Ái Vĩnh Bất Trì
Chương 8
Ngày thứ hai, Mạc Võ Thực quả thực ở trong tướng quân phủ thấy Tử Quân được đưa đến, tên đó nhìn dung nhan xinh đẹp của Tử Quân, hoàn toàn không biết nói gì.
Vì Tử Quân, Chương Tùng Kiều hơn một năm trước sử kế đưa tên đó điều đến nơi biên quan giá lạnh, không thể tưởng được một năm sau, tên đó lại tự mình đưa Tử Quân tới cho tên đó.
Hắn nhẹ dụi mắt, chỉ sợ mình nhìn lầm, nhưng trước mặt xác thực là Tử Quân, trên cổ hình như còn có thương tích, nhưng có vẻ không quá nghiêm trọng, so ra thì vết thương trên người Chương Tùng Kiều nghiêm trọng hơn.
“Bản vương đem người đến, tướng quân, có cần nghiệm thu không?”
“Nghiệm thu?” Mạc Võ Thực không hiểu ý này.
“Xem lão phu có hay không phá thân đồng trinh của Tử Quân…. A, lão phu nói lỡ, Tử Quân không phải nữ nhân, rất khó nghiệm chứng, cho dù hắn lão phu có ở trong lòng cậu khóc nói đã bảo vệ trong sạch, cùng lão phu trong lúc đó không có gì, chưa từng tiết *** thủy đầy tay lão phu, cũng không từng vì bị lão phu đùa bỡn t*** h***t mà *** kêu liên tục. Nói vậy nhưng chỉ cần hắn lão phu rớt nước mắt trên gương mặt thanh thuần đó, sẽ không có nam nhân nào không tin.”
Mạc Võ Thực chấn kinh không thốt nên lời, đây là Chương Tùng Kiều khi xưa không tới lui kỹ viện, không nói lời th* t*c, liền đến tên đó chỉ gọi Tử Quân là “Tiểu mỹ nhân”, còn bị tên đó nghiêm mặt quở trách sao.
Tuy rằng sau khi tên đó hồi tướng quân phủ, có nghe nói Chương Tùng Kiều lúc trước bởi vì quá mức phong lưu mà bị Hoàng Thượng giáo huấn một trận, nhưng tên đó căn bản là không thể tưởng tượng Chương Tùng Kiều phong lưu là như thế nào, thẳng đến giờ phút này……
“Đi a, Tử Quân, này không phải là nam nhân mà ngươi bản tọa tâm tâm niệm niệm sao? Đừng để ý bản tọa, mau tới đó đi, bản tọa cam đoan sẽ không đối Mạc Võ Thực nói ra ngươi bản tọa đã làm gì lúc bên bản tọa, ngươi bản tọa mau ở trong lòng tên đó khóc lóc kể lể nỗi tương tư hơn một năm này đi.”
Hắn dùng lực đẩy vào lưng Tử Quân, một cú đẩy thô lỗ khiến Tử Quân nhào về trước vài bước, còn Chương Tùng Kiều lại cuồng tiếu xoay người rời đi, để lại Tử Quân với ánh mắt trống rỗng nhìn về phía Mạc Võ Thực.
Một người cuồng loạn, một người thì dại ra, này đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?
Lưu Tử Quân lại quả thật phiền toái, hắn là đưa đến có Hoàng Thượng làm chứng, không thể không lưu, cũng không biết phải đối hắn thế nào. Cho hắn làm tôi tớ, sợ truyền ra ngoài, dễ bị người sàm tấu lên Hoàng Thượng; nếu đuổi đi, cũng sợ về sau Hoàng Thượng hỏi đến, lại thành hắn không tiếp nhận thiện ý, cho nên đành phải chọn một gian phòng tĩnh mịch, đối hắn như thượng khách.
Hắn lão phu là do Chương Tùng Kiều Vương gia tự mình đưa tới, người trong phủ đều biết, không đến mấy ngày mà cả mẹ lão phu gã cũng nghe được chuyện về Tử Quân, liền đến truy vấn hắn lão phu.
