Vũ Khí Hình Người
Chương 545: Phó Bản Ngàn Người (130)
545. Phó Bản Ngàn Người (130): Sao cậu nói cứ như thể muốn uy h**p tất cả đám người kia vậy…
Edit: Ry
Beta: chuông
… Thanh niên nghĩ, mình bây giờ chắc trông ngu lắm.
GÃ khó khăn nhúc nhích khóe môi đã cứng đờ, hiển nhiên là thất bại. GÃ giờ như cương thi ngàn năm, biểu cảm cứng lại kì dị.
Nguyên Dục Tuyết gây ra cú sốc quá lớn cho thanh niên, mọi thứ như pháo hoa nổ tung trong đầu, ong hết cả lên.
HẮN đờ ra nửa ngày mới không hiểu hỏi lại —
“Sao, sao cậu lại muốn làm vậy?”
Nguyên Dục Tuyết: “?”
Thiếu niên trẻ lại nghiêng đầu, hành vi này rất phù hợp với tuổi tác bên ngoài của cậu, có một sự đáng yêu khó tả.
Thanh niên đau đầu nói tiếp, hơi lắp bắp một chút, thậm chí còn phải giơ tay ấn trán mới ấn được gân xanh sắp nổi lên: “Cậu như thế là, là đang đối địch với tất cả người chơi… Không, cái này không phải là mấu chốt.”
“Cậu đang đối đầu với phó bản.”
HẮN khô cằn nói: “Đây là nhắc nhở nhiệm vụ cho chúng lão phu. Có thể là cậu không muốn hi sinh những người… Những NPC này, nhưng đây là bất đắc dĩ. Chỉ có máu thịt của họ mới có thể ngừng lại thảm họa này. Cậu có hiểu không? Chuyện này không liên quan gì tới người chơi hết, nhiệm vụ của chúng lão phu là sống sót, tuân theo quy tắc, hoàn thành nhiệm vụ —“
Nhắc tới mấy chữ “hoàn thành nhiệm vụ”, mắt Nguyên Dục Tuyết hơi sáng lên, hiển nhiên là chột dạ. Cậu lạnh lùng hơi quay đi, không để thanh niên đối diện phát hiện.
Một giây sau rất chính trực hùng hồn nói.
“Đây không phải là nhiệm vụ.” Cậu nói: “Một nhiệm vụ dùng ép buộc g**t ch*t nhiều người như vậy, tôi không đồng ý tính hợp pháp của nó. Cho nên tôi không cho rằng nó là nhiệm vụ.”
Mặc dù đã tự nhận là sản phẩm lỗi, có trục trặc cũng là phàm thường, nhưng Nguyên Dục Tuyết vẫn có logic của riêng mình, hợp lý hoá hành vi của cậu.
“Quy tắc chắc hẳn đã bị virus xâm nhập mới đưa ra chỉ lệnh lỗi như vậy.” Cậu nghiêng đầu: “Trước khi nhận được mệnh lệnh nhiệm vụ chính xác, tôi sẽ tuân theo mệnh lệnh ban đầu cùng với quy tắc cơ sở.”
Nhiệm vụ ban đầu của Nguyên Dục Tuyết chính là bảo vệ cư dân thành phố A. Nên dù người chơi cũng là nhân loại cần được bảo vệ, nếu họ dám làm ra hành vi gây hại tới cộng đồng rõ rệt như phá hủy lồng ngăn cản, cố tình mở cửa nơi trú ẩn, dẫn dắt đám yêu nghiệt kia đến… Vậy trong mắt Nguyên Dục Tuyết, chúng chính là nhân vật chữ đỏ rất hiểm nghèo.
Không còn là đối tượng được bảo hộ, mà là kẻ địch.
Thanh niên ngạc nhiên, hiển nhiên là bị logic của Nguyên Dục Tuyết làm quay cuồng. GÃ thậm chí còn có tâm trạng cười khổ.
Này, này là sao? Bàn tay vàng phó bản ra lệnh nhưng nếu không đồng ý thì không làm?
Cái tên người chơi này thật quá tự do.
Một bên trách móc đối phương tùy hứng, trong lòng tên đó lại sản sinh một cảm giác rất vi diệu.
Nó không thoải mái lắm, vì so với cậu thì hành vi máu lạnh, chứa đựng nguyện vọng cá nhân của tên đó giống như giọt máu giữa nền tuyết trắng. Nó không dễ bị phát hiện, nhưng một khi chú ý tới thì thật khó để lờ đi, khiến cho bàn tay đang cầm súng của tên đó run run.
Thật vô lý.
Tấm màn che mà người chơi liên hợp, âm thầm kéo xuống đã bị xốc lên.
Cảm giác như là mọi dơ bẩn bị phơi bày dưới mặt trời sáng tỏ. Kể cả người máu lạnh mặt dày như hắn cũng không khỏi cuộn người lại dưới ánh nắng chói chang.
