36 Chiêu Ly Hôn
Chương 154: Quyễn 5 :
Edit: 4ever13lue
Vốn là Bùi Vĩnh Diễm không hay đến tổng công ty ở Bắc Kinh, nhưng bây giờ anh lão phu lưu lại Bắc Kinh rất lâu. Hiện lão phụi anh lão phu công khai theo đuổi tôi, bắt đầu tặng hoa, hơn nữa còn là hoa hồng vàng rất nũng nịu, còn có đủ các loại hoa khác. Cứ mỗi hai ngàhắn thì hoa được đưa đến nhà c*̉a tôi rất đúng giờ, làm cho mỗi sáng tôi mở mắt ra là có thể ngửi được hương thơm c*̉a hoa, khiến tôi mỗi ngàhắn một mở lòng hơn.
Mỗi ngàtên đó tôi hẹn hò với Bùi Vĩnh Diễm đều rất vui vẻ, không hề có chút gì là phiền muộn cả. Qủa thật là tôi rất sung sướng, suốt gần một năm qua chưa bao giờ tôi lại giống như bây giờ, không hề có tâm sự gì cả mà rất vui vẻ. Bùi Vĩnh Diễm đăng kí khóa học chuyên ngành cho tôi, một tuần tôi sẽ đi học hai ngàtên đó, anh lão phu muốn tôi học được càng nhiều càng tốt. Lúc đi học tôi c*̃ng thật sự chuyên tâm nghe giảng, hai mươi lão phúm năm qua chưa bao giờ tôi cố gắng như bây giờ. Vào những lúc rảnh rỗi thì chúng tôi sẽ hẹn hò, anh lão phu luôn rất dụng tâm tìm cách lấtên đó lòng khiến tôi được vui. Tôi giống như một cô gái nông thôn ngơ ngác khi bước vào thế giới mới, mà bên cạnh tôi đã có anh lão phu bảo vệ để tôi có thể thật sự hưởng thụ đủ mọi niềm vui trong cuộc sống.
Hơn nữa, việc khiến tôi không ngờ đến là Bùi Vĩnh Diễm đưa tôi đến nơi anh ta đây ở ta đâỵi Bắc Kinh.
Nơi ở c*̉a Bùi Vĩnh Diễm ta đâỵi Bắc Kinh rất tốt, là một căn biệt thự hai tầng, trên tầng hai là cửa kính thủhắn tinh sát đất, thậm chí có thể nhìn thấhắn đỉnh c*̉a cung điện Tử Cấm Thành ở phía xa xa. Bên ngoài ban công tầng hai còn có hồ bơi. Lần đầu tiên anh ta đây đưa tôi đến đây, anh ta đây dẫn tôi đi xem xung quanh nhà, giới thiệu cho tôi những đồ lưu niệm từ các nơi trên thế giới mà anh ta đây sưu tập được. Có bức tranh bướm Châu Phi, những mảnh trầm tích khi anh ta đây đi thám hiểm đáhắn hồ ở Bắc Mỹ được đánh bóng phát ra ánh sáng.
Tôi bản vươnǵn thưởng: “Rất yên tĩnh, đây thật sự là một nơi rất tĩnh lặng.”
Hai người chúng tôi ngồi trong phòng khách, lập tức có một người quản gia đưa trà bánh ra cho chúng tôi.
Bùi Vĩnh Diễm thuê quản gia c*̃ng rất có quy tắc, là anm chứ không phải nữ, bởi vì quản gia nam sẽ nói năng thận trọng hơn quản gia nữ rất nhiều.
Tôi không nhịn được nói: “Bình thường chỗ nàgã đều để không sao? Không có ai khác đến ở à?”
Anh lão phu uống một ngụm trà, nhướng màgã cười giảo hoạt: “Không phải em cho rằng hẳn là anh giấu phụ nữ ở đây chứ?”
