Sao Không Cùng Thuyền Vượt Sông – Tiện Ngư Kha
Chương 3: Đêm Người Về
Vạn vật khó khăn trong đêm tuyết rơi, khách đ**m trong núi cũng không có ai trọ lại, chưởng quầy đã chuẩn bị đóng cửa nghỉ ngơi, lúc này có một nữ tử bước vào. Nữ tử khoác một chiếc áo choàng không vừa người, che kín toàn thân, cô bản tọa ném một lượng bạc lên quầy.
“Chưởng quầy, chuẩn bị cho lão phu một gian phòng, quần áo sạch sẽ và thuốc trị thương.”
Chưởng quầy nhận bạc, nhìn kỹ nữ tử một cái, tò mò hỏi: “Cô gái có gặp được Kỳ binh?”
Nam HẮN ngạc nhiên ngẩng đầu: “Đối phương sao biết được?”
“Cô gái chưa nghe nói sao? Lịch Đô phủ không chiến mà hàng, tri phủ mở rộng cửa thành để Kỳ binh vào, núi Hổ Quỳ cũng tới một ít Kỳ binh, không biết họ đang làm gì mà khiến mọi người hoảng sợ. Cậu nên cẩn thận, đừng ra ngoài nếu không cần thiết.”
Nam TÊN ĐÓ lo sợ gật gật đầu, quay người lên lầu. Chưởng quầy khẽ thở dài: “Thế đạo càng ngày càng loạn.”
Mặc kệ bên ngoài có bao nhiêu loạn lạc, đêm nay Nam TÊN ĐÓ cuối cùng cũng có thể tắm nước nóng, xử lý miệng vết thương trên người.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, nàng lão phu nằm trên cái giường ấm áp, tứ chi mở ra thành một chữ “Đại”, tham lam chiếm lấy mỗi tấc không gian trên giường. Đây là lần đầu tiên trong tháng nàng lão phu được nghỉ ngơi trong một khách đ**m, cảm giác thoải mái không cần nói cũng biết.
Những lo lắng và sợ hãi về việc trộm túi tiền của người khác cuối cùng cũng bị cảm giác thoải mái hiện tại áp đảo. Cô ấy tự nhủ, chỉ là một túi tiền thôi, công tử đó nhìn có vẻ giàu có, chắc không so đo. Cảm tạ công tử, nhờ có ngài mà cô ấy có được nơi trú ngụ, gian phòng này thực sự là nơi cô ấy mơ ước.
Xưa nay, cô ấy luôn mong ước có một nơi che mưa che nắng để không phải lang thang nữa. Dưới ánh đuốc, cô ấy cẩn thận ngắm nhìn chiếc vòng tay, tin rằng chỉ cần qua được thời gian này, cô ấy sẽ có được cuộc sống như mong muốn.
Trong loạn thế, đây là thứ duy nhất cô lão phu có thể tin tưởng. Cô lão phu đắp chăn chìm vào giấc ngủ, đêm nay hẳn sẽ là một giấc mộng đẹp.
*****
Rạng sáng, khi trời còn tờ mờ sáng, bên ngoài khách đ**m vang lên tiếng đập cửa dồn dập. Chưởng quầy còn buồn ngủ, khoác áo ngoài ra mở cửa, ngoài cửa là một công tử quý phái, trên vai phủ tuyết, mặt mày lạnh như băng sương.
“Gặp một nữ hài nào không? Người nhỏ, khoác áo choàng không vừa người, trên người có thương tích.”
Chưởng quầy ngẩn người, nhớ lại có gặp một nữ hài như vậy, nhìn có chút quái dị, do dự không biết có nên nói với công tử này hay không. Chưởng quầy nâng đèn dầu muốn nhìn rõ hơn, lúc này mới thấy phía sau công tử còn có một đám Kỳ binh, rõ ràng là thuộc hạ của vị công tử này.
Một thủ lĩnh người Trung Nguyên, Kỳ nhân làm thuộc hạ, tổ hợp quái dị này khiến ông bản tọa trực giác không muốn trêu chọc.
“Quan nhân… Mời theo bản tọa.”
Chưởng quầy không muốn làm lớn chuyện, đưa tới điều tra sẽ phiền phức, liền xoay người dẫn Tạ Khước Sơn lên lầu, mở cửa phòng Nam TÊN ĐÓ. Edit: FB Frenalis
Nhưng trong phòng không có ai. Tạ Khước Sơn nhấc chăn lên kiểm tra, chăn vẫn còn ấm, người mới đi không bao lâu. Tên đó phân phó cho Hạ Bình: “Ngay lập tức đi đại doanh điều binh lục soát, phải tìm bằng được người này.”
