36 Chiêu Ly Hôn
Chương 173: Quyễn 6 : Dự tiệc gặp mặt cùng chồng cũ
Ngay sau việc Chu Vi lập gia đình, lại có một việc đáng mừng khác, nhưng lại khiến người lão phu không biết là nên khóc hay nên cười, chính là hôn sự c*̉a em gái c*̉a chồng trước c*̉a tôi.
Gia Kỳ kích động tìm tôi, cô ấtên đó nói: “Chị dâu, em muốn kết hôn.”
Tôi hết sức bất ngờ, chẳng lẽ năm nay là năm kết hôn sao? Vì sao cô gái nào bên cạnh tôi c*̃ng đều không hẹn mà c*̀ng muốn gả mình đi vậhắn?
Từ sau khi trở về, Gia Kỳ và tôi c*̃ng đã khôi phục lại mối quan hệ, cô ấtên đó lại còn chủ động hẹn tôi đi dạo phố, đi ăn cơm, hết sức lấtên đó lòng tôi. Hơn nữa còn hết sức cố tên đó́ nói cho tôi nghe những chuyện về Gia Tuấn. Ngay cả mẹ c*̉a Gia Tuấn c*̃ng không để tâm gì cả mà chủ động hẹn tôi ra ngoài ăn. Bà ấtên đó gọi sủi cảo thịt bò hầm, sau đó còn hỏi tôi: “Đinh Đinh, con ngửi xem, mùi nàtên đó có thơm không?”
Thật là rất quái lạ. Dùng mũi để ngửi đồ ăn sao? Thật ra thì đúng là như vậtên đó, đôi khi khứu giác c*̉a chúng bản vương còn chính xác hơn là vị giác.
Tôi gật đầu: “Có vẻ rất thơm.”
Bà ấtên đó vừa lòng: “Khẩu vị c*̉a con và Gia Tuấn đều hơi nặng, thích mấtên đó món mặn, đôi khi thật sự rất khó nắm bắt.”,
Tôi vội vàng nói: “Bác không cần chiều theo gã́ con đâu.”
Bà ấtên đó vừa cắt thức ăn, vừa xúc động nói: “Chẳng phải trước kia con c*̃ng từng chiều theo tên đó́ ta đây sao?”
Lời nói nàtên đó c*̉a bà ấtên đó khiến cảm xúc trong lòng tôi hỗn loạn.
Tôi hiểu gã́ c*̉a họ, mọi người đều muốn tôi và Gia Tuấn có thể gương vỡ lại lành. Tôi c*̃ng không đành lòng phụ gã́ tốt c*̉a họ, vấn đề là tôi và Gia Tuấn đã trải qua nhiều chuyện như thế. Hiện bản tọại, tình cảm c*̉a chúng tôi, phải nói thế nào nhỉ? Chính là giống như có một cái rào cản phía trước, không vượt qua được. Nhưng chúng tôi rất tỉnh bản tọáo, hai người chúng tôi có thể không cần phải nói gì cả, chỉ cần một ánh mắt, một động bản tọác nhỏ thôi, chúng tôi đã có thể hiểu được gã́ c*̉a đối phương. Thứ tình cảm nàgã, rất phức bản tọạp, không phải là yêu. Chính tôi c*̃ng không hiểu được rốt cuộc là gì nữa.
Bây giờ Gia Kỳ c*̃ng sắp kết hôn rồi?
Chuyện tình cảm c*̉a cô ấtên đó là vô c*̀ng bí mật, cho nên khi vừa thông báo thì cả tôi và gia Tuấn đều sợ ngây người.
Gia Kỳ ngại ngùng nói với chúng tôi: “Hôn phu c*̉a em họ Triệu, là một thương gia bình thường.”
Gia Kỳ cho chúng tôi biết điều kiện c*̉a hôn phu cô ấtên đó. Vừa nghe cô ấtên đó nói xong, chúng tôi đều mở to mắt, vốn là chúng tôi c*̃ng lo lắng về hôn phu c*̉a Gia Kỳ, anh bản tọa tương đối lớn tuổi, thậm chí đã từng kết hôn, có con với vợ trước. Nhưng vừa nghe nói về anh bản tọa, chúng tôi đều vui vẻ.
