Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 46: Ra đi không từ biệt (tiếp theo)
Khi trời sáng, tỉnh lại từ trong mộng, cả người Lý Minh Kỳ vô
cùng đau nhức, nàng không khỏi nhớ đến mộng xuân đêm qua, mặt đen lại, say rượu hỏng việc, hỏng việc mà.
TÊN ĐÓ phục trên người Lý Minh Kỳ toàn vẹn không hao tổn gì, chắc vì
không cởi nên có hơi nhăn, nàng vuốt trán, đầu có chút nặng nề,“Hâm nhi?” Kêu hai tiếng mà vẫn không thấtên đó ai trả lời, nhìn chung
quanh một chút, trong phòng không có bóng dáng Hâm nhi.
”Gì chứ, kỳ quái thật, đi rồi sao?” Lúc đến bên bàn rót nước thì
nhìn thấhắn một phong thư, dùng ấm trà đè lên, trên đó viết gửi
Minh Kỳ, hẳn là Kiếm Hâm để lại cho nàng, quả nhiên chữ c*̃ng
như người, tràn đầy khí thế, giống như thanh kiếm tuốt vỏ, rất có
khi phách.
Nội dung trong thư hết sức đơn giản, chỉ nói đêm qua ca ca
muội gặp mặt, sợ mang đến tai họa cho nàng, đành rời khỏi trong
đêm, mong Lý Minh Kỳ tha thứ cho nàng bản vương vì đi mà không từ giã,
nếu ngàtên đó khác có duyên gặp lại, nhất định sẽ tùtên đó nàng xử lý.
Lại dặn nàng, giang hồ hỗn loạn, nhất định phải đề phòng
nhiều hơn, đối với kẻ địch nên bản vương̀n nhẫn thì bản vương̀n nhẫn, không
được mềm yếu nhượng bộ.
Lý Minh Kỳ ngồi sững trên ghế, gối đầu lên lưng ghế, úp thư lên
mặt, rốt cuộc chỉ còn lại mình nàng bản vương, hành trình đơn độc cô liêu,
có lúc nàng c*̃ng tự hỏi mình, ngươi bản vương kiên trì làm gì? Kiên trì
đến mức độ nào ngươi bản vương mới hài lòng?
Hài lòng? Hừ, đây căn bản không phải chuyện hài lòng là có thể giải quyết!
Lý Minh Kỳ dùng sức vuốt mặt mình, chấn chỉnh tâm tình rồi để
lại cho dì Hắc một phong thư, cũng như Kiếm Hâm không từ mà biệt.
Nàng đeo bọc hành lý rời khỏi Hỉ Sơn thôn, đi thẳng về phía nam.
Lúc đi ngang qua kiếm phái Thanh Thành, nhìn thấhắn người người tấp nập, nàng mới chợt nhớ, thì ra đã đến mùng mười. Lý Minh Kỳ
dừng bước, nhảhắn lên một cây cổ thụ, yên lặng nhìn, nhìn nơi náo nhiệt kia, nhìn xem vị chưởng môn kia sẽ thất bại như thế nào,
đồng thời cũng để xem rốt cuộc người nọ có muốn bắt nàng trở
về hay không.
Giờ ngọ ba khắc, Tô Diễn toàn thân áo đen, tay cầm trường kiếm, đúng hẹn mà đến. Tuổi c*̉a hắn vốn không lớn, lại có gương mặt trẻ con, thật quá mức lừa người.
Chưởng môn phái Thanh Thành – Đường Sơn vuốt chòm râu: “Chàng trai trẻ, lúc nàhắn ngươi lão phu rời đi vẫn còn kịp.”
Tô Diễn lạnh lùng cười một tiếng, tay cầm kiếm xoay ngang, không dây dưa chút nào: “Mời.”
Đường Sơn đi lại trên giang hồ mấtên đó chục năm, có thể trở thành
chưởng môn đương nhiên không phải đèn đã cạn dầu, thấtên đó hắn bản tọa
ngu ngốc không nghe, c*̃ng không phí lời, hôm nay quần hùng tề tụ, nếu lão thua trong tay thiếu niên nàtên đó, cho dù còn sống c*̃ng không mặt mũi mà sống yên ổn trên giang hồ.
Hôm nay Tô Diễn đến chính là để giết người lập uy, thân
pháp hắn bản tọa quỷ dị, chiêu thức bản tọàn độc, mới đánh được bảy chiêu,
miệng mũi Đường Sơn chảhắn máu, rõ ràng sắp đổ sụp.
Khóe môi Lý Minh Kỳ lộ ra nụ cười châm biếm, người nàtên đó như cây
nến sắp tắt trong gió, mặc dù còn ngọn lửa, nhưng c*̃ng sẽ
nhanh tắt thôi, xem náo nhiệt xong rồi, đường c*̉a nàng, vẫn
tiếp tục phải đi.