101 Sủng Vật Tình Nhân I
Chương 1: Ma vương Gia Lí Tây đáng sợ

Cập nhật lúc: 2026-07-30 14:45:15 | Lượt xem: 2

“Mễ lý mễ lý ba lạp oanh! Ba lạp oanh, oanh. . . . . .”Hai tay tôi để trước ngực, ngồi trong Lục Mang Tinh Trận niệm đi niệm lại, “Mễ lý mễ lý ba lạp oanh – thần tình yêu mau xuất hiện đi, mễ lý mễ lý ba lạp oanh!”

“Sai rồi sai rồi, là mễ lý mễ lý ba ba oanh” – Đôi mắt của búp bê ma dực chợt lóe lên ánh sáng màu xanh, hé miệng nói, “Ngươi ta đây cái đồ ngu ngốc này, rốt cuộc phải dạy ngươi ta đây bao nhiêu lần mới được hả?”

Vật này chỉ cần cắm điện là có thể mở miệng nói chuyện, búp bê cao cỡ nửa người này, là bạn tốt Tần Tịch vì cổ vũ tôi theo đuổi Doãn Lạc, mà cố ý tặng cho tôi nhân ngày lễ tình nhân.

Mắt của búp bê ma dực này vừa to vừa tròn, con ngươi bản vương màu xanh lục, vừa cắm điện sẽ phát ra ánh sáng xanh mạnh mẽ. Chỉ là đôi mắt to hồn nhiên ngây thơ này, ẩn dấu một bí mật đáng sợ không muốn người biết ! (o o )

“Nhưng rõ ràng ngươi bản vương vừa nói là. . . . . .”Tôi ngập ngừng, rõ ràng nó vừa mới nói cho tôi biết là”Mễ lý mễ lý ba lạp oanh”, như thế nào lại thay đổi!

Con đối phương xanh lục của búp bê ma dực bất mãn đảo một vòng : “Ngu ngốc, kêu đối phương niệm thì mau niệm đi!”

Quên đi, nghe theo nó đúng là ! Tôi nuốt một ngụm nước miếng lớn, nhắm chặt mắt mở to miệng, bày ra tư thái ‘trả giá bằng cả tính mạng’: “Mễ lý mễ lý ba ba oanh, thần tình yêu mau mau hiện thân – thần tình. . . . . .”

Yên tĩnh. . . . . .

Thanh tịnh. . . . . .

A, sao lại không có chút phản ứng gì? Chẳng lẽ thần chú này vẫn không đúng? ! Tôi lén mở một con mắt ra.

Chỉ thấy hai con đối phương xanh lục trong suốt của búp bê ma dực đang tỏa sáng, càng ngày càng sáng, càng ngày càng sáng. . . . . . Cuối cùng giống như hai cây đèn pin, thẳng tắp bắn về phía giữa phòng, mở cây đèn ở đầu giường lên chiếu sáng căn phòng bị bóng tối bao trùm.

Dần dần, anh sáng xanh đang dồn về giữa phòng ngủ dừng lại, chợt xuất hiện một làn khói xanh. Xuyên thấu qua làn khói xinh đẹp, có thể thấy một bóng dáng như ẩn như hiện . . . . . .

Oa! Chẳng lẽ triệu hồi ái thần thành công ? ! Ánh mắt tôi phóng ra ánh sáng kinh hỉ (sửng sốt mừng rỡ), không thoáng chốc nhìn chằm chằm làn khói xanh trước mắt.

Sương khói từ từ tan biến, bóng dáng kia cũng ngày càng rõ ràng. . . . . .

Chậm. . . . . . Chậm đã! Hai thứ nhọn nhọn trên đầu cái bóng kia là gì? Chẳng lẽ thần tình yêu tên đó. . . . . . Tên đó có hai cái sừng nhọn? !

(⊙_⊙) Con cậu của tôi dần dần phóng đại .

Sương khói càng lúc càng mờ nhạt, cho đến khi biến mất. Một người có hình dáng giống như ác ma xuất hiện ; hắn lão phu khoác hồng bào, răng nanh nhọn, tay cầm một cây đinh ba dài ngồi trên ngai vàng Địa Ngục, cái mũi cùng nửa khuôn mặt của hắn lão phu bị một chiếc mặt nạ ác ma che mất, chỉ lộ ra chiếc cằm nhọn tuấn mỹ của hắn lão phu.

Đôi mắt của tôi đã chống đỡ hết nổi, sau đó.

