Sổ Tay Công Lược Hắc Liên Hoa
Chương 33: Sự phiền muộn của Đế cơ (9)
Editor: tuanh0906
Chú hổ con vẫn còn híp mắt nằm trên bàn, hờ hững vẫy đuôi.
Những thứ nhỏ nhoi và vô hại nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu, nó hồn nhiên không biết bên cạnh có người đã tàn nhẫn đoán trước vận mệnh của nó.
Lăng Diệu Diệu động lòng trắc ẩn, vuốt v e lớp lông mềm mại trên cổ nó, hổ con bị quấy rầy, nó uốn éo đầu há miệng cắn lên mu bàn tay cô ấy, rất giống làm nũng.
Lăng Diệu Diệu khéo léo tránh thoát.
Lão thái giám vẫn chưa từ bỏ ý định, cười lấy lòng: “Nhìn xem nó thật là ngoan. Trong cung có lâm uyển*, thật ra nó lớn lên chưa chắc sẽ phải chết, có người sẽ thuần dưỡng nó…”
*rừng để vua chúa đi săn
Mộ Thanh bỗng nhiên cười ngắt lời: “Hổ còn nhỏ giống mèo, mọi người chỉ lấy làm lạ, sẽ không thực sự nuôi nó như mèo. Bản tọa cũng không thích, xem ra công công lại phí công một chuyến rồi.”
“Vậy… thật là đáng tiếc.” Lão thái giám chần chờ cười, nhưng rất nhanh đã đỡ lời: “Thái Phi nương nương đã dặn nếu là ngài không cần thì đưa sang chỗ Đoan Dương đế cơ.”
“Đa tạ công công.”
Từ công công nở một nụ cười hết sức thân thiện, bế lên cục bông đang ngủ say trên bàn, nheo mắt gật gật đầu với hai người sau đó bước nhỏ rời đi.
Mộ Thanh đứng ở tại chỗ nhìn ông bản vương rời đi, một nửa áo khoác ngoài phủ lên trung gã màu trắng kéo lê trên mặt đất, như tiểu công tử được nuông chiều từ bé nhà ai vừa mới mơ màng tỉnh ngủ, nụ cười có lệ còn treo trên mặt, ánh mắt lại không có một chút độ ấm.
Hồi lâu, tên đó xoay người chậm rãi trở về mép giường: “Cô không mềm lòng chút nào sao.”
Lăng Diệu Diệu không để bụng: “Ngươi bản tọa cảm thấy vị phi tần cứu nó mềm lòng sao? Giết mẹ đoạt con, đó không phải là từ bi mà là tàn nhẫn.”
Mộ Thanh bước chân bỗng nhiên khựng lại, huyệt thái dương như có một đóa bọt sóng nổ tung, một cơn thống khổ vặn vẹo chợt xâm chiếm đầu óc. Nhưng nó chỉ kéo dài trong thoáng chốc, còn chưa kịp xác định nguyên nhân, nó đã biến mất như một làn sóng.
GÃ chậm rãi đỡ giường ngồi xuống, kéo chăn nằm đi xuống, quay đầu nhìn chằm chằm sườn mặt còn thấy cả lông tơ của Lăng Diệu Diệu.
Nàng bản tọa ngây thơ và phàm thường như mọi thiếu nữ trẻ trên thế gian, mạng sống như cỏ rác. Nhưng nàng bản tọa lại không quá giống đám người kia, nhất cử nhất động đều tuân theo một quy luật bướng bỉnh.
Cô ấy có thể liên tục thay đổi tư thế hành động, liên tục tham sống sợ chết mà thỏa hiệp, nhưng tên đó mơ hồ ý thức được, những sự thỏa hiệp đó chỉ là vẻ bề ngoài, cô ấy tuyệt đối sẽ không bị lạc đường.
Lăng Diệu Diệu là động vật nhuyễn thể, chết mà không cứng, không giống hắn.
“Hổ với mèo có khác nhau sao? Làm người khác vui được, không phải sao?”
Rốt cuộc sự tự tin của nàng bản tọa từ đâu mà đến, tên đó không nhịn được thăm dò.
Thời tiết nóng, phó bản đi rất chậm. Lăng Diệu Diệu cần phải không ngừng kiềm chế sự nóng tính của bản thân. Hắc liên hoa luôn biến đổi biện pháp muốn thảo luận về cuộc sống với nữ nhân ấy, còn thường dùng kiểu đánh đố.