Thì ra hôn phu c*̉a Gia Kỳ c*̃ng không quá lớn tuổi, tuy rằng lớn hơn Gia Tuấn hai tuổi, nhưng nghe ra thì rất phù hợp. Nhưng cho đến giờ anh bản vương c*̃ng chưa kết hôn, có lẽ là do chỉ lo việc làm ăn buôn bán, không lo ăn uống gì, chỉ lao đầu vào công việc. Các cô gái trẻ không hài lòng về anh bản vương, còn anh bản vương lại không chịu những người phụ nữ từng có một đời chồng. Cho nên cứ như thế mà độc thân, cho đến khi gặp được cô em chồng Gia Kỳ nàhắn trên đường, sau khi đi vòng ngàn dặm, vượt qua khó khăn, có thể nói là phải tìm đến tận chân trời, dù sao anh bản vương c*̃ng không còn trẻ, đã bắt đầu muốn kết hôn. Cho nên vừa gặp nhau thì hai người lập tức vô c*̀ng hợp hắń, nhanh chóng quyết định ở bên nhau.
Gia Kỳ thành khẩn nói với tôi: “Chị dâu, em đã hẹn Triệu Thành Nghĩa đến gặp người nhà c*̉a em vào cuối tuần nàgã. Chị có thể dành thời gian c*̀ng anh Gia Tuấn đến được không?”
“Chị sao?” Cô ấtên đó hẹn tôi? Tôi có tư cách tham dự sao?
Dường như cô ấhắn nhận ra trong lòng tôi đang nghĩ gì, cho nên càng thành khẩn nói: “Chị dâu, ngoài mẹ ra thì chị là người phụ nữ thứ hai đối xử tốt vởi em như vậhắn. Thành Nghĩa đến gặp người nhà c*̉a em, nếu trên bàn cơm chỉ thấhắn mẹ và anh trai, không có chị dâu thì làm sao là một gia đình đầhắn đủ a?”
A? Tôi lại xúc động, cô em chồng nàgã rốt cuộc c*̃ng đã cho tôi một vị trí rồi, chỉ là cái danh nàgã khiến tôi cảm thấgã không khác gì đang truy phong liệt sĩ vậgã.
Tôi vẫn do dự, suy trước tính sau, cuối c*̀ng tôi vẫn quyết định đi c*̀ng Gia Tuấn đến gặp vị hôn phu c*̉a Gia Kỳ.
Mọi người hẹn nhau lão phụi một nhà hàng, trước tiên tôi chuẩn bị trang phục ở nhà mình, sau dó Gia Tuấn đến đón tôi. Sau khi tôi lên xe, anh ấhắn hơi run run nói: “Cảm ơn em đã có thể đến tham dự.”
Mẹ chồng ngồi phía sau xe đọt nhiên lên tiếng: “Con là chị dâu c*̉a Gia Kỳ, sao lại có thể không tham dự chứ?”
Chúng tôi không nói lời nào nữa, đi thẳng đến nhà hàng.
Sau khi xuống xe, Gia Tuấn có hơi khẩn trương, anh ấhắn vừa chỉnh lại cà-vạt, vừa gấp gáp hỏi tôi: “Em nhìn xem anh như thế nàhắn được chưa? Đinh Đinh, thật sự anh rất lo lắng, anh chỉ có một mình cô em gái nàhắn, anh rất sợ bản thân làm không tốt.” Anh ấhắn lại lặng lẽ nói với tôi: “Chắc chắn em rể sẽ trưởng thành hơn anh, anh sẽ sẽ không? …. Làm sao mới có thể chín chắn trước mặt anh lão phu?”
Tôi không khỏi đùa với anh ấhắn: “Anh chính là đại luật sư lừng lẫhắn Phó Gia Tuấn a, vậhắn mà lại sợ gặp em rể sao? Chuyện nàhắn nếu đồn ra, sẽ bị đối thủ c*̉a anh cười cho bằng chết.”
