Sổ Tay Công Lược Hắc Liên Hoa
Chương 10: 10: Gả Thay 10

Cập nhật lúc: 2026-07-15 23:52:58 | Lượt xem: 17

Editor: Tử Mẫn (tuanh0906vnh)
Lăng Diệu Diệu bước vội vàng đi thẳng một mạch vào thính đường.

Đại quan từ trong cung phái tới bàn giao đồ vật vừa mới rời đi, trong không khí thoang thoảng mùi trà và mùi hương an thần, khói trắng lượn lờ bay ra từ lư hương, quanh quẩn trong không khí.

Phía sau lưng là quận thủ đang ngồi thừ trên ghế, vừa ứng phó xong việc xấu, tùy ý dùng tay áo lau mồ hôi trên trán.

“Cha.”
“A, con ta đây tới rồi?” Khuôn mặt mập mạp của quận thủ tức thì hiện lên vẻ sinh động, như vừa được tiếp thêm sinh lực, ông vui vẻ đứng bật dậy, kéo một chiếc ghế sang phía bàn đối diện: “Mau tới chỗ cha, có mệt không?”
Trên trán và cánh mũi ông lấm tấm mồ hôi, không ngừng dùng khăn lau.

Đúng là người nhiều mồ hôi.

Lăng Diệu Diệu trở tay đóng cửa, rồi lại nhanh nhẹn đóng cửa sổ, sau đó mới nghiêm túc ngồi xuống đối diện quận thủ, mở miệng nói: “Cha, người vừa nãy có phải là trong cung phái tới cứu tế?”
Quận thủ ngẩn người: “Ừ.” Cười nói: “Con gái ngoan, con biết gã sao?”
“Không biết.” Lăng Diệu Diệu nhìn thẳng vào mắt ông: “Tiền lần này, cha chưa động vào phải không?”
Nụ cười của quận thủ cứng lại trong giây lát, không khí trở nên xấu hổ.

Một lát sau, ông phá vỡ sự yên tĩnh, vẻ mặt vừa hoảng sợ vừa lấy lòng: “Con gái, từ khi nào con bắt đầu quan tâm những việc này?”
Thấy trên mặt Diệu Diệu không hề có ý cười, ông kiên nhẫn trấn an: “Việc này con không cần bận tâm.

Cha sẽ xử lý tốt, con ngoan không cần lo gì hết……”
“Con có thể không lo sao?” Lăng Diệu Diệu ngắt lời: “Cha, cha là hồ đồ thật hay là giả hồ đồ.

Bạc ứu tế bạc có thể động vào sao?”
“……” Quận thủ vẻ mặt sa sầm, sau đó lộ ra một nụ cười quái dị.

Nụ cười như là một con sư tử đầy yêu thương và khoan dung đang nhìn sư tử con giương nanh múa vuốt: “Phải phải phải.

Con lão phu nói rất đúng.

Cha đáng đánh, đáng đánh.”
Ông cười nói tiếp: “Cứu tế cần bao nhiêu, trong lòng cha hiểu rõ.

Phải rồi, nghe nha hoàn nói, vải năm nay có lỗi? Để cha nhập lô mới……”
Lăng Diệu Diệu sững sờ nhìn ông, cảm thấy đầy bất lực.

Khoản thu nào cũng phải ăn bớt, làm quan đã sớm quen với việc đó.

Thái Thương giàu có, rất được trong cung coi trọng, tiền qua tay khá nhiều, quận thủ đương nhiên không cảm thấy gì.

Hiện giờ Kỷ Đức tóc đã bạc, có bốn người con.

Vợ con vẫn luôn sống ở bên cạnh phụ quận thủ, hai nhà tình cảm rất tốt.

Tính tình gã thành thật nhút nhát, hiền hành.

Cốt truyện gốc sắp đặt để tên đó đột nhiên phản bội, vốn là có mùi âm mưu.

Huống chi, vào cái đêm tối lửa thiêu ngập trời đó, tên đó dẫn người đi thẳng tới thính đường, muốn bắt sống quận thủ.

Tiếng nói vui sướng và thô lỗ đó nghe thật sự quái quỷ, rõ ràng rất giống trúng tà.

“Hừ.

Một kẻ đánh ba gậy không ra một cái rắm như Kỷ Đức, sao có thể làm loại việc này?” Quận thủ dở khóc dở cười.

“Bản tọa mặc kệ.

Mọi thứ trong mộng rất thật, cha không thể không phòng.” Nàng bản tọa không đợi quận thủ phản ứng, lớn tiếng nói: “Người đâu!”
“Tiểu thư?” A Ý mặc bố gã màu xám rũ tay tới gần, người này là tâm phúc của quận thủ.