Cô ấy cẩn thận nghĩ ngợi đáp: “Niềm vui là thứ dễ thoả mãn nhất trên đại lục này, nhưng thật lòng thích thì không phải. Cậu thật lòng thích mèo, hẳn là thích nó có thể để người ôm nhưng không hoàn toàn phụ thuộc vào chủ nhân, cho nên cậu cam tâm tình nguyện sủng nó. Nếu cậu thích hổ, đó chính là thích sự tàn nhẫn và dã tính của nó, cho dù bị nó cắn xé ăn thịt cậu cũng sẽ không hề oán hận.”
“Nếu đối phương nuôi hổ con, chỉ vì nó không có răng và móng vuốt, không có năng lực phản kháng, chiếm hữu nó, thống trị nó, cười nhìn hổ biến thành mèo, trong lòng lại sợ hãi có một ngày nó sẽ cắn ngược một cái, cho nên đề phòng nó, kiêng dè nó… Đây là Diệp Công thích rồng.”
Cô ta đây cúi đầu nhìn đôi mắt khép hờ của Mộ Thanh, trong lòng cảm thấy thất bại.
Nói nói làm người bản tọa ngủ luôn…
Cô ấy rút ra chiếc quạt tròn dưới đệm, nhẹ nhàng quạt lên mặt tên đó, khóe miệng không nhịn được nhếch lên, lẩm bẩm nói: “Mình nói thật là hay, quá hay, nên ghi lại.”
Không ngờ Mộ Thanh chợt mở mắt, nắm lấy quạt của cô ấy, đôi mắt đen nhánh dưới lông mi: “Vậy cô thích hổ hay là mèo?”
Lăng Diệu Diệu giãy giụa một chút, rụt lại: “Mèo.”
Khóe miệng Mộ Thanh khóe miệng chậm rãi hiện lên một nụ cười mỉa mai: “Quả nhiên. Mềm mại, vô hại, đáng yêu…”
“Ngươi ta đây nói vậy sai rồi.” Lăng Diệu Diệu nhấp môi cười, ngữ khí mềm mại như người yêu khẽ thì thầm, đáy mắt hiện lên nụ cười rạng rỡ: “Ta đây chọn mèo, không phải bởi vì nó mềm mại dễ khống chế, mà là bởi vì ta đây chưa gặp được con hổ nào có thể khiến ta đây cam tâm tình nguyện bị nó ăn.”
– ——-
“Á….”
“Đế cơ, Đế cơ.”
Bóng người màu trắng đột nhiên đứng lên, ngã trái ngã phải mà như người say rượu, đâm loạn lên vách tường.
Toàn bộ Phượng Dương cung bị tiếng thét chói tai xuyên thấu, các nha hoàn đang ngủ trưa da đầu tê dại, lăn xuống giường lảo đảo đi vào nội điện. Đoan Dương nổi điên che lại hai lỗ tai, loạng choạng tẩu thoát, liên tục kêu thảm thiết.
Bội Vũ đuổi theo sát phía sau, mặt trắng bệch vì sợ: “Đế cơ, Đế cơ mau tỉnh lại.”
Đoan Dương kêu tới khàn giọng, chợt mất đi sức lực, bị Bội Vũ tóm lấy, tiểu thị nữ dùng toàn bộ thân mình ôm lấy Đế cơ đang run rẩy, hai người chậm rãi trượt xuống ngồi ở một góc.
“Thần nữ, thần nữ…” Đoan Dương môi trắng bệch, run rẩy không ngừng, ngắt quãng nói từng câu.
“Điện hạ nói cái gì?” Mọi người trong Phượng Dương cung đồng loạt ngồi quỳ bên cạnh Đoan Dương, làn váy đan xen rơi trên đất, như một đám thỏ trắng đang run bần bật, cố gắng nghe rõ lời nói lung tung của cô ấy.
“Lại tới nữa…” Đoan Dương ngơ ngác ngẩng đầu, nước mắt không ngừng tràn ra, suy sụp khóc lớn: “Các ngươi ta đây mau nói cho hắn ta đây ta đây không phải. Ta đây không phải.”
