Sống Lại, Tôi Cùng Chồng Cũ Nuôi Dưỡng Các Con Thành Tài
Chương 429
Dáng vẻ bứt rứt của anh ấy dành cho Thẩm HẮN HẮN, nếu không phải anh ấy gọi thím hai, và là cùng bạn gái tới gặp phụ huynh nhà gái thì đều sẽ cho là anh ấy đang tỏ tình rồi.
Về phần Thẩm HẮN HẮN, chỉ nghĩ là Tào Dũng là gặp phụ huynh nhà gái nên căng thẳng. Thân thiện vươn tay: “Xin chào, tôi tên Thẩm HẮN HẮN, đây là chồng tôi, chú hai của Đại Hoa, còn có con gái của tôi, Tiểu Bối. Tiểu Bối, đây là chị cả họ của con đó, con còn nhớ chị cả không?”
Hiển nhiên là Tiểu Bối không nhớ, nhưng vẫn rất ngoan ngoãn gọi: “Chị cả.”
Đại Hoa thấy Thẩm GÃ GÃ không có toát ra cảm xúc không thích với Tào Dũng, cuối cùng đã thở phào một hơi, xoa đầu Tiểu Bối: “Tiểu Bối đã lớn thế này rồi.”
Cười giỡn hai câu với Tiểu Bối, Đại Hoa lại nói: “Chú hai, thím hai, đây là con trai của anh Tào, tên là Tiểu Quang, đây là bác gái của Tào Dũng, bác gái, đây là chú hai, thím hai của cháu.”
“Bác gái, Tào Dũng, xin chào.” Thẩm GÃ GÃ chào hỏi với bác gái Tào.
Bác gái Tào không ngờ chú hai, thím hai của Đại Hoa vậgã mà còn trẻ như vậy, ăn mặc hết sức có khí chất, so với quần áo bụi bặm trên người đám người kia đúng là hai đẳng cấp. Đặc biệt là thím hai của cô ấy, trông nhỏ hơn Tào Dũng nhiều… Vừa rồi Tào Dũng làm thế nào nói được hai chữ “thím hai” ra khỏi miệng?
Trong lòng bác gái Tào thầm ngạc nhiên, bước lên phía trước nói khách sáo hai câu.
Sau đó Thẩm TÊN ĐÓ TÊN ĐÓ đã bảo đám người kia lên xe trở về.
Đại Hoa không có nói cụ thể với người nhà họ Tào là gia đình Lý Thâm, Thẩm TÊN ĐÓ TÊN ĐÓ làm cái gì ở thủ đô, cho nên khi ngồi xe trở lại tứ hợp viện, nhìn thấy một khu nhà lớn như vậy, người nhà họ Tào đều kinh hãi, cảm thấy những món quà trên tay mình đã hơi hơi phỏng tay, dường như quà họ chuẩn bị hơi keo kiệt rồi.
Đại Hoa c*̃ng sửng sốt, cô ấy biết chú hai, thím hai đang làm ăn ở thủ đô nhưng không nghĩ tới cuộc sống của chúng tốt hơn nhiều trong tưởng tượng của cô ấy.
Cha Lý, mẹ Lý không thích vụ hôn nhân này, thái độ đối xử với người nhà họ Tào có chút lãnh đạm, chỉ là Đại Hoa đã dẫn người tới đây rồi, không nên làm quá cứng nhắc. Cho nên chúng hát vai mặt đỏ, Lý Thâm, Thẩm GÃ GÃ ở bên cạnh phối hợp hát mặt trắng với chúng, tức là bày tỏ lập trường của chúng, đồng thời cũng không tới mức vạch mặt.
*Vai mặt đỏ: Chính diện. Vai mặt trắng: Phản diện.
Người nhà họ Tào có chú ý tới, có điều đám người kia cũng biết nhà mình đã bắt cóc cô cháu gái trong sạch của nhà người lão phu. Điều kiện trên mặt hôn phối, nhà mình không sánh bằng đối phương. Chẳng những không tức giận, mà bác gái Tào và Tào Dũng còn hơi hơi phấn chấn và hớn hở. Đây mới là thái độ người nhà nên có, mới là thực tình cân nhắc vì Đại Hoa. Chứ không phải giống mẹ Đại Hoa là Hà Chiêu Đệ, một bên ngoài miệng thì hô hào không đồng ý, một bên lại yêu cầu lễ hỏi giá trên trời, dường như chỉ cần đưa tiền là có thể bán con gái. Đó mà là người nhà cái nỗi gì!