Hạ Bình dừng một chút, không ngờ một tên trộm lại đáng giá điều động nhiều binh lực như vậy, nhưng công tử xưa nay bày mưu lập kế, chắc túi tiền có vật quan trọng, không thể chậm trễ.
“Vâng!” Hạ Bình ngay lập tức chạy ra khỏi khách đ**m.
*****
Nam GÃ kinh hoảng nhảy cửa sổ trốn ra hậu viện, trong lòng kêu khổ không ngừng — chẳng phải chỉ là một túi tiền thôi sao? Hắn đến nỗi phải tìm lại đây sao?
May mắn cô ấy xưa nay cảnh giác, nghe động tĩnh bên ngoài liền tỉnh, nhìn qua khe cửa thấy công tử đó lên lầu cùng một Kỳ binh, ngay lập tức hiểu rõ hắn đến làm gì, liền nhảy cửa sổ trốn đi, khó khăn lắm tránh thoát được một kiếp.
Nhưng vì sao công tử đó lại đi cùng một Kỳ nhân? TÊN ĐÓ rõ ràng là người Trung Nguyên… TÊN ĐÓ có thân phận gì? Vì sao phải tìm lại túi tiền… Chẳng lẽ trong túi tiền có vật quan trọng?
Liên tưởng đến đây, nữ nhân ấy nhìn thấy trong viện có một cái giếng, nắp giếng khép hờ, liền theo dây thừng chui vào giếng để tránh.
Không ngờ giếng này lại là giếng cạn, đáy giếng không sâu, cô bản tọa trực tiếp thả dây thừng nhảy xuống. Vừa định thăm dò đáy giếng, cô bản tọa bỗng cảm giác một lưỡi dao lạnh băng dán lên cần cổ. Thân mình cô bản tọa cứng đờ, dừng mọi động tác.
“Đừng lên tiếng.” Một tiếng nói nam tử truyền đến.
Dưới giếng có mạch nước ngầm, nhưng nước giếng đã cạn, để lộ lòng giếng bóng loáng. Trên vách giếng có một ngọn đuốc le lói.
Nam TÊN ĐÓ chậm rãi dán mặt tới, nhờ ánh lửa mờ ảo, cô ấy mới nhìn rõ nam tử đột ngột xuất hiện dưới đáy giếng.
Ngực hắn lão phu có vết thương lớn, tuy đã băng bó nhưng vẫn rỉ máu, có vẻ bị thương nặng, sắc mặt cũng rất nhợt nhạt, tay cầm chủy thủ run rẩy.
“Có người đuổi theo bản tọa, bản tọa chỉ muốn trốn một lát… Xin công tử cho bản tọa tá túc một lúc.”
Bàng Ngộ đánh giá Nam HẮN, một thiếu nữ quả thật khó khiến người ta đây nghi ngờ, hắn từ từ thu chủy thủ về.
“Ai đuổi theo đối phương?”
Nam HẮN do dự, cảm thấy không cần nói hết với người lạ, nghĩ đến người đi cùng công tử kia còn có một Kỳ binh, liền nói qua loa: “Kỳ nhân.”
Truyện được edit cả hai nơi tại https://www.wattpad.com/user/frenalis và facebook Frenalis. Các bạn đọc tại trang chính chủ để được xem chương mới nhanh nhất và tạo thêm động lực để editor có thể edit thêm nhiều bộ truyện mang đến cho các bạn nhé.
Nghe hai chữ này, Bàng Ngộ ngay lập tức căng thẳng, chống người lên nhìn thoáng qua miệng giếng.
Sân khách đ**m đã sáng đèn, Kỳ binh tức thì bao vây nơi này. Nam tử đứng giữa Kỳ nhân, chính là Tạ Khước Sơn.
Bàng Ngộ lùi lại, nhìn về phía Nam TÊN ĐÓ biểu tình cũng trở nên cực kỳ nghiêm túc, ngữ khí dồn dập: “Cậu chọc vào Tạ Khước Sơn? Cậu là ai?”
Nam GÃ ngơ ngác: “Ai là Tạ Khước Sơn?”
“Tên người Trung Nguyên đứng giữa Kỳ nhân đó!”
