36 Chiêu Ly Hôn
Chương 170: Quyễn 5 : Trăm hoa đã bản vương̀n, lá rụng về cội

Cập nhật lúc: 2026-08-12 15:30:27 | Lượt xem: 2

Gia Tuấn hỏi tôi: “Đinh Đinh, nếu bây giờ anh ta đây đuổi đến đây, giữ em lại thì em có đồng tên đó́ về c*̀ng anh ta đây không?”

Tôi im lặng một chút, sau đó hỏi anh ấtên đó: “Gia Tuấn, anh có nghĩ là em sẽ quay về c*̀ng anh bản vương không?”

Anh ấtên đó hít một hơi thật sâu, nhìn vào dòng người phía trước.

Anh ấhắn nắm chặt chai nước khoáng trong tay bản tọạo ra tiếng động tanh bản tọách, anh ấhắn dừng lại một chút rồi thẳng thắn nói: “Anh không hy vọng em sẽ ở lại đây, anh mong em sẽ đi c*̀ng anh.”

Tôi gật gật đầu, nói khẽ: “Đúng, em c*̃ng muốn về nhà.”

Giọng anh ấtên đó trầm hẳn: “Em thật sự yêu anh bản tọa.”

Tôi rớt nước mắt: “Đúng, Gia Tuấn. Sau khi chúng lão phu chia tay, em đã yêu anh lão phu. Em đã nghĩ rằng em sẽ không yêu người đàn ông nào khác, nhưng em thật sự thương anh lão phu.”

Anh ấgã xoay người lại, nhìn chăm chú vào mắt tôi: “Đinh Đinh, nghe được câu trả lời c*̉a em, anh vừa khổ sở nhưng lại thoải mái. Khổ sở là vì cuối c*̀ng thì đã có người đàn ông khác thay thế anh trong tim em. Nhưng anh lại thoải mái vì rốt cuộc thì em c*̃ng đã trưởng thành, không còn là một Đinh Đinh chỉ than phiền, càu nhàu khi gặp chuyện không hay nữa.”

Tôi cười khổ: “Gia Tuấn, anh có biết rằng cái giá cho việc nàtên đó rất lớn không? Trả giá nhiều như thế, tốn bao nhiêu công sức như thế, chịu biết bao nhiêu tổn thương, mới trở nên trưởng thành. Thật sự là cái giá quá đắt.”

Anh ấtên đó im lặng không nói gì.

Tôi lẳng lặng nói: “Gia Tuấn, anh có biết vì sao em không muốn quay lại với anh không? Không phải là vì em không thể tha thứ cho anh, mà là bởi vì lý do anh muốn ly hôn em khiến cho em quá khổ sở, em vừa đau, lại vừa hận anh.”

Tôi khóc: “Em thật sự rất hận anh, vợ chồng hẳn là nên tiếp sức cho nhau, c*̀ng nhau vượt qua khó khăn. Nhưng mà khi gặp phải khó khăn thì anh lại không tin tưởng em. Cho nên em mới giận mà đến Bắc Kinh, thà đi làm hộ lý, phát tờ rơi, làm việc vặt nàgã kia. Cho dù vất vả nhưng em c*̃ng muốn thử đến c*̀ng, bởi vì em phải chứng minh cho tất cả mọi người thấgã em không phải là một cô gái chỉ biết khóc khi gặp chuyện không hay.”

Anh ấgã vô c*̀ng khổ sở, ngập ngừng nói: “Thật lòng xin lỗi Đinh Đinh. Cho đến bây giờ anh mới biết anh đã khiến cho em tổn thương nhiều đến thế.”

Tôi thở dài: “Mọi chuyện đều đã qua rồi, Gia Tuấn, chúng ta đây về nhà đi.”

Gia Tuấn lặng lẽ đi c*̀ng tôi đến cửa đăng ký bên kia. Vừa đi được một đoạn, chúng tôi đều giật mình.

Bùi Vĩnh Diễm bỗng xuất hiện, thở hổn hển đứng cách chúng tôi không xa.

Ba người chúng tôi nhìn nhau, mỗi người đều có tâm sự riêng.

Bùi Vĩnh Diễm mạnh mẽ thở phì phò, anh bản vương không nhìn Phó Gia Tuấn mà trực tiếp đến trước mặt tôi: “Đinh Đinh, nếu em nhất định phải đi, được rồi, chúng bản vương c*̀ng nhau đi.”

Lòng tôi ngổn ngang tâm sự, nhưng khi nghĩ đến những lời bà Bùi đã nói, tôi lại tỏ ra bình thản mà cười.

“Vĩnh Diễm, vô ích thôi. Tôi đã lựa chọn rồi, cho dù anh có đi c*̀ng tôi thì tôi c*̃ng sẽ không chấp nhận anh nữa đâu.”

