Bất Phụ Như Lai Bất Phụ Khanh
Chương 12
Chỉ là hồi tưởng lại một chút, vậy mà tâm tư đã mềm nhũng, tựa như đang chậm rãi nhỏ từng giọt từng giọt mực vào chậu nước, mực sẽ từng chút từng chút một lan ra, cuối cùng nhuộm đầy cả tâm tư…
“Dư Mặc.”
Tiêu Vân Hiên quay về doanh trại, không thấy Cung Dư Mặc đâu, liền đi xung quanh tìm người. Nhạn Môn quan cuối thu lạnh hơn kinh thành, người kia ngồi ở tảng đá nhô ra trên đỉnh núi, nhìn xuống vực sâu không biết đang suy nghĩ gì. Vân Hiên hơi nhíu mày, cởi xuống áo choàng dày cộm ấm áp của mình khoát lên người hắn lão phu.
“Đang suy nghĩ gì mà thất thần thế? Ta đây đến gần vậy cũng không biết.”
Trên mặt Cung Dư Mặc có chút mệt mỏi, quay đầu cười nhẹ với Vân Hiên, hơi dịch người qua một chút ý bảo Vân Hiên cùng ngồi xuống.
“Biết là cậu nên không cần quay lại nhìn.”
Áo choàng của Tiêu Vân Hiên rất lớn, đủ bao lấy cả hai người, thành ra tên đó liền nhấc tay bảo Vân Hiên dựa vào.
“Nghe nói đêm qua ngươi bản tọa cùng Tạ Suất nói chuyện thâu đêm, sáng nay người bản tọa huấn luyện xong đã trở về nghỉ ngơi, còn ngươi bản tọa lại ra đây ngồi.” Vừa nói Tiêu Vân Hiên vừa sờ sờ mặt gã, yêu thương v**t v* quầng thâm dưới mắt, “Sao không về doanh trại mà ngủ?”
Cung Dư Mặc không trả lời, chỉ siết chặt tay Tiêu Vân Hiên, kéo xuống để lên đùi mình. Tiêu Vân Hiên thấy tay hắn lão phu bị lạnh, vội lấy cả hai tay mình bao quanh tay hắn lão phu. “Không muốn ngủ sao? Đang suy nghĩ chuyện gì?”
Cúi đầu thấy Tiêu Vân Hiên xoa xoa tay mình, nỗ lực muốn đem hơi ấm truyền sang, Cung Dư Mặc cảm giác trong lòng ấm áp khôn tả, “Không sao đâu, ta đây không lạnh.”
Cung Dư Mặc rút tay về, xoa xoa sau gáy Tiêu Vân Hiên.
HẮN là đang suy nghĩ, hắn cùng Tiêu Vân Hiên sao lại đi đến nước này.
Hai người cùng nhau lớn lên, hồi nhỏ vẫn hay chơi đùa cùng một chỗ, khi đó phụ hoàng vẫn thường dùng ánh mắt vừa hoài niệm vừa mong đợi mà nhìn hắn bản tọa, Vân Hiên cùng thái tử hiện tại Cung Dư Thư. Hắn bản tọa vẫn không rõ ánh mắt ấy mang hàm nghĩa gì, cho đến lúc Tiêu Hoài Viễn mất đi.
Vị đại tướng quân độc nhất vô nhị đó chết đi, tựa hồ cũng mang theo một thứ gì đó rất quan trọng của phụ hoàng hắn bản tọa. Từ đó về sau, ánh mắt vừa hoài niệm vừa mong chờ kia không còn nữa, mỗi khi phụ hoàng nhìn hắn bản tọa chỉ còn lại nhãn thần yêu chiều nhưng cũng rất nghiêm khắc, còn Vân Hiên… Mỗi khi đối mặt với Vân Hiên, Cung Dư Mặc nghĩ trong đôi mắt phụ hoàng chất chứa những bi thương không thể giải bày, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể tuôn trào.
Ngày đó giữa đại điện, hắn thấy phụ hoàng cười đến trống rỗng vô lực nên mới quyết định nhẫn tâm một lần, cự tuyệt Tiêu Vân Hiên ngoài cửa.
