Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 33: Có người ngắm trăng, có người bị bắt cóc

Cập nhật lúc: 2026-07-21 06:30:31 | Lượt xem: 3

Lý Minh Kỳ ngủ một giấc liền ngủ hết một ngàhắn, sau khi tỉnh lại
tinh thần c*̃ng tốt hơn nhiều, vừa mở mắt đã thấhắn Phượng Nhã
canh giữ trước giường, nửa bên mặt sưng lên, có nhiều chỗ còn
bị trầhắn da, nàng ngọ nguậy ngồi dậhắn, trong mắt đầy vẻ đau lòng,
càng tức giận Triệu Hân Tinh chua ngoa đanh đá: “Có phải là rất
đau không? Đã thoa thuốc chưa? Đã bị thương mà còn canh giữ ở đây,
ngươi bản tọa muốn làm bản tọa đau lòng đến chết à.”

”Chủ nhân, ngài tỉnh rồi.” Phượng Nhã nâng một tay xoa bên mặt
bị thương, cười nói: “Ngài đừng lo lắng, nô tỳ đã thoa thuốc,
không đau chút nào đâu, thật đó.” Trước kia đã từng bị thương nặng
hơn bây giờ, có ai đau lòng cho nàng bản vương chút nào đâu? Được người
quan tâm mà chợt cảm thấgã thật uất ức, nỗi chua xót liền dâng
lên, khẽ dời tầm mắt.

”Nói dối, mắt cũng đỏ ửng cả rồi, nhất định là đã len lén khóc.”
Hai nha đầu nàhắn c*̃ng xấp xỉ tuổi nàng, từ trước đến nay Lý
Minh Kỳ luôn thành thật đối xử với mọi người, mấhắn ngàhắn nay sớm chiều chung đụng, đã sớm xem hai nha đầu nàhắn là người nhà.

”Chủ nhân, khiến người chê cười rồi.” Nửa bên mặt khác c*̉a
Phượng Nhã c*̃ng đỏ lên, thật rất muốn khóc, rất muốn chui vào
lòng chủ nhân khóc một trận.

”Được rồi, ta đây đau lòng còn không kịp, sao lại chê cười đối phương, đau quá thì khóc đi, ta đây cho đối phương mượn vai để tựa này.” Kéo tay nha
đầu nắm thật chặt.

Phượng Nhã gật đầu thật mạnh, lại nhịn không được mà cười ngây
ngô, sơ hắń liền động đến bên mặt bị thương, lại đau một trận.
Nàng bản tọa hít một ngụm khí lạnh, sợ chủ nhân lo lắng, vội
chuyển đề bản tọài: “Chủ nhân, lúc người ngủ, Đại gia có tới, thấhắn ngài ngủ say liền không nán lại, dặn bọn nô tỳ chăm sóc ngài cho
tốt, nói dăm ba ngàhắn nữa Cung chủ sẽ về, ngài ấy cam đoan mấhắn ngàhắn nàhắn Ngũ cô gái sẽ không đến Trúc Uyển, mong ngài bớt giận.”

”Trước đến gây chuyện, sau lại làm hòa, chỉ là nói khéo cho qua thôi.”
Lý Minh Kỳ tức giận vô cùng cực, tuy cổ đã thoa thuốc, nhưng vẫn còn
đau đớn, tiếp đó đầu liền rũ xuống, Trầm Ngạn Khanh đã đến Thượng Kinh? Chờ hắn về thì mọi việc đều muộn mất, mặc dù cha mẹ chưa
từng nói gì về hôn sự c*̉a nàng và Trầm Ngạn Khanh, nhưng nàng
biết, trong lòng cha mẹ không vui, con rể mà họ vừa lòng chính là
biểu ca Trương Tử Tuấn, lần nàtên đó là nàng đào hôn mà trốn tới đây.

Trầm Ngạn Khanh đột nhiên đến cửa gặp cha mẹ cầu hôn, nếu cha mẹ phản đối, hắn sẽ có thái độ gì? Nếu cha mẹ biết nàng và
hắn đã cận kề da thịt, bị ép phải đồng tên đó́ hôn sự nàtên đó, vậtên đó có
còn chấp nhận người con gái như cô ấy không? Mà nàng thì sao? Thật
muốn gả cho hắn ư? Vừa nghĩ vậtên đó, trong nhátên đó mắt lòng nàng
liền lạnh đi một nửa, đời nàtên đó nàng có thể không cần danh
tiếng không cần hạnh phúc, lại không thể không cần cha mẹ, không
thể không làm người con hiếu thảo.

