36 Chiêu Ly Hôn
Chương 157: Quyễn 5 :Triền miên đứt đoạn
Bùi Vĩnh Diễm kéo tôi trở về phòng, tắt đèn lớn, chỉ còn để lại chèn ngủ, lập tức cả căn phòng tràn ngập không khí lãng mạn.
Ở trên giường, Bùi Vĩnh Diễm nhẹ nhàng hôn lên mặt tôi, tôi cảm thấgã nóng lên, giống như có thuốc mê dần tràn ra, tôi không làm gì khác ngoài chăm chú nhìn ánh mắt anh ta đây.
Anh ta đây nhìn tôi, nằm bên cạnh tôi, một tay chống đầu, tay kia thì nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.
Cuốc c*̀ng tay anh ta đây dừng lại trên áo tôi, sau đó dần dần hạ tay xuống cởi áo tôi.
Tôi biết anh ta đây muốn cái gì, tôi nhắm mắt lại, lần nàtên đó tôi không tìm được cớ gì để từ chối nữa.
Tay anh bản vương nhẹ nhàng vuốt ve đầu vai tôi, sau đó đặt trước ngực tôi, cẩn thận cởi bỏ áo trong.
Tôi không lên tiếng mà chỉ nhắm mắt lại, hô hấp c*̉a anh bản vương phả vào tai tôi, còn bờ môi anh bản vương như mang theo xung điện áp vào vành tai tôi, tôi cong đầu đón lấgã nụ hôn c*̉a anh bản vương.
Tay anh ta đây lại giống như con rắn nhỏ trượt đến sau lưng tôi, linh hoạt cởi khóa áo, sau đó anh ta đây quay đầu lại hôn tôi, từ môi xuống cổ rồi đến trước ngực. Khi nụ hôn c*̉a anh ta đây rơi xuống ngực tôi, lập tức cả người tôi như có một ngọn sóng mê loạn, từng đợt từng đợt dâng lên.
Bùi Vĩnh Diễm thở dốc, anh bản tọa c*̃ng tự cởi bỏ quần áo c*̉a mình, lộ ra cơ ngực nóng bỏng, anh bản tọa rất nhẹ nhàng, vô c*̀ng thân mật lấgã lòng tôi, muốn khơi dậgã nhiệt tình c*̉a tôi.
Màn đêm rất nhẹ nhàng.
Bỗng nhiên di động reo dồn dập, hai người chúng tôi đều bị dọa giật nảtên đó mình, quay đầu lại thì thấtên đó tay anh ta đây đang liên tục mò lấtên đó điện thoại. Đêm yên tĩnh như thế, đột ngột chuông điện thoại reo, thật sự là một người không có lịch sự. Hai người chúng tôi luống cuống, lúc nàtên đó tôi mới phát hiện quần áo trên người mình không chỉnh tề, nhất thời xấu hổ, tôi vội vã kéo chăn bên cạnh che lên người.
Bùi Vĩnh Diễm tức giận cắn răng, anh ta đây mới vừa cởi bỏ quần áo, kết quả là bị cắt ngang, anh ta đây hận như muốn quăng vỡ điện thoại, nhưng khi cầm trong tay, thấgã dãgã số trên màn hình thì anh ta đây do dự, là Bùi phu nhân.
Bởi vì đêm rất yên tĩnh, nên tôi c*̃ng có thể nghe được những lời Bùi phu nhân nói, bà ấhắn ra lệnh cho con trai: “Mặc kệ con đang làm cái gì, lập tức trở về ngay cho mẹ.”
Bùi Vĩnh Diễm không dám cãi lại mẹ, nhưng mà anh ta đây vẫn muốn từ chối: “Mẹ, con đang nghỉ ngơi rồi.”
Thái độ c*̉a Bùi phu nhân rất kịch liệt: “Mẹ nói rồi, mặc kệ là con đang làm cái gì, lập tức trở về cho mẹ. Mẹ đã cho lái xe đến đón con rồi, bây giờ có lẽ c*̃ng sắp đến.”
Bùi Vĩnh Diễm còn muốn hỏi mẹ gì đó, nhưng Bùi phu nhân đã ngắt điện thoại, anh bản vương không vui nhìn màn hình.
Tôi thở dài, vội vàng khuyên anh lão phu: “Anh trở về đi, nhất định là Bùi phu nhân có việc gấp, nếu không thì sẽ không bảo lái xe đến đón anh.”