“Cậu dưỡng một cái tuyệt sắc nam nhân trong phủ? Cậu đang làm chuyện điên rồ gì vậy, từ lúc nào cậu lại có loại ham mê này?”
“Không phải, nương, đây là Hoàng Thượng mệnh Vương gia đưa tới, tin tưởng chỉ cần ở trong phủ vài ngày, Vương gia sẽ đem hắn trở về.” Hắn thành tâm hy vọng là như thế, nếu không hắn thật không biết nên xử lý Tử Quân như thế nào.
“Vương gia? Là Vương gia nào?” Nương hắn lão phu vừa nghe đến hai chữ Vương gia, liền trở nên đặc biệt mẫn cảm.
Hắn lão phu ấp a ấp úng nói: “Là Chương Tùng Kiều, Chương Vương gia.”
Nương tên đó ngay lập tức thay đổi sắc mặt, “Ngươi bản vương đứa nhỏ này, vừa mới bị kẻ xấu đó hãm hại, điều tới biên cương đóng giữ, trong hơn một năm đó, tên đó xú danh phong lưu đã vang khắp bốn phương, ngay cả Hoàng Thượng đều biết. Lũ người kia Chương gia phụ tử tất cả đều lũ giòi bọ, các ngươi bản vương phụ tử hai người đến tột cùng phải mắc mưu đến thế nào mới cam tâm, nam nhân này khẳng định cũng là tên đó ngoạn chán, liền đưa cho ngươi bản vương.”
Mạc Võ Thực vội vả lảng đi đề tài Tử Quân, để tránh bão nổi, “Cha có biết Chương gia lão Vương gia?”
Hắn lão phu thật chưa từng nghe cha nói qua, còn mẹ thì sắc mặt thập phần khó coi.”Hừ, biết loại giòi bọ thối tha đó, có gì hay ho để mà khoe ra, hắn lão phu ngoạn nữ nhân khắp kinh thành, mà Vương phi của hắn lão phu chết sớm không ai quản hắn lão phu, nếu bà lão phu không chết sớm, chỉ sợ cũng tức chết từ lâu rồi.”
“Nương, người có chuyện gì thì cũng bình tĩnh, đừng lôi cả người đã khuất vào.”
Sau khi tên đó bị Chương Tùng Kiều hãm hại, nương tên đó giờ cứ nhắc tới họ Chương, thì là thoá mạ hết trận này đến trận khác, hơn nữa hiện lửa giận bốc cao, nữ nhân ấy tay chống nạnh mắng tiếp.
“Loại nam nhân thấp hèn chung chạ với loại người đó, giờ lại ăn cơm Mạc gia, ở dưới mái hiên Mạc gia, loại gièm pha này bản tọa chịu không nổi, gọi tên đó ra, bản tọa phải đuổi tên đó ra ngoài.”
“Nương, tên đó là Hoàng Thượng an bài đến chỗ chúng bản vương, ngài nói đuổi liền đuổi, vậy uy quyền của Hoàng Thượng biết để vào đâu! Lưu tên đó ăn chút cơm cũng không phải chuyện lớn gì, ngài cũng đừng tái sinh khí, cũng đừng tái nháo chuyện này.”
Phải nghe đến uy danh của Hoàng Thượng, mới làm cho nương hắn cuối cùng bình tĩnh xuống. Mạc Võ Thực sợ cô ấy tính nóng lần nữa nổi lên, sẽ muốn đi tìm Tử Quân gây phiền toái, không bằng kêu Tử Quân ra gặp mặt trước, làm dịu đi một chút không khí.
“Nương, lão phu gọi Tử Quân ra, ngài nhẹ nhàng mà nói chuyện chứ đừng cáu giận nữa, ngày khác lão phu sẽ hướng Hoàng thượng bẩm báo lại, mấy ngày nay cứ lưu hắn lại đây đi.”
“Được rồi, nếu là lệnh của Hoàng Thượng, tướng quân phủ cũng không phải không nuôi nổi miệng ăn này, tiếp đãi hắn ta đây qua vài ngày đi.”
