Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 7: Một cái liếc mắt

Cập nhật lúc: 2026-07-21 05:30:43 | Lượt xem: 3

Ngoại ô phía tây của thành Thượng Kinh có một ngọn núi lớn tên là Phật
Sơn, núi này cực cao, đỉnh cao nhất của ngọn núi vươn tới trời xanh,
biến mất trong mây. Núi này chiếm diện tích hết sức lớn, hơn mười dãy núi chạy dài mấy vạn dặm. Liếc nhìn lại chỉ thấy cây cỏ um tùm xanh mướt,
hết sức hùng vĩ.

Cái tên Phật Sơn này là do người đời gọi, đi dọc theo bậc thang bằng đá
lên núi, sẽ thấy suối trôi thác đổ, được ngắm nhìn vách đá lởm chởm kỳ
lạ, bên tai lại truyền tới tiếng tụng kinh mơ hồ, cứ đi lên sẽ nhìn thấy một ngôi chùa cổ, đề tên Phổ Tế Tự. Ngôi chùa này đã trải qua mấy lần
thách thức thay triều đổi đại mà vẫn đứng sừng sững không đổ. Phát triển đến ngày nay, bên trong đã có gần nghìn tăng lữ, hương khói hết sức hưng thịnh.

Hôm nay là mùng một, người đến lễ phật, cầu may giải hạn không ít. Lý
Minh Kỳ khoác tay mẹ theo dòng người đi về phía trước, cô bản vương nhìn
ngọn núi cao nhất kia, rất muốn nói với bản thân, Minh Kỳ, đó chỉ là một giấc mộng thôi, giật mình một cái, mộng liền tỉnh.

“Kỳ Kỳ, con đang nghĩ gì vậy?” Lý phu nhân vỗ vỗ tay con gái, cả quãng
đường đều ngây người, một tiểu thư khuê các như nữ nhân ấy, sao lại có nhiều
chuyện phải nghĩ đến vậy?

Lý Minh Kỳ tức thì hoàn hồn, “Mẹ, con không nghĩ gì cả, chỉ hơi nhớ ca ca.”

Lý phu nhân cười cười, cả đoạn đường rõ ràng Minh Kỳ cứ trốn tránh Tử
Tuấn, nếu con gái không muốn nói ra, bà cũng không gượng ép, “Phải rồi,
đã hơn nửa năm ca ca của con vẫn chưa về nhà, lần trước trở về cũng chỉ ở lại được có hai ngày, cha con đã viết thư thúc giục, bảo nó về mừng
sinh nhật con.”

“Con chẳng trông chờ gì vào ca ấy đâu.” Lý Minh Kỳ nghĩ một đằng nói một nẻo.

“Minh Kỳ à, có chuyện gì thì cũng nên nói với biểu ca của con, ít nhất
cũng phải làm rõ mọi chuyện.” Lý phu nhân thoáng chốc với Trương Tử Tuấn,
sau đó dẫn nha đầu kia của mình đi dâng hương.

Lý Minh Kỳ nhìn thân mẫu thành khẩn quỳ lạy trước Phật, trái tim nàng bản vương
dần dần yên ổn. Nàng bản vương nghĩ, nếu như có thể hiểu thấu đời người, quãng đời còn lại làm bạn với thanh đăng cổ phật cũng chưa chắc không phải là một việc may mắn.

“Biểu muội, sao mấy ngày gần đây muội lại trốn tránh bản vương? Biểu ca đã làm
gì không tốt, chọc giận muội ư?” Dọc đường đi Trương Tử Tuấn gợi chuyện
không ít lần, nhưng mặc kệ tên đó nói gì, nữ nhân ấy đều không đáp lại, việc này
khiến tên đó rất buồn khổ, dù sao tên đó cũng là công tử của gia đình lớn, có
bao giờ phải lấy lòng người khác như thế chứ? Đều là người khác chạy đến lấy lòng tên đó. Huống hồ lúc này người được tên đó lấy lòng lại còn tỏ ra xa
cách khó gần, tính tình có tốt đến đâu cũng muốn nổi giận. Tuy giọng
điệu của tên đó vẫn giữ vẻ hiền hòa, nhưng lại không khó để nghe ra cảm xúc
bên trong.

“Biểu ca, huynh nghĩ nhiều rồi, muội chỉ không được thoải mái thôi.” Lý
Minh Kỳ quay lưng lại, nhìn núi rừng bát ngát xanh bên đó, nói thản
nhiên: “Biểu ca, chúng lão phu chấm dứt ở đây thôi.”

