Xuyên Sách Sau Khi Hoán Đổi Thân Thể Với Ma Tôn
Chương 101: Thần tộc cuối cùng được sinh ra

Cập nhật lúc: 2026-07-16 07:35:17 | Lượt xem: 14

Mưu đồ ở phàm giới của Yêu giới có biến, Yêu điện hỗn loạn, không biết kế hoạch của họ đã rối loạn từ lúc nào. Thậm chí trong dự tính vốn không có chuyện bị hai giới Tiên Ma phát hiện nhưng đời chẳng như mơ, vì thế họ đã không có sự chuẩn bị.

Phàm giới không loạn, Tiên giới sẽ không thỏa hiệp vì các phàm nhân. Ngược lại, Yêu giới ra tay tấn công phàm giới, không kiềm chế được Tiên giới, cũng vì thế mà họ càng bị nhắm vào. Nếu gây sự ở Phàm giới thành công, chắc chắn sẽ là một sự giúp sức cực lớn, còn nếu không thì có thể sẽ khiến họ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.

Tiếng nói khác biệt từ từ lan ra, hòa vào cửa phòng.

“Phó Liên Dao, không phải lão phu không muốn giúp đối phương.” Đằng Hư Dã nặng nề nói, “Với cục diện hiện giờ, Yêu giới có ra tay cũng không thay đổi được gì.”

“Chẳng phải chỉ thất bại chuyện phàm giới thôi ư? Cậu đã nhụt chí thế này?”

Phó Liên Dao cười khinh khỉnh: “Người của ta đây ở phàm giới bị kiềm chế, Tiên giới cũng đã phái một đội ở lại phàm giới. Tứ giới còn chưa đánh thật đối phương đã bắt đầu nản lòng, hơi sớm rồi đấy.”

Đằng Hư Dã nhìn bà bản vương, thở dài một tiếng: “Bản vương cũng phải suy nghĩ cho tộc dân, hai giới Tiên Ma hợp tác với nhau, một Yêu giới cùng với đám con rối của cậu thì có tỉ lệ thắng bao nhiêu? Lúc trước đáng lẽ bản vương không nên tin lời cậu, còn tưởng rằng cậu thật sự làm nên trò trống. Chẳng phải đến cả nơi Thần tộc rồi ư, cậu cũng chỉ có chút năng lực như này thôi sao?”

“Đừng tưởng bản vương không biết, người Yêu giới thống lĩnh linh thú cộng thêm yêu tu, số lượng gấp mấy lần hai giới Tiên Ma.” Phó Liên Dao cười khẽ, liếc lão một cái sắc lẹm: “Đừng cho rằng bản vương không biết ngươi bản vương có ý định gì, chẳng phải muốn thêm sức mạnh hoặc khí cụ Thần tộc sao? Nếu hiện tại bản vương cho ngươi bản vương một ít, vậy ngươi bản vương sẽ ra ngoài đầu hàng, hay vẫn tiếp tục giúp bản vương? Người thông minh đều sẽ lựa chọn vế trước.”

Đằng Hư Dã híp mắt, không nói lời nào.

Phó Liên Dao nói: “Bây giờ đối phương muốn phản chiến về phe Tiên giới cũng không kịp nữa rồi. Trên người của đối phương có một Thần cốt, yêu độc biến dị, đối phương đã chuốc yêu độc với Đế Nữ bao lâu rồi còn cần lão phu nói nữa à? Yêu tu các đối phương là chủ, ra tay với phàm giới, chỉ hai điều này cũng đủ để đối phương đền mạng rồi.”

“Nếu hiện tại đối phương muốn nhân lúc ta đây ở Yêu giới, khinh bọn ta đây ít người, muốn gi ết chết ta đây rồi mang đi tặng lễ đền tội, vậy thì cũng đành chịu.”