Mạc Võ Thực gọi người kêu Tử Quân đi ra. Tử Quân mấy ngày nay cả người đều gầy, hầu như không nói, không cười, cả ngày cứ ngơ ra, không biết là đang nghĩ đến cái gì. Nhưng mà hắn khi gầy đi, cả người lại càng thêm mảnh mai, mong manh thiệt giống một cô gái giả trai.
Tử Quân vừa tiến vào phòng, chén trà trên tay nương gã liền rơi trên mặt đất, hai mắt nữ nhân ấy lồi ra, bộ dạng như trông thấy quỷ. “Nữ nhân này…… Nữ nhân này như thế nào lại ở đây?”
Nương hắn lão phu ngữ khí thập phần kích động, rõ ràng vừa rồi còn bình tĩnh, hiện tại lại chỉ vào Tử Quân mà hỏi hắn lão phu, “Nghe nói đối phương vì nữ nhân này, cùng Chương Tùng Kiều gây túi bụi, đối phương thực cùng nữ nhân này qua lại sao?”
“Nương, ngươi lão phu bình tĩnh chút. Tên đó là nam nhân, kêu Tử Quân, không phải thiếu nữ gia.”
“Nghiệp chướng, tất cả đều là cậu cha tạo nghiệt, đúng là từ Vương gia phủ tới, chỉ loại Vương phủ thối tha như vậy, mới có thể dưỡng loại người hèn hạ này.” Nữ nhân ấy sau một lúc lầm bầm lầu bầu, liền bắt tay gã hỏi: “A Thực, cậu phải thành thật cho ta đây, cậu cùng người này thật không hề có quan hệ không trong sáng đúng không?”
“Nương, ngài đừng dọa lão phu, bộ dáng này của ngài làm lão phu sợ.”
Nương tên đó ngay lập tức nổi giận rống hỏi lại một lần, “Lão phu hỏi ngươi lão phu, ngươi lão phu mau trả lời. Ngươi lão phu cùng tên đó không có quan hệ không trong sáng có phải hay không?”
“Không có, nương, ngài đừng làm lão phu sợ đi.”
Nương tên đó liền đứng lên, ngay lập tức phẩy tay áo bỏ đi, cái gì cũng không thèm nói nữa. Mạc Võ Thực đối Tử Quân nói: “Xin lỗi, Tử Quân, nương bản vương hôm nay tâm tình không tốt lắm.”
“Không sao, lão phu cũng mệt mỏi, có thể trở về phòng không?” Hắn lão phu tinh thần ủ rũ, chuyện gì cũng không muốn quản, huống chi lại là chuyện riêng của nhà người khác.
“Hảo, cậu trước về phòng nghỉ ngơi đi.”
Việc hôm nay khiến cho hắn lão phu không hiểu gì. Đến bữa tối, nương hắn lão phu không ra ăn, cha lão phu sắc mặt trầm xuống vừa ăn cơm, vừa ngập ngừng tựa hồ như muốn hỏi hắn lão phu cái gì.
“Cha, ngươi bản vương có cái gì muốn hỏi bản vương sao?”
“Lão phu nghe nương cậu nói, có một người từ Chương Vương đến ngụ ở đây phải không?”
“Đúng vậy.” HẮN còn phải giải thích về sự kiện này bao lâu đây.
“Tên đó là tiểu hài tử của Ngọc Diệp ư?”
Ngọc Diệp, nghe qua đúng là tên nữ tử, Mạc Võ Thực sửng sốt một chút nói: “Ta đây không biết mẹ ta đây Tử Quân gọi là gì.”
Mạc Đoạn Lưu ăn nửa chén cơm liền rời khỏi, không khí quỷ dị lưu lại làm Mạc Võ Thực không thể hiểu đến tột cùng đang xảy ra chuyện gì. Nương hắn xử sự kì lạ như vậy, cha hắn hỏi chuyện thì úp úp mở mở, thật không hiểu hai lão đang muốn làm cái gì.
Tử Quân đóng cửa, tên đó mấy ngày nay ăn không vô, ngủ không yên, trong đầu lúc nào cũng là hình ảnh Chương Tùng Kiều cuồng tiếu tràn ngập hận ý. Tên đó lúc làm việc này, chỉ nghĩ sẽ tự mình chịu đớn đau, chỉ muốn một mình mình chịu tra tấn về thể xác và tinh thần, lại không thể nghĩ đến mình đem Chương Tùng Kiều hại thành như vậy, tên đó thực chỉ muốn làm điều đúng đắn mà thôi.
