Cách Tuần Phủ Lừa Thê
Chương 6-1
“Bản vương nói con dâu trưởng này, lão đại cũng đã lớn tuổi rồi, cũng nên là ông
nội của vài đứa nhóc rồi, tên đó là cha của cháu trai bản vương chứ không
phải con trai bò ra từ bụng của đối phương, đối phương đừng xem tên đó như con trai
mà quản, không cho tên đó bước vào phòng của di nương, tiểu thiếp, thống khổ
cười bên gối của đối phương, đối phương thì không để cho tên đó vui vẻ được mấy ngày, nếm thử chút thịt, tốt xấu gì cũng là lão đại, uất ức giống như con
rùa…”
Thân mẫu của Quản Nguyên Thiện Hàng Thái Nguyệt, đối mặt
với lão phu nhân nhắc mãi một chuyện, thì bày ra bộ dạng không liên
quan.
Nghìn bài một điệu “tụng kinh” tựa như mặt trăng quay quanh trái đất, cứ vài ngày lại ở bên tai nhai đi nhai lại, một chữ cũng
không đổi, giống như không tìm được từ mới, cũ rích, không có chút tiến
bộ.
Cái gì mà đau lòng những quả phụ di nương có trượng phu cũng
như không có, trông mòn con mắt tám trăm năm cũng không thấy tới phòng,
vòng đi vòng lại chỉ đi vào phòng chính thất, làm các nàng ta đây má hồng như
nhạt mà tình đã đứt, tựa đầu trên lò hương đợi trời sáng.
Hừ!
Tiểu tam, tiểu tứ, tiểu ngũ, tiểu lục, tiểu thất, loại dính lấy lão công của người khác không rời là sinh vật ngoài hành tinh nên tuyệt chủng
trên trái đất, các cô ấy là côn trùng có hại cần diệt, con gián đánh
không chết tốc độ sinh trưởng còn nhanh hơn gió thổi, nhổ cỏ tận gốc còn có thể để rơi hạt mầm, sức chịu đựng cao mười phần.
Nói cô ấy
không hiền bất hiếu, còn so sánh với thiên cổ đố phụ Phòng Huyền Linh
Đường triều, ra ngoài treo một thùng dấm bên cạnh, đem vị hôn phu buộc ở lưng quần, một tấc cũng không rời.
Ha ha, thật buồn cười, vị này trên danh nghĩa là mẹ chồng của nàng bản tọa Quản lão thái bà, có phải là bà
quản quá nhiều rồi hay không, có bản lĩnh bà cũng bỏ dây lưng ra trói
người đi!
Cô bản vương Trần Tiểu Trinh…Không, là Hàng Thái Nguyệt,
quên cả cái tên dùng hai mươi năm, mà dù có lâu hơn thì cũng vô dụng,
sau khi “xuyên” qua cô bản vương trở thành mẹ của một đứa bé, trượng phu sủng
thiếp diệt thê gọi cô bản vương là Hàng thị, bố mẹ chồng gọi cô bản vương là con dâu
trưởng, em trai, em gái của chồng thì gọi là đại tẩu, hạ nhân trong phủ
gọi cô bản vương là đại phu nhân, ngay cả người nhà mẹ đẻ cũng mở miệng ra là nữ nhi, đại muội, đại tỷ tỷ, cái tên “Thái Nguyệt” dễ nghe như vậy mà lại
không nhắc đến.
Không sai, cô ấy không phải là Hàng Thái Nguyệt,
mà cô ấy vốn tên là Trần Tiểu Trinh xuyên tới, còn là tiểu đội trưởng của bộ đội đặc biệt, trước khi xuyên tới đây đã chịu qua giáo dục quân sự,
nhiều lần làm nhiệm vụ mang tính quốc tế, cứu không ít quan lớn nhỏ.
Nữ nhân ấy nhớ rõ một năm ấy, con thứ hai Quản Nguyên Thiện vừa tròn một tuổi
không lâu, tra nam trượng phu của nữ nhân ấy là cái tên thích uống rượu chơi
gái, coi di nương như bảo bối, chính thê là hỗn đản, lúc ấy Hàng Thái
Nguyệt chết là dưới nắm tay của tiểu thiếp được hắn che chở, nhưng chỉ
tuyên bố với người ngoài là bệnh nặng không dậy được.