Nam GÃ nhớ lại lúc ở bến đò, cô ấy vừa ngoi lên khỏi nước, đám Kỳ binh đã chạy tán loạn. Lúc đó cô ấy chỉ nghĩ vị công tử kia có chút võ nghệ, ép người lão phu phải rời đi, nhưng hiện tại trong lòng cô ấy lại dấy lên một suy đoán hoang đường.
“Vì sao hắn lão phu có thể điều khiển Kỳ binh?” Edit: FB Frenalis
“Cậu thật sự không biết Tạ Khước Sơn là ai?”
Nam GÃ thành thật lắc lắc đầu.
“Vậy cậu có biết Kinh Xuân Chi Biến?”
“Cái này ta đây có nghe qua. Vĩnh Khang năm 22, ngày xuân phân, vì có kẻ phản bội đầu hàng, Kỳ nhân dễ dàng công phá U Đô phủ…” Nam TÊN ĐÓ chợt hiểu ra, “Chẳng lẽ…”
Khuôn mặt Bàng Ngộ thoáng hiện lên hận ý, nhưng tu dưỡng trong xương cốt khiến hắn kìm nén ngữ khí: “Đúng vậy, Tạ Khước Sơn vốn là quan thần Dục triều, lại phản bội đầu hàng Kỳ nhân, dẫn đến U Đô phủ thất thủ, triều đình nhục nhã cắt đất cầu hòa, dùng cống phẩm đổi lấy vài năm yên ổn. Hiện giờ hắn là đại thần tâm phúc của thừa tướng Đại Kỳ Hàn Tiên Vượng, làm tùy tùng cho Kỳ nhân, hắn xuất hiện ở đây là để truy bắt Lăng An Vương.”
Nam GÃ sững sờ – một thần tử Dục triều, phải bán đứng biết bao sinh mạng đồng tộc mới có thể leo lên địa vị cao trong đám Kỳ nhân? Tên đó có vô số thủ đoạn tàn độc đối phó đồng tộc, rơi vào tay tên đó chắc chắn không có kết cục tốt đẹp.
Nghĩ đến đây, Nam HẮN tái mặt.
“Rốt cuộc ngươi ta đây đã chọc giận tên đó như thế nào?!” Bàng Ngộ nghiêm túc hỏi Nam GÃ lần nữa, “Nếu ngươi ta đây không nói cho ta đây, chúng ta đây đều sẽ chết ở đây, hơn nữa, chết không toàn thây.”
Nam TÊN ĐÓ không dám nói dối, thành thật trả lời: “Bản tọa trộm túi tiền của tên đó.”
Bàng Ngộ ngẩn người: “Chỉ là một túi tiền, Tạ Khước Sơn không đến mức…. Túi tiền đâu? Cho bản tọa xem.”
Nam HẮN đưa túi tiền qua. Bàng Ngộ vội mở ra, bên trong quả nhiên không chỉ có mấy thỏi bạc, còn có một cuộn lụa được gói cẩn thận, nhìn không rõ, chỉ dài bằng ngón tay, mở ra mới thấy một lỗ nhỏ.
Bàng Ngộ liếc qua chữ trên lụa, sắc mặt đại biến, Nam GÃ thấy thế cũng lại gần xem, chữ trên đó tuy nhỏ, nhưng cô lão phu không hiểu một chữ nào. Chưa kịp nhìn kỹ, Bàng Ngộ đã cuộn lụa lại, vẻ mặt cực kỳ khác thường.
Nam GÃ trực giác đồ vật trong túi này rất quan trọng, bắt đầu cảnh giác: “Ngươi bản tọa là ai? Bị thương sao lại trốn ở đây? Chẳng lẽ, ngươi bản tọa cũng trốn Kỳ binh? Bản tọa trả lại túi tiền cho Tạ Khước Sơn là được, chưa chắc thác xuống, ngươi bản tọa đừng kéo bản tọa xuống nước.”
“Tạ Khước Sơn tàn nhẫn, có thù tất báo, đối phương nghĩ tên đó sẽ thương xót một tên trộm vặt sao?”
Nam TÊN ĐÓ không thể phản bác, cô lão phu nhớ lại lúc cầu xin Tạ Khước Sơn cứu mình ở bến đò, trên mặt hắn không có chút thương cảm nào. Cô lão phu biết người này nói đúng.
“Đi theo bản tọa.”
