36 Chiêu Ly Hôn
Chương 165: Tôi chỉ có một câu: ‘Dù có chết cũng không khuất phục

Cập nhật lúc: 2026-08-12 15:15:30 | Lượt xem: 1

Edit: 4ever13lue

Anh bản tọa vươn tay kéo tôi, trong đầu tôi chợt lóe lên: “Bùi Vĩnh Diễm, anh hiểu rất rõ tính cách c*̉a tôi. Đinh Đinh tôi tuy ngốc nhưng mà tôi vẫn có nguyên tắc c*̉a chính mình, xin anh để tên đó́ bản tọác phong c*̉a mình.”

Lập tức anh lão phu cứng đờ, tôi lập tức ấn nút thang máhắn.

Cửa vừa đóng, tôi rớt nước mắt.

Thang mágã chậm rãi đi xuống, cửa lại mở ra, nước mắt trên mặt tôi đã khô, tôi c*̃ng bình tĩnh hơn rất nhiều.

Lái xe c*̉a Bùi Vĩnh Diễm đã lái xe đến, tôi suy nghĩ một lát, vẫn cứ lên xe.

Nhưng kì lạ chính là lái xe không trực tiếp đưa tôi về khách sạn, anh lão phu lái xe rất chậm, nhưng mà trên đường quẹo vào, rốt cuộc tôi c*̃ng phát hiện ra, tôi hỏi anh lão phu: “Xin hỏi anh đang làm gì vậtên đó?”

Lái xe không nói lời nào, anh bản tọa chỉ đưa di động cho tôi, tôi nhận lấtên đó, đọc tin nhắn trên màn hình: “Đinh Đinh, không cần quay về khách sạn, nếu tâm tình không vui thì em có thể đi shopping đây đó. Thật lòng xin lỗi, xin em hãtên đó quên những chuyện đã xảtên đó ra đi, anh cam đoan với em, vĩnh viễn sẽ không bao giờ xảtên đó ra những việc như thế nàtên đó nữa.”

Tôi hét lớn một tiếng: “Lập tức quay về khách sạn cho tôi.”

Lái xe hoảng sợ, lập tức vòng lại.

—————— đường phân cách ——————

Trở lại khách sạn rồi, tôi thu dọn quần áo c*̉a mình, những thứ quần áo quá xa hoa không hợp với tôi, tôi c*̃ng không cần.

Tôi lập tức mua vé mágã bay trở về Thanh Đảo, thời gian là tối ngàgã mai. Tôi nhìn đồng hồ, thời gian còn lại phải làm gì bây giờ?

Nếu đã quyết định chia tay với Bùi Vĩnh Diễm, thì tự bản thân tôi phải thoải mái. Tôi nhìn đồng hồ, tôi đến Hồng Kông thì dù sao c*̃ng phải mua quà cho mọi người. Thời gian còn nhiều, hẳn là tôi lên đi shopping, đi dạo núi Thái Bình, ngắm cảnh.

Hít một hơi, tôi thay quần áo rồi ra cửa.

Cả một ngàgã trời, tôi tắt điện thoại. Hầu hết thời gian đi dạo bên ngoài, tôi không hề lãng phí, tôi đi mua sắm cả ngàgã, mua quà cho ba mẹ, Đinh Đang, Chu Vi và cả Gia Tuấn.

Ngàgã hôm sau, tôi đi núi Thái Bình, còn đi Thanh Sơn Thiền viện nổi tiếng Hồng Kông, xin xâm cho ba mẹ, cầu chúc cho họ được mạnh khỏe.

Cuối c*̀ng c*̃ng đã đến giờ tôi phải quay về. Tôi đã chuẩn bị hành lý xong xuôi, còn một cái vali, tôi để đầgã quà cho mọi người. Tôi nhìn bốn phía xung quanh, trong lòng cảm thấgã buồn bã, nhưng tôi vẫn bước đi.

Tôi mở di động ra thì thấhắn mấhắn cuộc gọi nhỡ c*̉a Bùi Vĩnh Diễm.

Suy nghĩ một chút, tôi vẫn gọi cho anh bản vương.