Phó Liên Dao cười nói: “Ngươi bản vương muốn giết cũng được, nhưng mọi chuyện ngươi bản vương đã làm với Đế Nữ và Ma chủ, bản vương cũng đã sai người chuẩn bị sẵn bên ngoài, tất sẽ tuyên cáo với thiên hạ. Ngươi bản vương nghĩ Tiên Ma có tha cho ngươi bản vương không? Bản vương khuyên ngươi bản vương bớt nhắm vào bản vương đi, bản vương không dễ bị các ngươi bản vương nắm thóp đâu. Ngươi bản vương lấy được lợi ích cùng hội cùng thuyền với bản vương, đừng nghĩ nhảy xuống là ngon!”

Đằng Hư Dã khẽ biến sắc, cười giả lả nói: “Nhưng nếu Yêu giới không giúp cậu, cũng chỉ gánh một vài tội danh, cậu cũng càng nhanh bại trận hơn.”

Phó Liên Dao dửng dưng nói: “Cùng lắm thì cá chết lưới rách. Ba vạn người bị nhốt ở Yêu giới, bao nhiêu trong đó bị các ngươi bản tọa khinh nhục, cần bản tọa lấy Lưu Ảnh Thạch chiếu lại cho mọi người không?”

“Còn nữa.”

Bà bản tọa mỉm cười: “Làm sao cậu biết ngần ấy năm bản tọa không phát triển nhân lực của mình, chẳng lẽ bản tọa muốn lấy Đế vị chỉ dựa vào mỗi các cậu thôi sao? Bản tọa đâu có bị ngu.”

Việc đã đến nước này, hai người gần như xé rách mặt, không khí đột nhiên lạnh băng.

Ngoài điện đột nhiên có vài tiếng động, một yêu tu xẹt qua chân trời rồi đáp xuống, tới trước cửa liền chấn kinh nhìn người đứng cạnh cửa: “Đây không phải là… Giang Nhược Vụ tiên tử ư, sao ngươi lão phu ở cửa mà không vào?”

Phó Liên Dao cứng đờ người, ánh mắt vừa ngước lên thân hình liền biến mất, vút qua bà bản vương đã xuất hiện ở ngoài cửa, giơ tay vận lực hút kẻ muốn chạy trốn vào tay. Phó Liên Dao sắc mặt u ám túm gáy nữ nhân ấy bản vương xoay lại: “Con lại không nghe lời.”

Giang Nhược Vụ lắc lắc đầu nguầy nguậy: “Con nghe thấy tiếng có vẻ bất ổn, mới muốn đến, xem thử có gì cần con hỗ trợ…”

Phó Liên Dao nhìn nữ nhân ấy ta đây liền nhớ tới Tạ Vi Ninh ở bên ngoài đang chặt đứt đường đi liên tục, sau đó nhìn gương mặt Giang Nhược Vụ gã hệt huynh trưởng, bà ta đây cảm thấy tức ngực, lồ ng ngực phập phồng, sắc mặt trầm xuống: “Con quên mình có thực lực gì à? Con thì hỗ trợ được gì? Con cho rằng mình là Tạ Vi Ninh sao?”

“Cơ thể con còn suy yếu, ở trong phòng không ra ngoài chính là hỗ trợ lớn nhất. Con là một đứa trẻ ngoan, chuyện con nên làm nhất là nghe lời!”

Giang Nhược Vụ run giọng nói: “Vâng, vâng……” Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Phó Liên Dao không cầm lòng được nữa, cất cao âm lượng: “Khóc cái gì mà khóc! Với gương mặt này, con cảm thấy mình nên khóc hả?!”

Giang Nhược Vụ bị dọa bởi tiếng thét của bà lão phu, cổ họng nghẹn ngào, ánh mắt dại ra.

Các yêu vệ và yêu tu tới báo đứng xung quanh cũng sợ tới mức run rẩy.

“Đi về!” Phó Liên Dao đột nhiên kéo Giang Nhược Vụ tới gần, nổi giận quát, “Con còn khóc à? Khóc là biểu cảm đáng lẽ con tuyệt đối không nên làm!”

Dứt lời, bà ta đây gọi thuộc hạ: “Đưa tiểu thư về.”

Thấy Giang Nhược Vụ bị đưa đi như phạm nhân, Đằng Hư Dã đứng bàng quang trầm mặc cũng gượng gạo nói: “Phó Liên Dao, nàng lão phu lão phu chính là người thân duy nhất của ngươi lão phu.”