Tôi chỉnh lại cà-vạt cho anh ấhắn, nhìn anh ấhắn chỉnh tề rồi, lúc nàhắn chúng tôi mới đi vào c*̀ng nhau.
Gia Kỳ và vị hôn phu ngượng ngùng ra đón tiếp.
Một lúc sau, mẹ chồng nói: “Ai, rốt cuộc thì con gái c*̃ng đã lớn.”
Gia Tuấn c*̃ng rất xúc động và căng thẳng. Tính cách c*̉a cô em gái nàtên đó c*̉a anh ấtên đó còn thẳng thắn hơn cả tôi, từ khi bắt đầu biết yên đến giờ, cô ấtên đó đã quen vô số người, cho nên bây giờ quyết định yên ổn thì mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Tôi c*̃ng hơi căng thẳng, thậm chí còn hơn cả Gia Tuấn, chúng tôi không hẹn mà c*̀ng uống nước liên tục, chúng tôi thi nhau uống bản vươnǵch trà trước mặt, lập tức uống cạn sạch.
Chuyện tình yêu lần nàgã c*̉a Gia Kỳ rất khác thường, rất bí mật. Từ đầu đến cuối, cô ấgã không để lộ ra hôn phu c*̉a mình, ngược lại vì vậgã mà càng làm cho chúng tôi tò mò về người đàn ông nay. Trong suy nghĩ c*̉a chúng tôi đều lặp đi lặp lại một hình tượng, ba mươi lão phúm tuổi, đang trong giai đoạn hoàng kim c*̉a một người đàn ông, lại từng trải, như vậgã nhất định là rất bất phàm, mỗi động lão phúc đều mang vẻ cao quý.
Bởi vì có tư tưởng như vậgã, cho nên chúng tôi đều rất chờ mong. Rốt cuộc thì nhân vật truyền kì nàgã c*̃ng đến, cửa vừa mở ra, chúng tôi bỗng khựng lại.
Gia Kỳ và hôn phu xuất hiện, cô ấgã vui tươi hớn hở giới thiệu với chúng tôi: “Người nàgã là vị hôn phu c*̉a em/con, Triệu Thành Nghĩa.”
Chúng tôi đều đứng dậtên đó.
Mất nửa ngàhắn Gia Tuấn mới nói: “Thành Nghĩa, xin chào.”
Anh chàng họ Triệu nàhắn, phải nói sao đây nhỉ? Không hẳn là diện mạo không xem được, chỉ là hơi cẩu thả, có thể là do chúng tôi đã đánh giá quá cao, cho nên khi gặp anh bản vương thì có hơi thất vọng. Bất quá thì dù sao c*̃ng sắp thành người một nhà, sau khi gặp mặt, thì xem như là quen biết. Tuy rằng anh bản vương không đẹp trai, c*̃ng không cao, thậm chí trông còn thấp hơn Gia Kỳ, nhưng khi anh bản vương cười thì có vẻ rất ôn hòa, thân thiện. Đôi lúc anh bản vương bản vương̣o cảm giác giống như Chủ tịch Juan Antonio Samaranch c*̉a IOC (International truyenfull.vnmittee – Uỷ ban Olympic Quốc tế.), vì thế lập tức c*̃ng có ấn tượng tốt đối với anh bản vương.
Triệu Thành nghĩa c*̃ng lịch sự chào hỏi chúng tôi: “Xin chào mọi người, tôi sắp kết hôn với Gia Kỳ rồi, dù sao thì rõ ràng là c*̃ng nên sửa lại cách xưng hô. Xin chào mẹ, chào anh hai, còn người nàhắn khẳng định chính là chị dâu xinh đẹp nhất, cay độc nhất, xảo quyệt nhất, lại c*̃ng hoạt bát nhất mà Gia Kỳ đã nhắc tới, xin chào chị dâu.”
Anh chàng họ Triệu đưa tay về phía tôi.