Vào đêm Lăng Ngu kim thiền thoát xác*, là hắn dựa theo quận thủ bày mưu đặt kế, đánh hôn mê nha hoàn, thay cho cô ấy quần áo của Lăng Ngu, sắp xếp việc thay mận đổi đào.

*ví việc dùng mưu trí trốn thoát không kịp phát hiện.

“Cậu đi mời Kỷ Đức kỷ tiên sinh lại đây, ngay bây giờ.”
“Diệu Diệu……”
“Cha!” Lăng Diệu Diệu nhíu mày: “Đợi tên đó tới, không cần giải thích, cứ nhốt luôn vào phòng chứa củi.

Nhốt tới mồng tám tháng tư.”
Mồng tám tháng tư, Lăng Ngu đã cùng nhóm nhân vật chính đoàn tới trấn Hạnh Tử, là điểm thời gian gần nhất mà Lăng Diệu Diệu nhớ được.

“Con bé này……” Quận thủ không nhịn được bật cười, nhưng vẫn dung túng làm theo nữ nhân ấy, nâng chung trà lên nhuận hầu.

“Lão gia, tiểu thư.

Kỷ tiên sinh không ở trong phòng.” A Ý vội vàng bước vào bẩm báo, ngữ khí dồn dập: “Đã tìm trong vườn cũng không thấy.

Kỷ phu nhân cũng không biết hắn đi đâu.”
Diệu Diệu và quận thủ nhìn nhau, thấy được sự ngạc nhiên trong mắt nhau.

“Nói.”
Mái hiên chia cắt bóng tối và ánh sáng, mặt đất gồ ghề phản chiếu những đốm sáng, khe đá lộ ra thảm rêu xanh thẫm.

Người trên mặt đất mặc một chiếc áo dài trắng cũ kỹ, hai chân dạng ra, mái tóc hoa râm, trên trán ướt đẫm mồ hôi lạnh, vẻ mặt hoảng sợ mờ mịt.

Người trước mặt là một chàng trai mặc áo khoác ngắn trắng như tuyết, lộ ra vạt áo trong màu đỏ tươi.

Trắng đỏ đối lập như hồng mai trong tuyết, hấp dẫn chết người.

Hắn bản tọa cúi đầu nhìn xuống, đuôi tóc nhẹ nhàng lay động.

Làn da tên đó trắng đến nỗi cơ hồ có thể thấy được mạch máu xanh lá trên cằm.

Đôi mắt đen trong suốt của chàng trai hàm chứa ý cười khó nắm bắt, nhìn về phía tên đó.

“Không……!Không biết vị tiểu huynh đệ này muốn bản tọa nói gì……”
Chưa dứt lời, hắn bản vương thấy thiếu niên lang vươn ngón tay kéo dây cột tóc màu trắng trên đầu.

Dây cột tóc vừa dài vừa mảnh, buộc lỏng lẻo.

Hắn bản vương hơi kéo, dây cột tóc ngay lập tức lỏng ra thêm một chút.

“Bản vương……!Bản vương……”
Trong chớp mắt, đôi mắt chàng trai như có phản chiếu lốc xoáy.

Khuôn mặt sinh động đó tức thì biến đổi hết sáng lại tối, quanh thân tên đó tràn ngập hào quang, trong phút chốc mỹ diễm không gì sánh được.

Đó là vẻ đẹp điên cuồng và chết chóc.

Tiếng động của tên đó như tiếng nhạc trên trời, mềm mại và mê hoặc: “Ngươi bản tọa có muốn làm quận thủ không?”
“Bản vương……!Bản vương muốn làm quận thủ.” Hai mắt Kỷ Đức nhìn thẳng.

“Đáng tiếc, Thái Thương quận đã có quận thủ, ngươi bản tọa phải làm sao bây giờ?”
“Bản tọa……!Bản tọa……” TÊN ĐÓ nói không nên lời, từng giọt mồ hôi từ thái dương chảy xuống, thấm vào cổ áo.

Nhưng khi tên đó nhìn thấy đôi mắt thiếu niên trẻ, tức thì bị lạc trong lốc xoáy ngân hà vô biên: “Bản vương phải……!phải thay thế tên đó.”
“Thay thế như thế nào?” Thiếu niên trẻ dẫn dụ từng bước.

“Bản tọa……!Bản tọa tố giác hắn bản tọa.” Ánh mắt hắn bản tọa bỗng chốc sáng ngời, hai mắt đỏ rực, lộ ra vẻ điên cuồng: “Bản tọa có chứng cứ.

Ta đây có chứng cứ tên đó tham ô tiền cứu tế……!Đây là tội lớn, tên đó sẽ bị cách chức……!Đến lúc đó, đến lúc đó……”
“Nhưng mà quan lại bao che cho nhau.