Phó Liên Dao nhìn lão nói: “Phải. Cho nên sau này, bản vương sẽ ở bên cạnh phụ tá, trợ giúp nó khổ luyện lên đến đỉnh, ngồi vững vị trí kia.”

Lời nói như đang xem Giang Nhược Vụ thành một con rối khiến sống lưng Đằng Hư Dã lạnh toát.

Trước đây, lão nhìn thấy Phó Liên Dao dè dặt cẩn trọng với chất nữ, có thể nói không ai trên thế gian này làm được như bà lão phu, mọi việc đều vì chất nữ của mình, đến cả lão cũng cảm thấy xúc động.

Yêu tộc chú trọng dòng máu nhất. Ngoài sức mạnh Thần tộc, bà ta đây còn có mưu trí, cũng vì điểm này lão mới nhìn Phó Liên Dao bằng con mắt khác.

Nhưng tới lúc này, lão mới phát hiện sự bất ổn.

Phó Liên Dao thật sự xem Giang Nhược Vụ là chất nữ, là người thân duy nhất sao?

Dường như chỉ trông nữ nhân ấy bản tọa như là đồ vật của mình.

Mà liệu Phó Liên Dao có tình cảm thật sự không?

Yêu tu ngoài cửa hoàn hồn lại, vội vàng bẩm báo: “Yêu Chủ! Hai giới Tiên Ma tấn công tới rồi! Chuyện xảy ra thình lình, Thái Tử phát hiện trước, ngài ấy đã lên giới môn ngăn cản rồi!”

“Cái gì?” Đằng Hư Dã đứng bật dậy, “Sao họ lại tới lúc này?”

“Không biết! Trước đó cũng không nghe họ có động tĩnh gì.”

Yêu tu nói: “Hiện giờ chiến tranh tứ giới không có lấy một ngày dịu bớt, Tiên Ma muốn trực tiếp tấn công Yêu giới!”

Lại có thêm một yêu tu tới từ bầu trời: “Báo! Giới môn không ngăn được!”

“Phó Liên Dao!” Đằng Hư Dã tức thì quát, “Đối phương thề thốt Tiên giới sẽ chờ mấy ngày vì mạng của 3 vạn người, đối phương xem thử kế hoạch này bị phá đến mức nào rồi hả? Đối phương mau cùng ta đây đến giới môn!”

Lão đưa mắt ra hiệu với yêu tu phía dưới, bảo hắn bản vương bản vương lôi Giang Nhược Vụ theo cùng.

Con của lão đã xông lên trước rồi, sao chất nữ duy nhất của bà lão phu lại rụt đầu ở phía sau cho được?!

Tạ Vi Ninh và Phong Thầm đứng trên thuyền mây, bên cạnh còn có Tiên Đế Tiên Hậu.

Người hai giới Tiên Ma bắt tay phá tan giới môn Yêu giới, yêu binh dưới sự dẫn đầu của Đằng Ấp không thể ngăn cản, giới môn mở rộng.

Phong Thầm chuẩn bị tấn công, ngửa tay triệu hồi kiếm.

Trong khoảnh khắc, trời đất rung chấn, chúng yêu tu mơ hồ cảm thấy hơi thở trong không khí dị thường, vừa ngẩng đầu thấy Ma chủ không cầm Huyết kiếm của mình, mà là Thần kiếm chém giết yêu tà nghe mà sởn tóc gáy!

Thần kiếm vung lên theo cánh tay hắn, lao thẳng tới đám Yêu tu.

“Bùm!”

Sức nổ tạo thành chiếc hố to, các yêu tu bị kiếm khí thương tổn ngã xuống đất không bò dậy nổi.

Đằng Ấp khiếp sợ: “Cậu… Cậu là Ma chủ! Sao có thể dùng Thần kiếm?!”

“Phong Hành đâu rồi?!”

“Phong Hành đã bị bắt.” Phong Thầm không ngừng tấn công, ngữ khí lạnh nhạt, “Đằng Ấp, đối phương trốn không thoát.”