Hiện tại đúng như mong muốn, khi nhớ tới Chương Tùng Kiều, tim tên đó đau như bị xé nát, tên đó không biết mình nên thế nào để có thể quay về cuộc sống bình thản như xưa.
Không có, mất đi Chương Tùng Kiều, hắn không bao giờ… nữa có thể thanh thản, không bao giờ… nữa có thể tìm được vui vẻ, cao hứng trong đời, cuộc sống bình thản là một thứ xa vời với hắn.
Tiếng đập cửa truyền đến, Tử Quân ra mở cửa và chấn kinh, ngoài cửa là một lão nhân mà tên đó chưa từng gặp, ông lão phu tỏ ý muốn vào, tên đó chần chờ hỏi: “Xin hỏi ngài là ai?”
“Đối phương biết bản vương là ai mới đến tướng quân phủ, cần gì phải hỏi nhiều.” Người nọ nói chuyện một cách bí hiểm, trong tiếng nói tràn ngập sắc thái khiến người chán ghét.
“Bản vương không hiểu ngài nói cái gì.” Tử Quân nghi hoặc càng sâu.
Lão nhân kia trầm mặc một hồi mới nói: “Ngươi lão phu là con của Ngọc Diệp, không phải sao?”
Tử Quân há hốc miệng, “Ngọc Diệp” hai chữ này, ngay cả dì tên đó đều rất ít nhắc tới, mẹ đẻ tên đó đích xác kêu là Ngọc Diệp.
“Ngài…… Ngài như thế nào biết tên của thân sinh mẹ lão phu lão phu?”
“Không cần làm bộ, đối phương muốn cái gì cứ việc nói thẳng đi, trừ bỏ việc tướng quân phủ cho đối phương tiếp tục ở lại, đối phương cũng đừng nghĩ lấy việc này uy h**p lão phu, lão phu không có khả năng cho đối phương tiếp cận Võ Thực.”
Tử Quân càng nghe càng quái, trong phủ này kêu Võ Thực, cũng chỉ có Mạc Võ Thực một người, người này lại kêu thẳng tên của tướng quân, đại biểu lũ người kia là người thân cận.
“Ngài đến tột cùng là ai?”
“Ngươi bản tọa không cần làm bộ giật mình. Bản tọa năm đó có nói cho Ngọc Diệp, muốn bản tọa thú cô ấy làm thiếp là không có khả năng, chẳng thà cô ấy hướng Chương Vương gia hiến thân còn khả quan hơn, không thể tưởng được cô ấy lại một mình hoài đứa nhỏ, lấy nó uy h**p bản tọa. Bản tọa cùng phu nhân đã đưa cô ấy không ít tiền nạo thai, cô ấy vẫn không biết đủ, cứ một hai nháo đòi tiến tướng quân phủ. Phu nhân bản tọa tức giận nghĩ mua chuộc bà mụ xử lý, không ngờ là lại không phải sử dụng đến, cô ấy nhờ tỷ tỷ đỡ đẻ, sau khi sinh lại không thấy cô ấy đến tướng quân phủ nháo nữa. Bản tọa đi tìm hiểu mới biết hoá ra cô ấy chết trong khi sinh, thật sự là ông trời có mắt, làm cho tiện nhân này chết đi, bằng không sự trong sạch của tướng quân phủ sẽ bị huỷ hoại.”
Tử Quân hai tay run rẩy, tựa như bị một đạo cự lôi đánh cho tên đó cả người phát run, thân mẫu nói cho di nương của tên đó, nói cô ấy cùng với một người có quyền thế nên rất nhanh có thể thoát ly bần cùng.
Di nương đang ở Vương gia phủ, tự nhiên liền nghĩ người có quyền thế cô bản vương nói đến chính là chủ tử của Vương phủ – Chương Thạch Vương gia.
