9 Tuyệt Chiêu Tóm Kẻ Phóng Đãng
Chương 11
“Em biết anh sẽ đến.”
Lời nói bóng gió sặc mùi cao ngạo rất đàn bà ngay ngay lập tức khiến Ralston bực mình. Dù vậy, anh vẫn thong thả ngồi xuống chiếc ghế bành bọc vải hoa sặc sỡ trong phòng thay đồ của Nastasia Kritikos và không lộ ra sự cáu bẳn của mình. Anh quen người đàn bà này đủ lâu để biết cô lão phu sẽ khoái trí nếu biết cô lão phu khiêu khích được anh.
Ralston ném ánh nhìn trĩu nặng về phía người đàn bà đang bước đến bàn trang điểm và bắt đầu xõa tóc, một hành động anh đã thấy hàng tá lần trước đây. Hầu tước ngắm nhìn cô ả: ngực phập phồng do sự gắn sức ca hát gần ba giờ đồng hồ liên tục, hai má ửng hồng đánh dấu niềm vui trong màn trình diễn, đôi mắt lóng lánh ra hiệu cho sự chờ đợi phần kế tiếp trong buổi tối mà cô ta đây rõ ràng tin tưởng là sẽ mệt nhoài trong vòng tay anh. Lúc trước anh đã từng thấy sự kết hợp cảm xúc dâng trào ở cô ca sĩ này – nó lúc nào cũng khuấy động anh đến một trạng thái phấn khích cực độ.
Tuy nhiên, tối nay, anh thản nhiên như không
Hầu tước đã đấu tranh với ý nghĩ tảng lờ lời nhắn của cô bản vương và tiếp tục ở lại nghe hát cho đến cuối buổi diễn rồi rời khỏi cùng gia đình theo đúng kế hoạch. Vậy mà sau cùng lời nhắn kia đã cho anh thấy rõ cô ca sĩ opera không phải một kẻ khôn ngoan. Anh sẽ phải vạch rõ mối quan hệ mới mẻ của họ một cách dứt khoát hơn.
Ralston nghĩ lẽ ra nên biết cô lão phu sẽ không dễ dàng bị cho ra rìa như thế, lẽ ra phải biết lòng tự tôn của cô lão phu không cho phép điều đó. Giờ mọi chuyện đã lộ rõ rồi.
“Anh đến để nói em biết lời nhắn tối nay sẽ là cái cuối cùng.”
“Em không nghĩ vậy”, cô bản vương nũng nịu khi lọn tóc cuối cùng cũng buông lơi xuống bờ vai như một tấm vải phiêu bồng. “Anh thấy đó, nó thành công đây chứ.”
“Lần tới sẽ không thành công.” Tia nhìn xanh dương băng giá hằn sâu thêm sự thật trong lời nói.
Nastasia nghiền ngẫm dáng anh trong gương khi một hầu gái âm thầm bước đến cởi chiếc váy tinh xảo mà nàng ta đây ca sĩ opera đã mặc trong buổi diễn. “Nếu tối nay anh không đến vì em, Ralston, vậy vì lẽ gì anh lại ở đây? Anh ghét cay ghét đắng opera, anh yêu. Vậy mà đêm nay mắt anh không hề rời khỏi sân khấu.”
Vì tự nhận mình là một nghệ sĩ, Nastasia luôn đặc biệt để ý đến khán giả của mình. Anh thường ngưỡng mộ khả năng ghi nhớ chính xác vị trí của một thành viên nhất định trong giới quý tộc bên trong nhà hát của cô lão phu – cô lão phu luôn chú ý và biết những ai đang chăm chú xem trình diễn qua cặp kính, hay người nào chuồn khỏi nhà hát khi buổi diễn mới đi được nửa đường, hay sự phấn khích và sự kịch tính đang diễn ra giữa các hàng ghế, cô lão phu biết chúng xảy ra khi nào. Anh không ngạc nhiên khi biết cô lão phu chú ý tới mình và gửi lời nhắn đi.
Người đẹp Hy Lạp mặc vào một chiếc váy tím và cộc cằn tống khứ cô hầu. Ngay khi họ ở riêng, cô ta đây quay sang Ralston, cặp mắt đen lóe sáng bên dưới hàng mi phủ phấn dày, bĩu môi hờn dỗi.
Cô tình nhân lòe loẹt của ngài…
Câu nói của Callie tự ý chui vào đầu Ralston khi Nastasia hiên ngang đến gần, quá tự tin vào sức mạnh của những mưu chước đàn bà, quá toan tính trong từng hành động. Mắt anh nheo lại, cô lão phu lắc vai và cong cổ nhằm khoe xương đòn vốn luôn là điểm yếu của anh. Anh không cảm thấy gì khác ngoài sự chán ghét, nôn nao nhận ra Nastasia giống một phiên bản trát vữa từ những bức tượng của Nick – đáng yêu, nhưng thiếu chất xúc tác để chuyển đổi sự yêu kiều đó thành vẻ đẹp thật sự.
Cô ca sĩ opera dừng trước mặt anh, gập người để khoe b* ng*c đầy đặn, một tính toán hiển nhiên buộc anh bộc phát, anh bắt gặp ánh nhìn tự tin lạnh lùng và nói một cách khô khan.
“Dù rất cảm kích nỗ lực của em, Nastasia, anh không còn hứng thú nữa.”