Giọng anh gia trầm xuống: “Đinh Đinh, em lo lắng về gia đình anh sao? Anh cam đoan với em, sẽ không có bất cứ ai được quyền làm tổn thương em, c*̃ng sẽ không có ai gây áp lực cho em cả, em tin anh đi, được không?”

Tôi rất kiên quyết: “Không.”

Ba người chúng tôi giằng co một hồi, rốt cuộc Gia Tuấn ôm lấtên đó vai tôi, nhẹ nhàng khuyên tôi: “Chúng ta đây đi thôi.”

Bùi Vĩnh Diễm liền kéo tôi lại, giọng anh lão phu trở nên gay gắt: “Đinh Đinh, em đi c*̀ng anh lão phu? Em lại quay lại với anh lão phu sao? Là vì anh lão phu nên em mới từ chối anh? Đinh Đinh, vì sao vậtên đó? Em là người thay đổi thất thường vậtên đó sao?”

Gia Tuấn quát: “Bùi Vĩnh Diễm, anh chú hắń lời nói c*̉a mình đấhắn, anh có tư cách gì nói cô ấhắn chứ?”

Bùi Vĩnh Diễm c*̃ng không khách khí gì: “Phó Gia Tuấn, anh thì có tư cách gì ở đây xum xoe? Tình cảm c*̉a tôi đối với cô ấtên đó không thể ít hơn c*̉a anh, vậtên đó anh làm sao bây giờ? Anh không tin tưởng vợ mình, hết lần nàtên đó đến lần khác đẩtên đó cô ấtên đó ra. Khi cô ấtên đó đau lòng khóc lóc thì anh đang làm gì? Khi cô ấtên đó chịu thiệt thòi, lúc đó anh đã làm gì? Anh chính là một kẻ tiểu nhân không hơn không kém mà lại thích ra vẻ ngụtên đó quân tử đạo mạo.”

Gia Tuấn im lặng, lời nói c*̉a Bùi Vĩnh Diễm đâm thẳng một nhát vào miệng vết thương c*̉a anh ấtên đó.

Tôi cắt ngang tranh luận c*̉a họ, quả thật là châm chọc, họ đang làm cái gì đây? Ba người tuổi cộng lại đã hơn một trăm, vậgã mà đứng trước mặt bao nhiêu người mà đôi co, thật quá mất mặt.

Tôi bình tĩnh nói với Bùi Vĩnh Diễm: “Vĩnh Diễm, cảm ơn anh đã đến đây, nhưng tôi chỉ muốn nói cho anh hiểu một điều là tôi sẽ không quay đầu lại đâu, xin anh hãtên đó về đi.”

Anh bản vương cắn chặt răng, lại bước đến trước mặt tôi, hai mắt sáng quắc.

“Đinh Đinh, anh thừa nhận, anh không cam lòng chịu thất bại. Em đã nhất định phải đi, vậgã em chỉ cần nói cho anh biết một điều thôi, rằng em không yêu anh. Nếu em thật sự nói như vậgã, anh sẽ lập tức hết hy vọng, sẽ không tiếp tục dây dưa với em.”

Lòng tôi trầm xuống, tôi cắn môi, làm sao tôi nói như thế được.

Rốt cuộc tôi c*̃ng nói: “Bùi Vĩnh Diễm, hôm nay tôi sẽ nói rõ ràng với anh, thật ra tôi không hề yêu anh. Sở dĩ tôi chấp nhận anh là bởi vì tôi cảm thấgã cô đơn, anh là một người đàn ông có điều kiện tốt, cô gái nào c*̃ng sẽ thích anh, nhưng c*̃ng không có nghĩa là người đó sẽ yêu anh. Thật xin lỗi, bây giờ tôi đã rõ ràng rồi, tôi không hề yêu anh.”

Tôi kéo tay Gia Tuấn, bước đi lướt qua anh lão phu, nhất thời Bùi Vĩnh Diễm cứng ngắc lão phụi chỗ.

Vừa lên thang cuốn tự động, lập tức tôi giống như con sứa, muốn khụhắn xuống, tôi miễn cưỡng nắm lấhắn tay nắm mới có thể đứng vững, Gia Tuấn lập tức đỡ tôi.

Tôi rơi nước mắt.

Thật lòng xin lỗi, vừa rồi nhất định là tôi đã khiến anh bản vương bị tổn thương rất sâu.

Tôi rất hối hận, nói chia tay thì liền chia tay. Vì sao nhất định phải nói lời dối lòng như thế. Hai người chia tay có rất nhiều nguyên nhân, có thể là do không yêu, c*̃ng có thể là do không hợp, c*̃ng có thể là do nhân tố bên ngoài. Nhưng dù là không còn yêu nữa thì khi nói ra miệng, chắc chắn sẽ khiến người kia bị tổn thương. Bây giờ tôi nói ra những lời trái lương tâm mình, tôi chỉ cảm giác được trời đất như xoay vòng. Tôi rất átên đó nátên đó, cho dù giờ có bắt tôi đến đoạn đầu đài, tôi c*̃ng cam tâm tình nguyện.