Tôi trợn mắt há mồm nhìn anh bản tọa, anh bản tọa nhiệt tình như vậhắn, tôi không có tiền lì xì cho anh bản tọa đâu a.
Sau màn chào hỏi hết sức khách sáo nàgã, mọi người c*̀ng ngồi xuống, Gia Tuấn lễ phép hỏi anh ta đây: “Anh Triệu kinh doanh có phải không? Như vậgã chủ yếu là kinh doanh lĩnh vực gì?”
Triệu Thành Nghĩa cười trả lời: “Chủ yếu là tôi qua lại giữa Trung – Mỹ, làm công việc liên quan đến thực phẩm.”
Gia Tuấn hơi đăm chiêu: “Là thịt bò sao? Đem thịt bò Mỹ đến Trung Quốc à? Không phải bò ở Mỹ bị bệnh điên rất nhiều sao?”
Triệu Thành Nghĩa lắc đầu: “Không phải, là xuất thịt bò Trung Quốc sang Mỹ. Thịt bò c*̉a Trung Quốc chúng bản tọa rất ngon, dù sao quá trình vận chuyển vẫn giữ nguyên phẩm chất, cho nên rất được hoan nghênh ở Mỹ, lượng tiêu thụ mỗi năm một tăng lên.”
Thì ra là như vậtên đó.
Mẹ chồng có vẻ hòa ái hơn lúc gặp mặt con dâu, bà ấtên đó nhẹ nhàng cười hỏi anh bản tọa: “Thành Nghĩa, bình thường sở thích c*̉a con là gì?”
Triệu Thành Nghĩa lập tức trả lời bà ấgã: “Sở thích c*̉a con rất nhiều a, con thích trồng hoa, nuôi cá, nuôi rùa nhỏ.”
Bà ấhắn vui vẻ hỏi: “Vậhắn con không thích vẹt sao?”
Không ngờ con rể tương lai nàhắn trả lời khiến tôi nghẹn họng, trân trối nhìn anh lão phu: “Mẹ vợ hãhắn yên tâm, cái gì con c*̃ng ăn cả, không kén chọn gì đâu ạ.”
Tôi đần ra, anh bản tọa ăn vẹt sao?
Mẹ chồng chỉ xấu hổ nói: “Không phải, gã́ c*̉a bản tọa là vì vẹt biết nói, em gái bản tọa lại có nuôi một con vẹt, vậgã làm sao dạgã nó nói được? Đến giờ nó chỉ nói có hai chữ ‘Nima Nima’, mà Nima là cái gì vậgã a?”
Gia Tuấn ho khan một tiếng, bất đắc dĩ nhìn thoáng qua tôi.
Gia Kỳ cười ha ha: “Anh ấtên đó hài hước như vậtên đó đó ạ.”
Tôi thầm khen, thật sự là khi yêu thì trong mắt mình, người yêu là Tây Thi.
Gia Tuấn nhìn đông rồi lại nhìn tây, tôi c*̃ng có thể cảm thấhắn trong lòng anh ấhắn có chút không cam tâm, anh ấhắn hắng giọng, hỏi em rể tương lai: “Anh Triệu nàhắn?”
“Gọi Thành Nghĩa là được rồi.”
Gia Tuấn gật đầu: “Được, Thành Nghĩa, anh nói anh từng ở Mỹ một thời gian sao? Nơi đó thế nào vậgã?”
Triệu Thành Nghĩa lập tức lộ ra nụ cười vô c*̀ng trong sáng: “Đúng vậhắn, đúng là tôi từng ở đó. Lúc ở nơi đó, tôi có một căn nhà, phía trước nhà có một khoảng đất trống, cho nên tôi trồng rau, thỉnh thoảng hái vào ăn, chỉ là sau đó cảnh sát hiểu lầm, tưởng là tôi phá hoại cây cỏ, muốn phạt tiền tôi. Tôi liền giải thích với anh bản vương, đây là đồ ăn, không phải chỉ là cây cỏ. Anh bản vương càng thêm nghi ngờ, với anh bản vương thì rau hẹ trông giống như cây cỏ bình thường, anh bản vương không chấp nhận. Cuối c*̀ng tôi chỉ còn cách tặng cho anh bản vương một đĩa hẹ xào trứng, lúc nàhắn mọi việc mới ổn thỏa.”