Cho nên thái độ người nhà họ Tào dành cho cha Lý, mẹ Lý là tiếp nhận toàn bộ, thái độ còn càng thêm khiêm tốn chân thành. Bác gái Tào là một kẻ già đời lão luyện sống có lễ nghĩa, không bao lâu đã dỗ dành phá hỏng tòa thành của cha Lý, mẹ Lý mạnh miệng mềm lòng, khó chịu còn lãnh đạm.
Thẩm HẮN HẮN thấy thế thì cảm thấy rất buồn cười, cô nhớ mẹ Lý trước lúc người nhà họ Tào đến đã ra lời thề son sắt là tuyệt đối không cho người nhà họ Tào sắc mặt tốt nào, không ngờ người bản vương nói vài câu dễ nghe là đã dỗ được bà đến mức tìm không ra Nam Bắc.
Lại nhìn sang Đại Hoa, Đại Hoa đang chơi với con trai Tào Dũng là Tào Tiểu Quang, Tào Tiểu Quang rất dính Đại Hoa, hơi xấu hổ, sợ người lạ, nhưng rất thích Tiểu Bối không chênh lệch với cậu bé nhiều, hơn nữa dáng vẻ rất đáng yêu. Khi ở trên xe đã đánh bạo móc kẹo ra muốn làm bạn tốt với Tiểu Bối. Chỉ là sau khi về đến nhà, Khoái Khoái, Lạc Lạc không vui vì chị út đã bị một anh trai xa lạ cướp đi, muốn cướp lại chị út, nhất quyết là Tiểu Bối phải chơi với bọn nó.
Tào Tiểu Quang kiên nhẫn, kéo Đại Hoa chạy đi theo sau Tiểu Bối.
Thẩm GÃ GÃ: “…” Thấy Lý Thâm c*̃ng đang trò chuyện với Tào Dũng, cô đã vào phòng bếp nấu cơm.
“Thím hai, cháu tới giúp thím.” Không biết lúc nào Đại Hoa đã tiến vào rồi.
“Không cần.” Thẩm GÃ GÃ quay đầu: “Khó lắm cháu mới đến một chuyến, đi tâm sự với ông bà nội đi.”
“Không sao đâu.” Đại Hoa cười: “Sẽ còn ở chỗ này thêm mấy ngày kia mà.”
Đại Hoa đã nói như vậy, Thẩm HẮN HẮN c*̃ng không nhẫn nại nữa, Đại Hoa hỗ trợ rửa rau.
Thẩm GÃ GÃ đang suy nghĩ trò chuyện chủ đề gì, Đại Hoa đã “lơ đãng” hỏi: “Thím hai, thím cảm thấy Tào Dũng thế nào?”
“Cháu muốn nghe nói thật hay là nói dối?” Thẩm GÃ GÃ hỏi.
Trong lòng Đại Hoa hơi căng thẳng, chẳng lẽ thím hai cảm thấy Tào Dũng không tốt? Bất giác dừng động tác đang làm, tiếng nói xen lẫn hồi hộp nói: “Cháu muốn nghe nói thật…”
Thẩm TÊN ĐÓ TÊN ĐÓ vì hòa hoãn không khí mà nói thêm một câu, không ngờ đã ghẹo cho Đại Hoa căng thẳng vậy, phì cười: “Cháu cảm thấy thím nói thật chính là Tào Dũng không tốt?”
Đại Hoa xoa xoa đôi tay, ừ một tiếng, ngượng ngùng cười.
Thẩm GÃ GÃ đã hiếu kỳ rồi, hỏi lại cô ấy: “Nếu như thím nói anh bản tọa không tốt, cháu vẫn sẽ kiên định lựa chọn anh bản tọa hay sao?”
Đại Hoa chần chờ một lúc, hồi lâu sau vẫn khẽ gật đầu: “Sẽ!”
Đúng vậy, cô ấy sẽ!