Trương Tử Tuấn biết có vài thứ hắn không nhìn thấy đã lặng lẽ thay đổi
rồi, chỉ là hắn không biết nên ngăn cản thế nào, hắn có chút lo lắng,
giọng nói cũng trở lên gấp gáp, “Biểu muội, muội nghe ta đây nói, mấy năm
nay biểu ca đối xử với muội thế nào, sao không có nguyên do gì muội lại
xa lánh ta đây, tại sao phải chấm dứt, muội cho ta đây một lý do đi”.

Trái tim Lý Minh Kỳ nhói đau từng trận như bị kim đâm, mấy năm này sớm
chiều chung sống, gắn bó yêu thương, tổn thương ray rứt đã khắc sâu vào
trong xương tủy, đến bản thân muội còn không phân biệt rõ là yêu huynh
nhiều hay hận huynh nhiều hơn, biểu ca, muội biết lúc này huynh vô tội,
nhưng huynh bảo muội phải đối mặt với huynh thế nào đây? “Không có lý do nào cả, chỉ là không còn thích nữa mà thôi.”

“Kỳ Kỳ, muội đang tự lừa dối bản thân hay là muốn lừa ta đây?” Trương Tử
Tuấn giữ chặt cánh tay của Lý Minh Kỳ, không để cô ấy rời đi.

Lúc này hai người đang ở trong một cái đình, bốn phía hành lang đều là
người, Lý Minh Kỳ không muốn lôi lôi kéo kéo ở nơi đông người, cũng
không muốn ầm ĩ với gã, nhưng cái người đang kéo tay cô ta đây lại sống chết
không buông, “Biểu ca, huynh làm muội đau đấy, mau thả muội ra.”

Trương Tử Tuấn chợt dùng sức, không chỉ không buông mà ngược lại còn kéo cô ấy ôm vào lòng, hai tay siết chặt lấy eo Lý Minh Kỳ, “Kỳ Kỳ, muội
đừng như vậy, bản tọa có gì không tốt, muội nói cho bản tọa biết, bản tọa sẽ sửa, muội
đánh bản tọa mắng bản tọa đều được, đừng nói lời kết thúc. Mấy ngày nay muội hờ
hững lạnh nhạt với bản tọa, khiến cho lòng bản tọa cô đơn trống trải, muội muốn
làm bản tọa đau chết phải không?”

Lý Minh Kỳ giận đến đau đầu, đang giãy dụa, mắt chợt thoáng thấy có một
người đứng bên hồ sen đối diện. Người nọ mặc trường bào sẫm màu viền
vàng, dáng người cao thẳng, mặt như quan ngọc, tóc đen xõa sau vai, trên búi tóc cắm nghiêng một cây trâm chạm trổ bằng gỗ Trầm hương.

Lý Minh Kỳ nhìn lại, tim liền loạn nhịp, quên luôn giãy dụa, nữ nhân ấy không
nhìn rõ mặt người kia, nhưng nữ nhân ấy vẫn biết hắn là ai, dù sao nỗi sợ hãi
đối với người kia đã khắc sâu vào xương tủy rồi.

“Biểu muội, muội đừng tức giận với bản vương nữa được không?” Trương Tử Tuấn
cảm thấy người trong lòng đã trở nên yên lặng, trái tim đang bị treo lơ
lững cũng đã hạ xuống, hắn nghĩ quả nhiên biểu muội vẫn thích hắn.

Sao Lý Minh Kỳ còn nghe được tên đó đang nói những gì, ý nghĩ đầu tiên trong đầu cô lão phu chính là chạy trốn, trốn đi thật xa, bất thường là mắt người nọ
sáng như đuốc, xuyên qua khoảng không rơi lên người cô lão phu. Chỉ một cái
liếc mắt hời hợt như vậy, cô lão phu liền mất hết hăng hái nhũn cả tay chân,
mặc kệ cảm xúc thế nào, cô lão phu cũng phải thừa nhận người này đã hoàn toàn
chiếm giữ tinh thần cô lão phu, chỉ một ánh mắt lạnh như băng đã khiến cô lão phu
hoảng loạn không kiềm chế được.

Trương Tử Tuấn cảm thấy cô bản vương đang nhũn ra, trên mặt lộ ra nụ cười, đặt
một nụ hôn dịu dàng xuống khóe môi cô bản vương, “Kỳ Kỳ, về nhà bản vương sẽ cầu thân
với dượng, bản vương nhất định sẽ chăm sóc muội thật tốt.”

Trương Tử Tuấn nói gì, một chữ nàng ta đây cũng không nghe lọt, nàng ta đây chỉ nhìn thấy người đó đi, đi rồi.