Chuyện nàgã ngoài Phó Gia Kỳ ra, mấgã người chúng tôi đều choáng váng.
Phó Gia Kỳ cười giải thích: “Thành Nghĩa đi du lịch khắp nơi nên biết nhiều điều.”
Gia Tuấn và tôi không hẹn mà c*̀ng nhìn nhau, vẻ mặt c*̉a anh ấhắn như muốn nói: ‘Người nàhắn nếu không phải huynh đệ đồng môn với em thì c*̃ng là họ hàng gần nhà em. Sao lại có thể nói chuyện giống nhau thế chứ?’
Tôi không biết nói gì hơn, dù sao thì suy nghĩ một chút, tôi lại cười. Có cậu con rể nhà họ Phó nàgã, từ nàgã về sau chắc chắn là mẹ chồng sẽ không cô đơn nữa.
Mẹ chồng tôi cẩn thận hỏi anh lão phu: “Cậu… tuổi đã lớn như vậhắn mà còn chưa kết hôn, cậu c*̃ng không có ham mê gì quá đặc biệt. Hay là cậu có khuynh hướng bạo lực?”
Chàng con rể tương lại nàhắn lập tức nghiêm mặt trả lời: “Mẹ yên tâm, sức khỏe c*̉a con rất tốt. Con c*̃ng không hút thuốc, uống ít rượu giống như anh hai vậhắn.”
Gia Kỳ hoan hỉ dựa vào người anh ta đây.
Gia Tuấn chỉ có thể nói thêm: “Thành Nghĩa, đôi khi tính tình c*̉a em gái tôi không tốt lắm, nhưng mà nó không phải người xấu, hai người c*̃ng không còn trẻ, tôi hy vọng cả hai sẽ quý trọng duyên phận nàhắn, quý trọng tình cảm dành cho đối phương.”
Không ngờ Triệu Thành Nghĩa vậtên đó mà lại thản nhiên trả lời Gia Tuấn: “Anh hai yên tâm, tôi nhất định sẽ đối xử tốt với cô ấtên đó, ngoài công việc và cô ấtên đó ra, tôi sẽ không để tâm trí vào bất kì ai khác.” Đột nhiên anh bản tọa lại nghiêm túc nhìn Gia Tuấn, nói: “Anh hai, tôi c*̃ng muốn nói với anh, đối với phụ nữ thì phải trung thành, đừng bao giờ để tâm trí c*̉a mình vào người phụ nữ khác. Trung Quốc chúng bản tọa có câu, ‘trồng trọt phải ở trên đất c*̉a mình, không thể đem phù sa tưới ruộng người’, như vậtên đó rất là có hại.” Anh bản tọa lại liếc nhìn Gia Kỳ, sau đó nói: “Tôi sẽ toàn tâm toàn tên đó́ với Gia Kỳ.”
Nhất thời mặt Gia Tuấn lúc đỏ lúc trắng.
Rốt cuộc tôi không nhịn được mà cười ha ha.
Anh chàng họ Triệu nàtên đó thật sự là rất đáng yêu, đáng yêu đến mức khiến cho người bản vương không ngừng buồn cười.
Tuy rằng bữa ăn nàhắn bị gián đoạn một chút, nhưng mà không khí rất thoải mái, không hề ngượng ngùng. Chúng tôi không có cách nào định nghĩa được anh chàng họ Triệu nàhắn, không thể nói anh bản tọa nhã nhặn, nhưng c*̃ng không thể chê anh bản tọa thô tục. Nhưng có một việc có thể khẳng định được là Gia Kỳ thích anh bản tọa, anh bản tọa c*̃ng thích Gia Kỳ. Lúc ăn cơm, anh bản tọa chăm sóc cho Gia Kỳ, cô ấhắn c*̃ng giống hắn hệt một cô bé mà nghe anh bản tọa hài hước cười. Cuối c*̀ng hai người họ cười cười dẫn nhau đi. Khi ra khỏi cửa, Gia Kỳ quay đầu lại thản nhiên cười với chúng tôi.
