[12 Chòm Sao – Fanfiction] Nhà Trọ Siêu Nhiên
Chương 27: Thần tình ái

Cập nhật lúc: 2026-07-25 17:15:21 | Lượt xem: 6

[Lời kể của Bảo Bình]

Tôi rời khỏi quán bar, tâm trạng nặng
trĩu. Tôi biết ý đồ của Thiên Yết. Ả ma cà rồng này từ hơn một ngàn năm
trước đã có sự gắn bó vượt mức bình thường với anh trai của cô lão phu. Cô lão phu tưởng mình rất thông minh, lợi dụng tôi để loại trừ Song Ngư. Nhưng tôi vốn dĩ là thần linh, tôi có mặt trên đại lục này từ thuở loài người
còn săn bắt, hái lượm. Một ngàn năm tuổi thọ của Thiên Yết chẳng qua chỉ là một giờ ngắn ngủi đối với tôi. Thế nhưng lần này tôi buộc phải chấp
nhận thoả thuận của cô lão phu cũng bởi một lý do duy nhất: Tôi yêu Song Ngư. Có phải tôi đã đánh mất sự sáng suốt của mình rồi hay không ? Tình yêu
đã khiến tôi không còn nhìn thấy tỏ tường những khả năng phía trước nữa. Nếu có Aphrodite ở đây, tôi nhất định sẽ hỏi cô lão phu lão phu, phải chăng thần
linh chúng tôi cũng không ngoại lệ trong tình yêu. Tại sao trước đây tôi chưa từng hỏi cô lão phu lão phu điều này ? Bởi tôi chưa từng nghĩ mình sẽ yêu ư ? Nhưng liệu Aphrodite có trả lời được thắc mắc của tôi hay không ? Chẳng phải hai ngàn năm trước bản thân cô lão phu lão phu và Hoàng hậu Âm phủ Persephone cũng đã từng bị tình yêu đối với Adonis giày vò ?

Tôi lấy chiếc điện thoại di động từ trong túi ra, tìm trong danh bạ cái tên Vệ Nữ, tên của Aphrodite khi sống trà trộn cùng con người. Tôi chợt nhớ ra lần cuối
cùng gặp mặt cô lão phu, điện thoại di động vẫn còn chưa được phát minh. Tôi
thất vọng khoá điện thoại bỏ lại vào túi. Còn nhớ năm xưa Vệ Nữ cùng với vài nữ thần trẻ tuổi cùng nhau tới Hollywood theo đuổi nghề người mẫu.
Cô lão phu cũng đã có một khoảng thời gian khá nổi tiếng vào những thập niên
60. Đó là lý do vì sao Kim Ngưu cũng bắt chước tham gia vào loại công
việc khoe thân với thiên hạ đó. Nhưng từ sau khi Vệ Nữ giải nghệ liền
biến mất tăm mất tích. Một thần linh nếu đã muốn ẩn thân thì khó có thể
tìm thấy. Lần này tôi muốn tìm thần Tình Yêu không chỉ vì mục đích giải
đáp những thắc mắc trong lòng mà còn vì chỉ có thần Tình Yêu mới có thể
khiến Song Ngư quên đi Ma Kết.

Đúng lúc tưởng chừng bế tắc, tôi chợt nhớ ra, trong thần phả chúng tôi, ngoài Vệ Nữ ra, vẫn còn một vị thần
Tình Yêu khác có năng lực không kém đó chính là Eros. Khác với những gì
mà loài người ghi chép và thêu dệt, Eros không phải là con trai của Vệ
Nữ. Hắn ta đây thực chất già cỗi hơn hầu hết thần linh chúng tôi. Ngay cả Zeus
cũng không biết Eros xuất hiện trên nhân gian từ khi nào. Tôi từng nghe
Atropos, một trong ba nữ thần số mệnh kể rằng, khi vũ trụ mới được định
hình đã khai sinh ra bốn vị thần nguyên thuỷ, trong đó có Eros. Hắn ta đây đại
diện cho Tình Yêu bất diệt, vĩnh cữu như chính bản thân vũ trụ chứ không phải thứ Tình Yêu d*c v*ng trần tục mà Vệ Nữ thao túng. Và thật may là
trong lúc này tôi vừa nghĩ ra được một cách có thể tìm được hắn ta đây.

