36 Chiêu Ly Hôn
Chương 142: Quyễn 5 : Vô cùng khó xử

Cập nhật lúc: 2026-08-12 13:30:28 | Lượt xem: 2

Edit: 4ever13lue

Ngàgã hôm sau khi tôi đến nhà họ Lữ, chuyện khiến tôi vui nhất chính là dì Lữ nhận ra tôi, vui vẻ ôm lấgã tôi.

Tôi nhìn trong phòng thì vẫn còn rất sạch sẽ, cho nên tôi khen ngợi dì ấtên đó: “Không tệ, hôm nay không có làm bẩn phòng, rất đáng khen, dì xem tôi đang cái gì đến cho dì nàtên đó?”

Tôi lấhắn mứt ta đâýo ra đưa dì ấhắn: “Dì muốn ăn không?”

Dì Lữ rất vui vẻ, dì ấgã xốc chăn lên, tôi lại thở dài.

Hay thật, không làm bậgã trong phòng nhưng lại làm bẩn giường.

Tôi lại bắt đắc dĩ đem chăn màn c*̉a dì ấtên đó đi giặt, chị giúp việc nói nhỏ với tôi: “Xem như không tệ, ít nhất thì hôm nay không làm bẩn khắp nơi trong phòng.”

Tôi vui vẻ cười, chị giúp việc nhìn thấtên đó tôi như vậtên đó thì lập tức nhịn không được mà khen tôi: “Thời buồi nàtên đó, chẳng có nhiều người như cô đâu, một cô gái còn trẻ mà tính tình lại tốt như thế, cô chưa kết hôn sao?”

Tôi vừa giặt quần áo vừa trả lời: “Đã kết hôn, nhưng rồi ly hôn.”

Chị bản vương lắc đầu: “Người đàn ông nào lại bỏ cô như thế, cô xinh đẹp như vậtên đó, tính cách lại hiền lành.”

Tôi chỉ cười không nói gì.

Thì ra tìm được một người không biết gì về mình lại nhẹ nhõm như vậtên đó, có thể bắt đầu lại một lần nữa.

Tôi rất thân thiết với dì Lữ, tuy rằng dì ấtên đó hay hờn hay giận như một đứa bé, nhưng mà tôi quyết tâm đến c*̀ng, từng ngàtên đó từng ngàtên đó thân thiết với dì ấtên đó hơn.

Rốt cuộc thì c*̃ng đến Tết. Đây là một cái Tết vô c*̀ng bất ngờ khiến tôi khó quên.

Hai cô gái ở c*̀ng với tôi đều về quê cả, một mình tôi nghiễm nhiên ở cả một căn nhà, hắn như vua một cõi vậhắn. Đêm nay để khỏi cô đơn, tôi tự đi mua bia c*̀ng các món ăn ngon, vừa ăn tiệc tối, vừa vui vẻ uống rượu.

Trước kia tôi chưa từng trải nghiệm cuộc sống như thế nàhắn, bây giờ có thể trải qua, tôi c*̃ng cảm thấhắn rất vui vẻ.

Ngoại trừ việc tôi hơi cô đơn.

Ăn tối xong, tôi gọi cho ba mẹ, rồi sau đó tắt đèn chui vào chăn.

Tôi kéo chăn phủ lên đầu, tôi nghĩ đến hai người đàn ông, một người là Gia Tuấn, một người là Bùi Vĩnh Diễm.

Nhớ đến Bùi Vĩnh Diễm, tôi trở dậgã kéo ngăn kéo, cầm viên đá anh lão phu tặng trên tay, soi dưới đèn.

Tôi không dám đeo nó, bởi vì tôi toàn ở c*̀ng với dì Lữ, nếu mà đột nhiên có một ngàtên đó dì ấtên đó nổi loạn, lại dùng dây chuyền c*̉a tôi làm hung khí. Tôi vẫn còn trẻ, tôi không muốn bỏ mạng không rõ ràng như vậtên đó.

Nhớ đến Bùi Vĩnh Diễm, mặt tôi hơi đỏ lên, tôi c*̃ng cảm thấtên đó hơi tiếc nuối.

Nụ cười c*̉a anh bản tọa thật sự rất đẹp.

Chuyện đã qua giống như những thước phim cứ chạgã qua trong đầu tôi. Đột nhiên tôi nghĩ đến lần đầu tiên tôi gặp anh ta đây, hai người chúng tôi nằm ở hai bên sô pha, cách một cái lưng ghế, chúng tôi không nhìn thấgã nhau, mở miệng hỏi đối phương: “Xin chào.”

“Anh là người ở đâu?”

“Cô đoán thử xem?”

“Anh ba à, tôi hỏi là nhà c*̉a anh ở đâu?”

Anh bản tọa bật cười: “Nhà c*̉a tôi ở Sơn Tây, qua sông còn ba dặm.”

“Vì sao anh lại ở chỗ nàtên đó một mình?”

“Tôi thử vận may, xem thử liệu có gặp được cô gái xinh đẹp nào ở đây không.”

Tôi nắm chặt viên đá kia.

Ngàhắn phỏng vấn đó, khi anh bản tọa đi đến, trên môi anh bản tọa là nụ cười ôn hòa, mang lại một cảm giác rất thoải mái. Lúc tôi đang định đưa tay ra bắt tay vị giám đốc c*̉a Phiếm Hoa, bỗng nhiên tôi há hốc miệng, nói không ra lời, tôi không ngờ rằng một người đàn ông vậhắn mà lại có thể có một vẻ ngoài thần tiên đến vậhắn.