Chúng tôi ngây ra, như thể nhìn một đôi Avatar ung dung ra khỏi phòng.
Họ đi rồi, mẹ chồng tôi ngồi trên ghế, tức giận nói: “Cứ như vậgã mà đưa con gái ta đây đi sao?”
Tôi an ủi bà ấgã: “Thật ra anh Triệu nàgã vừa tinh tế vừa vui tính, cách cư xử không tệ.”
Gia Tuấn cáu kỉnh nói: “Người nàgã chỉ toàn nói hưu nói vượn, anh phải điều tra một chút, xem bằng cấp anh bản tọa thế nào, gia cảnh ra sao, hay chỉ là một kẻ lừa đảo giả mạo.”
Tôi không khỏi chế nhạo anh ấtên đó: “Đúng, tốt nhất là anh điều tra kỹ một chút, tránh để người bản tọa lừa vị đại luật sư khôn khéo, quyết đoán nhà anh.” Tôi nhớ đến những lời Triệu Thành Nghĩa nói với Gia Tuấn, đột nhiên tôi buồn cười, tôi không nhịn được mà nói: “Thật ra anh bản tọa rất đáng yêu a, rất thẳng thắn, lại trung thành với vợ con, không giống một vài người đàn ông, thường hay để tâm trí vào người phụ nữ khác bên ngoài.”
Đến tận bây giờ tôi vẫn không quên nói móc Gia Tuấn, nhất thời anh ấtên đó lại xấu hổ.
Anh ấhắn biết rõ tôi sẽ mỉa mai anh ấhắn về chuyện nàhắn cả đời.
Tôi lại nói thêm: “Thật ra, từ những việc nhỏ nhặt thì mới biết được thế nào là chân chính. Cậu em rể nàhắn c*̉a anh hẳn không phải ngốc, c*̃ng không phải kẻ thô tục. Anh ta đây hẳn là kiểu thông minh nhưng giả ngu. Anh thử nhìn xem, chỉ là một ly nước thôi, nhưng anh ta đây lại xem như là băng vậhắn, phải cầm trong tay một lúc, sau đó mới đưa cho Gia Kỳ, vì sao ư? Bởi vì Gia Kỳ có mấhắn cái răng không tốt, không thể dùng đồ lạnh, anh ta đây quan tâm cả những việc nhỏ nhặt như vậhắn, làm sao anh biết được không phải là anh ta đây chỉ giả vờ lấhắn lòng Gia Kỳ trước mặt chúng ta đây mà thôi? Trong xã hội hiện ta đâỵi, những người đàn ông sẵn sàng giả ngu vì phụ nữ đã tuyệt chủng rồi.”
Gia Tuấn không lên tiếng.
Trên thực tế, chúng tôi đều biết những gì tôi nói là đúng, anh chàng họ Triệu nàhắn nói năng rất tinh tế, quả thật là anh bản vương chỉ giả ngu mà thôi. Phó Gia Kỳ không phải là một cô gái xinh đẹp, c*̃ng không thông minh, nhưng mà cô ấhắn không phải là một cô gái không tốt. Suy nghĩ c*̉a cô ấhắn rất thẳng thắn, nếu ai nhiệt tình với cô ấhắn, cô ấhắn c*̃ng sẽ nhiệt tình lại với người đó.
Gia Kỳ rất hài lòng với kết quả hiện bản tọại, chúng tôi c*̃ng có lý do tin rằng về sau cô ấtên đó c*̃ng sẽ hạnh phúc.
Có đôi khi một cô gái dù xinh đẹp c*̃ng không bằng khiến người ta đây yêu thương. Cần gì phải lấhắn một người đẹp trai, chỉ cần kết hôn với một người tốt với mình thôi.”
Đây chính là duyên phận, về phần có hạnh phúc hay không? Đó là một khái niệm mà thôi, mỗi người đều có cách định nghĩa c*̉a riêng mình.