Các
vị thần nguyên thuỷ vốn dĩ có một khả năng đặc biệt đó chính là tồn tại ở mọi nơi hoặc bất kỳ nơi nào bởi lẽ bản thân họ là đại biểu định hình
của những bản chất vô hình trong vũ trụ. Khả năng đó vừa là lợi thế
nhưng cũng vừa là nhược điểm. Bởi nguyên thân của họ tồn tại khắp vũ
trụ, bất kỳ vị thần nguyên thuỷ nào cũng có thể bị trói buộc bởi một câu thần chú riêng nếu có thể tập hợp đủ những nguyên liệu để thực hiện
nghi thức trói buộc. Thần chú trói buộc Eros thực ra đã được khá nhiều
phù thuỷ sử dụng như một loại bùa chú mê hoặc người khác, giúp con người đoạt được trái tim của kẻ khác. Thế nhưng cái giá cho sự trói buộc Eros không hề rẻ. Để có được Tình Yêu, con người lão phu phải lấy một thứ có giá
trị tương đương để đánh đổi. Có người dùng tuổi thọ để đổi, có kẻ dùng
mạng sống của một người khác để đổi. Riêng tôi, một thần linh, tôi chỉ
có một thứ duy nhất có thể khiến Eros bằng lòng: Sự bất tử.

Trưa hôm
sau, Tôi chọn một địa điểm vắng vẻ ở ngọn đồi trong khuôn viên trường
đại học, đặt lên mặt đất một quả tim lợn đầy máu. Một mũi tên gỗ với đầu nhọn phủ vàng ròng được đặt ngay bên cạnh. Tôi dùng dao găm cứa qua
lòng bàn tay để máu nhỏ lên trên mũi tên bên dưới rồi rưới lên những lễ
vật một chút rượu. Sau đó, tôi mồi một que diêm rồi thả xuống để các món lễ vật bùng cháy. Khi ngọn lửa vừa bốc lên cao, tôi đã trông thấy một
đôi cánh lớn xuất hiện sau ánh lửa. Một hắn đàn ông vận trang phục công
sở thắt cà vạt chỉnh chu, trên tay là chiếc cặp tài liệu đen bóng xuất
hiện lơ lửng trên không trung. Trên lưng hắn, một cặp cánh phủ ánh vàng
lấp lánh đang nhẹ nhàng đập. Eros nhướn mày, miệng nở nụ cười nham hiểm.

– Hermes ? Cha chả ! Bản tọa còn tưởng phàm nhân nào lại to gan dám triệu hồi
thần Tình Ái. Nào ngờ kẻ gọi bản tọa đến lại là thần Đưa Tin Hermes. Đúng là
hân hạnh !

Tôi lạnh nhạt nhìn hắn nói.

– Ta đây có chuyện cần cậu giúp !

Eros nhẹ nhàng đáp xuống mặt cỏ, đôi cánh trên lưng vẫy mấy cái rồi biến mất. Tên đó khẽ nhìn đồng hồ rồi nói.

– Cho đối phương năm phút, bản tọa còn phải quay về công ty làm việc. Đối phương có biết bản tọa phải đến đây từ tận Chicago hay không ?

– Có một cô gái bị trói buộc bởi lời nguyền của ma cà rồng nguyên thuỷ.
Bản tọa cần một liều thuốc có thể giúp cô bản tọa quên đi con ma cà rồng đó, nhưng vẫn giữ tất cả những ký ức khác. – Tôi nói.

Eros cau mày suy nghĩ một lúc trước đề nghị của tôi rồi mới mở miệng đáp.

– Liều thuốc mà đối phương muốn, lão phu có thể làm cho đối phương. Nhưng một pháp thuật mạnh đến mức đó cần phải có thứ để đánh đổi. Lời nguyền của ma cà rồng
nguyên thuỷ chính là do tự nhiên tạo ra để chống lại sự bất tử của ma cà rông nguyên thuỷ. Để phá vỡ những gì của tự nhiên là việc cực kỳ khó
khăn.

Tôi gật gù.

– Ta đây biết trước đối phương sẽ nói như vậy. – Tôi khẽ hít sâu lấy dũng khí rồi quyết tâm nói. – Ta đây sẽ đổi cho đối phương sự bất tử của ta đây.

Ánh mắt của Eros chợt có sự biến đổi. Tên đó nhìn tôi chằm chằm rồi thấp âm thanh.

– Lão phu hy vọng cậu biết được hậu quả của điều cậu vừa nói. Mất đi sự
bất tử, cậu chỉ là một sinh vật siêu nhiên với tuổi thọ rất dài, nhưng cậu không còn bất khả xâm phạm nữa. Nếu có kẻ khiến cậu bị thương
chí mạng, cậu sẽ chết.

– Bản tọa biết. – Tôi đáp, tiếng nói hơi run.