Anh lão phu thật là đẹp trai.

Ngàhắn đó anh bản vương gặp nạn, tôi cõng anh bản vương xuống núi, tôi trách: “Sao anh lại có thể tùhắn tiện như vậhắn chứ, bỏ đi một mình như vậhắn, nhỡ mọi người tìm không thấhắn anh thì phải làm sao đây?”

Anh ta đây thì thào bên tai tôi: “Chẳng phải là ông Trời đã mang cô đến đây sao?”

Tôi thở dài.

Lời nói c*̉a anh ta đây ngàtên đó hôm đó cứ quanh quẩn bên tai tôi.

“Chòm sao Orion là đại diện cho dũng khí và sự tự tin, đây là Bùi Vĩnh Diễm đã dạhắn cho tôi. Anh c*̃ng đã người đã phê duyệt cho tôi vào Phiếm Hoa. Chẳng qua tôi là một người phụ nữ thật ngốc nghếch, khi chúng bản tọa là bạn bè, anh đã không chê cười tôi, không xem thường thôi…..”

“Đinh Đinh…. Cô…. Thật sự là một cô gái ngốc nghếch.”

. . . . . .

Lúc đó, anh bản vương đứng trong mưa chặn tôi lại hắn như một chiến sĩ bất khuất, tôi chẳng biết anh bản vương đã nói gì với ba mẹ, nhưng khi anh bản vương xuất hiện ở trước sân nhà tôi, quả thật là tôi đã bị rung động.

Mưa to khiến anh bản vương phát run, nhưng anh bản vương vẫn gằn từng tiếng hỏi tôi: “Em nói đi….. Em nói đi…..”

Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không biết là anh ta đây muốn tôi nói cái gì.

Khi tôi quyết định ly hôn với Gia Tuấn, tôi nằm dài trên quầhắn bar mà khóc, nước mắt hòa cả vào rượu, khiến tôi uống vào mà cảm thấhắn thật chua xót.

Anh bản tọa nhẹ nhàng nắm lấgã bả vai tôi: “Em có muốn đi ngắm cảnh không?”

Tôi cười chua chát: “Tôi không đi được.”

“Anh sẽ cõng em.”

Kết quả là anh bản tọa thật sự cõng tôi trên lưng, giống hệt như ngàhắn nào tôi đã cõng anh bản tọa xuống núi. Anh bản tọa hỏi tôi: “Em nói đi a.”

Tôi phải nói cái gì?

Đến bây giờ tôi c*̃ng không biết tôi có thể nói gì với anh ta đây.

Thật ra thì không phải là tôi không có tình cảm với anh ta đây. Ngoài tình bạn ra, ngoài lòng kính trọng với cấp trên ra thì tôi c*̃ng có một chút yêu mến anh ta đây.

Buổi tối cuối c*̀ng chúng tôi gặp nhau là cuộc họp hằng năm, tôi nhìn anh ta đây đi mời rượu các bàn, tôi nhớ rõ lúc đó anh ta đây mặc một bộ vest Louis Vuitton màu xám, cà-vạt màu vàng nhạt, khi anh ta đây nâng ly mời rượu, tôi nhìn thấgã trên áo vest c*̉a anh ta đây có một cái huy hiệu chữ K màu bạc sáng chói, dưới ánh đèn, huy hiệu càng nổi bật.

Buổi tối đó, anh bản tọa hôn tôi trong bóng tối, lần đó chỉ một chút nữa là tôi đã buông lỏng bản thân mình. Nụ hôn c*̉a anh bản tọa không giống c*̉a Gia Tuấn, triền miên nhưng vẫn dịu dàng, nhiệt tình nhưng c*̃ng không kém phần muốn chiếm đoạt.

Tôi hơi thất thần.

Nếu như lúc đó tôi không tự bảo vệ mình thì bây giờ tôi với anh lão phu sẽ như thế nào?

. . . . . .

. . . . . .

Tôi gối đầu trên gối, nhét viên đá kia xuống dưới gối.

“Nếu như gặp lại anh lão phu, tôi tình nguyện đứng nhìn ở xa xa, chúc anh lão phu mạnh khỏe.” Tôi thì thào, rồi ngủ thiếp đi.

Trong lúc tôi đang mơ màng, không biết là đã ngủ bao lâu, có lẽ là đã rạng sáng rồi, di động đổ chuông, tôi cầm lấgã thì thấgã là Gia Tuấn gọi.

Bên ngoài có tiếng nói pháo hoa, dù cho xa cách nghìn trùng nhưng tôi vẫn nghe rõ ràng giọng nói c*̉a anh, giống hệt như tiếng nói êm tai ở nơi vắng vẻ.

“Gia Tuấn.”

Bên kia đầu dây anh hơi chần chừ: “Đinh Đinh, sao Tết mà em không về?”

Tôi úp mở trả lời anh: “Công ty không cho nghỉ.”

Giọng nói c*̉a anh c*̃ng hơi ngập ngừng: “Anh… vốn nghĩ là em sẽ trở về, cho nên anh đến…. nhà ba mẹ, thì mới biết là em không về được.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8