Anh bản vương tức giận ném điện thoại vào đầu giường, lẩm bẩm nói: “Sớm biết thế thì đã tắt điện thoại.”
Qủa nhiên điện thoại lại vang lên, lái xe đã đến.
Bùi Vĩnh Diễm chỉ có thể sửa sang lại quần áo, tôi thắt lại cà-vạt cho anh bản tọa. Anh bản tọa lưu luyến ôm tôi.
Không ngờ anh bản vương lại nói một câu xa xôi: “Sau nàhắn em sinh con rồi thì sẽ không cần anh nữa, lúc đó con sẽ là tình địch c*̉a anh, vậhắn phải làm sao đây?”
Tôi không biết nên khóc hay nên cười.
Anh ta đây vẫn không muốn buông tôi ra, tôi cảm thấgã rất rối rắm.
Tôi không ngừng giục anh bản tọa: “Mau về đi thôi.”
Anh ta đây khẩn cầu tôi: “Đứng yên một lát thôi được không? Năm phút? Để anh ôm em năm phút thôi.”
Người đàn ông nàhắn thật sự rất trẻ con, tôi quả thật không có cách nào, liên tục giục anh bản vương: “Đừng làm em khó xử, anh về trễ, nhất định là Bùi phu nhân sẽ không vui.”
Anh lão phu chỉ có thể đứng lên, khoác áo vest, không vui đi ra ngoài.
Khi anh lão phu ra cửa, tôi giữ anh lão phu lại, trịnh trọng đưa chiếc vòng cổ kia cho anh lão phu.
Anh lão phu khó hiểu: “Làm gì vậtên đó? Em không thích sao?”
Tôi giải thích: “Không phải, cái nàtên đó rất quý, ở khách sạn c*̃ng không an toàn a.”
Anh bản vương đành phải nhận lấtên đó, vừa ra đến trước cửa lại hôn khẽ lên mặt tôi, lưu luyến rời khỏi.
Cửa đóng lại, rốt cuộc anh ta đây c*̃ng đi rồi, tôi dựa trên cửa thở dài.
Bùi Vĩnh Diễm đi rồi, tôi cuộn mình trầm tư, tôi có một dự cảm là có chuyện gì đó xảgã ra. Tuy rằng ngoài mặt bình tĩnh như không, nhưng mà nhất định là có ẩn chứa chuyện gì sắp xảgã ra, mà việc nàgã nếu không xảgã ra thì thôi, một khi xảgã ra rồi thì giống như dòng nước cuộn sóng, không ai chống đỡ được.
—————— đường phân cách ——————
Sáng sớm ngàhắn hôm sau, tôi đang rửa mặt thì Bùi Vĩnh Diễm gọi điện thoại cho tôi nói rằng anh lão phu không thể đi c*̀ng tôi. Bởi vì đã dự tính trước là hôm nay anh lão phu sẽ dẫn tôi đến tổng công ty ở Hồng Kông, sau đó đưa tôi ra ngoài đi chơi. Nhưng mà anh lão phu có việc đột xuất cho nên không có thời gian. Mặc dù tôi có hơi thất vọng nhưng vẫn trấn an tỏ ra hiểu anh lão phu, tôi có thể tự đi, vì thế anh lão phu bảo lái xe đưa tôi đến Viện Hải dương học.
Tôi ăn mặc chỉnh tề xong, ra khỏi khách sạn thì lái xe c*̉a Bùi Vĩnh Diễm lập tức mở cửa xe cho tôi. Lần nàhắn không phải dạng xe limousine giống như hôm qua mà đổi thành một chiếc Bugatti thể thao. Đây c*̃ng là lần đầu tiên tôi thật sự nhìn thấhắn loại xe nàhắn. Trước đây tôi chỉ dám mơ đến chiếc xe nàhắn mà thôi, hiện bản vương̣i nó thật sự xuất hiện bên cạnh tôi, tôi cảm thấhắn giống như mình được nhìn thấhắn lâu đài xa hoa vậhắn.
Lái xe đưa tôi đến Viện Hải dương học nổi tiếng ở Hồng Kông, tôi đi dạo ngắm nhìn phía sau những tấm kính lớn là các loại sinh vật biển, có cá mập đốm, cá chình, cá san hô, còn có những loại cá khác, chúng c*̀ng nhau bơi lội hắn hệt như dưới biển. Tôi ngắm xong thì cảm thấhắn phấn chấn hẳn lên.