Nói thật
ra, đứa con cả Nguyên Tấn tuy là do cơ thể này sinh ra, nhưng nàng lão phu thật
sự không có cảm tình gì, tình thâm mẫu tử lại càng không có, với tính
tình của nàng lão phu đem gã nuôi lớn là đã hết lòng quan tâm rồi, nàng lão phu đem hết những tài nghệ quân sự dạy cho gã, huấn luyện ra một quân nhân thiết
huyết cương cốt.
Cô ấy đã từng nghĩ đến chuyện hòa ly với trượng
phu, chẳng qua là tra nam trượng phu tự nhiên là Thịnh hầu được hoàng
thượng hết sức trọng dụng, cô ấy có nhị phẩm cáo mệnh trong người, vậy
nên không thể thực hiện được.
Cuối cùng nữ nhân ấy nghĩ thông suốt, bản vương
không đổi thì tên đó đổi, nữ nhân ấy dùng phương thức quản lý quân sự hung hăng
giáo huấn trượng phu một trận, khiến tên đó từ tra nam quay về đường chính, sau vài năm triệt để dạy dỗ, cuối cùng từ tra nam biến thành yêu thê
nhất tộc, đối với nữ nhân ấy trung tâm mười phần sủng ái, vâng lời nghe theo.
Đến nỗi lão thái bà nói nữ nhân ấy ghen tuông, điểm ấy nữ nhân ấy không thừa nhận,
nếu không sau khi nữ nhân ấy sinh lão nhị Nguyên Thiện, sao lại chui ra một
thứ đế Nguyên Thư nhỏ hơn ba tuổi? Tuy rằng nương của Nguyên Thư không
được sủng ái, sau khi sinh tên đó mới được nâng lên làm di nương.
Người hiện đại như nữ nhân ấy thật sự khó tiếp thu được quan niệm tam thê tứ thiếp, nhưng mà khi nữ nhân ấy xuyên tới đã là người có chồng, dưới thủ đoạn đàn áp
của nữ nhân ấy, các tiểu thiếp khác cũng coi như là an phận, nữ nhân ấy cũng không
đến mức tuyệt đường lui của người khác, ngẫu nhiên vẫn để trượng phu đi
làm nghĩa vụ của trượng phu, chẳng qua là tên đó quá dính nữ nhân ấy, thường dính nữ nhân ấy khiến nữ nhân ấy không thở nổi, muốn thả tên đó đi tên đó lại không vừa ý,
thường bị nữ nhân ấy đá cho vài phát mới bằng lòng làm một con gấu trúc rời
đi.
”La di nương đã ba mươi, ngay cả một đứa bé cũng không có,
Hồng di nương cũng chỉ sinh được một nữ nhi, Giang di nương xuất thân
không tốt, không lên được bàn trên, nhưng tốt xấu gì cô ấy cũng sinh
Nguyên Thư, Mộc Lan, Mộc Cận bên cạnh ta đây cũng không còn nhỏ, nên tìm
người gả, đối phương xem nhà ít con cháu, con trai trưởng, con vợ kế tổng
cộng mới có ba người…”
Lại muốn nhét người vào phòng của nữ nhân ấy,
lão thái bà chết tiệt này có thấy phiền hay không vậy! Không có chuyện
gì làm sao? Cả ngày giống như tú bà ở kỹ viện muốn lai giống, nữ nhân ấy thật
sự không có cách nào tưởng tượng, sao có người lại thích làm ma cô như
vậy, lại còn có đẳng cấp, phẩm chất phu nhân, rảnh như vậy thì đi đánh
bài đi, tránh để nhiều tuổi mất trí, hoặc là đến miếu quyên tiền quyên
gạo không phải là tốt hơn sao? Làm gì phải chen giữa phu thê của nhi tử.
Con cháu có phúc của con cháu, quản nhiều quá thì sẽ bị ghét.
Trần Tiểu Trinh…Không, là Hàng thị muốn nói một câu — Bà bà, người có
muốn đốt vài mỹ nhân chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn cho công
công dưới đất hay không, người không có cách nào khác phải mang cái danh trinh tiết trăm năm theo chồng con, để các nữ nhân ấy ấy thay người hầu hạ
hai bên, chờ người hai chân duỗi ra liền có tỷ muội theo người ba thiếu
một rồi.
”Con dâu trưởng, ngươi bản tọa cuối cùng là có nghe bản tọa nói hay
không, đừng có mở mắt ngẩn người, lão thái bà bản tọa cũng không sống được
mấy năm nữa, chỉ mong có nhiều tôn tử để ôm, nhìn Thinh Hầu phủ chúng bản tọa cành lá phồn thịnh, con cháu đầy sảnh.” Bà muốn nhiều lắm sao? Không
phải chỉ là già rồi muốn có người làm bạn, nuôi con nuôi cháu bên người
thôi sao.