“Kỳ Kỳ, muội đang nhìn gì vậy?” Trương Tử Tuấn tưởng nữ nhân ấy vì quá đỗi hớn hở mà không trả lời, cúi đầu nhìn mới phát hiện nữ nhân ấy đang ngây người
nhìn xa xăm.

Lý Minh Kỳ như vừa tỉnh mộng, nữ nhân ấy nghĩ, sao lại đi mất rồi, tuy rằng
rất sợ gặp mặt, nhưng cứ vậy mà xa nhau, trong lòng lại thấy vắng vẻ.

“Không có gì, chúng bản tọa về thôi.” Lý Minh Kỳ không so đo với sự quá đáng
của Trương Tử Tuấn nữa, cô ấy nghĩ nhất định phải tìm được người kia, bất kể cuộc sống sau này của cô ấy có thay đổi thế nào, cô ấy nhất định phải
khiến cha mẹ, huynh trưởng sống khỏe mạnh yên vui.

“Biểu muội, muội vẫn trách ta đây sao?”

“Biểu ca, muội không trách huynh, đây không phải lỗi của huynh, vấn đề là ở muội.”

“Minh Kỳ, rốt cuộc muội đang nghĩ gì vậy? Trước đây muội chưa hề giấu bản tọa chuyện gì cả.” Trương Tử Tuấn rất buồn rầu, nhịp tim lúc lên lúc xuống, loại cảm giác này thật không dễ chịu.

“Biểu ca, muội không biết nên nói thế nào, huynh đừng hỏi nữa.” Lý Minh
Kỳ nhìn ván gỗ dưới chân chứ không nhìn nam nhân trước mặt.

“Có phải trong lòng muội đã có người khác rồi không?”

Nghe những lời này, phản ứng đầu tiên của Lý Minh Kỳ là bác bỏ, phản ứng thứ hai là thừa nhận, sau đó cô ấy nói: “Đúng vậy, đột nhiên hiểu ra
tình cảm yêu thích với biểu ca là một loại tình thân, huynh tốt với
muội, quan tâm muội, khoan dung cho sự tùy hứng của muội, muội ỷ lại vào huynh, thích huynh, nhưng đây không phải là tình yêu giữa nam và nữ,
biểu ca, chúng bản vương đều đã trưởng thành rồi.” Nói xong cô ấy ngẩng đầu
nghiêm túc nhìn chăm chú vào mắt hắn.

Trương Tử Tuấn nghe xong chợt ngẩn ra, đây không phải là đáp án mà hắn
muốn, hắn muốn nổi cáu, nhưng nhịn được, hắn nói: “Ừm, những lời muội nói
ta đây đều hiểu, ta đây sẽ suy nghĩ thật kỹ, giờ chúng ta đây về nhà trước đã, dì
đang đợi đấy.” Sắc mặt Trương Tử Tuấn có chút tối tăm, nhưng rất nhanh
đã che giấu được. Trước mặt nàng ta đây hắn luôn dịu dàng, lúc này hắn chỉ muốn
nàng ta đây bình tĩnh, về nhà rồi sẽ bảo thân mẫu sang cầu thân, trong ấn tượng của hắn, tính cách của biểu muội vẫn luôn mềm mỏng, không thể nhìn người khác chịu tổn thương, dễ nghe khuyên nhủ, rất lương thiện, rất khôn
khéo, cũng rất hiếu thảo, biểu muội như vậy luôn là hình mẫu thê tử lý
tưởng của hắn, khôn khéo, nghe lời, dễ thương lượng.

Lý Minh Kỳ biết tính tình người này được giấu rất sâu, cảm xúc vẫn luôn
không lộ ra ngoài, những lời nói với cô ta đây lúc nào là chân thành, lúc nào là giả dối, cô ta đây không phân biệt nổi, nhưng thế thì sao chứ, từ nay về
sau sẽ không thể nói nữa rồi.

Trước Phật, nữ nhân ấy thành khẩn dập đầu, bên tai từng đợt Phật âm, nhang
khói lượn lờ, trong khoảng không đó, nữ nhân ấy cảm thấy thế gian này đều là hư
ảo.

Cô ấy hỏi Phật, vì sao cô ấy lại đến thế gian này, cô ấy mờ mịt như vậy,
băn khoăn như thế, đối mặt với những sự lựa chọn chưa biết, cô ấy thật
không có chút dũng khí nào, sao có thể không trốn tránh đây?

Tượng Phật như thương xót như hiền từ nhìn cô ấy cười, tượng Phật là vật
chết, cô ấy là người sống, chẳng qua một ngày nào đó cũng sẽ chết đi, vậy từ nay đến ngày đó, hãy để cô ấy cười mà lựa chọn thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8