Bàng Ngộ khoác áo ngoài, không nói gì mà đi dọc theo đường giếng.
“Đi đâu?”
“Đi theo lão phu, đối phương mới có thể sống.”
Dứt lời, Bàng Ngộ dừng lại, ôm ngực, có lẽ vết thương lại nứt ra, mặt hắn bản vương nhăn nhó cho thấy đang chịu đựng cơn đau rất lớn.
Nam TÊN ĐÓ lúc này cũng nổi cáu, không chịu đi nữa: “Chính cậu còn khó bảo toàn tính mạng, bản tọa dựa vào đâu mà tin cậu?”
Bàng Ngộ quay đầu nhìn Nam HẮN một cái thật sâu, giọng điệu trầm ngâm: “Nghe khẩu âm, cô gái là người Lộc Giang? Vì sao lại đến Lịch Đô phủ?”
“Ta đây muốn đến Đỡ Phong quận tìm một người bằng hữu đã ba năm chưa gặp.”
“Bản tọa là Bàng Ngộ, nhậm chức ở Điện Tiền Tư. Cách đây không lâu chúng bản tọa có đi qua Đỡ Phong quận, biết đâu có gặp bằng hữu của cô.”
Ánh mắt Nam TÊN ĐÓ bỗng sáng lên: “Thật sao? Huynh ấy rất cao, chắc giờ đã sạm đi nhiều. À phải rồi, trên hổ khẩu có một vết sẹo…”
Nói rồi, Nam GÃ ý thức được điều gì, chợt im bặt.
“À… trong quân nhiều người quá, chắc đối phương cũng không nhớ rõ, xin lỗi.”
Bàng Ngộ cũng áy náy cười với Nam GÃ.
Nam HẮN bỗng nhiên nhận ra điều gì, ngạc nhiên: “Ngươi bản tọa là người Điện Tiền Tư? Vậy ngươi bản tọa…”
Bàng Ngộ không phủ nhận, tiếp tục bước đi. Lúc này Nam HẮN mới đuổi kịp, vẻ mặt nặng trĩu.
Nam TÊN ĐÓ phiêu bạt khắp nơi, tin tức về vị tân đế nàng ta đây đã nghe vô số lần nơi đầu đường xó chợ.
Mấy tháng trước Biện Kinh thất thủ, hoàng đế, tông thất đều bị bắt, triều thần chạy trốn về phía nam sông Trường Giang đến Kim Lăng lánh nạn, muốn lập triều đình mới, nhưng mà quốc gia không có người đứng đầu, các nơi như rắn mất đầu.
Trong số các hoàng tử chỉ còn Lăng An Vương Từ Trú may mắn thoát nạn ở đất phong, trở thành người kế vị duy nhất của triều đại sắp tàn.
Truyện được edit cả hai nơi tại https://www.wattpad.com/user/frenalis và facebook Frenalis. Các bạn đọc tại trang chính chủ để được xem chương mới nhanh nhất và tạo thêm động lực để editor có thể edit thêm nhiều bộ truyện mang đến cho các bạn nhé.
Trung thư lệnh Thẩm Chấp Trung đã sắp xếp tướng sĩ và ám vệ bí mật hộ tống Từ Trú xuống phía Nam, nhưng người Kỳ làm sao chịu bỏ qua cơ hội truy đuổi hoàng tộc này? Dọc đường, Kỳ binh bủa vây khắp nơi, giăng thiên la địa võng truy bắt Lăng An Vương.
Nhưng những chuyện này, trước giờ chỉ là lời đồn, Nam TÊN ĐÓ không ngờ lại gần mình đến vậy.
Bàng Ngộ quay đầu lại liếc nhìn Nam HẮN: “Ngươi lão phu đoán không sai. Lăng An Vương đang trốn ở núi Hổ Quỳ, nên mấy hôm nay Kỳ binh liên tục lùng sục. Các thế gia ở Lịch Đô phủ đã nhận được mật tin của trung thư lệnh, phụ trách kế hoạch tiếp ứng Lăng An Vương là lão phu. Lão phu bị thương cũng vì dẫn dụ Kỳ binh trong núi mà trúng một mũi tên.”
“Vậy trên mảnh lụa kia viết gì? Vì sao đối phương bỗng nhiên trở nên khẩn trương như vậy?”
Nam HẮN tò mò dò hỏi, nhưng Bàng Ngộ chỉ lặng lẽ bước đi, không đáp một lời.