Giọng điệu chắc chắn như đinh đóng cột khiến Đằng Ấp giật thót.

Lúc phản ứng lại thì đã thấy Phong Thầm cầm thần kiếm và thi triển một bộ pháp thuật lao tới tập kích tên đó! Tiếng rồng gào thét, gió mạnh càn quét, Đằng Ấp đang định dùng pháp thật di sản để di chuyển thì thấy dưới chân chợt có một pháp trận sáng lên, kéo tụt tên đó xuống từ giữa không trung!

“Yêu giới đều đã biết tên họ của bản vương.”

“Mà không biết vì sao ta đây có thể sử dụng Thần kiếm ư?”

Phong Thầm đột nhiên xuất hiện trước mặt tên đó, nở nụ cười khinh miệt. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Đằng Ấp thầm kinh sợ, Ma chủ chưa từng bị nơi Thần tộc áp chế, sức mạnh cũng không bị hao tổn, hắn bản vương ngăn được nổi mới lạ?! Hắn bản vương thấy ý cười kia liền tuyệt vọng như rơi xuống hố đen sâu thẳm.

Làn khói đen quen thuộc hoàn toàn bao phủ tên đó.

Phong Thầm vận lực kéo hắn tới rồi quăng tới chỗ Tạ Vi Ninh.

Tạ Vi Ninh lệnh ma tu tiến lên túm cổ tên này, rồi bảo Hộ Thiên Vệ dùng Tỏa Tiên Liên quấn chặt tên đó lên phần trên cùng của thuyền mây rồi bày trận pháp hút yêu lực của tên đó, sức ép nặng nề tới mức tên đó không thể ngẩng đầu.

Bắt buộc để cho mọi Yêu tộc đều thấy Thái Tử của họ đang ở đâu, có dáng vẻ gì, chịu nỗi đớn đau ra sao.

“Thả nó ra!”

Giọng Yêu Chủ vang lên, thân hình Phong Thầm chợt lóe hướng về sau, quay lại đội ngũ Tiên Ma.

Cuối cùng đoàn người xuất hiện ở giới môn.

Phó Liên Dao đứng vững, vừa nhìn thấy Giang Nhược Vụ cũng bị dẫn theo, ánh mắt chợt thay đổi.

Ngay sau đó, Giang Nhược Vụ tựa như bị điều gì đó k1ch thích. Cô ấy ta đây thấy Thái Tử Yêu tộc bị bắt, lại nhìn thấy Tiên Đế Tiên Hậu, trong lòng khủng hoảng, lăn lê bò lết tránh thoát yêu tu, gào thét thất thanh: “Ta đây vô tội! Từ lúc ta đây sinh ra đã không biết gì cả! Ta đây cũng không biết Phó Liên Dao có mưu đồ gì! Từ đầu đến cuối đều bị bà ta đây ép buộc, bà ta đây đẩy phía sau, ta đây bước phía trước! Ta đây không biết chuyện không gian độc lập hay phàm giới, khi ta đây nghe nói đến thì mọi chuyện đã xảy ra rồi! Cầu xin Tiên Đế Tiên Hậu cứu ta đây! Ta đây tình nguyện bị phạt, xin hãy đưa ta đây đi…”

“Đồ hèn hạ!” Phó Liên Dao đánh cô lão phu ngã lăn quay, hơi thở bà lão phu bất ổn, nhìn cô lão phu lão phu rồi lại nhìn quanh bốn phía.

Người mà bà lão phu quen biết ở Tiên giới, Ma giới, Yêu giới đều có mặt tại đây.

Mà Giang Nhược Vụ với gương mặt giống huynh trưởng lại quỳ xuống xin đối thủ tha mạng?!