Cậu tố giác hắn bản vương thế nào mới có thể thắng?”
“Bản tọa đi……!Bản tọa đi tìm Trần thái thú……!TÊN ĐÓ và quận thủ là đối thủ một mất một còn……!Chỉ cần, chỉ cần đem sổ sách giao cho tên đó……!TÊN ĐÓ nhất định…!nhất định sẽ trả thù……”
“Ừ.” Mộ Thanh đứng thẳng người, đưa hai tay ra sau lưng, buộc chặt dây cột tóc trên đầu, thản nhiên nhướng mi: “Đi đi.”
Người trên mặt đất hồn bay lạc phách bò dậy, loạng choạng bỏ đi, giữa mày hiện lên vẻ mừng như điên.

“Khoan đã.”
Khi bóng lưng áo trắng chuẩn bị đi đến ranh giới ánh sáng và bóng tối, chàng trai bỗng nhấc mắt, gọi hắn lại.

Do dự một lát, ánh mắt chợt lóe: “Quay lại.”
Người nọ đứng yên, như con rối bị dây thừng giữ lại, nhưng vẫn còn do dự, sắc mặt như sói đói tham lam cố chấp.

Đáy mắt Mộ Thanh lộ vẻ chán ghét, vươn tay tóm vào khoảng không.

Người nọ ngay lập tức tựa như bị một sợi dây vô hình bám trụ, thoáng chốc bị đánh ngã, kéo trở về trước mặt chàng trai.

Chàng trai ngồi xổm xuống, giơ tay cho hắn một bạt tai: “Tỉnh tỉnh.”

Người nọ bị đánh hôn mê, giây tiếp theo lại lộ ra vẻ điên cuồng, tròng mắt hiện lên tơ máu.

Mộ Thanh nhíu mày: “Tỉnh tỉnh.”
Quả nhiên cũng là phí công.

Sự thất vọng trong mắt chàng trai chợt biến thành hung ác nham hiểm.

Tay hắn bỗng nhiên tóm chặt cổ người trên mặt đất, người nọ bị siết đến ho khan, hai mắt lồi ra, phát ra hít thở nghẹn ngào.

TÊN ĐÓ do dự một lát.

“Kỷ tiên sinh? Kỷ tiên sinh? Đối phương ở bên trong sao?” Một tiếng nói từ xa truyền đến, Mộ Thanh sợ hãi cả kinh, một chưởng đánh Kỷ Đức hôn mê, xoay tay lại một khấu, đẩy cả người hắn vào khe hở nhỏ dưới gầm giường,, tức thì buông khăn trải giường xuống.

Lăng Diệu Diệu đẩy cửa tiến vào.

Cửa Tây Sương không khóa, bởi vì vị trí không tốt lại hẻo lánh nên căn phòng luôn ẩm thấp và râm mát, dường như muốn ngăn cách cả căn phòng với ánh nắng mặt trời.

Kỷ Đức không mang sổ sách, không phải đi cáo trạng.

TÊN ĐÓ không thể vô cớ biến mất khỏi phủ quận thủ, chắc chắn là ở đâu đó.

Đã tìm khắp mọi nơi trong phủ, chỉ còn lại gian phòng này.

Trùng hợp là, Hắc liên hoa đang ngồi trên ghế lục giác, một mình ở trong căn phòng trống âm u này phát ngốc.

Nếu như đây cũng là trùng hợp, thì đúng là coi Lăng Diệu Diệu cô ấy là kẻ ngốc.

.

Kiếm Hiệp Hay
Lăng Diệu Diệu ở sau lưng làm động tác ra hiệu, ý bảo A Ý lui ra, một mình cô ấy vào phòng, trở tay đóng cửa lại: “Mộ công tử thật có nhã hứng.”
“Cô tới đây làm cái gì?” Tiếng nói Mộ Thanh bình tĩnh, không nghe ra cảm xúc.

Diệu Diệu nhướng mày: “Lão phu ở trong nhà mình, thích đi đâu thì đi.

Chính là đối phương……!sao lại rảnh rỗi chạy đến Tây Sương phòng tự hỏi nhân sinh?”
“Lần trước A Tỷ ngủ ở đây, bị rơi mất một cây trâm, lão phu tới tìm thay nữ nhân ấy.” Mộ Thanh rũ mi mắt, không nhìn rõ thần sắc.

“Ồ, trâm là không dễ tìm, nhưng người sống thì không nhất định.” Diệu Diệu đè lại lửa giận trong lòng: “Phủ quận thủ chúng lão phu lạc mất một tiên sinh họ Kỷ, không biết Mộ công tử có thấy không?”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8