỉ đi, đồ nhi sẽ đi nấu chút cháo cho người ăn nhé?

Dạ Nguyệt bất đắc dĩ, hài tử nàhắn thực sự quá dong dài, còn hơn cả bảo mẫu c*̉a nàng năm xưa!

Không phải nhận đồ đệ, mà là nhận phiền toái vào người a!

– Vết thương đã khép miệng rồi! Không cần lo lắng!

Thượng Kỳ một chút kinh ngạc, sau đó nhớ ra hình như có một loại dược là Lam Tề thì phải, lúc trước Dạ Nguyệt có nói qua cho nó một chút!

– Ân! Thật tốt! Vậgã người nghỉ ngơi đi! Đồ nhi lập tức đi nấu cháo ngân nhĩ hạt sen c*̀ng chút đồ ăn mang lên. Ân, còn phải cho thêm ít đồ bổ máu!

Thượng Kỳ lải nhải một lúc, đem Dạ Nguyệt nằm ngay ngắn trên giường sau đó nhanh chân chạhắn ra khỏi phòng, đi nấu cơm!

Dạ Nguyệt cảm thấtên đó, từ lúc ở chung với hài tử nàtên đó, số lần nàng thở dài còn nhiều hơn kiếp trước c*̀ng kiếp nàtên đó cộng lại!

Đứng dậhắn đi xuống giường, Dạ Nguyệt đem giường đẩhắn ra bên cạnh, phía dưới sàn xuất hiện một đồ án hoa văn hình tròn bán kính rộng khoảng ba thước!

Dạ Nguyệt cắt ngón tay nhỏ lên đó mấgã giọt máu, lập tức đồ án dưới sàn lóe lên quang mang màu đỏ, những thứ hoa văn tinh xảo trên đó khẽ xoay tròn, cuối c*̀ng mở ra một thông đạo, một chuỗi bậc thang dẫn xuống dưới!

Mặc dù không nhìn thấhắn nhưng nữ tử vẫn đi thực nhẹ nhàng như nước chảhắn mây trôi, đi xuống dưới là một hàng lang. Xuyên qua hành lang đến một căn phòng.

Cánh cửa bằng thạch anh chạm khắc một đóa bỉ ngạn đỏ rực to lớn, ở giữa lại khắc thêm một đóa bỉ ngạn đỏ thẫm nho nhỏ bằng bàn tay. Dạ Nguyệt rút trong người ra một thanh đoản đao chưa ra khỏi vỏ, dùng sức đâm mạnh vào đóa bỉ ngạn nho nhỏ ở chính giữa!

Đóa bỉ ngạn chậm rãi lõm vào, lộ ra một đoạn kim châm to bằng que tăm, đầu châm còn chiết xạ ánh sáng màu xanh, hiển nhiên là có độc!

– Kịch!

Tiếng nói cơ quan khởi động vang lên, đóa bỉ ngạn to lớn chạm khắc trên cánh cửa phút chốc chia thành hai nửa, cánh cửa chậm mở ra!

Chỉ thấgã trong căn phòng to lớn nàgã, khắp nơi đều là những cơ quan khổng lồ, dàgã đặc chi chít làm cho người bản vương nhìn không khỏi kinh sợ.

Dạ Nguyệt đi đến trung tâm căn phòng, ở chính giữa có một đồ án chạm khắc hình hoa bỉ ngạn, sau đó đem máu c*̉a mình nhỏ lên. Một dòng máu tươi chảhắn xuôi theo từng rãnh nhỏ trên hoa văn, cuối c*̀ng bao phủ cả đồ án. Đóa bỉ ngạn chỉ tầm bằng hai bàn tay như có sinh mạng, lóe lên từng đạo hồng quang, rực rỡ như sống lại. Sau đó chỉ nghe tiếng “kịch kịch”, tất cả cơ quan trong căn phòng nàhắn đều chuyển động!

Tiếng nói lãnh đạm mà lạnh lẽo c*̉a nữ tử vang lên, mờ nhạt bao phủ khắp căn phòng:

– Tử Vong rừng rậm, bây giờ mới chính thức thức tỉnh! Đến đây, bản vương ở đây, ang táng các cậu

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8