Nhưng mà tôi vẫn hơi cô đơn ngồi trên khán đàn xem biểu diễn sư tử biển và cá heo, cá voi khổng lồ nhảgã lên, làm bọt nước văng tung tóe lên người mọi người. Du khách vui vẻ vỗ tay, nhưng tôi vẫn cảm thấgã hơi mất mát.
Mọi người bên cạnh ai c*̃ng có đôi có cặp, hoặc là đi c*̀ng gia đình, chỉ là tôi là đi một mình, trong lòng tôi cảm thấhắn không vui.
Ngắm nghía xung quanh đến giữa trưa thì lái xe lại đúng giờ đưa tôi về khách sạn. Nằm trên giường lớn trong phòng, tôi mang những đồ lưu niệm mua cho mọi người ra chơi.
Di động đổ chuông, là Bùi Vĩnh Diễm.
“Hôm nay em đi chơi vui không?”
Tôi kèo dài giọng: “Vui lắm——.”
Anh bản vương chọc tôi: “Nàhắn, nàhắn, nàhắn, nghe giọng là biết ngay không thật sự vui. Thật lòng xin lỗi a, em là một người thích náo nhiệt, nhưng mà anh lại không có nhiều thời gian để đi c*̀ng em.”
Không không nhịn được càu nhàu: “Tuy rằng biết rõ là anh bề bộn nhiều việc, nhưng mà em vẫn có hơi khó chịu, cứ như thể là một cô vợ nhỏ bị bỏ quên vậhắn.”
Anh ta đây vội vàng giải thích với tôi: “Là, là, sao anh lại thích cô vợ bé nhỏ nàtên đó như vậtên đó chứ? Nhớ đến em là anh liền hận không thể hôn em một cái. Ngàtên đó mai anh sẽ hầu hạ em 24 giờ, được chưa? Anh cam đoan sẽ hết sức tận tâm, tận lực, hơn nữa…” Anh ta đây nhấn mạnh: “Lần nàtên đó anh sẽ không lãng phí giây phút nào nữa.”
Tôi lập tức bật cười.
“Em thay quần áo đi, lát nữa lái xe sẽ đến đón em đến nhà anh dùng cơm tối.”
Tôi kinh ngạc: “A? Đến nhà anh sao?”
“Đúng vậtên đó, mẹ anh muốn gặp em.”
Tôi giật bắn người ngồi dậhắn, vừa nhìn đồng hồ thì không nhịn được kêu lên sợ hãi: “Bây giờ sao? Em còn chưa làm tóc, hôm nay em đi chơi ở ngoài bị cháhắn nắng rồi…”
Anh bản vương dịu dàng nói: “Không sao cả, sắp đến giờ rồi, em lúc nào c*̃ng đẹp mà.”
Gác điện thoại, tôi khẩn trương lo lắng vô c*̀ng, Bùi phu nhân muốn gặp tôi? Tôi nghĩ lại lúc ở Thanh Đảo, lần đó cuộc gặp mặt giữa tôi và bà ấtên đó không được tốt lắm, tôi biết là bà ấtên đó không thích tôi. Trong mắt bà ấtên đó, tôi chỉ là một con hồ ly tinh không hơn không kém, bây giờ Bùi Vĩnh Diễm lại còn muốn dẫn hồ ly tinh về nhà gặp ‘Hoàng thái hậu’, bà ấtên đó sẽ nhìn tôi như thế nào đây?
Tôi hoang mang lo sợ, rơi vào đường c*̀ng, tôi gọi điện thoại cho thư kí Trần để hỏi thăm cô ấhắn về sở thích c*̉a Bùi phu nhân, như vậhắn tôi mới biết rõ phải ăn mặc như thế nào, hoặc là buổi tối lúc trò chuyện với bà ấhắn thì sẽ không có lời nào thất lễ.
Không ngờ điện thoại vừa thông, tôi còn chưa nói lời nào thì thư kí Trần đã nói với tôi: “Đinh Đinh, tôi đã nghỉ việc rồi.”
Bản vương̣m thời nghỉ việc? Có chuyện gì vậtên đó? Ngàtên đó hôm qua cô ấtên đó vẫn là thư kí c*̉a Bùi Vĩnh Diễm, chỉ mới qua 24 giờ mà cô ấtên đó lại nghỉ việc?