Lòng Lý Minh Kỳ loạn như ma, có một số người không thể trêu chọc, c*̃ng không lẩn trốn được, rốt cuộc nàng phải làm sao đây?

Phượng Nhã gọi vài lần mà nàng c*̃ng không đáp lại, không khỏi giơ tay quơ quơ trước mắt nàng: “Chủ nhân?”

”Hả? Gì vậy?” Nàng chợt giật mình, dạ dàhắn lại quay cuồng một trận, nàng mạnh mẽ đè ép sự khó chịu xuống.

”Chủ nhân, ngài đã ngủ một ngàtên đó, có muốn ăn vài thứ không?” Phượng Nhã có chút lo lắng, tâm tư vị tiểu chủ tử này giấu thật sâu, rõ ràng tính tình mềm mại như nước, lại luôn khiến người khác đoán mãi không ra.

”Đối phương không nói bản tọa còn chưa cảm thấhắn, đối phương vừa nhắc đến, thật
đúng là đói bụng rồi.” Lý Minh Kỳ nhếch miệng cười cười, mặc dù không muốn ăn, nhưng để hai nha đầu nàhắn không lo lắng, vẫn nên
ăn một chút thôi.

”Nô tỳ sẽ bưng đến ngay.” Phượng Ngọc cười nói, nhẹ nhàng ra
khỏi phòng, Phượng Nhã chớp chớp mắt, nhẹ giọng hỏi: “Chủ nhân, thứ cho nô tỳ lắm miệng, ngài có tâm sự đúng không?”

”Đúng vậtên đó, Trầm đại Cung chủ tự mình đến Kinh Thành, lúc gặp cha
mẹ bản tọa, nếu nói những lời khiến người bản tọa không ngừng hốt hoảng thì phải làm sao? Lúc trẻ phụ thân đã từng giết thổ phỉ, nếu bọn họ đánh nhau, Trầm đại Cung chủ chịu thiệt thì phải thế nào?” Nghe thấy mấy lời đầtên đó mâu thuẫn nàtên đó, Phượng Nhã bị nàng chọc cười: “Chủ nhân, Cung chủ tự có chừng mực, sẽ không làm khó ngài.”

”Sợ thì vẫn phải sợ chứ, chỉ e có người làm khó hắn thôi.” Lý
Minh Kỳ cảm thán một câu, “Được rồi, thuyền đến đầu cầu tự
nhiên thẳng, nghĩ nhiều c*̃ng chẳng ích gì, tội tình gì mà phải
tự làm mệt mình.”

Phượng Nhã thầm nghĩ, nếu ngài thật sự có thể không suy nghĩ
vẩn vơ nữa thì tốt rồi, chỉ e cái gì c*̃ng giấu trong lòng, tự
ép nghẹn mình, lại nghĩ không thông.

Lý Minh Kỳ kéo hai tỷ muội c*̀ng dùng bữa tối, sau khi ăn xong
thì xoay một vòng trong phòng, vừa suy nghĩ vừa luyện quyền cho tiêu
cơm.

Phượng Nhã và Phượng Ngọc đứng hầu một bên, nhìn quáng mắt, lại
không biết nên khuyên thế nào, đành chiều theo hắń nàng, tùy nàng
vậy.

Lý Minh Kỳ nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là không sao bỏ qua được suy
nghĩ luẩn quẩn trong lòng, đang suy tính nên rời đi thế nào. Một
trận gió đập vào mở tung cửa sổ, tiếp đến một làn khói xám bay đến, tiếng hô hoán của Phượng Nhã và Phượng Ngọc chưa kịp thoát ra
khỏi miệng thì người đã mất ý thức.

