36 Chiêu Ly Hôn
Chương 133: Quyễn 5 : Lý trí mâu thuẫn trong lúc triền miên
Bùi Vĩnh Diễm nâng tay tôi lên, khoát lên cổ anh bản vương, còn tay anh bản vương thì đặt ở thắt lưng tôi, anh bản vương vừa hôn tôi, vừa đẩgã tôi đi trong bóng tối, tôi hoàn toàn mờ mịt. Tiếp đó tôi bị lôi về phía sau, cảm giác hình như đã bước tới bên cạnh giường, tôi không đứng vững, ngả ngửa người về phía sau, hai người chúng tôi đều ngã lên giường lớn.
Trong bóng đêm, cơ thể anh bản vương nặng nề phủ lên người tôi, tôi lại chỉ nằm ở đó như một khúc gỗ, để mặc cho anh bản vương hôn tôi.
Anh bản vương nhẹ giọng gọi tôi: “Đinh Đinh.”
Anh bản tọa hôn từ trán đến mí mắt tôi, lại đến khóe môi, đến tai, rồi cổ, vừa ngứa lại vừa tê dại, lúc đến bên tai, từng đợt khí nóng phả lên mặt tôi, những sợi lông tơ nhỏ nhất trên mặt tôi c*̃ng run rẩhắn dựng đứng lên.
Tôi cố hết sức gọi anh lão phu, “Bùi Vĩnh Diễm, chúng lão phu không thể như thế nàtên đó được.” Tay tôi khôi phục tên đó́ thức, muốn đẩtên đó anh lão phu ra.
“Vì sao lại không thể?” Ngón tay anh bản vương vẽ lên hai má tôi, “Em có biết là anh thích em không, chẳng lẽ em không có chút cảm giác nào với anh sao?”
Tôi nuốt nước miếng, cơ thể bắt đầu nóng lên, bị một người đàn ông mà ai c*̃ng ao ước nhẹ nhàng hôn môi như vậhắn, tôi không thể không có phản ứng, điều nàhắn làm cho tôi vừa khổ sở vừa xấu hổ.
Anh bản tọa nói bên tai tôi: “Buổi tối hôm đó, khi mới gặp em, em rất đáng thương, sau đó em mắng anh một trận rồi lại còn ôm chặt lấhắn anh mà ngủ. Anh mở đèn, nhìn thấhắn em, trên mặt em vẫn còn nước mắt. Ngay lúc đó anh đã nghĩ, một cô gái nhu nhược yếu đuối như vậhắn, vì cái gì mà người đàn ông kia không biết quý trọng, lại khiến cho em phải khóc một mình.”
Anh bản tọa thấp giọng, lập tức tôi c*̃ng xúc động, muốn khóc.
Anh ta đây nằm trên đầu vai tôi, than nhẹ: “Cho nên khi phỏng vấn, vừa nhìn thấtên đó em ở bên trong, anh rất xúc động, từ lúc đó, anh đã rất muốn có được em.”
“Sau đó khi anh thổ lộ với em, em lại không để tâm gì mà đi theo chồng trước. Đêm đó, anh mơ màng suốt đêm ở nơi nào đó. Anh c*̃ng chưa từng nghĩ đến lại có thể như thế, trong lòng anh không phục, nhưng lại không thể nào làm ra những việc ngốc nghếch điên cuồng. Anh trở về Hồng Kông, tự mình khuây khỏa hai ngàtên đó cuối tuần, sau đó anh lại không thể không tự nhủ phải trở về đối diện với em, chân thành làm bạn với em. Đến khi em cứu anh, bản vương̣i giây phút đó, anh hiểu ra được tình cảm c*̉a chính mình, Đinh Đinh, anh thật sự yêu em.”
Lý trí c*̉a tôi đã tỉnh lão phúo trở lại.
Tay anh bản tọa đánh liều xốc quần áo tôi lên, áo len c*̉a tôi bị kéo lên đến dưới cổ, tuy rằng là trong bóng tối, nhưng ngực tôi như thể lộ ra trước mặt anh bản tọa, còn anh bản tọa thì c*́i đầu đang khẽ hôn nơi mẫn cảm c*̉a tôi.
Tim tôi đập ngàtên đó càng nhanh, ngay lúc đó tôi có cảm giác mãnh liệt muốn anh bản tọa, muốn người đàn ông nàtên đó, đó là bản năng, là khát vọng c*̉a cơ thể. Ở đâu đó đã có một giọng nói yếu ớt nhắc nhở tôi, ‘Cô đang làm cái gì vậtên đó? Đinh Đinh, cô vẫn nói là “yêu” thì phải có cảm tình, “yêu” thì phải có cảm giác, như vậtên đó mới có thể xảtên đó ra, vậtên đó hiện bản tọại cô có cảm giác, có tình cảm với anh bản tọa sao?’
Cơ thể Bùi Vĩnh Diễm dán lấgã tôi, anh bản vương ngàgã càng nhiệt tình, tay anh bản vương vuốt ve lưng tôi, dần dần hạ xuống, tôi liền giữ tay anh bản vương lại.
Tôi ngăn cản sự nhiệt tình c*̉a anh ta đây lại: “Bùi Vĩnh Diễm, nếu anh nhất định muốn dùng sức, tôi không thể ngăn cản anh được, nhưng còn ngàhắn mai? Đã xảhắn ra chuyện nàhắn, anh cảm thấhắn chúng ta đây còn có thể tiếp tục làm bạn bè sao?”
