12 Chòm Sao… Chuyển thế!!!
Chương 15-1
Lúc này, đại sảnh đã được kê bàn ghế ngay ngắn, đồ ăn được dọn lên, Nhìn thấy đố ăn, các bạn sao chợt nhớ ra sáng giờ chưa ăn gì. KIM NGƯU ăn khí thế, gấp 2 lần người thường. BẠCH DƯƠNG, SƯ TỬ, SONG TỬ cũng không kiên nể gì. Chỉ có THIÊN YẾT, MA KẾT đang lo cho “tình nương” nên không có tâm trạng để ăn thôi. Bỗng nhiên, tên “quản lý” lúc nãy gặp ở cửa bước ra nói:
– Hôm nay, Mã Sinh này có quà muốn tặng cho lão đại
“Mã Sinh? Sao ngươi lão phu không thêm chữ Giám vào giữa chứ” – SONG TỬ vừa nghĩ vừa cười một mình (tự kỷ)
– Mã huynh đệ là quà gì?
“Bốp, bốp” hai tiếng vỗ tay vang lên, từ bên trong là sáu nữ nhân bị trói được dắt ra. Các bạn sao ngơ ngác, KIM NGƯU cũng quên cả ăn uống. Đó là XỬ NỮ, CỰ GIẢI và đám người THIÊN BÌNH, NHÂN MÃ, BẢO BÌNH, SONG NGƯ vừa mới vào. Các sao nữ nhìn thấy “tình lang” thì đơ ra, trên mặt vô thức vẽ nên nụ cười. Trương lão đại thấy vậy nói:
– Mã Sinh, chuyện này là sao? Tại sao những thiếu nữ đó lại bị trói ở đây?
– Trương lão đại, chúng bản tọa là sơn tặc, ông còn hỏi tôi trói thiếu nữ làm gì sao?
– Chúng ta đây không hại đến bá tánh không có võ công, Mã Sinh trong mắt cậu còn có lão đại không hả? – một vị hán tử trung niên đứng dậy, chỉ tay vào mặt Mã Sinh nói.
SONG TỬ thấy tình hình có vẻ khác lạ thì thầm:
– Hình như tên này mới là chủ mưu bắt hai người đó, chúng lão phu nghi oan cho Trương Viễn rồi.
– Theo tình hình thì là vậy, mà hình như sắp có đánh nhau nữa – BẠCH DƯƠNG
– Nếu họ đánh chúng bản vương giúp ai đây? – KIM NGƯU
– Tớ nghĩ chúng nên giúp Trương Viễn – SƯ TỬ
– Không giúp ai hết, cứu người rồi chuồn – MA KẾT
– Làm vậy hình như hơi vô tình – SONG TỬ
– Cậu có ý kiến à – THIÊN YẾT
– Không, nhưng….
– Không thì im – THIÊN YẾT nói, trong giọng nói là một cỗ luồng khí lạnh bức người. SONG TỬ biết còn cãi tiếp sẽ tiêu đời nên ngậm miệng lại, ngồi im xem diễn biến.
– Trương lão đại, ngươi ta đây cứ giữ suy nghĩ cổ hủ đó cho tới bao giờ. Chúng ta đây cướp được là do công sức chúng ta đây, cần gì phải chia cho bọn dân thường chứ. Ngươi ta đây ra luật lệ hà khắc, lại không cho anh em vui vẻ, ngươi ta đây nghĩ còn ai xem ngươi ta đây là lão đại nữa.
– Mã Sinh, ta đây coi đối phương là huynh đệ bao lâu nay, việc của sơn trại cũng tin tưởng giao hết cho đối phương, vậy mà đối phương lại phản ta đây.
– Ông tin tưởng tôi chính là cái ngu của ông, là ông không biết nhìn người.
– Mã Sinh, đối phương thật quá đáng – Xà nương tử đứng phắt dậy – Nếu không phải đao của bản tọa đã vỡ, đối phương đã bay đầu rồi.
– Hahahaha…Xà nương tử, bà tưởng tôi không có chuẩn bị gì sao, lão đại của bà đi chu du cả năm trời, trong một năm, tôi đã thu phục anh em trong trại. Bên cạnh Trương Viễn giờ đây, chỉ còn lại bà, Ngưu Toàn Phong, Triệu Tư Mã, Thiết Phụng Nhan, Huyền Tố Muội và Dương Tư Đồng thôi.
Hắn nói xong câu này, ngay lập tức gần 50 người trong đại sảnh đồng loạt đứng lên, rút kiếm ra chỉa về phía Trương Viễn. Chỉ có sáu người vẫn im ắng nhìn vào đám nữ nhân trong phòng. Mã Sinh nói:
– Các vị huynh đệ mới vào, nếu các đối phương thích chỉ cần chém tên kia, bản tọa sẽ cho các đối phương một đêm với họ.
Mã Sinh thông minh thường xuyên nay lại ngu đột xuất, nếu hắn bản vương không nói ra câu này, có lẽ các bạn sao sẽ để yên cho hắn bản vương. Tuy nhiên, lời đã nói không thể rút lại, ly rượu trong tay SƯ TỬ vỡ nát. THIÊN YẾT nói bằng tiếng động của thần chết:
– Thả họ ra
– Cậu nói gì? Bản vương nghe không rõ?