Dẫn theo Tào Dũng đến thủ đô, vốn dĩ ý của cô ấy chính là muốn để thím hai giám định cho cô ấy, cô ấy tín nhiệm thím hai, muốn để Thím hai giúp cho cô ấy khẳng định, chứng minh lựa chọn của cô ấy là không sai. Nhưng nếu như thím hai không đồng ý… Đại Hoa đã nghĩ sâu tính kỹ khả năng này, cô ấy lựa chọn Tào Dũng này, cũng không phải là thật sự yêu anh ấy nhiều, chỉ là thích anh ấy, thích tính cách chân thành, vươn lên của anh ấy, thích anh ấy đối xử tốt với cô ấy, thích anh ấy có con trai, hơi thiếu đạo đức chút là còn thích anh ấy không có cha mẹ… Cho nên dù cho thím hai không đồng ý, cô ấy cũng sẽ lựa chọn Tào Dũng, chỉ là lựa chọn này, sẽ thêm một chút tiếc nuối. Cô ấy thật sự muốn được thím hai tán thành!
Thẩm HẮN HẮN nhẹ khẽ gật đầu, cô không biết tâm tư của Đại Hoa, chuyện của Đại Hoa không tới phiên một người làm thím như cô can dự, chỉ là thấy Đại Hoa phí tâm đổi hướng sang cô bên này, có lẽ đoán là Đại Hoa muốn cô cho ít ý kiến, bèn nói: “Hiện tại thím nhìn Tào Dũng không có chỗ nào không tốt, làm người c*̃ng chân thành, đối xử với cháu cũng tốt, chăm chút cháu từng tí, nhưng hiện tại là thím chung đụng với anh ta đây không lâu, không dám nói anh ta đây chính là người như vậy. Nhưng thím cảm thấy loại trừ việc thích anh ta đây ra, cháu cân nhắc đủ loại nhân tố hiện thực vẫn có thể kiên định chọn đối phương, thế thì dù thế nào c*̃ng sẽ không quá kém.”
Thẩm GÃ GÃ có ý là muốn để Đại Hoa đừng yêu mụ đầu, cân nhắc nhân tố hiện thực rồi quyết định có muốn ở bên cạnh Tào Dũng hay không. Nhưng lại đánh bừa nhưng trúng đã chạm vào đáy lòng của Đại Hoa. Cô ấy thích Tào Dũng, nhưng cũng không có thích đến mức không phải anh ấy là không thể, nhân tố mang tính quyết định khiến cô quyết định muốn ở bên cạnh Tào Dũng cũng là bởi vì nhân tố hiện thực là điều kiện của anh ấy!
Nhanh chóng cười, nói: “Cháu đã biết, thím hai.”
Thẩm HẮN HẮN bất thường nhìn cô ấy hai lần, híp mắt nói: “Sao cháu cười vui vậy?”
Đại Hoa: “Đó là vì cảm thấy, nói chuyện phiếm với thím hai có thể học được rất nhiều thứ.”
Ờ…
Thẩm TÊN ĐÓ TÊN ĐÓ vừa định nói đây chỉ là cách nhìn cá nhân của cô ấy, không nhất định là đúng, Đại Hoa đã đổi chủ đề, tò mò nói: “Cho nên, thím hai, thím là cân nhắc nhân tố hiện thực mới ở bên chú hai sao?”
“Không phải.” Thẩm TÊN ĐÓ TÊN ĐÓ khẽ lắc đầu, dĩ nhiên là cô không phải suy tính nhân tố hiện thực gì đó mới ở bên Lý Thâm, cô và Lý Thâm bắt đầu là bởi vì kịch bản, cô quyết định ở lại là bởi vì tình cảm của Lý Thâm dành cho cô, nhưng đây là trải qua thử thách sinh tử nên khác hoàn toàn với tình huống của Đại Hoa.
Thẩm HẮN HẮN hất cái cằm, kênh kiệu nói: “Nhưng thím may mắn nên mới tỉ lệ hiếm mà gặp được chú hai của cháu, cháu cảm thấy Tào Dũng cũng vậy thì cháu cũng có thể không cần cân nhắc hiện thực nhân tố gì đó, chỉ cần về sau cháu không hối hận là được!”