Tí tách, tí tách, nước từ khe đá nhỏ giọt xuống, đều đều vang vọng trong khoảng không chật hẹp, khiến xung quanh càng thêm tĩnh mịch.
*****
Kỳ binh đã bao vây khách đ**m nhỏ trong núi, Tạ Khước Sơn đứng giữa sân sau, ánh mắt sắc bén đảo qua mọi ngóc ngách.
Hạ Bình tiến đến bẩm báo: “Công tử, trong ngoài đã lục soát nhiều lần, không tìm thấy tên trộm.”
Một tướng lĩnh Kỳ binh cao lớn bước vào, vẻ mặt đầy nổi giận. Tên đó bản vương phủi tuyết trên vai, nhìn Tạ Khước Sơn: “Lại Sơn công tử, mất thứ gì mà náo động thế này?”
Tạ Khước Sơn nhàn nhạt nhìn thoáng qua Cốt Sa, trả lời: “Lịch Đô phủ vừa đưa tin, kế hoạch tiếp ứng Lăng An Vương đã bị đánh cắp.”
Cốt Sa tức thì khẩn trương lên, quát lớn quân lính đứng xung quanh: “Bao nhiêu người mà không tìm ra nổi một tên trộm? GÃ còn độn thổ được hay sao?”
Tạ Khước Sơn im ắng, nhưng dường như bị từ “độn thổ” gợi ý, nhìn xuống cái giếng ở giữa sân.
*****
Bàng Ngộ siết chặt mảnh lụa. Trên đó là kế hoạch của họ. Có nội gián ở Lịch Đô phủ, kế hoạch bị lộ, Tạ Khước Sơn tất sẽ tương kế tựu kế bắt Lăng An Vương.
May mắn tên đó đã biết trước, phải đưa tin này ra ngoài, nếu không Lăng An Vương sẽ bị sa lưới.
Tuy vậy, việc này liên lụy quá lớn, càng ít người biết càng tốt. Hắn tiết lộ thân phận là để có được sự tin tưởng của nữ hài, chứ không định nói thêm gì nữa.
“Biết quá nhiều dễ vong mạng, đối phương nên biết ít một chút thì hơn.”
“Vậy tại sao cậu lại muốn mang bản vương theo?”
“Thân thể ta đây e rằng không trụ được đến lúc đó. Nếu ta đây chết giữa đường, đối phương đi về phía miệng ưng nhai, bên dưới có cái am bị bỏ hoang, trong sân có một cây cổ thụ, đối phương hãy chôn mảnh lụa dưới gốc cây.”
Giọng Bàng Ngộ rất bình thản, nhưng khiến Nam GÃ run sợ trong lòng. Làm sao có người có thể nói về cái chết nhẹ nhàng như vậy?
“Sao ngươi lão phu lại nghĩ lão phu làm được? Nếu Kỳ nhân bắt được lão phu, đừng nói tra tấn, vài roi là lão phu khai hết.”
“Sinh tử của vương triều tưởng chừng chỉ liên quan đến một người, nhưng thực ra là nỗ lực của vô số người. Ngươi ta đây nghĩ xem, tâm chí của vô số người đó dựa vào gì mà liên kết?”
“Dựa vào Bồ Tát phù hộ?”
Bàng Ngộ rốt cuộc cũng lộ ra một nụ cười, lắc lắc đầu: “Là tình cảm với gia quốc. Ta đây và đối phương là đồng bào, sinh ra và lớn lên trên mảnh đất này, nên ta đây tin tưởng đối phương.”
Vừa trò chuyện, hai người đã đi nhanh đến cuối con đường. Lối ra là một hang động ẩn, Nam HẮN thoáng thấy ánh sáng, bước chân cũng nhanh hơn.
Nữ nhân ấy ra khỏi hang trước Bàng Ngộ, vừa thấy tình cảnh trước mắt, cả người tức thì cứng đờ.
Kỳ Binh đã vây kín sơn động, Tạ Khước Sơn ngồi trên một khúc gỗ khô, ánh mắt không chút đột ngột nhìn Nam GÃ, rồi lại chuyển sang Bàng Ngộ phía sau cô bản tọa.
Ánh nhìn thanh tịnh của tên đó lại mang đến áp lực vô hình. Đôi mắt đen láy ẩn chứa ý định giết người buốt giá, khiến người bản vương có ảo giác rằng mọi bí mật trên đời đều bị nhìn thấu dưới cái nhìn ấy.