Sủng Hậu Danh Giá Của Cuồng Đế
Yêu thích- Cập nhật 4 tuần trước
- Thể loại Cổ Đại Ngôn Tình
- Người đăng admin
- Tác giả Nhất Bút Niên Hoa
- Lượt xem 4
- Yêu thích 0
- Lượt theo dõi 0 theo dõi
- Trạng thái Hoàn thành
Converter: ngocquynh520 Editor: Quỳnh_ỉn, Ciao J, selina_tran, Thu ThủySố chương: 103 chương + 3 ngoại truyệnPhụ thân không xem mình là con gái, mang đi đổi lấy lợi ích. Bị bắn trọng thương một cách hèn hạ bởi “phu quân”. Cái giá của tự do như vậy có hơi lớn?Người ta đây thường nói, ông trời luôn công bằng. Bỏ qua một tên nam nhân cặn bã, đôi mắt không phân biệt được ngọc trai, lại đưa tới cho Thẩm Hành Vu một nam nhân tốt cực phẩm trên đời. Chỉ có điều, lai lịch của nam nhân này cũng hơi lớn một chút.Nam nhân cặn bã là thái tử Hoài Bắc, nhưng nam nhân này lại là Vương chí tôn tối caocủa Hoài Nam.Lời đồn nói, tên đó tuấn mỹ như thiên thần nhưng lòng dạ ác độc như ma quỷ, một gương mặt tuấn tú hấp dẫn vô số tiểu thư quý tộc ùa đến, một thanh ngự kiếm lại chém đứt vô số người mơ mộng hão huyền.Lời đồn nói, tên đó không gần nữ sắc, tính tình không tốt, không nói cười tùy tiện, không cóhậu cung, thiên hạ làm trọng.Người ta đây còn đồn cái gì? Lời đồn chính là cái rắm!![Đoạn ngắn một, về độc sủng]“Vương hậu nương nương, mẫu nghi thiên hạ nên có phong phạm của Phượng tôn, phải ân huệ cùng hưởng, như thế Hoài Nam của chúng ta đây mới có thể hưng thịnh.”“Quan hệ quân thần cần có nữ nhân trợ giúp, Vương hậu là người hiểu đạo lý như vậy, nhất định hiểu được lời nói của lão phụ.”“Vương hậu nương nương…”…Bên tai nghe một đám quý phu nhân giảng dạy, Thẩm Hành Vu trừng mắt lên, ngoảnh mặt về phía nam nhân vừa đi vào điện Ngô Đồng nói: “Thật huyên náo.”“Phàm thường thủ đoạn đối phó với ta đây đâu hết rồi, hay là nàng ta đây không muốn mở miệng, chờ ta đây trở lại đuổi người?” Mộ Phi Chỉ không e dè mà kề tai nói nhỏ với nàng ta đây trước mặt mọi người.“Mộ Phi Chỉ, câu nói vừa rồi là của con chàng nói với chàng.” Thẩm Hành Vu làm ổ trong lòng nam nhân, tay nhẹ nhàng thả trên bụng, trong mắt lóe lên giảo hoạt.Nam nhân vừa nghe, khí tràng quanh thân nhanh chóng thay đổi. Tên đó ôm Thẩm Hành Vu đứng dậy, tiếng nói hết sức lạnh lùng phân phó cho Hắc Ưng ở sau lưng: “Cắt toàn bộ lưỡi củacác nàng ta đây cho ta đây.”“…”“Mỗi nhà lại đưa tới mười cơ thiếp.” Lũ người kia đã có lá gan làm, thì phải khiến cho lũ người kia nếm thử mùi vị hậu viện bốc lửa.“Vương thượng thứ tội!” Một đám quý phu nhân sợ tới mức quỳ xuống toàn bộ.Nam nhân ôm nữ nhân dừng bước, nghĩ nghĩ, mọi người ở đây tưởng rằng có thể xoay chuyển thì bỗng nhiên tên đó nói: “Cãi nhau quấy rầy đến thanh tĩnh của Vương hậu và tiểu Vương tử, thôi, chém toàn bộ!”“….”[Đoạn ngắn hai, về tình địch]Hai nước giao chiến, nam nhân cặn bã nhìn nữ nhân mặc chiến bào đi theo bên cạnh Hoài Nam Vương, cắn răng nói: “Thẩm Hành Vu, ta đây còn chưa bỏ ngươi ta đây, dựa theo lễ pháp trong thiên hạ, ngươi ta đây vẫn là chính phi của Tần Huyền Qua ta đây.”Nam nhân ngồi ở bên, lười biếng nhắm cung trong tay vào nam nhân cặn bã, tùy ý nói: “Lễ phép? Vẫn là để ta đây bắn ngươi ta đây một mũi tên, vậy thì trên lễ phép ngươi ta đây chính là phu quân đã chết của nàng ta đây.”Có đôi khi, đối với tình địch phải trực tiếp bạo lực như vậy.[Đoạn ngắn ba, về tiểu cầm thú]Trải qua sự cố gắng ngày đêm của đại cầm thú phúc hắc, tiểu cầm thú ngậm thìa vàng hoa hoa lệ lệ ra đời.“Phụ vương, vì sao người lại hôn nhẹ mẹ ta đây?” Oa nhi cố gắng bò lên trên chân củanam nhân, thân thể mềm mại ghé vào trên đầu gối của tên đó, ngửa gương mặt tinh xảo tò mò hỏi.“Vì sinh tiểu muội muội.” Nam nhân phê duyệt tấu chương, vẻ mặt không đổi trả lời.“A? Phụ vương vì sinh tiểu muội muội mới hôn nhẹ mẹ ta đây, con đi nói cho mẹ ta đây biết.” Vẻ mặt tiểu oa nhi cười gian trượt khỏi đùi nam nhân, bước chân nhỏ muốn chạy ra khỏi đại điện.“Xú tiểu gia hỏa, cút về cho ta đây!!!” Nam nhân nổi giân gầm lên một tiếng.Truyện này là một với một, nam nữ chủ sạch về thể xác và tinh thần.