“Oa a! Ba ba a – quỷ thần thiên địa a!”Tôi thét chói tai, gần như ngã lộn nhào ra giường, sau đó quấn chăn che kín toàn thân, chỉ lộ ra hai ánh mắt giống như con chuột nhỏ.

“Tiểu cô gái, là đối phương triệu hồi ta đây sao?”Cái người có sừng kia năm chặt cây đinh ba, lười biếng nói, “Đối phương có biết triệu hồi Ma vương Gia Lý Tây ta đây ra đây, hậu quả sẽ như thế nào không? !”

“Ma. . . . . . Ma vương Gia Lý Tây?”Tôi quấn chặt chăn hơn nữa, cả người giống như bị sóng biển đánh, không ngừng nhấp nhô, “Đối phương, đối phương, đối phương không phải thần tình yêu sao? Làm sao có thể, làm sao có thể. . . . . .”

“A. . . . . . Lại là một đứa nhỏ đọc nhầm chú ngữ!”Cậu nói sâu xa của Ma vương giống như phát ra từ dưới nền đất, âm u buốt giá tới mức có thể đóng băng toàn phương trời, “Cho phép bản vương tự giới thiệu. Bản vương là Ma vương Gia Lý Tây, chuyên môn phụ trách giúp người triệu hồi bản vương tìm thấy linh hồn mà cả đời tên đó hận nhất .”

Tôi rụt cổ run lẩy bẩy trong chăn, mặt sợ tới mức còn trắng hơn cả vôi: “Tôi không, không biết. . . . . . Tôi, tôi cũng không có triệu hồi Ma Vương đại nhân ngài a, tôi, tôi. . . . . . Càng không có người để hận. . . . . .” Búp bê ma dực cậu đi chết đi, nhất định là nó cho tôi chú ngữ sai! Làm sao bây giờ, xong đời rồi, không phải tôi sẽ chết sao? Ô! //(0o0)// sớm biết tôi không nên tin Tần Tịch mà, nhờ vào sức mạnh bên ngoài để đạt được tình yêu . . . . . .

“Bản tọa cho cô ba phút, có nguyện vọng gì thì nhanh nói đi! Đối phương có biết 3 phút đối với bản tọa quý giá thế nào không?” Ánh mắt ma vương phóng ra ánh sáng độc ác, “3 phút, bản tọa có thể tiêu diệt 60 Tiểu Yêu, 22 hành tinh, cộng thêm 5 người của Ma tộc. . . . . .”

“Không, không. . . . . .”Tôi ra sức khẽ lắc đầu, nước mắt đều bị lời nói của Ma vương dọa sợ tới mức trào ra hốc mắt.

Thần tình yêu à ngươi bản tọa ở nơi nào. . . . . .Thần tình yêu, ngươi bản tọa tới cứu bản tọa a, ô! ~~~>OO
Trước mắt, rất nhiều học sinh mặc áo bành tô bằng vải nỉ màu vàng nhạt ầm ầm tụ thành một đoàn – có người cầm máy quay phim, có người cầm Microphone, còn có người cầm bút ghi lại . . . . . .

Những người này vì ngăn lại cỗ xe màu xanh đen kia xe thể thao”Bugatti Veyron” ( oa, đây chính là xe thể thao đứng đầu nhân gian a ), thân thể đám người kia giống như nhựa cao su dán lên cửa kính xe, có thây ma nằm trên mặt cỏ, cũng có người không sợ chết trực tiếp bò lên trần xe”Bugatti Veyron”. . . . . .Liếc mắt nhìn một cái, đám người kia tựa như một đám sâu gạo đang tranh nhau đồ ăn .

Oa, thật đáng sợ! Lũ người kia đang làm gì? Là phỏng vấn ngôi sao nào? Khác thường!

Tôi kéo cửa kính xe xuống, một chiếc máy bay giấy màu hồng bắn trúng ngay ót tôi, sau đó đung đưa rơi xuống. (⊙_⊙) chăm chú nhìn, hóa ra có rất nhiều máy bay giấy đủ màu sắc bay đầy trời, vàng, tím, trắng, lục, lam . . . . . . Thật nhiều thật nhiều, giống như những con bươm bướm đang bay lượn.

“Hiến Trạch! Em yêu anh! Em đã dùng cả mạng sống để thích anh, nếu anh bỏ đi em phải làm sao đây? Rốt cuộc em nên làm cái gì bây giờ? -“Một giọng nữ chói tai xẹt qua bầu trời u ám, chấn động đến chiếc xe con thỏ của tôi đến mức lắc lư.