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến cái chết. Bởi vì thần linh vốn không thể chết.
Trừ phi họ từ bỏ sự bất tử của chính mình. Giờ đây khi tôi nghĩ đến cái
chết, tôi không rõ bản thân có sợ hãi hay không. Eros ngập ngừng nhìn
tôi rồi nói.

– Có điều này bản tọa phải nói với ngươi bản tọa Hermes.

Tôi ngẩng đầu nhìn hắn lặng lẽ chờ đợi. Eros hiểu ý, tằng hắng nói.

– Hai mươi năm trước, Apollo cũng đã đổi sự bất tử cho lão phu để có được Tình Yêu.

Đôi mắt tôi khẽ mở to hơn. Tôi biết Apollo đã chết, nhưng tôi không ngờ lý
do tên đó từ bỏ sự bất tử lại chính là vì yêu. Eros nói tiếp.

– Thần
linh chúng lão phu không như những sinh vật khác. Chúng lão phu được hưởng tuổi
thọ vô hạn, nhưng bù lại nếu chúng lão phu chết, đó sẽ là sự chấm hết. Chúng
lão phu sẽ biến mất vĩnh viễn khỏi vũ trụ, chứ không còn vảng vất ở đại lục
linh hồn như con người. Mấy ngàn năm nay, những thành viên trong thần
phả lần lượt ra đi. Trong vũ trụ chẳng con được bao nhiêu thần linh nữa. Hermes, lão phu mong cậu hãy suy nghĩ thật chu đáo trước khi quyết định.

Tôi trầm ngâm một lúc rất lâu, cuối cùng khi mở liệng ra lại Ẻros một câu:

– Cậu là thần Tình Ái, vậy cậu thử nói xem, tình yêu đối với thần linh có khác biệt với những kẻ phàm tục hay không ?

Eros bật cười trước câu hỏi đó. Một lúc sau, tên đó đáp.

– Vũ trụ này lớn hơn quyền năng của chúng bản vương Hermes. Số phận của con
người được Atropos và các chị em của mụ định đoạt, nhưng số phận của
thần linh chúng bản vương lại năm trong tay vũ trụ. Ngay cả bản thân bản vương, một vị thần thao túng Tình Yêu trên thế gian cũng không thể thoát khỏi Tình
Yêu. Bởi Tình Yêu chính là một phần của vũ trụ.

Nói rồi hắn bản vương thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn ra phía xa, suy tư nói.

– Có lẽ…thần linh chúng lão phu đã tồn tại quá lâu, giờ đây vũ trụ muốn
chúng lão phu phải ra đi ? Nếu đây thực sự là sự sắp xếp của vũ trụ, vậy thì
chúng lão phu muốn trốn tránh cũng không trốn tránh được.

Tôi gật gật đầu, nhìn thẳng vào mắt Eros nói.

– Lão phu sẵn sàng rồi, cậu làm đi.

Eros nhắm mắt như để lấy lại tinh thần, khí tên đó mở mắt nhìn tôi một lần nữa, ánh mắt đó lại trở nên bí hiểm và lạnh nhạt. Tên đó từ tốn đưa một tay ra
trước, lòng bàn tay lật ngửa, một lọ thuốc màu xanh óng ánh xuất hiện từ lúc nào. Tiếng nói của tên đó lạnh tựa băng đá.

– Một khi đối phương chạm vào lọ thuốc này, sự bất tử sẽ rời khỏi cơ thể của đối phương.

Tôi gật gật đầu, khẽ nhắm mắt lấy lại can đảm rồi mím chặt môi đưa tay lên cầm
lấy lo thuốc của Eros. Lòng bàn tay tôi vừa chạm vào lọ thuốc thì một
cơn giá lạnh chợt lan toả trong lòng ngực. Tôi cảm thấy một luồng năng
lượng khủng khiếp cuồn cuộn trôi tuột khỏi cơ thể mình, rất nhanh tràn
vào lọ thuốc trên tay. Ánh mắt Eros nhìn tôi thoáng có sự buồn bã.


Chắc đối phương cũng cảm thấy được. Bây giờ số mệnh của đối phương đã rơi vào
trong guồng xoay của Atropos. Khi sợi chỉ số mệnh của đối phương đứt, đối phương
sẽ mãi mãi biến mất khỏi vũ trụ.

Dứt lời, Eros bước lùi ra sau một
bước, cả người bọc trong ánh sáng vàng chói như mặt trời, cảnh vật xung
quanh như ngưng đọng. Đôi cánh của thần Tình Ái rợp bóng cả một vùng
khoảng không, rồi thoáng chốc một cái, hắn lão phu tan biến vào khoảng không.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8