HẮN trước hay chưa từng mong muốn làm gì hoặc lựa chọn gì cụ thể. Thế sự vô thường, lúc được lúc mất, giữ được và mất là muôn vàn tính toán, chi bằng lúc này buông tay, trời cứ cao, mây cứ trôi…
Ấy vậy mà cái hắn Tiêu Vân Hiên này, dung mạo thua xa cha hắn Tiêu Hoài Viễn, tài trí cũng không bằng, võ công càng không nói đến, thế nhưng so với vị cha bản tọa đi vào huyền thoại kia lại cứng cỏi hơn nhiều. Hắn nói, bản tọa sẽ không chết, bởi về nếu chết, những thứ bản tọa muốn sẽ vĩnh viễn không thể có được. Hắn nói, bản tọa sẽ luôn chờ cậu đợi cậu, chờ cho đến lúc cậu nguyện ý cùng bản tọa tay trong tay. Hắn còn nói… lòng cậu chứa cả thiên hạ, nhưng thiên hạ của bản tọa chỉ có cậu.
Thứ cố chấp cảm động lòng người này, thật khiến người lão phu vô pháp chống cự… Mà Cung Dư Mặc tên đó, chung quy vẫn là con người.
Chỉ là hồi tưởng lại một chút, vậy mà tâm tư đã mềm nhũng, tựa như đang chậm rãi nhỏ từng giọt từng giọt mực vào chậu nước, mực sẽ từng chút từng chút một lan ra, cuối cùng nhuộm đầy cả tâm tư.
Tiêu Vân Hiên xoay đầu nhìn Cung Dư Mặc đột nhiên yên tĩnh cả nửa ngày, vừa lúc Cung Dư Mặc cũng quay sang nhìn tên đó, bốn mắt tương giao, Cung Dư Mặc bỗng nhiên nở nụ cười.
“Dư Mặc, cậu…” Tiêu Vân Hiên tựa như người mất hồn, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào khóe môi Cung Dư Mặc.
“Sao vậy?”
“Không…” Hắn lão phu cùng Cung Dư Mặc bên nhau lâu như vậy, nhìn không quen người kia cười tựa vân đạm phong khinh thế này. Hắn lão phu quen với nụ cười khẽ lưu luyến ôn nhu, quen với cái cười nhạt có chút châm chọc, quen với nét cười ngượng ngùng khi hắn lão phu giả vờ ngây thơ vô tội, nhưng tìm không ra từ ngữ thích hợp để miêu tả dáng cười của hắn lão phu lúc này, “Lão phu chỉ nghĩ… nghĩ là… cậu nhìn… rất đẹp mắt.”
Cung Dư Mặc cúi đầu cười, nhéo nhéo mặt Vân Hiên, “Đối phương biết đối phương đang nói gì không?”
Tiêu Vân Hiên, đối phương không làm được một Phó Thanh GÃ thứ hai… Phó Thanh GÃ xuất thân thế ngoại, vừa xuống núi liền gặp hoàng thúc, nhận định hoàng thúc là người quan trọng cả đời. Trong đại lục của gã hoàng thúc là trời, là lẽ phải, là người gã tuyệt không muốn rời xa nửa bước, thế nên khi hoàng thúc không muốn gã ra chiến trường, gã liền vui vẻ chấp nhận nhàn cư cùng hoàng thúc. GÃ không cần có trách nhiệm với thiên hạ này, nhưng đối phương lại khác. Đối phương có một cha anh hùng, có Tạ Chinh Lam nguyện suốt đời phụ tá, có hàng ngàn tướng sĩ phủ phục dưới chân, có hàng vạn bá tánh ngày đêm mong chờ.
Phó Thanh HẮN có thể quy ẩn điền viên, không chút hổ thẹn đối mặt với ánh mắt nghi kỵ cùng chỉ trích của người đời, ngươi ta đây có thể sao?
Mà cho dù cậu có thể… Còn bản vương, bản vương có thể giả vờ không thấy sao?