Băng gạc hơi ố vàng mềm mại bọc lấy vành tai Đoan Dương, lão thái tên đó năm nay bảy mươi, đôi tay như vỏ cây khô đầy đồi mồi, run khẽ: “Đế cơ chỉ là ngạc nhiên quá độ, không còn đáng ngại.”
Triệu Thái phi một lòng treo ở cổ họng, giờ phút này mới buông xuống, lẩm bẩm nói: “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi…”
Trên đầu Triệu Thái phi đội một bộ trang sức vàng, tua rua rũ xuống đuôi mắt, lớp phấn dày không che được nếp nhăn nơi khoé mắt và bọng mắt, cẩm gã hoa phục không giấu được sự mệt mỏi từ trong ra ngoài.
Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, người phụ nữ luôn dốc lòng bảo dưỡng, ra sức tranh đấu đã lộ rõ vẻ già nua tiều tuỵ.
Đoan Dương đế cơ đã thoát khỏi bóng đè mặt không cảm xúc, như một con rối gỗ mất hồn ngồi trên trường kỷ, bên chân quỳ bốn cung nữ đang túc trực trong Phượng Dương cung.
Bội Vũ quỳ thẳng thân mình, khẽ lay cánh tay Đoan Dương, khóc nước mắt giàn giụa: “Đế cơ, Đế cơ ngài nói gì đi…”
“Tình huống hiện tại chư vị cũng thấy được.” Triệu Thái phi thu hồi ánh mắt từ trên người nữ nhi, lúc quay đầu lại tựa hồ đã làm ra quyết định, ánh mắt hiện lên quyết tâm đập nồi dìm thuyền.
“Ngày đó ở chùa Hưng Thiện, Mộ công tử nói Đế cơ bị bóng đè là do đàn hương. Trần thái tên đó cũng đã chứng minh điểm này.” Ánh mắt bà ta đây không chút cảm tình xẹt qua mặt Mộ Thanh, bị tên đó dễ dàng tránh được: “Hiện tại, Đế cơ không đi chùa Hưng Thiện, cũng không tiếp xúc đàn hương, vì sao vẫn còn gặp ác mộng?”
Bà bản vương nhấn mạnh âm cuối, mang theo cảm giác áp bách hưng sư vấn tội. Mặc dù những lời này nhắm vào Mộ Thanh nhưng lửa giận lại rơi trên người Liễu Phất GÃ và Mộ Dao, cái này làm Lăng Diệu Diệu có ảo giác rằng hình như bà bản vương có chút kiêng kị Mộ Thanh.
Mộ Thanh vẫn duy trì nụ cười lễ phép, sắc mặt không hề thay đổi. Liễu Phất HẮN bình thản tiếp nhận câu chuyện: “Trước đó vài ngày, ta đây đã dặn Đế cơ thay toàn bộ quần áo khi mặc đến chùa, không biết…”
Một bên quỳ tỳ nữ tiếp lời: “Chúng nô tỳ gã theo lời Liễu đạo sĩ mang toàn bộ quần áo hôm đó cắt nát đốt hết. Bây giờ, quần áo trên người Đế cơ đều là đồ mới.”
Liễu Phất GÃ gật gật đầu, không nói tiếp.
“Liễu đạo sĩ.” Triệu Thái phi dường như có chút nóng nảy, dùng hộ chỉ giáp gõ gõ lên bàn: “Đã mười mấy ngày, thiên chi quý nữ* không biết bị thứ gì cuốn lấy sống không bằng chết. Không tra được là thứ gì sao?”
*con gái quý nhà vua
Lăng Diệu Diệu lạnh lùng nhìn Triệu Thái phi nửa thử nửa giận thật, nghĩ thầm người phụ nữ này sống thật quá mệt mỏi.
Mộ Dao không nhịn được, vừa định mở miệng đã bị Liễu Phất GÃ ngăn lại, chàng bình tĩnh liếc nhìn gương mặt Triệu Thái phi: “Chúng bản tọa điều tra mấy ngày, có một phỏng đoán, cần nương nương chứng thực.”
Triệu Thái phi giơ tay, yên lặng sửa búi tóc, bàn tay hơi phát run: “Cậu nói.”
“Khoan đã.” Giọng nói trong trẻo của thiếu nữ trẻ.
“Khoan đã.” Và giọng Mộ Thanh đồng thời vang lên.
