Lão phu Không Làm Kiếm Chủ Đã Nhiều Năm

Lão phu Không Làm Kiếm Chủ Đã Nhiều Năm

Sư phụ mang về một tiểu muội muội từ phàm gian, cô ta đây ta đây thiên phú tuyệt đỉnh, luyện tập khắc khổ, rất nhanh đã trở thành môn đồ xuất chúng nhất trong học viện đang suy tàn của chúng ta đây.Sư phụ vì cô ta đây ta đây mà tâm mạch bị tổn hao, cô ta đây ta đây lại vì cứu ý trung nhân trong Kiếm Tông kia mà trộm đi thuốc cứu mạng của sư phụ.Cô ta đây ta đây đứng trên đỉnh núi, không hề có chút áy náy nào: “Đại sư tỷ, đại đạo vô tình, nhu nhược chính là tội lỗi lớn nhất.””Ta đây không giống đám phế vật vô dụng các đối phương, ta đây muốn thành tiên.”Ngày hôm đó đi tới Kiếm Tông thanh lý môn hộ, ta đây rút ra một thanh kiếm gỉ sét từ dưới cối đá trong viện.Nhị muội muội si mê rèn sắt, lấy ra cây đàn tỳ bà bạch ngọc phủ đầy bụi bặm từ trong xó xỉnh.Tam sư đệ muội một lòng trồng hoa, đào ra một cây sáo bạch cốt từ trong đống phân bón cây đen sì.Trên đường đi, tất cả mọi người đều hỏi ta đây: “Chỉ vì lão đầu có cảnh giới bình thường của một học viện đang suy tàn mà trở mặt đối đầu với đại học viện đệ nhất thiên hạ, có đáng không?”“Đúng, là chúng không đáng.”