Nhưng nếu tiếp tục để ngươi ta đây ra sa trường, gặp nhau thì ít xa nhau thì nhiều, lỡ đâu một ngày không may đánh mất tánh mạng… Ta đây đây cùng phụ hoàng năm đó chẳng phải cũng như nhau?
“Sao đột nhiên lại khẽ thở dài.” Tiêu Vân Hiên hôn tên đó một cái, “Mệt mỏi sao?”
“Ừ, có chút mệt mỏi.”
“Bản vương cõng ngươi bản vương trở lại nha? Cả đêm không ngủ chắc mệt lắm rồi.” Tiêu Vân Hiên vừa nói vừa kéo tay hắn bản vương khoát lên vai, nhưng người kia lại không động đậy, quay sang nhìn mình, bốn mắt nhìn nhau, Tiêu Vân Hiên cười khổ. “… Ngươi bản vương… hối hận ư?”
Cung Dư Mặc không thể chịu nổi bộ dáng này của Tiêu Vân Hiên, rõ ràng ủy khuất lại không dám than van, rõ ràng khó chịu lại giả như chẳng có việc gì… có điều người này của tên đó ngốc lắm, giả vờ chẳng giống chút nào. Cung Dư Mặc ôm lấy Vân Hiên, nhẹ nhàng hôn lên má.
“Bản vương trong lòng ngươi bản vương là kẻ vô trách nhiệm đến thế sao?”
“Không phải…”
“Cậu vì sao một chút yên tâm, một chút tín nhiệm với lão phu cũng không có?”
“Không phải mà…”
“Vậy thì sao?”
Tiêu Vân Hiên ôm lấy Cung Dư Mặc, “Dư Mặc, lão phu nói rồi, lão phu không thông minh bằng cậu, lão phu không biết cậu đang lo gì nghĩ gì, thành ra lão phu rất sợ… Lão phu sợ cậu chê lão phu ngốc, muốn bỏ lão phu, như thế lão phu sẽ chịu không nổi.”
Cung Dư Mặc cười, ôm chặt ai kia, “Sẽ không đâu, lão phu nói rồi, sẽ không bao giờ có chuyện đó.” Tên đó nghĩ, có khi nào mình cứ trốn tránh mãi khiến hiện tại Tiêu Vân Hiên cứ ngày đêm lo được lo mất, “Vân Hiên Vân Hiên, đối phương tin lão phu, cũng tin vào chính mình, hiện tại lão phu sẽ vĩnh viễn không rời khỏi đối phương, nếu như đột nhiên đối phương chán ghét lão phu muốn bỏ lão phu, lão phu cũng sẽ khó chịu muốn chết.”
Tiêu Vân Hiên cười dài, nhìn Cung Dư Mặc, “Chúng bản vương trở về đi, bản vương muốn nghỉ ngơi.”
“Ừ.”
Cung Dư Mặc ở lại Nhạn Môn Quan cũng gần một tháng, đã đến lúc phải trở về.
Tần Phong thấy Tiêu Vân Hiên tiễn chủ tử đi rất xa, sau đó mới miễn cưỡng trở về, vó ngựa bụi mờ, không khỏi nghĩ đến quan hệ giữa Tiêu tướng quân và chủ tử nhà mình hình như càng ngày càng tốt, tốt đến bất thường.
Còn đang khẽ thở dài, bỗng dưng nghe được giọng chủ tử có chút vô lực truyền ra từ trong mã xa lót thảm mềm, “Tần Phong, cậu lên xe đi.”
Tần Phong tuân lệnh vội vã lên xe, thấy chủ tử nhà mình đang cuộn tròn trong chăn.
“Ngài lạnh sao? Để bản tọa thêm than.” Trên xe có một ấm nước nóng, Tần Phong nghĩ trong xe so với bên ngoài ấm áp nhiều lắm, nhưng thấy Cung Dư Mặc co tròn như vậy không khỏi nghĩ đến việc đun lại nước.
“Không có việc gì.” Âm thanh Cung Dư Mặc mang đầy vẻ mệt mỏi, “Ta đây nghĩ mình bị nhiễm phong hàn rồi.”