Mọi người quay đầu lại, Mộ Thanh vô tội cười, chỉ vào Bội Vũ đang quỳ trên đất: “Bản vương thấy vị cô gái kia hình như có chuyện muốn nói.”
Triệu Thái phi có chút chấn kinh: “Bội Vũ, ngươi ta đây muốn nói gì?”
Bội Vũ quỳ tiến lên mấy bước, ôm chặt chân Triệu Thái phi: “Nương nương, nương nương phải làm chủ cho Đế cơ. Đế cơ là bị người hãm hại.”
Vẻ mặt Triệu Thái phi nhanh chóng trở nên căng thẳng và tàn nhẫn, bà bản vương nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của Bội Vũ: “Ai?”
Bội Vũ lau nước mắt: “Tuy Đế cơ không tiếp xúc với đàn hương, nhưng hôm nay trong phòng châm hương an thần. Nô tỳ từ nhỏ quen với hương liệu, lúc mới châm chỉ cảm thấy mùi hương có chút bất thường, bây giờ nghĩ kỹ lại, nhất định là trong hương có thêm thứ gì đó.”
Triệu Thái phi thở dồn dập, trong đầu hiện lên vô số ý nghĩ, giọng nói trầm xuống: “Hương đó là ai quản?”
Các cung nữ quỳ trên mặt đất mồm năm miệng mười trả lời: “Là Bội Vân tỷ tỷ quản.”
“Bội Vân…” Ánh mắt Triệu Thái phi hiện lên vẻ nghi hoặc sau đó chợt biến thành tàn nhẫn: “Người tới, đi lấy số hương an thần còn lại trong Phượng Dương cung và mang Bội Vân tới đây cho bổn cung.”
Thấy tình hình càng ngày càng hỗn loạn, Mộ Dao định giải thích gì đó nhưng lại bị Liễu Phất TÊN ĐÓ giữ chặt. Chàng nghiêng mặt dịu dàng nhìn nữ nhân ấy, khẽ lắc lắc đầu, bình tĩnh làm khẩu hình: “Để yên xem sao.”
Thị vệ cung nữ đồng loạt xuất động, bước chân hỗn độn, Triệu Thái phi vẫn ngồi yên không nhúc nhích, trà trên bàn chưa động một ngụm, đã lạnh.
Chỉ một lát sau, Bội Vân với sắc mặt tái nhợt đã bị kéo đến, thô bạo đẩy xuống đất: “Quỳ xuống.”
Bội Vân lo sợ nghi hoặc ngẩng đầu, đối diện với gương mặt âm u của Triệu Thái phi.
“Nương nương, hương này đúng là có trộn dược thảo gây ảo giác…” Trần thái tên đó run rẩy mở miệng: “Là cùng loại với loại lần trước nghiệm ra trong đàn hương.”
“Tiện nhân.” Một cái tát mang theo gió lạnh đánh vào mặt Bội Vân, cả người nữ nhân ấy bị một lực đạo rất lớn đánh bay, ngã mạnh sang một bên.
Triệu Thái phi liên tục thở hồng hộc, cô cô bên cạnh vội vàng vỗ ngực bà bản tọa giúp bà bản tọa điều hòa hơi thở. Đầu ngón tay bà bản tọa gần như sắp chọc lên trán Bội Vân: “Nói. Ai cho ngươi bản tọa lá gan, làm ngươi bản tọa hãm hại Đế cơ.”
Bội Vân khóe miệng đã bị đánh rách, hồi lâu mới lấy lại tinh thần, trong đôi mắt mê mang chậm rãi hiện sự buồn bã bất lực: “Nô tỳ… nô tỳ không hại Đế cơ…”
“Nương nương đừng nghe cô bản tọa giảo biện, Bội Vân đã sớm câu kết với người bên ngoài Phượng Dương cung.” Một tiểu cung nữ căm giận xen mồm, hai người khác cũng vội vàng phụ họa: “Đúng vậy, đều là chúng nô tỳ tận mắt nhìn thấy. Giữa trưa hôm nay còn nghe thấy cô bản tọa và một người nói chuyện. Lũ người kia ở sau lưng nói Đế cơ không hiểu chuyện, vị công công đó còn nói đáng tiếc Bội Vân không có số làm nương nương.”
Lời vừa nói ra, cả phòng bỗng tĩnh lặng lạ thường.