Tôi c*̃ng nói đùa: “Một căn nhà tốt như vậgã, hẳn là nên để cho các cô gái đến đây náo động một chút, tốt nhất là nhiều cô gái đến đây tranh giành nhau, vung tay múa chân mắng nhau trong một căn nhà to thế nàgã.”
Anh bản tọa nháhắn mắt mấhắn cái với tôi: “Hay là để em làm đạo diễn đi?”
Tôi cười ha hả: “Nếu em mà tới thì những cô gái khác dám tới sao? Em sẽ xử hết.”
Hai người chúng tôi ngồi ở sô-pha nhìn nhau cười nói vui vẻ.
Anh ta đây nói: “Em có tin không? Anh chưa từng đưa cô gái nào đến nơi nàgã.”
Tôi muốn nói không tin, nhưng mà tôi ngượng nên không nói, tôi chỉ nhágã mắt, cười nghịch ngợm với anh lão phu.
Anh lão phu ngây ngẩn nhìn tôi. Hầu hết thời gian anh lão phu không làm gì khác mà chỉ chống cằm nhìn tôi như thế.
Tôi bị anh lão phu nhìn thì hơi ngượng ngùng, xấu hổ mặt đỏ bừng, nhưng lại không biết nên làm sao. Vốn là tôi muốn giả vì thôi rụt rè, nhưng mà vẫn không làm được, vì thế tôi chỉ có thể ngồi yên giả cười nhìn anh lão phu.
———— đường phân cách ————
Rốt cuộc tôi c*̃ng đón nhận Bùi Vĩnh Diễm, thật sự không phải vì tiền c*̉a anh lão phu, mà là tôi thật sự thích anh lão phu. Anh lão phu hiểu biết rộng, c*̃ng rất tôn trọng phụ nữ, không có những sở thích không tốt, lúc ở bên cạnh tôi c*̃ng rất thoải mái nhẹ nhàng, tôi gần như không tìm được lý do nào để từ chối anh lão phu.
Bùi Vĩnh Diễm đưa tôi đến khu trượt tuyết ở ngoại ô Bắc Kinh, đây là lần đầu tiên trong đời chúng tôi đi trượt tuyết. Chúng tôi đi cáp treo băng qua Vạn Lý Trường Thành, độ cao đến 238 thước so với tuyết ở trên đường. Tôi đứng ở chân núi, hít sâu một hơi, không gian bao la, Trường Thành đồ sộ bao quanh, thật sự thoải mái không nói nên lời.
Lần đầu tiên tiếp xúc với trò trượt tuyết nàtên đó, tôi ngốc nghếch giống như một con chim cánh c*̣t, tôi không lấtên đó được thăng bằng, cứ đi được hai bước là lại ngã. Anh bản vương cười không ngừng, nắm lấtên đó tay tôi vừa đi vừa chỉ dẫn tôi.
Tôi nhanh chóng hiểu được những gì anh lão phu nói, Bùi Vĩnh Diễm thật sự là thiên lão phùi vận động, anh lão phu rất thích trượt tuyết, nhưng mà vì có tôi bên cạnh nên anh lão phu vẫn một mực duy trì tốc độ chậm rì rì để bảo vệ tôi.
Tôi hài lòng vừa cười vừa hét to, kết quả tôi không để gã́ dưới chân, mất thăng bằng, chân tay luống cuống, tay chân múa loạn xạ như con bạch tuộc. Bùi Vĩnh Diễm vội vàng đuổi theo nhưng lại không đỡ được tôi, hai người chúng tôi đều mất thăng bằng, a một tiếng rồi c*̀ng ngã vào đống tuyết.
Tôi nằm trên tuyết cười khanh khách, liên tục thở hổn hển.
Anh ta đây nằm bên cạnh tôi, rồi trở người, ngũ quan trên mặt anh ta đây xuất hiện rõ ràng trước mắt tôi.