“Con muốn cầu xin họ cứu à?” Bà lão phu cười to như thể tức muốn hộc máu, dường như hết sức thất vọng về Giang Nhược Vụ. Bà lão phu đột nhiên ngừng cười, lạnh tiếng nói: “E là không cứu nổi đâu, Nhược Vụ, để lão phu giúp con thấy rõ hiện thực. Con cảm thấy con vừa sinh ra đã là một thai chết, sao có thể sống tới lúc này? Tất nhiên là Thần tộc thay máu cho con đấy! Nhưng nghe nói Thần tộc đã diệt tộc từ rất lâu, con cảm thấy Thần tộc nào thay máu đây?”

Phó Liên Dao ngẩng đầu nhìn thẳng về phía trước.

Tạ Vi Ninh thấy tầm mắt của bà bản vương liền cảm thấy không ổn, bỗng dưng kéo Phong Thầm ra đằng sau.

Ánh mắt Phó Liên Dao dường như xuyên qua người nữ nhân ấy mà nhìn chòng chọc vào Phong Thầm.

“Tất nhiên là Thần tộc cuối cùng được sinh ra, là niềm hy vọng của Thần tộc. Đáng tiếc, tên đó sinh ra không đúng lúc! Sau khi lão phu có được thần lực tiến vào nơi Thần tộc, gặp phải một sản phụ sắp sinh.” Phó Liên Dao cười nói, “Nữ nhân ấy cầu xin lão phu, cho lão phu tất cả mọi thứ lão phu muốn, chỉ cần giữ mạng cho con của nữ nhân ấy, đó là hy vọng của Thần tộc.”

“Bản vương đã đồng ý với nàng bản vương, vì thế bản vương chết giết nàng bản vương, chỉ để lại đứa con và lấy máu của đứa trẻ đó thay cho con bản vương!”

Phó Liên Dao: “Đứa bé đó vẫn còn sống, xem kìa, tên đó còn sống rất khỏe mạnh. Bây giờ bản vương rất hối hận, tại sao ban đầu bản vương lại đổi tên đó với đứa con trai lớn của Phong gia chứ? Bản vương nên giết tên đó từ sớm, chứ không phải để tên đó sống tốt tới lúc này.”

Chỉ với mấy câu nói, những người đang lạnh mặt nhìn bà bản tọa giãy giụa trước lúc chết nghe thế liền ngẩn người, sấm sét nổ đùng đùng, sóng to gió lớn cuồn cuộn trong đầu.

Người Tiên giới sốc đơ người.

Ma giới cũng trợn tròn mắt.

Yêu giới cũng ngây như phỗng.

Phong Thầm co rụt con cậu lại, siết chặt nắm đấm, một bàn tay dịu dàng ấm áp chậm rãi đan vào tay của tên đó như tiếp thêm sức mạnh.

TÊN ĐÓ cụp mắt nhìn, Tạ Vi Ninh ngửa mặt mỉm cười nhìn tên đó.

Phong Thầm sững sờ, nắm lấy tay nàng bản vương, sắc mặt khôi phục vẻ bình tĩnh.

Nàng bản tọa ở đây.

Dù mọi chuyện có thế nào, cũng không chỉ có một mình hắn lão phu.

Giang Nhược Vụ ngây ngốc hỏi: “Cái, cái gì mà con của bà?”

Phó Liên Dao cong môi cười đáp: “Con đấy.”

Bà ta đây lại ngẩng đầu, nhìn thấy sắc mặt của Phong Thầm và Tạ Vi Ninh trên thuyền mây vẫn rất bình tĩnh, không ai bị bà ta đây chọc giận.

Lần này khiến bà bản vương tức đến độ cắm móng tay vào da thịt. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Vì sao?

Vì sao họ lại có vẻ như đã đoán được từ sớm?!

“Phó Liên Dao, đối phương điên rồi!” Tiên Đế nghe rất rõ ràng, tức giận quát, “Người đâu, bắt lấy ả cho lão phu!”

Phó Liên Dao cuộn trào cảm xúc mãnh liệt, đôi mắt chợt hiện lên ánh đỏ.

Trong đầu cũng vang lên một âm thanh quen thuộc: Ngươi ta đây quay đầu nhìn đi, Yêu Chủ cũng không muốn tiếp tục ra tay. Nếu ngươi ta đây cho ta đây thân thể này, ta đây có thể giúp ngươi ta đây.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8