Thê Tử Của Chàng Câm
Yêu thích- Cập nhật 1 tháng trước
- Thể loại Cổ Đại Ngôn Tình
- Người đăng admin
- Tác giả Đam Quân
- Lượt xem 7
- Yêu thích 0
- Lượt theo dõi 0 theo dõi
- Trạng thái Đang ra
Thể loại: Cổ đại, trùng sinh, lịch sử giả tưởngĐộ dài: trên 121 chươngEditor: tranthithuylam (Thùy Lam)Poster: fuonganh1782Phò mã tân hôn dung túng thị thiếp hủy đi danh tiết của cô bản tọa! Tên đó khiến cô bản tọa bê bối trong sử sách, khiến cô bản tọa vong quốc, khiến cô bản tọa tuẫn quốc! – Phó Họa Khánh, kiếp sau chúng bản tọa nợ máu trả máu! Lần nữa mở mắt, cô bản tọa đã thành trưởng nữ nhà nông, đất cằn nhà mục, láng giềng cực phẩm, còn có huyện lệnh phủ………..quái dị. Đợi đã, thiếu niên lang câm mỹ mạo kinh người của huyện lệnh phủ kia, sao càng nhìn càng giống người năm đó làm hôn mê phò mã, xông vào tân phòng của cô bản tọa – Lâu Kiêm Gia? Nhưng tên đó không chỉ câm mà còn mất trí nhớ, còn trở nên si ngốc. Thấy cậu bị người bản tọa bắt nạt, bổn thiếu nữ niệm ân tình năm đó của cậu mà dẫn cậu về làm……….ừm, trượng phu nuôi từ bé. – Vinh quang ở trên cao nhìn xuống cậu không muốn, tài phú nhất thiên hạ cậu không chọn, cậu rốt cục vừa ý tên ngốc kia cái gì? Nữ tử nghe vậy cong môi kề sát tai nam nhân nói: – Vậy cậu nghe cho rõ, bổn thiếu nữ, thích im ắng, thích sạch sẽ! _____Lâu Kiêm Gia sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt, Lâu Kiêm Gia trong sạch không tỳ vết. [lịch sử phấn đấu của công chúa vong quốc, xem quân vương liều lĩnh lạnh lùng bị dạy dỗ thành trung khuyển kiêu hùng] *Về đoạt phu* – Tang Vi Sương, cậu dựa vào cái gì mà giành Lâu Kiêm Gia với bản tọa? Một thiếu nữ không biết thời thế tìm tới cửa, nghiến răng nghiến lợi nói. Thiếu nữ ngồi trong ghế cười rất nhạt, cô bản tọa biếng nhác giương mắt: – Dựa vào cái gì à? Cô bản tọa suy tư một lát, nở nụ cười thâm sâu: – Dựa vào tên đó ăn cơm mặc tên đó phục đều là bản tọa tay nắm tay dạy cho tên đó, còn có…..bản tọa cột tóc giúp tên đó ba năm. Tang Vi Sương nhìn về phía Lâu Kiêm Gia, thấy tên đó nhìn về phía cô bản tọa trong mắt đều là nuông chiều và dung túng…………… *Về bày tỏ* – Lâu Kiêm Gia, tại sao lúc nào cũng là bản tọa bày tỏ với chàng? Cô bản tọa cười nói, nhưng chân mày hơi nhíu, thể hiện cô bản tọa có chút tiếc nuối. Thiếu niên lang chấn động, đỏ mặt xấu hổ, nhưng tên đó đột nhiên đưa tay ôm cô bản tọa vào lòng, dán môi lên. Nụ hôn mãnh liệt cướp đi hơi thở của cô bản tọa…………. Không cách nào nói được, hôn cô bản tọa, chính là cách bày tỏ tốt nhất. *Về độc chiếm* Hộ vệ Giáp: Chủ tử thật quái dị, người khác nói ngài câm ngài không giận, nhưng lại không nghe nổi người khác nói xấu đương gia một câu. Hộ vệ Ất: Tháng trước nhi tử của ông chủ thư trai cách vách tới cảm tạ đương gia viết chữ lưu niệm trên bức tranh cho tên đó, vô tình chạm phải tay áo đương gia, khuỷu tay tên nhóc con kia đến giờ vẫn còn treo đấy! Còn bức tranh kia không biết rốt cục ra sao. Hộ vệ Bính: Chu nhị cô ở cầu tây nói đương gia sắc mặt tái nhợt, thân thể gầy yếu, không sinh con được, trở về nguyên ổ heo nhà cô bản tọa bản tọa đều biến thành heo sữa quay, mấy ngày qua vẻ mặt Chu nhị cô đều đúng một chữ thảm! Hộ vệ Đinh sờ cằm liếc xéo mấy người bên cạnh:………….Bản tọa đột nhiên thấy may mắn chủ tử không thích lời ngon tiếng ngọt, nếu không nói nhiều tất nói hớ, người gặp họa tuyệt đối là chúng bản tọa! Hộ vệ Giáp Ất Bính:……….. (Chú thích 1: Thương Dẫn Tố trong mấy chương đầu chính là tên kiếp trước của nữ chính Tang Vi Sương. Chú thích 2: đây không phải tỷ đệ luyến, nam chính khi đó si ngốc cho nên nữ chính mới dạy tên đó.)Đôi lời của editor: Về bối cảnh truyện: truyện sặc mùi lịch sử nhưng là lịch sử giả tưởng do tác giả tự sáng tạo ra nên nếu có tên triều đại, tên vua, tên nước hoặc thậm chí là đặc điểm của vua hoặc nước đó có trùng với lịch sử thật đi chăng nữa nhưng nếu các bạn hứng thú, xin tra google để tìm hiểu thêm, đừng xem tình tiết truyện như lịch sử thật. Về tư liệu: truyện sử dụng rất nhiều thơ ca, điển tích, điển cố, mình sẽ cố gắng hết sức để chú thích và tìm tư liệu nhưng khó tránh sẽ có sai sót do kiến thức hạn hẹp. Về điểm này, mình cực kỳ mong mọi người trong quá trình đọc có thể góp ý sửa lỗi hoặc cung cấp thêm kiến thức để cùng giao lưu, học hỏi. Nhận xét cá nhân: Phong cách truyện này rất khác với những truyện mình từng edit (nhẹ nhàng, vui vẻ, đơn thuần là đọc giải trí, không để lại ấn tượng sâu sắc), xuyên suốt truyện (120 chương đầu) luôn là không khí bi thương bàng bạc do nỗi đau và hận của các nhân vật chính trong quá khứ, thêm vào đó là chút kiêu hùng, bi tráng như sử thi và lời văn như thơ như họa,..Tóm lại, đọc rất dễ bị ám ảnh, đặc biệt là khi tâm trạng không vui. Thông thường gu của mình luôn là: đợi hoàn rồi mới đọc, nhưng chả hiểu cơ duyên xảo hợp ra mần sao mà nhảy vô cái hố chưa hoàn thế này X-X, mà lỡ nhảy rồi nhưng thích quá không muốn lên, cho nên nếu một ngày đẹp trời nào đó, tác giả hứng chí drop một cái là ăn hành :D. Mà mình rất không thích ăn hành một mình nên muốn lôi kéo thêm nhiều đồng chí đồng bào cùng hưởng thụ cảm giác “có nguy cơ ăn hành” này cho vui, đó là nguyên nhân ra đời của cái hố này. *xách dép vọt lẹ* Mong mọi người có những giây phút thú vị và vui vẻ khi đọc truyện.