Tôi ngẩng đầu .

Thấy một máy bay trực thăng loại nhỏ màu xanh lam đang quanh co trên không trung cách cao tốc”Tam huyễn” khoảng mười mét. Cửa máy bay được mở ra, một cô gái mặc áo bành tô bằng vải nỉ màu vàng nhạt hai chân nhẹ nhàng ngồi cạnh cửa, vừa rơi lệ vừa liều mạng ném máy bay giấy lên không trung .

Này. . . . . . Đây là đang đóng phim sao? !

Ngay lúc tôi đang nghi hoặc khó hiểu, lại một trận máy bay giấy màu lam lướt gió bay tới chỗ tôi. . . . . . Tôi duỗi tay ra, liền nhẹ nhàng bắt được nó.

Mở chiếc máy bay giấy bị nước mắt tẩm ướt ra, một hàng chữ màu đen xiêu xiêu vẹo vẹo đập vào mắt .

Lý Hiến Trạch, em yêu anh, Cố Tiểu yêu anh.

Lý Hiến Trạch? ! Nghe quen quá. Tôi gãi đầu, đã nghe ở đâu rồi nhỉ. . . . . .

“Hiến Trạch, Hiến Trạch. . . . . .”Cô gái vừa tiếp tục phóng máy bay giấy, vừa dùng âm thanh khàn khàn hô lên, “Hiến Trạch, xin anh đừng rời xa em. . . . . .”

“Đi ra -“

“Đi ra! Đi ra!”

“Lý Hiến Trạch, nhanh ra đây. . . . . .”

Người khiêng máy quay phim, tay cầm Microphone và Nhóm”Sâu gạo” liều mạng gõ cửa xe “Bugatti Veyron”, ép chàng trai được gọi là”Lý Hiến Trạch” kia xuống xe.

Nhìn cục diện hỗn loạn trước mắt, tôi liền cau mày. Làm gì đây, cứ theo đà này thì khi nào tôi mới có thể qua cầu, khi nào thì mới có thể đến Học viện”Tam huyễn vương thành” đây! Oa oa, vì sao gần đây vận khí của tôi lại xuống cấp như vậy!

Lúc này, cửa xe”Bugatti Veyron” màu xanh đen đột nhiên mở ra, khiến thân thể “Sâu gạo” đang dán lên cửa xe b*n r* thật xa. Sau đó, một cặp chân dài mang giày màu trắng bước ra.

“Sâu gạo” vây quanh”Bugatti Veyron”. Đều lấy tốc độ như tia chớp kéo xa khoảng cách của chúng cùng xe, sau đó theo thứ tự xếp thành một hàng dài thẳng tắp màu vàng.

Cô gái trong máy bay trực thăng cũng nhanh chóng ngừng khóc cùng quát to, nước mắt lưng tròng gắt gao nhìn đôi chân chỉ bước đến cửa xe.

Trong không khí bắt đầu khởi động một cổ áp lực vô hình, khiến tôi không thể không ngừng thở.

Nhiều ánh mắt chăm chú nhìn, một người mặc áo bành tôi bằng vải nỉ màu vàng nhạt, đầu đội chiếc nón màu xanh lam dệt kim, anh ta đây bước ra. Dáng người cao lớn, vô tình phát ra khí chất quý tộc, cho dù không thấy rõ khuôn mặt anh ta đây cũng khiến cho người ta đây không thể chuyển ánh mắt khỏi người anh ta đây.

Nam hài dựa lưng vào cửa xe, ngẩng đầu, tiếng nói của anh bản tọa giống như dòng suối tí tách dễ nghe: “Cô làm trái với ước định, chúng bản tọa xong rồi.” Tiếng nói của anh bản tọa dễ nghe như vậy, có thể hấp dẫn hết thảy, hoặc là có thể phá hủy hết thảy.

Tôi ngồi ở trong xe đột nhiên đỏ mặt, trái tim cũng giống như nai con đập loạn xạ.

Cô gái ngồi ở máy bay trực thăng che mặt thê lương nói: “Không cần! Nếu Hiến Trạch không quan tâm em nữa, em cũng không cần sống nữa!”

Máy bay giấy đầy trời rơi xuống, chở theo bao nhiêu là tình cảm của cô gái, chở bao nhiêu là tình yêu. Nhưng cuối cùng, không phải chúng đều rơi lên mặt cầu, cũng rơi vào nước sông a.

Anh lão phu không nói gì, trầm mặc một hồi lâu, sau đó lại có thể nhìn tôi bước tới.