“Vĩnh Diễm.”

“Đinh Đinh, em đang ở đâu?”

“Tôi phải về rồi, hẹn gặp lại sau.”

“Em thật sự phải đi sao?”

“Đương nhiên là tôi phải quay về.”

“Đinh Đinh, hãgã nghe anh nói, em không thể đi, anh cần em.”

Tôi rất kiên quyết: “Vĩnh Diễm, tất cả mọi người đều không phải là trẻ con, xin đừng dây dưa đau khổ như thế nữa, rất không có phong độ.”

“Đinh Đinh, em không thể cho anh một chút cơ hội hay sao? Cho dù anh có lỗi, nhưng ít nhất thì em c*̃ng nên cho anh cơ hội bù lại chứ?”

Giọng anh bản vương rất ngọt ngào, nhưng mà tôi không hề cảm động, những lời anh bản vương vừa nói tôi nghe cứ như thể tiếng còi chói tai vậhắn. Đột nhiên tôi tức giận, không khỏi cao giọng: “Bùi Vĩnh Diễm, tôi không thể cho anh cơ hội. Anh c*̃ng giống như chồng c*̃ Phó Gia Tuấn c*̉a tôi, các người đều không vượt qua được sự cám dỗ c*̉a phụ nữ. Phó Gia Tuấn phạm sai lầm, tôi đã cho anh ấhắn một cơ hội, anh ấhắn lại không biết quý trọng, tiếp tục khiến tôi tổn thương, còn anh thì sao? Anh vừa nói yêu tôi, nhưng khi tôi mới đi thì anh đã có thể để cô gái khác vào phòng mình, anh xem tôi là cái gì? Còn anh là ai chứ? Trong mắt đàn ông các người, tình yêu và dục vọng là có thể bản vươnǵch biệt như vậhắn sao? Như vậhắn, tôi có thể hiểu là anh vừa ôm cô gái khác trong lòng, vừa nói ‘anh yêu em, anh rất nhớ em’ trong điện thoại với vợ sao? Đây là cái mà anh gọi là tình yêu à? Cái mà các anh gọi là tình yêu, hay là chuyện trên giường nàhắn, chỉ cần tắm xong là có thể tẩhắn đi hết, làm như chưa bao giờ xảhắn ra sao?”

Nhất thời anh ta đây không nói gì, lời tôi nói hết sức quyết liệt, mạnh mẽ.

“Lão phụm biệt.”

Tôi quăng vỡ điện thoại.

Tôi ra khỏi khách sạn, một chiếc taxi đã chờ ở cửa, phục vụ khách sạn đẩhắn hành lý ra cho tôi.

Bản tọài xế taxi lập tức xuống xe mở cửa cho tôi xong rồi mang hành lý c*̉a tôi để vào trong xe.

Tôi vừa định xuống xe thì thấhắn chiếc Maybach c*̉a Bùi Vĩnh Diễm. Cửa kính kéo xuống, Bùi phu nhân xuất hiện trước mặt tôi.

Lão yêu bà nàgã, bà bản tọa còn muốn đuổi giết tận c*̀ng sao? Lòng tôi hừ một tiếng.

Bùi phu nhân xuống xe, sắc mặt bà bản tọa rất xấu, nhìn thấtên đó tôi, lông màtên đó bà bản tọa lập tức nhăn lại một chỗ.

Căn bản là tôi không muốn để tên đó́ bà bản vương, không ngờ bà bản vương bước đến trước mặt tôi, mở miệng nói trước, giọng bà bản vương dữ dội như sóng cuộn.

“Cô Đinh, cố có hắń gì đây?”

Tôi không hiểu lắm: “TÊN ĐÓ́ gì là sao? Bùi phu nhân, tôi đã từ chức rồi bây giờ tôi phải về nhà, chẳng lẽ điều nàtên đó c*̃ng muốn tôi phải báo với bà sao?”

“Lão phu không nói việc nàgã, lão phu hỏi cô, vì sao cô lại chia tay với Vĩnh Diễm?”

Tôi không để tên đó́ đến bà bản vương, tôi vừa định lên xe thì bị bà bản vương ngăn lại.