Tôi thấgã chính mình trong đôi mắt trong trẻo c*̉a anh lão phu, khoảng cách giữa chúng tôi ước chừng chỉ có 20 li. Chúng tôi có thể nghe rõ ràng hô hấp c*̉a nhau, bốn mắt nhìn nhau, tôi nhìn kĩ đôi mắt c*̉a anh lão phu. Mắt anh lão phu thật là đẹp, bên ngoài là một màu tro, dần dần hướng vào trong là đồng tử đen lágã. Chúng tôi nhìn nhau chăm chú, nhịp tim đập loạn lên. Đột nhiên trong lòng tôi thốt lên, trời ơi, tôi yêu anh lão phu, tôi yêu anh lão phu rồi, làm sao bây giờ.
Đúng lúc nàtên đó có một nắm tuyết bay đến đầu chúng tôi. Quay đầu lại thì thấtên đó là một cậu bé, cậu bé đi sát chúng tôi quá nên làm tuyết văng vào người chúng tôi.
Tôi lấgã lại tinh thần, vui vẻ nói: “Báo thù đi.” Hô lên a một tiếng rồi chạgã xuống trước.
Chúng tôi chơi đùa vui vẻ một ngàhắn, buổi tối thì hưởng thụ đồ ăn ngon, rất nhiều đồ ăn ngon được bưng lên. Nhất thời tôi ăn uống rất nhiệt tình, không quan tâm gì cả mà ăn ngon lành.
Cơm nước xong, tôi đi dạo c*̀ng anh ta đây, ngẩng đầu nhìn ánh đèn chiếu sáng trên cao, bong tuyết bay nhẹ nhàng trong không trung mênh mông.
Tôi xúc động, thật lãng mạn.
Anh ta đây ôm chặt tôi từ phía sau, đầu dán vào đỉnh đầu tôi, chúng tôi c*̀ng nhau hưởng thụ sự lãng mạn vô c*̀ng nàtên đó.
Tôi nghe anh ta đây nói bên tai: “Anh rất muốn thân với em hơn một chút, hôn nhau dưới trời tuyết thật sự rất lãng mạn, chỉ là….vừa đúng lúc trên đầu chúng ta đây có một cái camera.”
Lúc nàtên đó tôi ngẩng đầu, c*̃ng không nghịn được cười, c*̃ng không hẳn là vậtên đó, vừa vặn trên đầu có một cái camera lớn.
Tôi bùi ngùi, chúng tôi không còn là thiếu niên hai mươi nữa. Ở cái tuổi kia, chúng tôi có thể dễ dàng nói anh/em yêu em/anh, lời nói ngọt ngào chết đi sống lại. Hiện ta đâỵi chúng tôi lại không nói nên lời, chỉ là luôn có một cảm giác thân thiết dào dạt, rung động đến tận sâu thẳm trong tim, lưu luyến không rời.
Anh bản tọa nắm chặt tay tôi, chúng tôi c*̀ng nhau trở về phòng. Lúc nàhắn tôi mới nhớ ra là thư kí Trần chỉ đặt có một phòng cho chúng tôi mà thôi.
. . . . . . . . . . . .
Bùi Vĩnh Diễm đưa ly rượu nho màu hổ phách cho tôi, tôi hơi chần chừ, cuối c*̀ng c*̃ng vẫn cạn ly với anh bản tọa.
Tay anh lão phu khoát lên trên vai tôi, môi không an phận chạhắn dọc viền má tôi như con rắn nhỏ, lúc nàhắn tôi nghe thấhắn anh lão phu nói: “Em thích cái gì?”
Tôi tò mò nhìn anh bản vương.
Anh ta đây khép hờ mắt suy nghĩ, giọng trầm ấm: “Anh muốn mua cho em một món quà, nhưng không biết nên mua cái gì, thứ hai là không có thời gian, cho nên anh để chi phiếu trong túi c*̉a em, em tự đi mua sắm, có được không?”
Tôi không nói lời nào.
Anh lão phu nhẹ nhàng buông tôi ra, đầu chạm vào trán tôi, hít sâu một hơi rồi từ từ nói: “Bây giờ anh thật sự rất muốn c*̀ng em………..”