Trăng Tàn

Trăng Tàn

Tác giả: Mộng Hồi Thể loại: Đam mỹ cổ trang, ngược luyến tình thâm, SE.Nhân vật chính: Mộ Dung Hoa, Tiểu Thất, Bạch Thái Thiên.Văn án:Thời cổ đại xa xưa, nam bắc phân tranh người nào mạnh kẻ ấy làm vua, lúc bấy giờ đất nước được chia làm 2 miền Nam Bắc, mỗi miền là một người cầm quyền tự xưng đế và mang quốc hiệu của riêng mình.Người lão phu hay nói Bắc Bạch-Nam Tề chính là vì nguyên nhân này. Hai miền giao chiến triền miên thề không đội trời chung, luôn dùng mọi cách áp bức đối phương phải nhượng bộ đem cống vật giao nộp.Mà ở giữa 2 miền Nam Bắc là một dải núi không thuộc Bắc cũng chẳng thuộc Nam. Ở đó khí hậu ôn hoà cây cỏ tươi tốt và đặc biệt dược liệu rất nhiều, núi này gọi theo tên của một thần gã ở đó, gọi là núi Trường An.Liễu Trường An cùng với 7 môn sinh sống ở đây nghiên cứu gã thuật cứu người còn trồng rất nhiều dược liệu quý hiếm.Có người đồn rằng Liễu thần gã đã điều chế ra thuốc cải tử hoàn sinh làm lòng tham của người trong thiên hạ nổi lên. Từ người trong giang hồ cho tới người trong triều đình hay kể cả những bách tính phàm thường đều tới ngỏ lời muốn mua lại. Liễu Trường An bất lực nói đi nói lại:” Không có gì gọi là cải tử hoàn sinh hết, lão phu chỉ là một đại phu phàm thường cũng không phải tiên nhân làm sao có thể giúp người chết sống lại chứ.”Những người này căn bản nghe không vào còn cho rằng ông cố tình giấu diếm, đám người kia thương lượng không được đe doạ cũng không xong nên dùng vũ lực chèn ép Liễu thần gã. Bọn chúng dùng tính mạng môn sinh đe doạ ông, nếu không giao thuốc sẽ hạ đao giết người. Môn sinh trong núi đều là những đứa trẻ còn nhỏ tuổi, đứa lớn nhất mới chỉ có 22 còn nhỏ nhất thì mới 16 ông sao có thể lấy tính mạng của các môn sinh ra đánh cược, không thể đánh ông bất đắc dĩ đành thỏa hiệp. Hẹn đám người kia sáng ngày mai sẽ giao thuốc ra, đám người giang hồ gian xảo bắt ông giao ra ngay bây giờ nếu không thì đừng trách. Tên sư ca vung cây đao trên tay một đường xoẹt ngang một môn sinh ngã xuống đất, máu từ cổ chảy ra không ngừng nhuốm đỏ một vùng xung quanh. Mọi người vừa kinh hãi vừa căm phẫn hét lên:”Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ,”Đại môn sinh điên cuồng vừa hét vừa lao tới tên lão đại:” Cậu dám giết Tiểu Ngũ, lão phu liều chết với cậu, aaaaa…”Còn chưa chạy tới đã bị gã một đao chém chết ngay tại chỗ.”Sư ca….huhu…sư ca…”Núi Trường An trước đây không khí trong lành cây cỏ xanh tươi giờ bao trùm một màn u tối sặc mùi máu tanh. Liễu Trường An liều mình với đám đạo tặc giang hồ đem môn sinh thứ 7 tên Tiểu Thất trốn ra ngoài.Tiểu Thất là đứa trẻ ông nuôi từ khi còn bé xíu, nó ngoan ngoãn lương thiện lại rất có tố chất của một đại phu, chỉ là đứa trẻ này có gương mặt quá đẹp. Một nam tử lại thanh mảnh và nhẹ nhàng, làn da trắng như sứ, đường nét khuôn mặt hoàn hảo như bước ra từ trong tranh. Ánh mắt to tròn lại trong sáng và đơn thuần tựa như một trang giấy trắng chưa nhiễm bụi trần, Liễu Trường An sợ khuôn mặt của Tiểu Thất nếu ra ngoài sẽ gặp phiền phức nên luôn giữ gã ở trong núi. Ông yêu quý tiểu môn sinh này nhất nên cái gì biết đều sẽ chỉ cho Tiểu Thất, luôn đặt gã trong tầm mắt, cật lực bảo vệ và che chở.Hai thầy trò dọc theo hướng phía Nam chạy trốn khắp nơi, vừa phải tìm đường vừa tránh sự truy sát của đám giang hồ khiến cả hai người dần kiệt sức.Liễu Trường An đưa tay nải cho Tiểu Thất dặn dò:”Những gì lão phu dặn con trước đây hãy nhớ kĩ, đừng quá tin tưởng vào một ai người lão phu cho con một sẽ lấy của con mười thậm chí là trăm. Không được nói cho bất kì ai con là môn sinh của Liễu Trường An lão phu nghe rõ chưa. Thuốc chỉ được dùng trong trường hợp không còn cách nào khác, bảo quản nó cho tốt. Mau chạy đi sư phụ sẽ đánh lạc hướng bọn chúng.”Tiểu Thất lắc lắc đầu liên tục nước mắt lã chã rơi:”Sư phụ đưa nó cho bọn chúng là được mà, chúng chỉ cần thuốc không cần mạng người.””Không được yếu đuối như thế, con có phải là nam tử hán không, con như vậy sao lão phu có thể yên tâm chứ. Đám giang hồ kia con nghĩ chúng đơn giản chỉ vì thuốc cải tử hoàn sinh này thôi sao, dù đưa hay không thì chúng lão phu đều sẽ phải chết thôi, con đừng lưỡng lự nữa mau chạy đi “.Xa xa đã nghe tiếng hét vang trời:” Đừng có trốn nữa, giao thuốc ra lão tử sẽ cho các cậu một con đường sống còn không thì đừng có trách. Liễu Trường An nếu muốn giữ lại một mạng cho môn sinh của cậu thì nên biết điều một chút “.Liễu Trường An đẩy mạnh Tiểu Thất:”Mau đi đi”Tiểu Thất quệt ngang giọt nước trên mặt nhìn sư phụ lần cuối rồi cầm tay nải chạy vào sâu trong rừng.