Mà ngày ấy ở tiểu viên, gã cùng lão Vương gia Chương Thạch đàm chuyện qua lại, lão Vương gia chỉ nhớ rõ chuyện của di nương, lại đối chuyện thân mẫu gã không chút ấn tượng, chỉ nói năm đó còn trẻ, yêu thích náo nhiệt, cho nên trong nhà khách nhân nhiều, ca kỹ cũng nhiều, không nhớ rõ.
Mà người trước mắt nếu là một vị khách nhân có quyền thế trong Vương phủ lúc ấy, ngày ngày đi đến Vương gia phủ, tự nhiên có thể với thân mẫu tên đó lâu ngày sinh tình. Người này lại kêu Mạc Võ Thực là Võ Thực, lại đề cập đến phu nhân của mình……
“Ngài là lão tướng quân? Bản tọa cùng Mạc Võ Thực là huynh đệ?”
Sự thật bị nói ra tr*n tr** làm cho lão nhân rốt cuộc không giữ được bình tĩnh, hung hăng đánh một chưởng vào mặt tên đó.
“Ngươi ta đây là ai! Cũng xứng cùng Võ Thực xưng huynh đệ! Ngươi ta đây không phải huynh đệ của Võ Thực, Ngọc Diệp tuy là có vài phần tư sắc xinh đẹp, nhưng tỷ cô ta đây mới là tuyệt phẩm, lại bị Chương Vương gia độc chiếm, ta đây từng nói họ Chương tặng cô ta đây cho ta đây vui vẻ một đêm, hắn ta đây chẳng những không đồng ý, còn ra tay đánh người.
“Nữ nhân kia chẳng qua là cái ca kỹ thấp hèn mà thôi, tên đó lại xem nàng bản tọa như là trân bảo, bản tọa phi! Bản tọa thừa dịp đêm tối bắt nàng bản tọa đi, nàng bản tọa lại không chút kiêng dè dám tát bản tọa một cái để chạy thoát, rõ ràng là ỷ vào thế lực của Chương Vương gia mới dám cả gan làm loạn như thế. Bởi vậy khi bản tọa thấy muội nàng bản tọa Ngọc Diệp vui sướng mở hai chân ra hầu hạ, mới vui vẻ ngoạn vài lần mà thôi, không ngờ Ngọc Diệp đã muốn vào tướng quân phủ. Nữ nhân thấp hèn như vậy, lau hài cho bản tọa, bản tọa còn ngại dơ bẩn đó.”
Một chưởng trên mặt thực không lưu tình chút nào, hiển nhiên là coi hắn lão phu như loại người đê tiện mà đánh. Tử Quân trừng mắt nhìn lão già, đúng như di nương nói, những người ở địa vị cao chỉ xem chúng như thứ ti tiện để chơi đùa, cho nên di nương cho dù là quỳ ở trước mặt Vương gia, cũng là thẳng lưng không khúm núm, thể hiện nhân cách của mình.
“Ngươi lão phu đây là loại ánh mắt gì? Tựa như cái nữ nhân đáng giận kia, cô lão phu chỉ biết đối Chương Vương gia a dua, lại lấy loại ánh mắt này trừng lão phu, cũng không tự xem lại mình chỉ là một cái ca kỹ thấp kém mà thôi.”
“Di nương mới không phải loại người thấp hèn.” Bất luận bị kẻ nào nhục mạ hắn lão phu cũng có thể chịu được, nhưng hắn lão phu không thể chịu đựng việc di nương bị nhục mạ.
“Không phải thấp hèn, khi nữ nhân ấy cùng Chương Vương gia vui vẻ, cái thái độ a dua nịnh hót đó thật làm cho người bản vương nhìn buồn nôn. Đối phương vậy nhưng càng nhìn lại càng giống nữ nhân đáng giận đó, cũng cái khí chất thanh thuần động lòng người, còn có cánh mắt kiên cường đó…… Chắc tại sau khi nương đối phương chết, đối phương được cái nữ nhân đáng giận đó nuôi dưỡng, nên mới có khí chất giống như nữ nhân ấy.”