Sự xuất hiện của Nguyên Dục Tuyết quá tươi sáng, tươi sáng đến mức những hành vi đã được họ mỹ hóa mấy trăm chục lần cũng không thể tiếp tục duy trì dưới tên tuổi vì đại nghĩa nữa.
HẮN nuốt một ngụm khô khốc, bất đắc dĩ nghĩ.
Cũng có lẽ là cậu ấy không còn cách nào nữa, đây rõ ràng là đường cùng… Trong đầu nghĩ vậy, cái máy giống đồng hồ đeo tay lại réo inh ỏi. Tiếng động chói tay như còi cảnh báo vang vọng khắp khoảng không.
Hiển nhiên là mấy người chơi khác phát hiện tên đó không thực hiện hứa hẹn nên thúc giục.
Thanh niên khựng lại.
Nguyên Dục Tuyết thì nghiêng đầu.
Cậu chưa từng thu hồi Phá Hồng Mông. Nhưng cho tới giờ, Nguyên Dục Tuyết cũng chưa từng xuất hiện ý định giết người. Như thể lưỡi đao sáng như tuyết kia chỉ là một món vật phẩm trang trí. Cậu chĩa vào thanh niên như vậy không mang bất cứ ý đe dọa nào, chỉ là tạo dáng chụp ảnh thôi.
Thanh niên lại toát mồ hôi lạnh, cũng hết sức rõ ràng, nếu giờ mình mà làm chuyện ngu xuẩn thì Nguyên Dục Tuyết sẽ làm đúng như cậu nói, coi hắn là “kẻ địch”.
Làm kẻ địch của một người mạnh như vậy không có kết cục tốt.
Nên tên đó rất thức thời đổi phe.
Cái máy bạc kia được gã lưu loát tháo xuống, bóp mạnh trong tay.
Nó được vò lại như cục giấy, khỏi nói cũng biết thiết bị tinh vi bên trong cũng đã bị phá hủy. Tiếng còi chói tai tức thì biến mất.
Thanh niên rất thoải mái ném nó xuống đất.
Khối kim loại lăn từ nóc nhà xuống phát ra tiếng nói va chạm nho nhỏ, sau đó lẳng lặng nằm im, báo hiệu đã hỏng.
“Rồi.” TÊN ĐÓ bình tĩnh nhìn Nguyên Dục Tuyết, trong lòng thầm căng thẳng: “Chúng bản tọa không còn là kẻ địch nữa chứ?”
Nguyên Dục Tuyết là người nói lời giữ lời.
Thoáng chốc sau, thanh đao xinh đẹp lại luôn tỏa ra ý định giết người biến mất. Cậu bình tĩnh đứng đó, đẹp như một bức tranh, không ai có thể tưởng tượng được sự thống trị và áp đảo trước đó của cậu.
Thanh niên thầm thở ra một hơi.
Tất nhiên không phải là gã bị một đống ngụy biện sai trái của Nguyên Dục Tuyết đả động, vì có thế nào thì đây cũng rõ ràng là cậu bản tọa đang bốc đồng.
GÃ chỉ là rất thức thời.
Tuy là có được trả thù lao, nhưng thù lao chưa vào tay, huống hồ mục tiêu hàng đầu của gã vẫn là sống sót, sau đó mới là kiếm thật nhiều điểm tích lũy. Nếu cứ thế chết ở đây thì đúng là được không bù mất.
TÊN ĐÓ không thể bán mạng vì lí do nực cười đó được. Có quả bom hạt nhân hình người ở ngay trước mặt thì tên đó tất nhiên biết phải nghiêng về bên nào.
Nhưng dù là tạm thời thỏa hiệp, tên đó cũng thể cứ thế đứng về phía Nguyên Dục Tuyết.
Thậm chí thấy Nguyên Dục Tuyết thu đao, dáng vẻ chàng trai thật hiền lành, lại khiến tên đó xấu tính, cố ý nhắc nhở.
“Nhưng mà họ không chỉ sắp xếp cho mình tôi đi phá lồng phòng hộ.” TÊN ĐÓ hết sức thoải mái nói: “Thậm chí cậu giết hết bọn tôi cũng vô dụng, sẽ luôn có người thay thế bọn tôi. Họ sẽ không trơ mắt nhìn mình đi chết đâu. Chẳng lẽ cậu muốn đối đầu với toàn bộ người chơi à?”
Nguyên Dục Tuyết có vẻ ngạc nhiên nhìn gã, sau đó bình tĩnh khẽ gật đầu.
“Nếu họ lựa chọn như vậy.”
… Hình như có gì đó sai sai?
Thanh niên ngây ra.
Tôi đang dùng họ để uy h**p cậu đấy, sao cậu nói cứ như thể đang uy h**p ngược lại tất cả vậy…