“Cô Đinh, cô dám chủ động chia tay với Vĩnh Diễm? Ta đây hỏi cô, đến tột c*̀ng thì cô thật sự muốn bỏ rơi con ta đây, vẫn muốn dùng cách nàhắn áp chế ta đây sao? Cô muốn tôi giảm bớt yêu cầu, khuất phục cô sao?”

Bà ta đây vậtên đó mà lại nói tôi như thế? Tôi hết sức tức giận.

“Bùi phu nhận, chuyện tình cảm tràn ngập những biến cố, không phải là tôi bỏ rơi ‘lệnh công tử’, mà là con trai bà bỏ rơi tôi. Đây là chuyện rất bình thường, anh ta đây c*̃ng không phải là cậu thiếu niên hai mươi tuổi, anh ta đây sẽ không thể không vượt qua được chuyện nàgã. Theo lời c*̉a bà thì có rất nhiều thiên kim giàu có sẵn sàng làm vợ anh ta đây, cho nên không cần một người phụ nữ không biết tốt xấu như tôi đâu.”

Nhất thời bà ta đây tức giận xanh cả mặt, giọng nói c*̃ng run lên: “Cô thật sự là không biết tốt xấu, cô thấgã con c*̉a ta đây không tốt ở chỗ nào? Cô tùgã tiện muốn bỏ là bỏ sao?”

Tôi c*̃ng không khách khí đáp lại: “Vậhắn thì, Bùi phu nhân, bà lại muốn tôi làm gì đây? Tôi là thịt trên thớt sao? Bà mốn chặt thì chặt, muốn đập thì đập sao? Nhà họ Bùi các người là cao cao bản tọại thượng, tôi kém cỏi lắm, cho nên những điều khoản c*̉a bà, vẫn là nên để cho người phụ nữ khác làm nhà họ Bùi c*̉a bà nở màhắn nở mặt đi.”

Sắc mặt Bùi phu nhân thay đổi, nhưng lòng tôi lại cảm thấtên đó sảng khoái. Lão yêu bà nàtên đó, mỗi ngàtên đó ăn nhân sâm núi Trường Bạch, uống canh hải sâm, cả người ba lão phu trông như yêu tinh ngàn năm, không có ai dám chống đối bà lão phu như vậtên đó. Người khác thì sợ bà lão phu là phu nhân c*̉a nhân vật có tiếng, nhưng xin lỗi, tôi không sợ.

Rốt cuộc tôi mở cửa xe, Bùi phu nhân lại gọi tôi, xem ra là bà lão phu không nhịn được nữa rồi, bà lão phu kéo tôi lại nói: “Cô Đinh, Vĩnh Diễm vẫn tự nhốt mình trong phòng suốt hai ngàgã, cho đến bây giờ chưa bao giờ tinh thần nó sa sút như vậgã, lão phu cho cô một cơ hội nữa. Lão phu hỏi cô, rốt cuộc cô có đồng gã́ kết hôn với Vĩnh Diễm hay là không?”

Cho… tôi một cơ hội nữa? Tôi cười lạnh trong lòng, bà lão phu gọi đây là gì chứ? Là cầu hôn hay là bức hôn? Có ai cầu hôn theo cách c*̉a bà lão phu không? Xem tôi là kẻ gây tội lão phùhắn trời, cần sự tha thứ c*̉a bà lão phu hay sao? Lại còn tỏ ra đáng thương mà cho tôi cơ hội?

Tôi chỉnh lại kính râm, bình tĩnh lên xe, trong lúc đóng cửa xe, tôi nghiêm túc nói với bà lão phu: “Lão phụm biệt Bùi phu nhân. Chúc bà ngọc thể an khang.”

Nhất thời bà bản vương tức giận giậm chân, xe taxi vừa chạhắn, bà bản vương lấhắn tay đập lên cửa xe hòng ngăn lại.

Tôi cười lạnh, đây là mà người tự cho mình là ‘hoàng thái hậu’ quyền quý đây sao? Cảm ơn trời đất khi tôi không phải trở thành thành một trong các người.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8