Sau Tái sinh Ta đây Đem Phu Quân Sủng Tận Trời

Sau Tái sinh Ta đây Đem Phu Quân Sủng Tận Trời

VĂN ÁN:Mãi cho đến khi chết, Phó Nguyệt Linh mới biết phu quân mặt lạnh vô tình của nữ nhân ấy yêu nữ nhân ấy biết bao nhiêu. Sau khi nữ nhân ấy bị ép gả cho Lục Tu Lương, mặc dù không thể nói là phu thê ân ái, nhưng cũng tương kính như tân*. Mãi cho đến ngày đó, nữ nhân ấy nghe lời đồn nên lầm tưởng tất cả bi kịch đều do phu quân của mình gây ra, cho nên oán niệm rồi chết trước mặt tên đó. Sau đó, nam nhân lệ khí đầy mình, xách đầu kẻ địch đến rồi cũng tuẫn táng theo nữ nhân ấy. Sống lại một đời, nữ nhân ấy muốn sớm tìm được chân ái của đời mình, sủng tên đó, yêu tên đó, không bao giờ trốn tránh phu quân nữa.Trấn Quốc đại tướng quân Lục Tu Lương bình định Tây Nam đại thắng hồi triều, dân chúng kinh thành nhao nhao chào đón ở hai bên đường chỉ vì muốn nhìn thấy tư thế oai hùng của tướng quân. Trước cửa sổ tầng hai của trà lâu ven đường, Phó Nguyệt Linh khẩn trương nhìn chằm chằm vào thân ảnh quen thuộc trên ngựa kia, “Nhìn thấy không, người trên ngựa đó là phu quân tương lai của ta đây.”Ánh mắt người ngồi cạnh nữ nhân ấy tỏa sáng: “Đại tướng quân phong tư lỗi lạc, ra trận giết địch khiến người nghe danh đã sợ vỡ mật.”Người thứ hai bĩu môi: “Ta đây đánh cược một văn tiền, Lục tướng quân thấy tỷ liền không vừa mắt.”Sau khi thành hôn.“Phu quân, thiếp cảm thấy hôm nay tỉnh dậy lại càng ái mộ chàng.” Phó Nguyệt Linh âm thầm cười cười nhìn nam nhân trước giường.Lục Tu Lương dừng động tác đang mặc quần áo lại, tên đó quay đầu nhìn kiều sắc trên mặt ái thê chưa lui, vẫn nằm trên giường, khẽ cười nói: “A Linh, nữ nhân ấy đừng nhìn ta đây như vậy.”Ta đây sợ sẽ khống chế không được mà mang nữ nhân ấy theo bên người, để nữ nhân ấy vĩnh viễn chỉ thấy ta đây, chỉ yêu ta đây, đời đời kiếp kiếp cùng nữ nhân ấy dây dưa, cùng ở bên nhau.“Ta đây yêu chàng.” Nữ nhân ấy vẫn thản nhiên đáp lại.