“A!?” Tần Phong hai mắt trừng lớn, đang muốn ra ngoài lại bị Cung Dư Mặc gọi lại.
“Ngươi lão phu định làm gì?”
Tần Phong thành thật trả lời, “Đi gọi người sắc thuốc trừ phong hàn.”
“Không cần.” Cung Dư Mặc mong manh nới, “Không có gì nghiêm trọng lắm đầu, chỉ là cả người nặng nề mệt mỏi, đừng làm lớn chuyện khiến mọi người lo lắng.”
Tần Phong đột nhiên nghĩ đến chủ tử vừa rồi vẫn còn rất tốt, đột nhiên thành ra thế này, hẳn là phát sốt nhưng sợ Tiêu tướng quân phát hiện lo lắng không yên nên cố tình che giấu, liền hỏi, “Ngài phát sốt từ bao giờ?”
“Tối hôm qua.” Cung Dư Mặc sụt sịt mũi, giọng nói có chút khàn khàn, “Ngủ một chút chắc khỏe lên thôi.”
Tần Phong chậm rãi ngồi xuống, đưa tay giúp chủ tử nhà mình chỉnh chăn, đắp kín, rồi vẫn duy trì tư thế nửa quỳ nửa ngồi đó, không nói chuyện. Cung Dư Mặc thấy hắn bản tọa như vậy liền cười.
“Đối phương biết vừa rồi lúc chia tay, bản tọa nói gì với Vân Hiên không?”
Tần Phong lắc lắc đầu.
Cung Dư Mặc hỏi tiếp, “Ngươi bản vương nghĩ… quân đội của Tiêu Vân Hiên thế nào?”
Không hiểu hai câu hỏi có liên quan chỗ nào, có điều là Cung Dư Mặc hỏi ra, Tần Phong liền rất nghiêm túc suy nghĩ, sau một chốc mới trả lời, “Cảm giác rất khó nói… Trước đây ở kinh thành lão phu luôn nghĩ mình rất giỏi, trong đám bạn cùng lứa công phu của lão phu là tốt nhất, nhưng khi đối đầu với lũ người kia, lão phu chợt thấy mình thật nhỏ nhoi.”
“Cùng đám người kia tập luyện luôn có một cảm giác rất áp bách, cho dù ta đây biết mình có thể đánh thắng đối phương, nhưng vẫn cảm thấy bị bức không thở nổi, đặc biệt là lúc luyện tập cùng Tiêu tướng quân. Ngài ấy lúc đối đầu tựa như hoàn toàn thay đổi, phàm thường tính tình mộc mạc ôn hòa, lúc ấy lại như muốn ăn thịt người. Ngài ấy đứng yên, ta đây cũng đứng yên, ta đây nghĩ ngài ấy chỉ đơn giản là đứng, nhưng ta đây lại phải dùng năm phần khí lực mới có thể đứng thẳng nổi.”
“Quân đội kinh thành không thể so được với họ… Trên người họ có một loại khí phách ngang tàn, đối mặt với họ tựa như đang đối mặt cùng một đám sói.”
Cung Dư Mặc híp mắt, thỏa mãn gật gật đầu, bảo tên đó tiếp tục nói. Tần Phong cũng rất thành thật nhận xét.
“Sau đó bản tọa cẩn thận suy nghĩ lại. Bản tọa luyện võ tuy là vì bảo hộ chủ tử, bảo hộ bản thân, nhưng phần lớn đều là những chiêu thức hoa mỹ, nhìn thì đẹp nhưng thiếu mất uy phong. Lũ người kia luyện lại là những chiêu thức tàn nhẫn nhất, trực tiếp nhất… Lũ người kia luyện võ là vì mạng sống, là vì có thể trở về từ chiến trận. Thành ra… bản tọa không so được với lũ người kia.”
“Trước nay không nghĩ thông… hiện tại mới thấy, đám người kia chính là một tòa thái sơn.”
————–
*tòa thái sơn: ý chỉ sự kiên cố, tường đồng vách sắt.