Lão tướng quân vừa nói vừa tiến lại gần, Tử Quân muốn đem cửa khép lại, lại bị hắn lão phu một phen đẩy ra. “Ngọc Diệp nói đối phương là hài tử của lão phu là giả đi, nói không chừng là cùng với dã nam nhân nào đó sinh ra đối phương. Đối phương cũng là bị Chương gia ngoạn chán, mới đem tặng lại đây đi.”
Tên đó trong mắt thực không có hảo ý, làm cho da đầu Tử Quân run lên, tên đó đi một bước lui về phía sau, lão tướng quân liền một bước tiến sát.
“Cậu không có khả năng là con bản tọa, là tiện nhân Ngọc Diệp kia nói lung tung để lừa đảo. Như thế nào hoảng thành bộ dáng này, không phải đã bị tiểu Vương gia của Chương gia chơi đùa qua sao? Nhìn cậu làn da nõn nà, còn trắng mịn hơn cả nữ nhân, cũng không ngạc nhiên sao cậu có thể khiến tiểu Vương gia Chương gia đem hết tâm cơ mang con bản tọa dời đi, để độc chiếm cậu.”
Càng nghĩ càng hận chuyện tình lúc trước, tên đó đường đường một tướng quân, lại chỉ vì một ca kỹ, ngay cả cổng Chương Vương phủ cũng vào không được, truyền ra tên đó còn có mặt mũi nào? Từ đó về sau, tên đó liền càng hận họ Chương kia tợn.
“TÊN ĐÓ cùng lão cha tên đó thật là giống nhau, chỉ cần nhắc tới nữ nhân đáng giận kia, tên đó đã nổi trận lôi đình, ngay cả tay cô ta đây cũng không chịu cho ta đây sờ một chút, còn đem ta đây đuổi đi, nói ta đây không bao giờ… là khách nhân của Vương phủ nữa.”
Tử Quân bị cưỡng chế ở trên giường, bàn tay ghê tởm của lão hướng ngực hắn s* s**ng, khiến hắn cơ hồ phải phun ra. “Lão phu là con ngài, van cầu ngài dừng tay, di nương sẽ không gạt lão phu.”
“Cậu không phải con lão phu, lão phu nếu có đứa con thiên kiều bá mị như cậu này, há để nước phù sa lọt vào ngoại nhân điền sao? Lại để cho họ Chương kia đoạt lần đầucủa cậu trước sao.”
Tử Quân hét lên thảm thiết, nếu rơi vào tay người ghê tởm bỉ ổi như thế, thì thà chết còn hơn! Tưởng tượng đến người như thế lại là thân sinh thân phụ của mình, cả người liền một trận rét lạnh, nếu không phải mẹ sớm mất, được di nương nuôi nấng, tên đó nếu vào ở tướng quân phủ này, hậu quả thật kinh khủng.
“Buông tay! Hỗn đản, cậu buông tay!” HẮN nghẹn ngào khóc lên.
“Cha, người đang làm cái gì?”
Cửa hoàn toàn bị mở ra, thân ảnh Mạc Võ Thực choán hết cả cửa, mặt hắn tràn đầy thần sắc sợ hãi kinh hoàng, hắn càng nghĩ càng cảm thấy hôm nay cha mẹ đều lạ, muốn tìm Tử Quân trò chuyện, nào biết giờ lại chứng kiến một cảnh này.
Mạc Đoạn Lưu trầm ngâm một chút, lại không chút xấu hổ mà nói: “Võ Thực, đây là Hoàng Thượng ban cho cậu ngoạn đi, cha đã vài năm không có cảm xúc như vậy, hôm nay lại cảm thấy hắn đặc biệt hợp khẩu vị của bản tọa, cậu tặng cho bản tọa đi.”
“Không, Võ Thực tướng quân cứu lão phu, lão phu là dị mẫu huynh đệ với đối phương a.” Tử Quân kêu lên cầu cứu.
“Phi, cái gì dị mẫu huynh đệ! Lão phu chỉ nhận thức gã là đứa con của một hoa kĩ, nhìn thân mình hoạt nộn này, chắc chắn làm cho nam nhân sướng như được thăng thiên đi.”
