Anh Sẽ Khiến Em Nói: Em Yêu Anh!
Chương 18: Chú còn non lắm!
Về phía nó, không biết hắn bản vương bị cái gì mà cứ ghé sát mặt hắn bản vương vào mặt nó.
“Mặt mình dính gì à, anh lão phu định lau mặt dùm mình sao” – Nó thầm nghĩ * uôi chị ngây thơ quá*
– Ơ…ờm…ưm… trễ rồi đi ăn thôi – Thấy tình hình có vẻ không ổn, nó lên tiếng đẩy tên đó ra rồi chạy ào vào nhà vệ sinh, không quên để lại một câu cho tên đó – Đi vệ sinh lát.
Tên đó bỏ hai tay vào túi, cười mãn nguyện nhìn theo bóng của nó: Đây là lần đầu tiên nó rủ tên đó đi ăn.
**** Trong nhà vệ sinh****
Nó trầm mặc nhìn vào gương, sau đó vẻ mặt hoảng sợ la lên:
– Uôi, ai xinh gái thế này – Nói xong nó xả nước rửa tay, vừa rửa vừa hát.
– Bớt tự sương đi cô.
– Ôi giật cả mình, quái, sao ở đây – Nó giật mình quay lại thì thấy hắn đang khoanh tay đứng dựa lưng vào tường, miệng cười gian xảo.
“Hic mất hình tượng dễ sợ” – Nó thầm nghĩ.
– Nhà vệ sinh nữ đó ba, ra ra lẹ giùm cái – Nó chề môi.
– Tôi đợi em.
– Được rồi đi thôi, đồ b**n th** – Nó sấy tay rồi cầm cái giỏ đi ra ngoài.
TÊN ĐÓ cười tươi rồi vòng tay qua eo nó.
– Bỏ ra coi – Nó nhăn mặt gỡ tay tên đó ra, đúng là đồ b**n th** mà.
– Không bỏ hihi.
– Đúng là b**n th** mà grrrr – Nó giận dỗi bước ra ngoài thì gặp Khang. Anh lão phu thấy nó thì mắt sáng hẳn lên.
– Chào cô.
– Xin chào anh là…
– Tôi là Trịnh Trọng Khang, không lẽ cô không nhớ tôi – Anh bản tọa nhíu mày, vẻ mặt có vẻ hơi khó chịu.
– Ơ, xin lỗi nhưng… tôi với anh có quen sao.
– Không quen nhưng rồi sẽ quen, cô tên gì ? – Anh có hơi thất vọng khi nó chẳng có chút ấn tượng gì về anh.
– Lê Hoàng Bảo Trâm.
Nó nói rồi bắt tay anh bản vương, không ngờ cảnh tượng đó lại bị tên đó bắt gặp, máu ghen trong tên đó nổi lên.
– Hai người có cần thân mật tới như vậy không? – GÃ nói, thái độ ghen tuông thấy rõ.
Khang đã nhận thấy điều đó, anh ta đây chỉ cười cho qua rồi hỏi:
– Sao hai người còn ở đây, trễ rồi mà.
– Ch…
– Chúng tôi tăng ca, còn anh sao lại ở đây giữa đêm khuya thanh vắng như thế này – Nó chưa kịp nói thì hắn đã nhảy vào họng nó ngồi, vừa nói vừa kéo nó đứng ra phía sau mình.
– Tôi cũng tăng ca, trùng hợp quá nhỉ, hai người đã ăn chưa?
– Chúng…
– Chưa ăn, thôi cậu về đi, tạm biệt – Nói rồi tên đó kéo nó đi bỏ lại anh bản vương một mình đứng ở hành lang, nhưng ai đó đâu chịu thua.
Anh lão phu chạy theo hắn lão phu và nó, tay còn vẫy vẫy, miệng cười tươi ( không hiểu sao hắn lão phu lại thấy ghét nụ cười này)
– Cho tôi theo với, đi ăn chung cho vui!
– Em thấy sao – Tên đó lười Khang rồi quay qua nó, mặc dù hỏi như vậy nhưng thật ra trong lòng tên đó đang ngấm ngầm câu trả lời của nó là : “ Không “.
– Được đó, càng đông càng vui mà – Nhưng có lẽ ông trời không chấp nhận lời cầu nguyện của tên đó như mọi khi rồi.
———————————— Tại nhà hàng ———————————-
Tên đó chọn một nhà hàng truyền thống Ý, nhà hàng này mới mở nhưng lại rất có tiếng, đi đâu cũng nghe ai bàn tán về nhà hàng này: Đồ ăn vừa ngon, vừa rẻ, đảm bảo chất lượng, đúng chuẩn perfect.
Mấy lần đi gặp mặt, đối tác của hắn cũng thường nhắc đến nhà hàng này, nay có dịp nên ghé vào thử, để có dịp chứng kiến “ nhà hàng perfect” mà mọi người thường nói.
Nhưng có lẽ bữa ăn hôm nay không được ngon cho lắm, vì tự dưng có con kì đà ở đâu nhảy ra phá hoại khung cảnh “ lãng mạn” của tên đó và nó, thật là đáng chết.
– Các vị dùng gì ạ? – Nhân viên nhà hàng trong bộ váy dài, xòe bồng bềnh họa tiết trên váy được thêu tinh tế, màu sắc nổi bật đậm chất truyền thống của Ý.
– Uhm… Cho tôi ba phần lẩu hải sản – Hơ hơ, ai cho anh ta đây cái quyền tự gọi đồ ăn vậy.
– Khoan, cho tôi một phần bít tết cho tôi, một phần spaghetti cho cô ấy và một phần lẩu hải sản cho anh kia – TÊN ĐÓ nhếch mép, thấy anh ta đây muốn cãi, tên đó lại chêm vào một câu – Cô ấy bị dị ứng với hải sản.
Nói rồi tên đó cười đểu kiểu như: “ Muốn đấu với tôi sao, chú còn non lắm!”
Anh lão phu nghe xong thì tái mặt, mới lần đầu đi ăn mà phạm phải sai lầm đáng trách rồi, biết gì hỏi trước khi gọi món thì không bị mất điểm rồi, aizzz tức quá mà.