”Nương a, người còn ôm ấp được nữa sao? Đừng gây tội
cho cái eo của người nữa, người cũng đừng nói người sống không lâu, tai
họa lưu ngàn năm, con dâu thấy người ít nhất phải sống đến trăm tuổi,
người an tâm dùng răng già gặm ngô đi!”
”Ngươi lão phu…ngươi lão phu bất hiếu,
dám ngỗ nghịch trưởng bối, lão phu muốn bảo lão đại bỏ ngươi lão phu! Cháu giá Phú
Xuân Hầu vừa tròn hai mươi, lão phu để lão đại cưới nữ nhân ấy làm chính thê, ba
năm ôm hai đứa, ngươi lão phu…ngươi lão phu chờ mà khóc đi!” Bà không tin có nam nhân
không thích nữ nhân tươi trẻ, cưới cho hắn một tiểu thiếu nữ mười tám,
đôi mươi, còn không phải là vui đến quên trời đất sao.
”Được,
vị trí phu nhân Hầu gia này bản tọa cũng ngồi chán rồi, nương muốn đổi người khác tới bản tọa đồng ý cả hai tay, chẳng qua là người tốt nhất nên hỏi qua
Hầu gia, cũng là con trai của người, xem tên đó có muốn đổi vợ hay không.”
Cô bản tọa không sao cả, còn có thể tái giá.
Thê tử, thê tử, cưới thê
thì sẽ thành tử, lão thái bà sống cả đời vẫn không biết ý nghĩ của từ“thê tử”, nếu không thì sao lại có cách nói vừa cưới lão bà đã quên mẹ.
Hàng thị khép mắt khẽ nghiêng đầu, đôi mắt phong tình vạn chủng, dù đã hơn
bốn mươi nhưng hoàn toàn không nhìn ra dấu vết năm tháng, trên mặt không hề có nếp nhăn, da thịt mịn màng, bề ngoài nhìn chỉ tầm hai tư, hai năm tuổi, đang độ đẹp nhất của nữ nhân.
”Đối phương nghĩ rằng bản tọa và con
trai bản tọa sẽ bất hòa vì đối phương sao? Bản tọa phi! Nó còn chưa đến mức vô dụng như vậy, lão nương nói gã dám không nghe.” Giọng của Quản lão phu nhân tuy lớn nhưng không đủ trọng lượng, từ mười mấy năm trước nhi tử không còn
nghe lời bà nữa, hơn nữa với quan hệ của nó với con dâu, cô bản tọa bản tọa chỉ
không thoải mái một chút là nó lật mặt ngay.
Ngụm nước bọt kia
của lão thái thái tuy không nhổ vào người con dâu, chỉ rơi cạnh chân
nàng lão phu, nhưng mà cục đờm chết tiệt kia lại bắn vào đôi giày thêu phượng mà nàng lão phu thích nhất, nhanh chóng sắc mặt khẽ biến đổi, đôi mắt câu hồn trượng
phu khẽ lóe lên.
”Nếu nương nhìn con dâu không vừa mắt, vậy con
dâu sẽ cách xa người một chút, Quản ngu ngốc kia hồi phủ đừng để tên đó tới tìm bản vương, bản vương sẽ làm bé ngoan nghe lời, bản vương đợi tên đó đưa hưu thư tới.” Người chuẩn bị chờ con trai người tức giận đi! Nhìn xem người chịu đựng thế
nào.
Nói xong, Hàng thị xinh đẹp vô cùng cực đứng dậy muốn rời đi.
”Ngươi bản vương muốn đi đâu?” Thấy con dâu nói đi là đi, Quản lão phu nhân nhanh chóng hốt hoảng kêu lên, đứng ngồi không yên.
”Bản vương đi Giang nam xem con trai làm tuần phủ tra án, làm mẹ đau lòng con trai ở ngoài không có người chăm sóc, quyết định đi vì hắn bản vương xử lý lo lắng về
sau.” Bà cứ tiếp tục ầm ĩ đi, ít đi một người cùng bà tranh cao thấp,
xem bà còn huyên náo được nữa không?
Chịu sự giáo dục và có kiến thức hiện đại, Hàng thị căn bản không đem Quản lão phu nhân để vào mắt,
chẳng qua là nàng ta đây cũng rảnh rỗi tiếp vài ba chiêu mà thôi, nhưng cũng
không cần động não, hậu viện ngày càng tẻ nhạt, không có gì đổi mới.