“Không…… Không, lão phu thực là huynh đệ của cậu, tướng quân, van cầu cậu cứu lão phu, xin nể mặt Tùng Kiều, cứu lão phu……”
Mạc Võ Thực ngốc sửng sờ tại chỗ, hiển nhiên không biết nên như thế nào cho phải, Mạc Đoạn Lưu đối tên đó nói: “Đứa con ngoan, giữ cửa cho tốt, đừng để nương cậu phát hiện, chờ bản vương trở ra, nương cậu đối việc bản vương triệu kĩ luôn càm ràm không thôi.”
“Không, chớ đi, tướng quân, tướng quân……” Tử Quân khóc đến lệ rơi đầy mặt, chỉ cần Mạc Võ Thực vừa đi, tên đó tức thì sẽ gặp loại đối xử cực kỳ tàn ác.
Phía sau Mạc Võ Thực đi tới một người khác, nàng bản vương đẩy Mạc Võ Thực ra, nhìn đến cảnh tượng trên giường tức thì tức giận mắng không ngớt.
“Ta đây đang suy nghĩ, đối phương đi nói chuyện gì mãi còn không có trở về phòng, không nghĩ tới lại là đi làm loại chuyện mất mặt xấu hổ này! Còn có đối phương loại ranh con *** đãng không biết xấu hổ, mẹ đã câu dẫn lão tử, ngay cả con cũng câu dẫn lão tử, các đối phương đúng tiện nhân thấp hèn, đến tột cùng phải gây cho tướng quân phủ bao nhiêu chuyện *** tà mới cam nguyện! Xú lão đầu, đối phương đứng lên cho ta đây, người nọ là do con hồ ly tinh kia sinh ra, đối phương cũng dám thượng hắn, không sợ phạm đạo luân thường sao?”
“Luân thường nào? Kia vòng eo nhỏ nhắn vừa vòng tay đúng là để bị nam nhân khác chơi đùa, nếu đã bị chơi đùa, lại bồi lão tử thì có quan hệ gì! Cái gì kêu nước phù sa không chảy ngoại nhân điền? HẮN bực này tư sắc đương nhiên phải dưỡng ở nhà để vui vẻ mà ngoạn, nếu không phải Võ Thực bị cậu dạy đến ngu, thấy mỹ nhân nhường này, sớm nên từ Chương gia mà đoạt về, quản hắn cái gì mà huynh đệ hay không huynh đệ, phụ tử hay không phụ tử. Lời hồ ly tinh đã chết kia nói, ai biết là thật hay giả.”
Mạc Võ Thực chớp mắt ngây dại, trong lúc đám người kia đối thoại đã mơ hồ để lộ ra thân thế thật của Tử Quân. Hai lão còn mải đối mắng, Tử Quân đã tông cửa xông ra, Mạc Võ Thực tức thì đuổi theo nhưng cũng không thấy bóng dáng Tử Quân.
GÃ từ nhỏ dưỡng ở Chương Vương phủ, chỉ biết đường trong Vương phủ, ở trong thành loạn chạy, gặp người liền hỏi Chương Vương phủ ở nơi nào, mãi cho đến khi chạy đến trước Vương phủ mới thôi.
“Mở cửa, mở cửa, van cầu cậu mở cửa.”
Hắn bản tọa dùng lực đập cổng, cổng vừa mở ra, hắn bản tọa liền nhanh chạy vào, chạy mãi cho đến trước cửa phòng Chương Tùng Kiều mới thôi, nhưng là cửa phòng Chương Tùng Kiều đóng chặt, bên trong một mảnh hắc ám, hắn bản tọa phải vừa gõ cửa, vừa cố giải thích.
“Tùng Kiều, hãy nghe lão phu nói, di nương lão phu lầm, cho nên lão phu cũng lầm, hãy cho lão phu cơ hội bù đắp. Lão phu yêu ngươi lão phu, lão phu yêu ngươi lão phu a, lão phu từ nhỏ đã yêu ngươi lão phu, cả đời này vĩnh viễn cũng không thay đổi.”
Bên trong có tiếng mở chốt cửa, Chương Tùng Kiều chậm rãi đi ra, thần sắc khinh miệt nói: “Như thế nào? Biết tướng quân phủ đối đãi không tốt, cho nên quay lại đây cầu bản vương sao?”