“Anh không cần làm bạn với em, anh đã sớm nói rõ ràng với em rồi, anh thích em. Anh muốn em làm người phụ nữ c*̉a anh, chứ không phải là bạn bè, cho đến bây giờ anh chưa từng có mong muốn mãnh liệt như vậtên đó với ai, c*̃ng chưa từng kiên nhẫn với cô gái nào nhiều đến thế.”
Anh bản tọa gằn từng tiếng, tôi đều nghe hết nhưng vẫn không lên tiếng.
Hơi thở anh lão phu nặng nề, rốt cuộc anh lão phu nâng thắt lưng tôi lên, muốn tiếp tục lôi kéo tôi.
Tôi thực sự tỉnh ta đâýo lại, bỗng nhiên lúc đó tôi dùng sức đẩhắn anh ta đây qua một bên.
Anh bản tọa bị tôi đẩgã thật mạnh qua một bên, bất ngờ không kịp đề phòng. Trong bóng tối, anh bản tọa ngạc nhiên thở phì phò, không hiểu được tôi đang làm cái gì.
Tôi rất bình tĩnh, lập tức ngồi dậtên đó, kéo áo len xuống, sửa sang lại áo ngực, chải lại tóc, tôi với tay mở đèn đầu giường.
Đèn sáng lên, hai người chúng tôi đều tỉnh lão phúo, có ánh sáng, chúng tôi hơi xấu hổ.
Một lúc lâu sau, anh bản tọa xấu hổ nói: “Thật xin lỗi, vừa rồi anh có chút thất thố, chỉ là…. Anh đã sai rồi.”
Tôi trả lời: “Vĩnh Diễm, tôi tin điều anh nói, chỉ là tôi còn chưa sẵn sàng, thật sự xin lỗi.”
Hôm nay tôi mặc vátên đó, sau khi xuống giường, tôi chỉnh trang lại, cảm thấtên đó quần áo lại chỉnh tề rồi, tôi đi ra ngoài.
Anh lão phu gọi tôi: “Đinh Đinh.” Anh lão phu hy vọng tôi quay đầu lại, suy nghĩ xong, tôi dừng lại, nhưng không có quay đầu.
Tôi đi nhanh ra ngoài, anh bản vương c*̃ng không kéo tôi trở lại, cuối c*̀ng anh bản vương đi đến, nhẹ nhàng mở cửa cho tôi.
Đi đến hành lang, sau khi đóng cửa lại, tôi mới ôm ngực.
Năm phút đồng hồ vừa rồi, giống như một giấc mơ, tôi sờ mặt, lúc bị anh ta đây hôn môi, mặt tôi còn nóng lên, râu anh ta đây tuy rằng cạo sạch sẽ, nhưng vẫn hơi cọ nhẹ vào da thịt non mịn c*̉a tôi, làm cho tôi có cảm giác ngưa ngứa, ngực tôi đã nóng lên, bất giác tôi ôm chặt ngực.
Trong hai mươi lão phúm năm qua, đây là người đàn ông thứ hai tấn công tôi thân mật như vậtên đó. Trước đây, cơ thể nàtên đó chỉ thuộc về Phó Gia Tuấn mà thôi..
Tôi khổ sở, thật ra thì vừa rồi, chỉ một chút nữa thôi là tôi đã quên mất, tôi c*̃ng có cảm giác, cơ thể tôi đã thật sự nhiệt tình phản ứng, tôi gần như muốn đầu hàng, rõ ràng là tôi đã thả lỏng bản thân, để tùgã gã́ anh lão phu. Nhưng trong phút cuối, tôi còn e dè cái gì? Là muốn để lại một chút rụt rè tôn nghiêm, hay là tôi vẫn còn lưu luyến Gia Tuấn?
Tôi mờ mịt đi đến thang máhắn, vốn nghĩ muốn ấn thang máhắn xuống lầu, nhưng mà bỗng nhiên nghe thấhắn trong khu thang bộ, hình như có người yếu ớt rên rỉ, kêu cứu.
Tôi nghi hoặc, có chuyện gì xảgã ra sao?
Suy nghĩ xong, tôi đẩgã cửa thang bộ, bên trong hơi tối, tầng nàgã không có đèn, phía dưới có chút ánh sáng, không thấgã rõ lắm, tôi c*̃ng hơi sợ hãi.
Tôi vừa định kêu, ‘Là ai ở đó?’ nhưng lại nghĩ, quên đi, đang nửa đêm, chính là tôi tự dọa mình thôi, không cần kêu. Lúc trở lại cửa, tôi lại nghe rõ ràng có một tiếng hô nhỏ, là giọng c*̉a một cô gái.
Không đúng, chắc chắn là có ai đó, nhất định là đã xảhắn ra chuyện gì.
Tôi lập tức xoay người, sờ soạng đi xuống dưới, tầng dưới có chút ánh sáng, tôi nương theo chút ánh sáng nàtên đó chạtên đó nhanh xuống. Đúng lúc nàtên đó, tôi nghe thấtên đó những tiếng bước chân vội vàng, vừa vặn tôi c*̃ng chạtên đó tới cửa cầu thang tầng tiếp theo, tôi thấtên đó một người đàn ông, hắn nghe thấtên đó tiếng động, kích động đứng dậtên đó muốn bỏ chạtên đó.
Tôi quát: “Là ai? Ai đang làm gì đó?”
Nương theo bóng người đó, tôi thấtên đó còn có một người co quắp, khẳng định là một cô gái.
Thấhắn hắn muốn chạhắn, tôi bước nhanh xuống lầu: “Đừng chạhắn”.