– Nó nói ngươi ta đây mau thả họ ra, không thì đừng hối hận – MA KẾT
– Những thiếu nữ này là do các đối phương đưa vào, giờ đòi thả ra là sao, nực cười – Mã Sinh nhìn MA KẾT chế giễu.
– NHÂN MÃ, BẢO BẢO – MA KẾT nói xong câu này, những tên xung quanh 6 bạn nữ cùng hét lên. Đối phương thì trúng phi tiêu của MÃ MÃ, người thì dính thuốc của BẢO BẢO. Các bạn nữ thoát ngay tức thì chạy đến chỗ các bạn nam. Các bạn nam thấy “tình nương” chạy đến thì lột đồ hóa trang ra, dang tay ôm lấy “nữ nhân ấy” (chỉ có YẾT, KẾT, SONG với NGƯU thui. Hai cặp kia chưa tiến triển). Mã Sinh nhìn thấy cả nhóm người thì tóc bạc, người thí mắt nâu, người lại có hai màu tóc thì kinh hãi la lên:
– Thì ra các đối phương lừa bản vương, anh em giết chúng.
BẢO BẢO hốt một nắm bột hất ra, những tên đi đầu liền lăn xuống đất cười như điên. BẢO BẢO mỉm cười nói:
– Thuốc “smile” của lão phu đó, bảo đảm “chết mới hết công dụng”…hahaha…
Nụ cười tỏa nắng đó khiến ai kia chợt nhận ra cô ấy đẹp và tài năng thế nào.
– Anh BẠCH DƯƠNG…anh BẠCH DƯƠNG…tỉnh…NÈ…ANH CÓ TỈNH KHÔNG HẢ?
– Oái, SƯ TỬ em làm gì la dữ vậy?
– Đang đánh nhau đó anh hai, làm ơn tỉnh táo dùm đi
Bên trong sảnh bây giờ quá đỗi hỗn loạn, lục đại cao thủ dù võ công cao đến đâu nhưng số lượng quá ít, khó mà cầm cự. XỬ NỮ kéo áo MA KẾT:
– KẾT KẾT, anh cứu họ đi.
GIẢI GIẢI cũng kéo áo THIÊN YẾT:
– YẾT cứu họ nha.
Hai bạn “anh hùng khó qua ải mỹ nhân” rút vũ khí ra xông lên, làm hai mươi mấy tên chết không kịp ngáp. Trương Viễn trố mắt nhìn, không ngờ trên đời có cao thủ như vậy. BẠCH DƯƠNG, SƯ TỬ thì khỏi nói, tàn sát hết mười mấy tên. MÃ MÃ lâu ngày không hoạt động, phóng phi tiêu vùn vụt. Trúng là lại: “Ohyeah! MÃ MÃ thật là V.I.P”
– MÃ coi chừng – BẢO BÌNH đang tạt axit lên mấy tên xông lại thấy có người đâm sau lưng NHÂN MÃ la lên. Bỗng nghe “choang” một tiếng, SƯ TỬ đã kịp thời đỡ cho MÃ thanh kiếm đó, sẵn tiện quất cho tên đó vỡ sọ. MÃ quay lại, ngước đôi mắt long lanh nhìn SƯ làm cho:
“Thịch, thịch, thịch” có người đã trúng tên thần Cupi rồi.
– Cẩn thận một chút – SƯ TỬ đỏ mặt quay đi để lại NHÂN MÃ đơ như cây cơ: “Cậu ấy sao lại đỏ mặt nhỉ? Mà cậu ấy đỏ mặt nhìn dễ thuong quá đi” (thêm 1 người trúng tên của thần Cupi)
Bỗng nhiên, một tên lao thẳng đến chỗ THIÊN BÌNH, SONG TỬ vội rút súng ra “đoàng”, tiếng súng vang lên báo hiệu tên đó đã chầu trời, đồng thời cũng làm cho đại sảnh yên tĩnh.
– What? Chuyện gì vậy, mọi người sao không đánh tiếp đi, nhìn tôi làm gì?
– Ngươi ta đây, cái tiếng nổ đó, là ngươi ta đây làm – một nữ nhân đứng cạnh Xà nương tử lên tiếng
– Cái này “tiêu, làm sao nói với họ đây là súng bây giờ”, cái này không quan trọng, chúng bản tọa cứ tiếp tục đi hahaha
– Mã Sinh, bên ngươi bản tọa đã chết hơn nửa, ngươi bản tọa vẫn muốn tiếp tục? – Trương Viễn nói lớn
– Hừ, bản vương quyết không lùi bước. Chết tiệt, chỉ tại cái đám các cậu chui ở đâu ra làm hỏng kế hoạch của bản vương, đáng ghét
– Ông già, ăn nói cho cẩn thận ai chui ra chứ, bọn tôi là được ông “mời” vào nhá – BẢO BÌNH
– Chết tiệt, câm ngay, các ngươi ta đây….á…