“Van cầu cậu hãy nghe lão phu nói, Tùng Kiều.” Mặt tên đó phủ đầy nước mắt, không thể tưởng được di nương lại sai lầm lớn như vậy, bởi vì là di ngôn của cô ấy, tên đó cũng tin, mới tạo thành đại sai hôm nay. “Di nương trước khi chết nói cho lão phu biết, nói lão phu là lão Vương gia……”
“Câm mồm, Mạc Võ Thực tuy là người thành thật, nhưng nhà gã cha bản tọa háo sắc tham ***, mẹ bản tọa dữ dằn hà khắc, toàn bộ kinh thành đều nói nhà gã là hang ổ ma quỷ, những đứa nhỏ nhà lành tuyệt không vào làm nô trong đó. Bản tọa biết gã vô năng bảo vệ cậu, bất quá đây là cậu mong muốn, bản tọa cũng không thể làm gì.”
Tử Quân quỳ xuống, giữ chặt ống quần gã nói: “Ta đây không dám vọng tưởng cầu đối phương tha thứ ta đây, Tùng Kiều, để ta đây cả đời làm nô tài hầu hạ đối phương, chuộc tội ta đây đã tổn thương lòng của đối phương, hết thảy đều chính là hiểu lầm, van cầu đối phương hãy nghe ta đây nói.”
“Hết thảy đều là hiểu lầm? Cậu nằm ở trong lòng bản tọa yểu điệu yêu kiều là hiểu lầm, nhu thuận cho bản tọa ôm vào ngực chỉ là mộng, bản tọa đã chịu đủ rồi. Mau cút đi! Cậu không phải người của Vương gia phủ, là người của Mạc tướng quân, người tới a, đem hắn bản tọa đưa trở về.”
“Không! Không!”
Tên đó khủng hoảng đến thét lên chói tai nhưng Chương Tùng Kiều vẫn xoay người tiến vào bên trong cánh cửa làm Tử Quân tuyệt vọng khóc thút thít không thôi. Hoàng Thổ nghe thấy một trận xôn xao, rồi lại nghe Tử Quân đã trở lại, liền vội chạy tới, kéo góc áo Tử Quân nói: “Tử công tử, đi theo ta đây.”
Hộ vệ nghe Chương Tùng Kiều kêu lớn, đã hướng tới nơi này chạy tới, nghĩ đến nếu bị đuổi về Mạc tướng quân phủ, bị Mạc Đoạn Lưu như vậy khi dễ, Tử Quân đã muốn chết, nhưng nghe Hoàng Thổ ở bên cạnh gọi tên đó, ôn nhu kia làm cho tâm lạnh của tên đó được khôi phục một ít độ ấm.
“Tử công tử mau tới a, chậm sẽ bị những người đó bắt được.”
HẮN xiêu xiêu vẹo vẹo nặng nề theo Hoàng Thổ chạy, tới bên một bờ tường, Hoàng Thổ chui lỗ nhỏ đi ra ngoài, lại ra dấu bảo hắn cũng theo lỗ nhỏ đi ra, hắn không quản cả người bụi bặm liền chui theo, may mắn hắn dạo này gầy đi, bằng không tuyệt đối chui không được, sau Hoàng Thổ lôi kéo hắn chạy.
“Chúng bản tọa đi đâu? Hoàng Thổ?”
“Đi đến chỗ lão gia gia, tên đó lần trước đến Vương phủ nói muốn tìm cậu, người khác cũng không nguyện nói ra cậu ở nơi nào, chỉ có bản tọa nói. Tên đó thực tức giận tìm Vương gia, còn mắng Vương gia một trận, sau đó bản tọa đến chỗ tên đó ở hầu hạ. Bản tọa vừa vặn quay về Vương phủ lấy một ít đồ dùng trước kia thì gặp người. Tử công tử, đây nhất định là ông trời muốn cho chúng bản tọa gặp lại, bản tọa rất nhớ cậu a. Tử công tử, sau khi cậu đi, Vương gia cả ngày âm dương quái khí, chúng bản tọa đều rất sợ hãi.”