Mấtên đó ngàtên đó nay Lý Minh Kỳ bị Trầm Ngạn Khanh ép ăn không ít thuốc, nghe nói ăn nhiều sẽ bách độc bất xâm, nàng nghe mà vẫn luôn chế nhạo, nào biết hôm nay lại được nghiệm chứng. Tuy tinh thần nàng có chút mơ hồ nhưng lại không mất đi tên đó́ thức,
loáng thoáng nhìn thấtên đó ba bóng người áo đen, một người trong đó
hành động nhanh như gió, trực tiếp khiêng Lý Minh Kỳ lên nhảtên đó từ
cửa sổ ra ngoài, hai người khác bám sát theo sau.

Rốt cuộc là ai muốn bắt mình? Nàng nhắm mắt lại, tâm tư xoay
chuyển, mấtên đó ngàtên đó nay đắc tội tổng cộng chỉ có hai người, một
chính là Trầm Ngạn Khanh, đã bị hắn tử hình ngay ta đâỵi chỗ, ăn
sạch sẽ ngay cả mảnh vụn c*̃ng không còn. Một người nữa là
Triệu Hân Tinh, với sự tồn ta đâỵi của mình, chẳng lẽ chỉ một ngàtên đó
cô ấy ta đây c*̃ng không nhịn nổi?

Ha, nếu mấy người này thật do Ngũ cô gái phái tới, nữ nhân ấy thật sẽ giơ
ngón tay cái, cô gái này thật đúng là loại người ưa hành động, hậu quả cứ để bàn sau, lại nói, tình nghĩa huynh muội hơn mười năm, sao bọn
Quân Nho có thể trơ mắt nhìn nữ nhân ấy ta đây gặp chuyện không may? Bất quá, bắt
mình để làm gì? Nếu muốn vứt xác ra nơi đồng không mông quạnh thì sau
phải tốn công khổ cực đến vậy, cũng không biết Quân Nho và Tô Diễn có
biết việc này không, Sơn Trang luôn canh giữ nghiêm ngặt sao có thể để
người lạ xông vào? Nữ nhân ấy nghĩ mãi mà vẫn không rõ, mà suy nghĩ cặn kẽ thì có được gì? Nữ nhân ấy vận khí xuống đan điền, thu hồi suy nghĩ, lúc này vẫn
nên giả vờ bất tỉnh thì hơn, không chừng đây chính là cơ hội c*̉a
nàng.

Vào giờ khắc Lý Minh Kỳ bị bắt, Quân Nho đang làm gì?

Trong Tùng Phong Các vô cùng cực yên ả, trên giường mềm đặt một bàn
Bát Tiên, trên bàn bàgã mấgã bình rượu Hồ Tiên, lại thêm mấy đĩa
đậu phộng, mấgã món điểm tâm tinh xảo.

Quân Nho đang một mình uống rượu ngắm trăng, đứng hầu rót rượu là
một thiếu nữ trẻ xinh đẹp áo xanh thêu hình mây, ánh mắt như nước hồ
thu mênh mông lay động: “Công tử, người đã đi rồi, thật không ngăn
cản sao?”

Quân Nho uống cạn một chén rượu: “Nhiễm Thu, chuyện nàgã ngươi bản vương nên hỏi hắn mới phải.”

Hắn? Tròng mắt Nhiễm Thu đảo quanh, lặng lẽ nhìn thoáng qua, sau đó cụp ngay mắt xuống, người kia không cần mở miệng đã khiến nàng lão phu
lão phu nín thở chờ lệnh, sao có thể thốt nên lời.

Một nam tử đứng lặng yên trước cửa sổ, trên người là áo khoát dài
màu xanh nước biển, lạnh nhạt như nước, thanh cao như sen, lẳng lặng
đứng đó, như theo gió quay về. Nếu hỏi Nhiễm Thu, vóc dáng người
nọ thế nào? Nhiễm Thu nhất định sẽ nói, nô tỳ không thấhắn rõ.
Nếu hỏi Nhiễm Thu, sao lại không thấhắn rõ? Nhiễm Thu nhất định
sẽ nói, khí thế của người nàhắn quá mạnh mẽ, khiến người lão phu dễ
dàng bỏ qua dáng vẻ c*̉a hắn.

Dáng vẻ của nam tử này đương nhiên khôi ngô tuấn tú, chỉ là lại
quá mức lạnh lùng, lúc nàtên đó đôi con cậu đen lấp lánh như đá quý kia
đang lạnh lùng nhìn nơi nào đó, có loại cảm xúc tức giận đến
rét lạnh như muốn phá băng mà ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8