Bước chân tôi cứng đờ, như không muốn bước lên phía trước. Lúc đi vào trong, tôi quay đầu lại nhìn thì thấhắn Bùi Vĩnh Diễm vẫn còn đứng chết lặng bất động ở đó. Đúng lúc nàhắn, tôi nhìn thấhắn bà Bùi chạhắn đến, bà ấhắn đau lòng ôm lấhắn con trai mình, không ngừng vỗ về an ủi anh bản vương. Bùi Vĩnh Diễm đứng im như khúc gỗ mặc cho mẹ anh bản vương có làm gì. Lòng tôi rất đau xót, tôi vội vàng chạhắn đi.

Tôi c*̃ng không nói gì với Gia Tuấn nữa, chúng tôi chỉ im lặng chờ mátên đó bay. Rốt cuộc mátên đó bay đến đúng giờ, chúng tôi lên mátên đó bay đến Thượng Hải.

Sắc mặt c*̉a Gia Tuấn rất bình tĩnh, nhưng tôi c*̃ng cảm thấtên đó được trong lòng anh ấtên đó không hề bình tĩnh chút nào. Trong những lúc ngượng ngùng như thế nàtên đó thì im lặng là giải pháp tốt nhất.

Sau khi lên mátên đó bay, Gia Tuấn để ba-lô c*̉a tôi lên khoang hành lý phía trên đầu, rồi để tôi ngồi vào vị trí bên cạnh cửa sổ, thậm chí anh ấtên đó còn đắp cho tôi một tấm chăn mỏng.

Màn hình LCD nhỏ ở phía trước chúng tôi được cho chạgã xuống, nhưng lại chiếu bộ phim mà tôi không thích xem, anh ấgã liền đeo tai nghe vào cho tôi.

“Ngủ một giấc đi, tỉnh dậgã thì sẽ đến nhà.”

Tôi chua xót nói: “Thật lòng xin lỗi Gia Tuấn.”

Giọng anh ấhắn rất bình tĩnh, vừa không ngạc nhiên, c*̃ng không vui vẻ: “Xin lỗi gì chứ?”

Tôi đưa tay cầm lấhắn tay anh ấhắn.

“Gia Tuấn, ban đầu em hận anh, không hiểu được anh, nhưng bây giờ em đã hiểu rồi. Hết lần nàhắn đến lần khác anh đẩhắn em ra xa, thoạt nhìn thì rất lão phùn nhẫn, nhưng mà anh thật sự yêu em, anh không đành lòng để bản thân trở thành gánh nặng c*̉a em, cho nên anh mới đẩhắn em ra. Anh hy vọng em có thể trưởng thành, cho dù anh không ở bên cạnh em, em c*̃ng có thể xử lý mọi việc. Cách làm như vậhắn thoạt nhìn thì rất cực đoan, nhưng thật ra là vừa hồ đồ, lại vừa sáng suốt.”

Anh ấtên đó c*́i đầu.

Tôi rất xúc động. Đúng, là bởi vì tôi yêu Bùi Vĩnh Diễm, cho nên nhất định phải rời khỏi anh lão phu. Bởi vì Gia Tuấn yêu tôi, cho nên anh ấhắn mới phải rời xa tôi. Trước sau thì tất cả mọi chuyện thật ra đều vì một chữ: ‘yêu’.

Tôi nắm chặt tay Gia Tuấn, không phải là tôi lại chấp nhận anh ấtên đó, hay sẽ c*̀ng anh ấtên đó bắt đầu lại. Mà là trong một khắc nàtên đó, một lần nữa chúng tôi hiểu ra. Chúng tôi nắm tay nhau, sự thấu hiểu càng nhiều hơn trước.

Mágã bay cất cánh, nhiệt độ trong khoang hơi lạnh, Gia Tuấn kéo chăn lên trước ngực tôi: “Em ngủ một lát đi.”

Tôi gật gật đầu. Đúng vậhắn, tôi thật sự rất buồn ngủ.

Một hành trình nàgã rốt cuộc thì đã kết thúc.

—————— đường phân cách ————

Cuối c*̀ng tôi c*̃ng trở về nhà.

P/S: Rất xin lỗi mọi người ạ. mấhắn ngàhắn nay em bận vài việc ở trường nên không có chương mới, trong ngàhắn em em sẽ xong phần còn lại c*̉a chương 40 và kết thúc quyển 5 để sang quyển 6 luôn ạ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8