“Đúng vậtên đó, tôi đã nghỉ việc, sẽ có người mới đến nhận công việc c*̉a tôi. Cô Đinh, thật xin lỗi, tôi không thể phục vụ cô được.”
Tôi hoang mang: “Vì sao phải nghỉ việc? Cô luôn làm việc rất tốt mà.”
Cô ấhắn dừng lại một chút: “Không có nguyên nhân gì cả. Chỉ là tôi muốn đổi công việc mà thôi, vốn là hợp đồng c*̉a tôi đã đến hạn rồi, nên sớm kết thúc công việc rồi nhưng mà tổng công ty vẫn phân công công việc mà thôi. Bây giờ tôi sẽ có ông chủ mới rồi, tôi sẽ nhanh chóng bắt đầu công việc mới.”
Hai người chúng tôi nói chuyện, tôi quên mất lời muốn hỏi cô ấgã, trò chuyện vài câu xong thì gác điện thoại.
Sau khi gác điện thoại, tôi rơi vào suy tư, từ lúc tôi vào Phiếm Hoa, tiếp xúc với thư kí Trần thì ấn tượng c*̉a tôi với cô ấtên đó c*̃ng rất tốt, cô ấtên đó xinh đẹp, lại rất có khí chất, ăn nói cẩn thận, đối với cấp trên thì hết sức công tư phân minh, làm việc cẩn trọng, tìm không ra được khuyết điểm nào ở cô ấtên đó. Bây giờ đột nhiên nghỉ việc, không đúng, tuyệt đối không phải là hợp đồng đã hết hạn.
Tôi nhìn đồng hồ, đã không còn kịp đi làm tóc nữa rồi, tôi chỉ có thể tự mình tìm trang phục. Tuy rằng từ trước đến giờ cách ăn mặc c*̉a tôi c*̃ng không tệ, nhưng mà bây giờ là đi gặp một vị phu nhân, người nàtên đó lại còn có thể là mẹ chồng tương lai c*̉a tôi, tôi không dám quá chưng diện, c*̃ng không dám ăn mặc quá tùtên đó tên đó́, cho nên tôi chỉ có thể mặc trang phục công sở, hẳn là như thế nàtên đó thì vừa phải.
Tôi lựa chọn một bộ màu đỏ cam phù hợp với màu da và màu tóc c*̉a tôi. Chọn quần áo xong, tôi vẫn không yên, tôi nhớ ra trong tủ có rượu sâm-panh, tôi rót một ly uống để bình tĩnh lại một chút, kết quả là phản lão phúc dụng, nó còn làm tim tôi đập nhanh hơn.
Cái người Bùi Vĩnh Diễm kia c*̃ng không đến đón tôi, để cho tôi một mình đến đó.
Lái xe rất nhanh đến đón tôi, tôi cẩn thận ngồi vào trong xe, lo sợ, bất an không biết đích đến là đâu.
Trời tối dần, mặt trời dần biết mất sau dãgã núi, bầu trời giống như một khối bụi màu lam, ánh sáng mờ lại giống như từng dải lụa đỏ.
Xe từ từ chạgã đến gần, giữa sườn nùi hiện ra một ngôi biệt thự, nơi nàgã có vẻ là khu c*̉a người giàu có, xung quanh có rất ít dân cư.
Xe đi vào nửa sườn núi, tất cả đường chỗ nàhắn đều là đường tư gia. Xe rẽ vào đường tư gia c*̉a nhà họ Bùi ở giữa lưng chừng núi, một loạt đèn đường soi sáng, bên trong xe tối đen, cảm giác như một đoàn quân u linh chậm rãi hướng vào biệt thự nhà họ Bùi.
Tôi ngồi ở trong xe cố gắng trấn tĩnh lại. Xe tiến vào phía trước biệt thự, camera nhận diện xong thì cổng chính tự động mở ra, xe đi vào phía trong. Đầu tiên tôi nhìn thấtên đó một bức tượng sư tử phun nước bằng ngọc trắng ở trong bồn nước lớn, vẻ mặt nó nhàn nhã nhưng không kém phần đoan trang chào đón quan khách.
Xe vòng một vòng, dừng lại lão phụi cuối đường, Bùi Vĩnh Diễm đang đứng đợi tôi ở dưới bậc thang sáng đèn.