Sau đó, ánh mắt của anh lão phu đầy ngạc nhiên nhìn về hướng này từ xa đi tới, đôi giày màu trắng không lưu tình dẫm nát máy bay giấy.

Mắt phải của tôi giật kịch liệt, khoảng cách của anh lão phu với tôi càng gần nó giật càng nhanh. Oa a, xem ra sắp có chuyện không hay xảy ra rồi! 

Lúc này, đầu anh lão phu kề sát vào cửa kính chiếc xe con thỏ của tôi, tiếng nói không mang chút sợ hãi nào hỏi không ngớt: “Cô thích tôi sao?”

Oa a! Hôm nay không phải tôi đụng tới bệnh nhân tâm thần chứ? ! Anh lão phu hỏi tôi thíchanh lão phu không? Anh lão phu lại có thể. . . . . . Lại có thể hỏi một cô gái chưa từng gặp mặt vấn đề này? !

“Tôi. . . . . . Tôi không biết anh. . . . . .”Tôi cúi đầu, không dám nhìn mặt anh bản tọa.

Anh lão phu nóí: Nhà quê, ngay cả tôi cũng không biết”dùng tiếng nói đáng ghét nói: “Tôi tên Lý Hiến Trạch.”

“Nhưng tôi. . . . . . Vẫn không biết anh. . . . . .”Đầu tôi đã cúi thấp giờ còn thấp hơn . Ông trời ơi, xin ông đừng khiến tôi xui như vậy được không? Chuyện tốt đâu không thấy, chuyện không tốt đều nhằm vào tôi !

“Nói những lời thừa đó làm gì?”Tiếng nói của anh bản vương trở nên mất kiên nhẫn “Tôi chỉ hỏi cô có thích tôi không?”

A! Báo động cấp độ một! Tôi ngửi thấy mùi nguy ngập.

Làm sao bây giờ? Phải trả lời anh ta đây thế nào? ! Nếu tôi không cẩn thận nói sai, chọc anh ta đây mất hứng. . . . . .

Từ sớm đã nghe nói nơi này, học sinh rất không phân rõ phải trái, hơn nữa nam sinh đều đánh nữ sinh. . . . . . Oa a a! Tôi càng nghĩ càng sợ hãi, không kiềm chế được sợ run cả người.

Tiếng nói của anh bản vương lại vang lên, có chút tức giận: “Nói! Có thích hay không? !”

Tiếng nói của nam hài có mấy phần nóng nảy, giọng tôi run run nói: “Tôi, tôi không biết anh, làm sao thích anh được. . . . . .”

“Làm sao? Bộ dạng của tôi hung ác lắm sao? Không có ai dạy cô – lúc nói chuyện với người khác phải ngẩng đầu lên nhìn vào mắt đối phương sao? Thỏ con, cô có biết sự cơ bản nhất của lễ phép?”Nói xong anh ta đây luồn tay qua cửa kính xe, thô bạo nâng cằm tôi lên.

Đầu vừa nhấc lên, tôi liền thấy được gương mặt anh bản tọa bị kính mắt thể thao màu xám che đi một nửa khuôn mặt tuấn tú, cộng thêm đám “Sâu gạo” vây quanh anh bản tọa khiêng các loại dụng cụ chụp hình quay phim. ( thật không biết lũ người kia đến đây từ lúc nào. -_-#)

Lần đầu tiên tiếp xúc với con trai gần như vậy, nhưng lại bị nhiều ánh mắt như vậy, không hề thoáng chốc nhìn chằm chằm. . . . . . Mặt của tôi tựa như trái cà chua, đỏ tới mức có thể nhỏ máu.

“Lời cô vừa nói, lớn tiếng lặp lại lần nữa đi.”

Bị ánh mắt giết người của anh ta đây ép, tôi cắn chặt môi dưới nâng cao giọng: “Tôi vừa mới nói. . . . . . Tôi không thích anh, làm sao. . . . . . Làm sao tôi có thể thích anh được chứ!”

Anh ta đây nhẹ nhàng thở ra, nụ cười vẫn lưu lại bên khóe môi: “Ý là chưa thích? !”Thật là một người quái dị. Nhưng nhìn vẻ mặt của anh ta đây, câu trả lời của tôi khẳng định là chính xác, không phải anh ta đây bị K (ung thư) chứ? !. ^ .

Vì thế tôi ưỡn ngực nghiêm mặt, xấu hổ nói: “Ừm, thật ra tôi đã có người trong lòng . . . . . .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8