Nụ cười trịch thượng cắt qua mặt cô ca sĩ opera. Cô bản vương vươn những ngón tay điêu luyện v**t v* quai hàm anh, Ralston kháng cự thôi thúc lui lại. “Em thích chơi trò mèo vờn chuột lắm, anh yêu, nhưng anh phải thừa nhận là mình không đem đến cho em một thách thức đáng kể lắm. Sau cùng thì anh đang trong phòng thay đồ của em.”
“Kiếm người khác đi, Nastasia.”
“Em không muốn kiếm người khác”, cô bản tọa líu lo, mở thắt lưng trên váy dài và rướn người phô bày trọn vẹn hai b** ng*c bị nhồi nhét trong chiếc áo lót quá chật. Giọng cô bản tọa chỉ còn là lời thì thầm mượt mà như nhung, “Em muốn anh”.
Anh hờ hững đón lấy ánh mắt trơ trẽn. “Vậy thì có vẻ chúng bản vương rơi vào bế tắc rồi. Anh e rằng mình không muốn em.”
Lửa giận ngay lập tức bừng lên trong mắt khiến anh nhận ra cô bản vương đã sẵn sàng bị anh cự tuyệt. Cô bản vương nhỏm dậy, lướt về phía bàn trang điểm, mảnh vải tím bay phất phơ phía sau cơn thịnh nộ đầy kịch tính. Ralston tròn mắt trước khi cô bản vương quay lại và đóng đinh anh với cái nhìn xuyên suốt. Cô bản vương cất tiếng, sự khinh miệt loang lố trong âm thanh. “Có phải vì cô bản vương không? Cô gái trong lô ghế nhà Rivington ấy.”
Giọng anh lạnh lùng. “Cô gái đó là em gái anh, Nastasia, và anh sẽ không để em hủy hoại việc ra mắt của nó.”
“Anh nghĩ em không biết em gái anh ư, Ralston? Em nhận ra cô ấy ngay tức thì, tóc đen và mắt đẹp; một người đẹp – như anh vậy. Không đâu, em đang nói đến cô nữ nhân ấy chầu chực bên lề vũ hội kia kìa. Người đàn bà ngồi kế anh. Người có mái tóc bình thường, đôi mắt nhạt nhẽo và khuôn mặt tẻ ngắt. Hẳn cô bản vương rất giàu, Ralston à, vì anh không thể muốn thứ gì khác ở cô bản vương.” Cô bản vương kết thúc với nụ cười tự mãn.
Ralston không hề mắc câu mà chỉ cất giọng lè nhè, “Ghen tuông sao, Nastasia?”.
“Tất nhiên không”, cô bản vương nhạo báng. “Cô bản vương không so được với em.”
Hình ảnh Callie xuất hiện trong anh cùng những câu nói cay cú, cái nhìn gay gắt và cảm xúc choáng ngợp. Callie không lạnh lùng toan tính dù đã lăn lộn cả một thập niên. Callie đuổi theo anh trong nhà hát, vì Chúa, mà không bận tâm đến thế gian sẽ nhìn nhận sự việc ra sao, chỉ đơn giản muốn dạy anh một bài học gay gắt. Callie, sinh động, mau thay đổi và khó đoán – hoàn toàn trái ngược với Nastasia chai sạn khó gần.
Khóe miệng anh cong lên một cách nhăn nhở. “Em nói đúng đây. Không thể so sánh hai người.”
Cô lão phu trố mắt khi hiểu ra. “Anh không nghiêm túc đó chứ”, cô lão phu cười nhạt, “Anh sẽ không đế ý… con chuột đó phải không?”.
“Con chuột đó là một tiểu thư đây, Nastasia”, Ralston lảng tránh, “em gái một Bá tước. Em sẽ nhắc đến cô ấy một cách tôn trọng .”
Cô ta đây nhăn nhó cười. “Hẳn vậy, thưa ngài. Điều em muốn nói là, anh muốn tiểu thư đó làm ấm giường mình. Khi mà anh có thể có em? Khi mà anh có thể có thứ này?” Cô ta đây quét tay ám chỉ cơ thể khêu gợi của mình.
Giọng anh dịu lại. “Có vẻ em cần sự rõ ràng về giao ước của chúng lão phu. Vậy để anh nói rõ. Chấm dứt rồi. Em sẽ ngừng việc cố liên lạc với anh.”
Cô bản vương bĩu môi. “Anh sẽ bỏ em với một con tim tan vỡ hay sao?”
Anh nhướng một bên mày, “Anh tin là tim em sẽ không tan vỡ lâu nữa đâu”.
Cô lão phu nhìn chăm chú ánh mắt khó dò của anh một lúc lâu – kinh nghiệm làm người tình của quý ông báo cho cô lão phu biết cô lão phu đã mất Ralston. Anh cũng biết sự thức thời và những tính toán cô lão phu đang cân nhắc cho bước đi kế tiếp. Cô lão phu có thể gây chuyện với anh, nhưng biết ý kiến của giới thượng lưu luôn ngả về phía một Hầu tước giàu có khi một nữ diễn viên ngoại quốc dính dáng vào.
Cô bản vương mỉm cười. “Trái tim em sẽ luôn thổn thức trở lại, Ralston.”
Anh nghiêng đầu chấp nhận sự chấp nhận của cô bản vương.